Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
nhan-vat-phan-dien-ma-vuong-tuyet-khong-chet-boi-mo-man-c-g

Nhân Vật Phản Diện Ma Vương Tuyệt Không Chết Bởi Mở Màn C G!

Tháng 10 15, 2025
Chương 883: Ta, Angchilo, như vậy đăng thần! Chương 882: Mà ngày đó, sẽ không còn xa!
than-hao-van-cau-nguoi-dung-chinh-viec-ma.jpg

Thần Hào: Van Cầu Ngươi Đừng Chỉnh Việc Mà

Tháng 12 21, 2025
Chương 401: 399, chúng ta chứng kiến lịch sử, chúng ta trở thành lịch sử (Đại kết cục) Chương 400: 398, xã hội không tưởng ý nghĩ, trên mặt biển “Đi đua xe”(4K)
my-thuc-tu-nhao-bot-mi-bat-dau.jpg

Mỹ Thực Từ Nhào Bột Mì Bắt Đầu

Tháng mười một 29, 2025
Chương 1626:: Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 1625:: Tân hỏa tương truyền ( đại kết cục )
that-hiep-tran-ke-chuyen-truong-vo-ky-noi-muon-den-chat-ta.jpg

Thất Hiệp Trấn Kể Chuyện: Trương Vô Kỵ Nói Muốn Đến Chặt Ta

Tháng 1 25, 2025
Chương 431. Vạn tộc lắng nghe Thánh Nhân truyền pháp, Diệp Thần cuối cùng thành tuyệt thế Thánh Nhân Chương 430. Bế quan 10 năm một buổi sáng xuất quan, vạn tộc triều bái Tiên giới tân thánh
tu-tien-ta-lai-di-toi-vu-su-the-gioi

Tu Tiên Ta Lại Đi Tới Vu Sư Thế Giới

Tháng 1 7, 2026
Chương 413: Phương án Chương 412: Lần thứ tư
tich-diet-thien-ton.jpg

Tịch Diệt Thiên Tôn

Tháng 1 26, 2025
Chương 2000. Đại kết cục (2) Chương 1999. Đại kết cục (1)
toi-ac-ngap-troi-ta-tuyet-khong-chet-o-doan-dau-dai.jpg

Tội Ác Ngập Trời Ta, Tuyệt Không Chết Ở Đoạn Đầu Đài

Tháng 3 5, 2025
Chương 491. Phiên ngoại 2 · che mắt thánh nữ, từ đoạn đầu đài bắt đầu câu chuyện Chương 490. Phiên ngoại 1 · xa xôi Hoàng Kim Hương cùng ma quái chi vương
ta-dung-huyen-huyen-the-gioi-san-pham-hanh-hung-cao-vo

Ta Dùng Huyền Huyễn Thế Giới Sản Phẩm Hành Hung Cao Võ

Tháng 12 3, 2025
Chương 163: Công phạt thượng thương Chương 162: Thân hóa ngàn vạn!
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 687: Liên hoàn kế (4)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 687: Liên hoàn kế (4)

Bị xua đuổi chẳng còn chốn nương thân, Sùng Từ, người lính có dáng thấp đậm bèn bàn định rồi cùng hơn chục người khác kéo nhau xin yết kiến Vạn Thắng vương, đầu quân Thiên Đức đánh thành. Lê Phụng Hiểu được chỉ định tiếp bọn Sùng Từ trong quân doanh bởi Sùng quân vốn là những kị binh. Chẳng ngoài trù liệu của Chương hay dự đoán của mưu sĩ La thành, Sùng Từ đại diện tù binh Sùng quân xin làm Tiên Đăng quân nhằm thể hiện lòng thành.

– Vạn Thắng vương đồng ý thu dụng các người vào quân Thiên Đức. – Lê Phụng Hiểu nói. – Cách Thiên Đức công thành thực cũng cần Tiên Đăng quân nhưng chỉ vài mươi người mà thôi. Vạn Thắng vương nhân từ đã trả Sùng Hoán về thành, tha cho các người. Chỉ cần các người ghi nhớ, tận trung thì ngày sau công danh xán lạn. Tạm thời Sùng quân các người ở tạm bên hữu doanh lo phụ giúp công tác chuẩn bị công thành. Ông là thế nào với Sùng Hoán?

Sùng Tự khẳng khái đáp:

– Sùng Hoán là 伯祖 (anh họ đằng nội) của thuộc hạ.

– Chúng tôi không xưng hô như trong thành. Các ông cứ theo tuổi tác mà xưng hô hoặc gọi binh sĩ Thiên Đức khác là đồng chí, anh bạn. Chúng ta bình đẳng.

Rồi Lê Phụng Hiểu sai quân cần vụ truyền lệnh lo chỗ ăn ở cho bọn Sùng Tự, cấp y phục mới, trang bị khí giới và cho phép họ giương cờ Sùng quân trước doanh. Lê Phụng Hiểu cũng cử Hầu Nhân Thạch và vài thân tín sang Sùng quân nói chuyện phải trái nhằm ổn định tư tưởng cho những người mới đầu quân.

Sáng ngày hôm sau quân canh trên thành trông thấy cờ lớn có chữ “崇” (Sùng) bay phấp phới ngoài đê liền cấp báo cho Hoàng Hựu. Hựu đích thân lên lâu gác Đông môn xem cho rõ.

– Thằng Tống Suy đừng để ông gặp lại! – Hoàng Hựu nói, giọng căm phẫn xen lẫn chua chát. – Chính nó tạo ra một đội binh thù hằn bọn ta.

Tống Suy hay tin Sùng quân trở mặt lập tức đến phủ Thái uý khẳng định Sùng quân đã đầu Thiên Đức và vào thành chắc chắn sẽ làm nội ứng. Tô Trung Từ gạt chuyện đó sang một bên vì còn trăm mối bận tâm khác.

Những mưu sĩ gốc gác phương Bắc vây quanh Liễu Môn Nhân ở một góc sân nhỏ to. Liễu Môn Nhân tỏ ta thất vọng:

– Bọn mưu sĩ Giao Châu tự cho bản thân tài trí hơn người song rặt một lũ khôn vặt, thiển cận chẳng khác đàn bà nghĩ chẳng quá tầm mắt, đái không qua ngọn cỏ.

Ngay buổi trưa hôm ấy cấm quân ập vào tư gia họ Sùng trong thành trung bắt giữ Sùng Hoán áp giải thẳng vào đại lao. Hoán không chống cự, không chửi bởi, không cật vấn mà trái lại, điềm nhiên chấp nhận như thể đã lường trước. Thậm chí lúc bị giải đi Sùng Hoán ngửa cổ cười như điên dại trong khi hai hàng nước mắt lăn trên gò má.

Trong đại lao, bên cạnh phòng Sùng Hoán có một chàng trai trẻ, hỏi ra mới biết người đó là Khúc Hồng Châu.

– Thân phụ tại hạ tử trận nhưng nghe nói quân Thiên Đức đang giam ở đâu đó. Sùng tướng quân từng bị giam bên ấy có nghe tin gì của thân phụ tại hạ hay chăng?

Ngẫm nghĩ hồi lâu Sùng Hoán mới đáp:

– Tại hạ bị cầm hơn nửa tuần trăng có thoáng nghe Khúc tướng quân đầu Thiên Đức chứ chẳng bị giam hãm.

Khúc Hồng Châu chỉ sang mấy phòng giam khác:

– Bên ấy là nhà họ Đặng, họ Văn…

– À! Đó là gia quyến Đặng lão tướng Đặng Lương Xá ư?

– Và gia quyến thuộc tướng! Cấm quân chỉ bắt đinh vì e họ làm nội ứng.

Lúc sau Sùng Hoán bỗng hỏi nhỏ:

– Khúc huynh đệ phải chăng cũng có ý hàng Thiên Đức?

Khúc Hồng Châu trả lời nước đôi:

– Của chồng công vợ! Hoàng hậu Thiên Đức được chọn nối ngôi tiên vương. Tại hạ có theo Vạn Thắng vương cũng chẳng tính tạo phản.

– Khúc huynh chịu giam mình chờ chết trong đại lao này?

Khúc Hồng Châu lặng im. Sùng Hoán lại tiếp:

– Sùng quân dưới trướng Vạn Thắng vương, tại hạ chẳng thể ngồi yên chờ bị bêu đầu.

– Trong đại lao có giam trọng thần của Vạn Thắng vương. – Khúc Hồng Châu nói nhỏ.

– Là ai?

– Lý Nhân Nghĩa, nguyên thân tín Sơn Tây vương và nay Vạn Thắng vương yêu mến.

Đến chiều hôm ấy đại lao cấm thành có thêm khách quý. Người ấy chẳng ai xa lạ, chính là Từ Quý Châu.

– Tại hạ bị bắt vì nghi gian tế Thiên Đức!

Từ Quý Châu cười khổ giải thích. Sùng Hoán bật cười hỏi:

– Có đúng không?

Từ Quý Châu cười chua chát:

– Rồi đại lao sẽ chật ních những người. Chẳng mấy nữa có khi họ Tô bắt chính họ Tô.

Khúc Hồng Châu ngồi chung phòng giam với Từ Quý Châu lấy làm ngạc nhiên. Từ Quý Châu thủng thẳng:

– Ấy là vì Tô Tể tướng ra mặt nói lời công đạo, đòi Thái uý cho gặp Trữ quân mà Trữ quân thì… chẳng còn trong thành cấm từ lâu rồi.

Đại lao xôn xao khiến quân cai ngục thò đầu vào quát lớn mấy câu vãn hồi trật tự.

– Tại hạ muốn trốn khỏi đại lao, Khúc huynh có cách nào không?

Khúc Hồng Châu bật cười khi nghe Sùng Hoán hỏi.

– Đại lao khó thoát trừ phi có nội ứng.

Sùng Hoán thở dài. Khúc Hồng Châu lại nói:

– Dạo trước Phạm Ngũ Lão trốn ra được nhờ có nội ứng. Sau đận ấy đổi quân canh đại lai.

Bấy giờ Từ Quý Châu ngồi xếp bằng tròn trong xó mới nói vào:

– Gian tế Thiên Đức giờ này khắp thành. Ai ai cũng có thể là gian tế!

Khúc Hồng Châu nhỏ giọng:

– Muốn biết gian tế Thiên Đức trà trộn thật chẳng khó. Tại hạ cũng chẳng chịu chờ bêu đầu thế này được, phải tìm đường ra khỏi đây.

Sùng Hoán hỏi:

– Khúc huynh không ngại gia quyến liên luỵ ư?

– Thân mẫu họ Tô có thể bị bắt nhưng họ hàng nội tộc có khi còn mạng. Vả lại tại hạ chẳng nghĩ nhiều. Sùng tướng quân có muốn trốn không?

– Trốn đi đâu?

– Trong quân canh cai ngục có vài người từng chén tạc chén thù với tại hạ.

Từ Quý Châu dỏng tai nghe nãy giờ, thì thào hỏi:

– Rồi thì đi đâu?

– Trốn khỏi đây chỉ có ra ngoài thành. Tại hạ có thứ này.

Nói đoạn Khúc Hồng Châu lấy Tinh hoa ngũ hành thiết từ ra khoe với Sùng Hoán và Từ Quý Châu khiến cả hai chết lặng.

– Phải rủ thêm vài người nữa. – Từ Quý Châu thì thào. – Nếu chỉ ba người chúng ta trốn ắt liên luỵ gia quyến.

Từ Quý Châu phân tích mọi lẽ. Khúc Hồng Châu nghe theo, đánh tiếng với anh em con cháu nhà họ Đặng, họ Văn bị nhốt ở mấy phòng đối diện.

Từ Quý Châu xúi Sùng Hoán, Khúc Hồng Châu cùng thuộc tướng, gia quyến bên họ Đặng ở phía đối diện chờ trời tối trèo lên dỡ mái ngói làm như thế có người đột nhập từ trên đó xuống. Tiếp đó, bằng hữu của Khúc Hồng Châu làm quân canh mách tình hình bên ngoài. Chờ tới nửa đêm, Sùng Hoán và Khúc Hồng Châu trèo lên mái nhà sau đó quay lại cửa chính hạ gục quân canh lấy chìa khoá lần lượt mở cửa tất cả các phòng giam trong lao.

Cả bọn cũng mưu tính giải cứu Lý Nhân Nghĩa song yếu nhân như Lý Nhân Nghĩa bị giam ở khu riêng, phòng ốc kiên cố, canh phòng cẩn mật. Từ Quý Châu sắp xếp gia quyến họ Đặng cùng gia quyến thuộc tướng Đặng quân tổng cộng gần hai chục người luồn lách dưới hệ thống hào thoát nước thải trong cấm thành ra các dòng sông nhỏ và chuồn lên khu đầm Xác Cáo, từ đó tìm đường ra Xích Giang hoặc hướng sông Nhuệ. Từ Quý Châu đảm trách việc phóng hoả khu đại lao nhằm thu hút sự chú ý của quân sĩ trong khi Sùng Hoán và Khúc Hồng Châu lợi dụng cơ hội ấy đến khu đại lao giam Lý Nhân Nghĩa.

Dãy nhà dài mươi gian bắt lửa cháy lớn, Từ Quý Châu ném cái gàu nước xuống giếng rồi hô hoán, chờ quân sĩ từ các khu lao khác nháo nhào chạy đến dập lửa, khung cảnh hỗn loạn, Từ Quý Châu nhân cơ hội ấy lỉnh mất.

Khúc Hồng Châu và Sùng Hoán phóng hoả khu nhà bếp và vài cây rơm. Binh sĩ lo dập lửa lơ là cảnh giác. Sùng Hoán cậy sức, dùng xà beng phá khoá xộc vào vác Lý Nhân Nghĩa đang ngơ ngác lên vai chạy theo Khúc Hồng Châu. Khúc Hồng Châu rành rẽ đường đi lối lại, dẫn Sùng Hoán đến tá túc tại nhà một người quen ngay trong thành trung. Đêm hôm sau người quen của Khúc Hồng Châu móc Từ Quý Châu về trốn cùng. Lý Nhân Nghĩa cho nơi ẩn nấp không tiện bèn nhờ gia chủ cầm Tinh hoa ngũ hành thiết đi tìm người tên Diêu Quân ở mé làng Hà Tân, nơi Phạm Ngũ Lão từng nương náu. Chờ tình hình tạm lắng, Lý Nhân Nghĩa, Sùng Hoán, Khúc Hồng Châu và Từ Quý Châu thu mình bó gối trong những chum vại đựng mắm muối để Diêu Quân đem xe ngựa kéo đưa về nơi ẩn náu an toàn. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, Lý Nhân Nghĩa sớm tối đàm đạo thế sự cùng Từ Quý Châu. Sùng Hoán và Khúc Hồng Châu bó gối uống trà lắng nghe, thi thoảng lại hỏi đôi câu. Lý Nhân Nghĩa kể cho cả bọn nghe giai đoạn ngắn ngủi của Trinh Phù quân và khẳng định sự tin tưởng tuyệt đối Vạn Thắng vương thống nhất giang sơn.

– Một ngày không xa Vạn Thắng vương của chúng tôi sẽ giúp các tộc người phương Bắc chống lại sự bành trướng của Đại Vũ đế. Và vì thế, Đại Vương cần có sự phục vụ của tướng sĩ, văn nhân phương Bắc, những người am hiểu văn hoá địa phương, thông thạo địa hình hơn ai hết.

– Tại hạ đã chống Vạn Thắng vương đến cùng, lại cũng to gan buông lời nhục mạ ngài ấy trước mặt quần thần. – Sùng Hoán nói. – Vạn Thắng vương có tấm lòng nhân đức như thế liệu có tha cho tại hạ không đây?

Lý Nhân Nghĩa ôn tồn giải thích cho Sùng Hoán vững dạ:

– Sùng tướng quân ở bên kia chiến tuyến làm vậy nào ai trách. Ai cũng có cái lý của mình cả. Đại Vương rộng lượng. Một khi Sùng tướng quân theo về hãy vì Đại Vương mà xông pha tuyến đầu lập công. Trong cánh quân chinh phạt Nam có Phan Vỹ, trưởng tử Sứ tướng Phan Văn Hầu, đứng đầu một quân. Phan Sứ tướng hận thù Đại Vương đến mức nào thì thiên hạ đều tỏ.

Lúc khác Sùng Hoán nhấp nhổm không yên, nói với Khúc Hồng Châu:

– Giá như có vài trăm quân đốc ra cửa Đông thì Thiên Đức vào thành dễ biết bao nhiêu.

Lý Nhân Nghĩa ngồi gần bên nói vào:

– Đại Vương cầm quân thiên biến vạn hoá, ngài ấy muốn nhập thành chẳng ai cản được. Mấy ngày nay hưu chiến hẳn Đại Vương đang chuẩn bị gì đó để công thành theo cách chẳng ai ngờ.

Từ Quý Châu nhận định:

– Bỉ nhân nghĩ mặt Đông chỉ là nghi binh. Đằng Nam mới thật là mục tiêu chính của đại quân.

Lý Nhân Nghĩa nói:

– Liễu Môn Nhân hẳn đã trù liệu. Như Từ tiên sinh lược thì tôi đánh giá cao Liễu Môn Nhân. Ông ta thiếu may mắn ở chỗ Thái uý trọng dụng, nhiều tướng tin tưởng song…

Lý Nhân Nghĩa bỏ lửng. Từ Quý Châu cười:

– Song Liễu tiên sinh chẳng phải người Giao Châu. Văn nhân mưu sĩ trong thành hay nhiều văn quan võ tướng ngoài mặt thuận trong bụng lại không ưa.

Sau cái gật đầu đồng tình, Lý Nhân Nghĩa nói thêm:

– Vạn Xuân bao nhiêu tộc người? Vài mươi tộc chứ ít đâu. Làm thế nào đoàn kết tất cả lại thành một thể? Vạn Thắng vương dụng người tài chẳng kể thấp hèn. Chẳng cấm, chẳng bắt tộc người thượng, người thiểu số nào phải nhất nhất theo Kinh tộc. Điều tưởng chừng giản đơn ai cũng thấy mà chẳng làm. Sứ tướng, Sứ quân suy cho cùng chỉ lo giữ lợi ích của bản thân và gia quyến. Đại Vương một tay dựng nghiệp, trên dưới đều nghe. Hơn nữa, bách tính các vùng như Thiên Đức, Tế Giang, Đằng Châu và cả Sơn Tây đều yêu mến.

Khúc Hồng Châu ít tuổi nhất, ngồi nghe mãi mới phán một câu:

– Làm chủ nốt kinh sư thì cả đồng bằng châu thổ thuộc về Vạn Thắng vương. Ngài lên ngôi chẳng cần kế vị.

– Kế vị rất tốt, xây nhà phải từ móng. – Từ Quý Châu nói. – Cái hơn người của Vạn Thắng vương ở chỗ nghiễm nhiên tiếp nhận cái cũ, chẳng bài cái cũ mà chỉ chỉnh đốn, cải tiến cho phù hợp. Ngài có lợi vì một lời ban ra quân thần đều tin, thực hiện sẽ dễ dàng hơn. Xưa nay nếu quân thần dân trên dưới một lòng chẳng mấy mà cường thịnh.

Trong lúc Lý Nhân Nghĩa hăng say đàm đạo ở hầm trú ven làng Hà Tân thì ngoài thành Bàn Phù Sếnh hay cánh Phạm Bạch Hổ, Lê Phụng Hiểu… sớm tối tất bật đôn đốc binh sĩ gấp rút chuẩn bị những công đoạn cuối cùng nhằm chiếm La thành nội trong 1 ngày như quân lệnh bên trên đưa xuống.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nam-tong-tieu-dia-chu.jpg
Nam Tống Tiểu Địa Chủ
Tháng 2 7, 2025
he-thong-nguoi-tim-nham-nguoi
Hệ Thống: Ngươi Tìm Nhầm Người
Tháng 12 6, 2025
lanh-chua-ta-chieu-mo-binh-si-lam-sao-deu-la-nguoi-choi.jpg
Lãnh Chúa: Ta Chiêu Mộ Binh Sĩ Làm Sao Đều Là Người Chơi
Tháng 1 12, 2026
vo-hiep-bat-dau-bi-diet-tuyet-lao-ni-truy-sat.jpg
Võ Hiệp: Bắt Đầu Bị Diệt Tuyệt Lão Ni Truy Sát
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved