Chương 686: Liên hoàn kế (3)
Hơn năm trăm sĩ tốt Sùng quân phần đa khoẻ mạnh túm tụm trong ủng môn thành. Kẻ đứng người ngồi đợi chờ dưới cái nắng gắt chiều hè. Binh sĩ được thả về đều là người phương Bắc, trung thành với Sùng Hoán. Họ bị thương, bị bắt giữ sau các cuộc chạm trán giữa Sùng Hoán và Thiên Đức. Chẳng hiểu tại sao Thiên Đức cho họ về không kèm theo bất cứ điều kiện gì.
擁門城 (ủng môn thành) là đoạn thành vây quanh, bảo vệ cửa thành và thường có hình vuông. Binh triều trên tường thành đứng trông xuống mấy trăm tù binh bị nhốt kín. Cửa Đông La thành đóng kín, cửa ủng môn cùng đã hạ xuống. Sùng Hoán không được lên mặt thành nói đôi ba lời với huynh đệ từng vào sinh ra tử vì chẳng ai vời đến. Hoán để nỗi căm giận trong lòng lủi thủi về tư gia đóng kín cổng giam mình, làm bạn với vò rượu.
– “Thái uý chẳng còn tin hai chúng ta! Vạn Thắng vương thả tù binh Sùng quân mà không thả các quân khác là một nước cờ cao tay. Thái uý sẽ phải lựa chọn. Tiếp nhận tù binh lại e họ làm nội ứng phản trắc, không tiếp nhận sẽ khiến lòng quân chẳng yên. Còn như trừ bỏ huynh đệ Sùng quân, những người vì Thái uý xông pha giữa thanh thiên bạch nhật thì thiên hạ này nhìn thái uý ra sao.”
Trong đầu Sùng Hoán vẳng lời thì thào của Từ Quý Châu.
– “Cách duy nhất khả dĩ là Thái uý lấy cớ nghi ngờ Thiên Đức đã chiêu dụ và đuổi họ ngược về bên ấy. Lòng căm phẫn của Sùng quân tự nhiên dấy lên, e họ sẽ xin với Vạn Thắng vương làm quân Tiên Đăng (quân sĩ trèo lên mặt thành đầu tiên).”
Sùng Chiêu thấy con trai trở về ngồi lặng thinh uống hết 2 vò rượu lại đến bên vỗ về hỏi han. Nghe tỏ đầu đuôi, Sùng Chiêu lại nói:
– Họ Sùng chẳng còn chốn nương thân dưới chân thiên tử họ Lý nữa rồi. Thái uý đại nhân tự tay đẩy Sùng quân sang bên Thiên Đức. Càng ngẫm càng thấy Mạc Thiên Chương kia thật chẳng khác kì thủ lão luyện. Hắn biết dụng lòng người, bảo sao bao kẻ sẵn sàng bán mạng vì hắn.
Sùng Hoán lắc lư thân mình, hai con mắt đỏ ngầu, giọng lè nhè:
– Thân phụ! Thân phụ bảo nhi tử phải làm sao đây? Mấy trăm huynh đệ theo nhi tử từ cố hương, cùng nhi tử xông pha, nay vì lòng người nghi kị mà bị nhốt ngoài thành.
– Số trời đã định! Ngươi thua trí người ta. Ngươi có cái dũng chẳng có cái mưu, theo chủ có dạ nghi, mưu sĩ Vạn Xuân vốn chẳng ưa người phương Bắc chúng ta. Chúng nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng, huynh đệ Sùng quân chết không nhắm mắt.
– Thái uý sẽ không làm vậy.
– Sùng quân vốn không phải gốc kinh thành, khác máu tanh lòng, kẻ dưới làm bậy khó biết. Bây giờ ngươi cứ ngồi đây. Ta đã sai gia nhân ra ngoài cổng thành nghe ngóng, sẽ sớm rõ thực hư.
Giữa giờ Thân khi nắng bớt gắt, Tống Suy đem quân lệnh từ phủ Thái uý giao cho Hoàng Hựu.
– Dẫu gì họ cũng vì triều đình xông pha chống giặc. Đuổi họ đi liệu có tàn nhẫn quá không?
Nét mặt Hoàng Hựu cảm khái trong khi Tống Suy điềm nhiên, lạnh lùng.
– Nể tình họ vì triều đình nên Thái uý đại nhân mới đuổi đi. Hoàng tướng quân, ngài cũng rõ rằng cho họ vào là mầm hoạ. Ai mà biết Mạc tặc nhồi nhét gì trong đầu chúng? Khi không Mạc tặc thả chúng ra? Chúng vì kiếm chỗ nương thân ra sức chống Thiên Đức giờ cũng có thể vì Thiên Đức mà đâm sau lưng ta. Người Giao Châu còn chẳng hiểu người Giao Châu sao hiểu được người Hoa quốc nghĩ gì. Gian tế Thiên Đức trà trộn trong dân còn chưa tra được. Cho mấy trăm tên Sùng quân vào thành chỉ thêm loạn mà thôi.
– Đây là chủ ý của Thái uý đại nhân hay… hay của người khác? Chủ ý của Liễu tiên sinh…
Tống Suy khoát tay:
– Thêm vài trăm quân thêm rắc rối chi bằng trừ hậu hoạ. Hà tất tướng quân phải bận lòng? Ngài cứ theo lệnh hành sự.
Hoàng Hựu trong lòng hậm hực song đành truyền tướng trấn môn đuổi Sùng quân đi. Võ tướng như Hựu vốn cơm không lành canh chẳng ngọt với đám văn nhân khua môi múa mép nhưng là thuộc tướng chỉ có thể tuân lệnh mà thôi.
Sùng quân bị quây trong bốn bức tường ủng môn thành lập tức nhốn nháo. Họ la hét, lăng mạ, chửi đổng bằng phương ngữ lẫn tiếng Giao Châu chất giọng lơ lớ. Trấn môn tướng quân lớn giọng nói vọng xuống:
– Các người mau đi, đi đâu thì đi! Lệnh trên ban xuống không được mở cổng thành cho các người vào, đừng cố chấp làm khó bổn tướng!
Cửa ủng môn dẫn ra cầu kéo lên tự bao giờ nhưng chẳng binh sĩ Sùng quân nào chịu đi. Họ dồn đến cửa thành la hét ầm ĩ. Cửa thành chắc nịch vẫn đóng im ỉm.
Một binh sĩ Sùng quân có cặp mắt sếch, dáng người thấp đậm, to ngang, ria mép đen sì cất giọng lơ lớ chửi đổng:
– Tiên sư bố bọn quân Lý các người là phường tráo trở. Các ông đây vì các ngươi đổ xương máu vậy mà về thành các ngươi lại đóng cổng cài then. Chúng bay đều lũ lòng lang dạ sói. Nếu không mở các ông sẽ phá!
Cả trăm người hè nhau xô đẩy song cánh cổng lớn vẫn chẳng chút suy suyển. Quân trên lâu cao, trên bốn mặt ủng môn thành quát nạt, đe dọa chẳng thành liền dội nước xuống. Nước lạnh thay vì làm mát những cái đầu nóng vì phơi nắng mấy canh giờ lại khiến Sùng quân sôi máu. Trấn môn tướng quân giữ cửa Đông La thành bè sai quân đổ dầu lạc vào ngách tường. Dầu lạc theo các ngách ngầm chảy xuống trước cổng thành. Ngọn lửa bùng lên, hàng chục binh sĩ Sùng quân bị bỏng nhẹ.
– Các người không mau đi đừng trách ta!
Người lính Sùng quân thấp đậm ban nãy ra hiệu mọi người yên lặng, chỉ lên thành cật vấn:
– Cớ sao không cho bọn ta vào thành, bớ quân Lý kia!
Trấn môn tướng quân đáp vọng xuống:
– Ta chỉ thừa hành lệnh trên.
– Lý Mẫn chết tiệt, Hoàng Hựu chết tiệt! Chúng bay chẳng khác loài cầm thú, lũ vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván, vong ân phụ nghĩa!
Sùng quân hô theo, chẳng mấy chốc ủng môn cửa Đông như cái chợ vỡ. Đứng cách xa hàng dặm cũng nghe rõ tiếng chửi rủa. Hoàng Hựu ngồi trong doanh gần cổng thành có nghe cũng mặc. Tống Suy, văn nhân kinh sư chưa từng ưa người phương Bắc. Lại thêm Thái uý từng trọng dụng bọn Liễu Môn Nhân, Từ Quý Châu, Liêu Nhất Khổng nên càng những mưu sĩ bản địa ít được coi trong như Tống Suy ghim trong lòng. Ví như hôm nay, Tống Suy thân mưu sĩ phủ Thái uý cũng chẳng khác thằng lính chạy vặt là bao. Trong khi ấy kẻ ngoại tộc Liễu Môn Nhân vẫn chễm trệ xếp bằng tròn ngồi hàng đầu sai khiến kẻ dưới. Sẵn bực dọc trong lòng, Tống Suy lên mặt thành trông xuống Sùng quân bên dưới như trông con sâu cái kiến.
– Ông còn không mau đuổi chúng đi? chuyện kinh động đến Thái uý đại nhân thì rách việc.
Trấn môn tướng quân trình bày. Tống Suy gạt đi:
– Ta đem lệnh từ Thái uý phủ và giám sát thực thi. Các ông không tròn trách nhiệm ta sẽ trình với Thái uý các ông chống lệnh.
– Hoàng đại tướng quân…
Tống Suy khoát tay:
– Việc cỏn con! Chả phải Hoàng đại tướng quân bảo ông đuổi chúng đi hử? Làm thế nào để đuổi là do ông, chả nhẽ Hoàng đại tướng quân phải cầm tay chỉ việc?
Trấn môn tướng quân trù trừ. Tống Suy chẳng nói chẳng rằng bước phăm phăm đến bên mấy thùng dầu sôi vén ống tay áo lấy gáo dừa múc dầu lạnh lùng hắt xuống bên dưới.
Sùng quân dính dầu sôi kêu la oai oái.
Trông thấy xô đựng dầu lạc đặt gần đó, Tống Suy hẩy nhẹ. Đoạn Tống Suy cầm bó đuốc, rướn người nói vọng xuống bằng tiếng Hoa quốc đại ý:
– Chúng bay không mau cuốn xéo thì ta biến lũ các người thành lợn quay!
Lời vừa dứt, Tống Suy ném bó đuốc. Sùng quân vội vã dạt ra nhưng hai người chậm chân bị lửa trùm lên kêu khóc thảm thiết.
Mùi thịt người khét lẹt.
Sùng quân đổ xô ra ngoài ủng môn thành. Bấy giờ một tướng Thiên Đức nấp trên bờ đê bắc loa nói oang oang:
– Thiên Đức quân trọng anh hùng không kể xuất thân. Quân Lý không dung nạp các người thì Thiên Đức rộng cửa!
Một người khác ẩn nấp cạnh bên liền cầm loa dịch lời.
Tống Suy cả giận thúc giục trấn môn tướng quân. Chẳng đặng đừng, trấn môn tướng quân lệnh quân trên thành ủng môn bắn tiễn xua đuổi. Bấy giờ mấy trăm Sùng quân mới xô nhau chạy qua cầu sang triền đê. Trong khi đó, dường như để thể hiện thành ý, quân Thiên Đức trấn trên đê liền bắn mấy loạt Cự thạch pháo. Đạn rơi lịch lịch vào mặt tường thành quanh ủng môn. Pháo binh La thành chẳng chịu thiệt cũng đáp trả. Hai bên đấu pháo một lúc, đến khi Sùng quân chạy hết sang bên kia con đê mới ngưng.
Trấn môn tướng quân trông rõ sự thể bèn đến trình mọi chuyện với Hoàng Hựu. Hựu ném vỡ chén rượu trên tay, rít lên:
– Bọn mưu sĩ lòng dạ chẳng khác nào rắn rết! Tống Suy ngu đần. Sao hắn có thể vì tị hiềm cá nhân mà làm vậy? Đám Sùng quân đó ghi nhận. Ta chẳng lạ nếu nay mai chúng xin làm quân Tiên Đăng. Sùng Hoán trước sau tận trung, nào có ý phản nghịch cơ chứ.
Nhưng tất cả đã muộn.
Sùng quân bị xua đuổi chẳng còn chốn nương thân. Sùng Từ dáng người thấp đậm bèn cùng hơn chục người khác xin được yết kiến Vạn Thắng vương, đầu quân Thiên Đức đánh thành. Lê Phụng Hiểu được chỉ định tiếp bọn Sùng Từ trong quân doanh bởi Sùng quân vốn là những kị binh. Chẳng ngoài dự liệu, Sùng Từ đại diện tù binh Sùng quân mới được thả xin làm Tiên Đăng quân nhằm thể hiện lòng thành.
– Vạn Thắng vương đồng ý thu dụng các người vào quân Thiên Đức. – Lê Phụng Hiểu nói. – Cách Thiên Đức công thành thực cũng cần Tiên Đăng quân nhưng chỉ vài mươi người mà thôi. Vạn Thắng vương nhân từ đã trả Sùng Hoán về thành, tha cho các người. Chỉ cần các người ghi nhớ, tận trung thì ngày sau công danh xán lạn. Tạm thời Sùng quân các người ở tạm bên hữu doanh lo phụ giúp công tác chuẩn bị công thành. Ông là thế nào với Sùng Hoán?
Sùng Tự khẳng khái đáp:
– Sùng Hoán là 伯祖 (anh họ đằng nội) của thuộc hạ.
– Chúng tôi không xưng hô như trong thành. Các ông cứ theo tuổi tác mà xưng hô hoặc gọi binh sĩ Thiên Đức khác là đồng chí, anh bạn. Chúng ta bình đẳng.
Rồi Lê Phụng Hiểu sai quân cần vụ truyền lệnh lo chỗ ăn ở cho bọn Sùng Tự, cấp y phục mới, trang bị khí giới và cho phép họ giương cờ Sùng quân trước doanh. Lê Phụng Hiểu cũng cử Hầu Nhân Thạch và vài thân tín sang Sùng quân nói chuyện phải trái nhằm ổn định tư tưởng cho những người mới đầu quân.
Sáng ngày hôm sau quân canh trên thành trông thấy cờ lớn có chữ “崇” (Sùng) bay phấp phới ngoài đê liền cấp báo cho Hoàng Hựu. Hựu đích thân lên lâu gác Đông môn xem cho rõ.
– Thằng Tống Suy đừng để ông gặp lại! – Hoàng Hựu nói, giọng căm phẫn xen lẫn chua chát. – Chính nó tạo ra một đội binh thù hằn bọn ta.
Tống Suy hay tin Sùng quân trở mặt lập tức đến phủ Thái uý khẳng định Sùng quân đã đầu Thiên Đức và vào thành chắc chắn sẽ làm nội ứng. Tô Trung Từ gạt chuyện đó sang một bên vì còn trăm mối bận tâm khác.
Những mưu sĩ gốc gác phương Bắc vây quanh Liễu Môn Nhân ở một góc sân nhỏ to. Liễu Môn Nhân tỏ ta thất vọng:
– Bọn mưu sĩ Giao Châu tự cho bản thân tài trí hơn người song rặt một lũ khôn vặt, thiển cận chẳng khác đàn bà nghĩ chẳng quá tầm mắt, đái không qua ngọn cỏ.
Ngay buổi trưa hôm ấy cấm quân ập vào tư gia họ Sùng trong thành trung bắt giữ Sùng Hoán áp giải thẳng vào đại lao. Hoán không chống cự, không chửi bởi, không cật vấn mà trái lại, điềm nhiên chấp nhận như thể đã lường trước. Thậm chí lúc bị giải đi Sùng Hoán ngửa cổ cười như điên dại, hai hàng nước mắt mặn chát lăn trên gò má.