Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
chung-ta-thoi-dai-cuong-dao-tieu-tu-nguoi-thi-dau-trang-nguyen.jpg

Chúng Ta Thời Đại Cường Đạo, Tiểu Tử Ngươi Thi Đậu Trạng Nguyên

Tháng 1 15, 2026
Chương 327: Cẩu...... Bơi chó đại đội??? Chương 326: Cái gì là độc nhất vô nhị quyền đại lý.
tan-the-giang-lam-ta-co-the-thang-cap-thanh-luy-phong-xe.jpg

Tận Thế Giáng Lâm: Ta Có Thể Thăng Cấp Thành Lũy Phòng Xe

Tháng 1 7, 2026
Chương 219: Chương Từ Tư Vũ dị biến Chương 218: Từ Gia Ấm cái chết (2)
pokemon-cai-nay-nha-huan-luyen-chi-muon-tu-tien

Pokémon: Cái Này Nhà Huấn Luyện Chỉ Muốn Tu Tiên

Tháng mười một 22, 2025
Chương 489: Trả lại ngoại quải nhân quả. Chương 488: Sáng thế!
cao-vo-thoi-dai-ta-co-mot-con-quai-thu-phan-than.jpg

Cao Võ Thời Đại, Ta Có Một Con Quái Thú Phân Thân!

Tháng 1 17, 2025
Chương 352. Kết cục Chương 351. Lại gặp Yêu tộc Minh Văn Sư
tu-tien-ta-linh-thuc-co-giao-dien-thuoc-tinh

Tu Tiên: Ta Linh Thực Có Giao Diện Thuộc Tính

Tháng mười một 8, 2025
Chương 242: Sư phụ hóa thần Chương 241: Kim Đan
vong-du-bat-dau-thuc-tinh-9-cai-than-cap-thien-phu.jpg

Võng Du: Bắt Đầu Thức Tỉnh 9 Cái Thần Cấp Thiên Phú

Tháng 2 4, 2025
Chương 207. Chương cuối: Tiến về thượng vị vũ trụ! Chương 206. Miểu sát chí cao thần; mười đạo thần cách nghênh chiến thượng vị thần vũ trụ minh!
noi-ta-am-he-yeu-ta-chinh-la-am-anh-quan-vuong.jpg

Nói Ta Ám Hệ Yếu? Ta Chính Là Ám Ảnh Quân Vương!

Tháng 1 14, 2026
Chương 293: Trấn Bắc quan đại chiến ( H AI ) Chương 292: Trấn Bắc quan đại chiến ( Một )
dem-dau-ngon-tay-boi-toan-khong-the-do-la-chi-gai-nguoi

Đếm Đầu Ngón Tay Bói Toán: Không Thể, Đó Là Chị Gái Ngươi !

Tháng 1 7, 2026
Chương 952: Từ đế vị kết nghĩa Huyền Tiêu Mặc, tục tiên duyên định sách Tinh Thần Cương Chương 951: Long Hạ Huyết đúc nghỉ lại chí, tiên đồ chưa đổi xích tử tâm
  1. Vạn Xuân Đế Quốc
  2. Chương 685: Liên hoàn kế (2)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 685: Liên hoàn kế (2)

Từ ngày về thành tình cảnh Sùng Hoán đáng chán khi chẳng được giao việc quân. Lệnh từ phủ Thái uý, Sùng Hoán tạm thời ở nhà chờ điều động. Ngoài cổng có quân canh khiến Hoán bực dọc vì chẳng khác tù giam lỏng là bao. Hoán xin lên mặt thành cự Thiên Đức nhưng hết ra lại vào mấy ngày trời chẳng có hồi đáp. Thuộc hạ thân tín của Hoán nghe ngóng bên ngoài, biết Thiên Đức đã áp sát thành trì càng khiến Hoán nóng ruột. Hoán biên thư, lời lẽ thống thiết, sai thuộc hạ đem đến phủ Thái uý lần nữa. Chiều hôm ấy lệnh từ doanh Đô thống giao Sùng Hoán chỉ huy hơn hai trăm dân binh đảm trách tải lương từ những kho quân lương gần cổng thành vào sâu bên trong, phòng Thiên Đức phóng hoả. Sùng Hoán biết bị thất sủng, biết Thái uý không còn tin dùng tuy chẳng cam tâm song chẳng thể làm gì khác đành uống rượu giải sầu. Hoán say, đấm thùm thụp vào ngực oán thán:

– Chó đẻ Mạc Thiên Chương! – Hoán cười trong nước mắt nói với gia nhân. – Hắn thả ta về như này chi bằng bêu đầu ta ngoài cổng thành còn tốt gấp trăm vạn lần.

– Chủ nhân hãy bình tâm. – Gia nhân của Hoán lựa lời khuyên giải. – Chủ nhân đã tận lực phò tá Trữ quân trả ơn cưu mang. Nay Trữ quân chưa dùng thì ngày mai có thể sẽ vời đến chủ nhân.

Sùng Hoán ngửa cổ uống cạn chén rượu, cười nhạt mà rằng:

– Lúc về thành Từ tiên sinh có nói chưa biết nên vui hay nên buồn. Lúc ấy ta chưa tỏ, giờ đã sáng mắt. Thân võ tướng, sa trường da ngựa bọc thây mới vẻ vang. Thái uý giao thống lĩnh đám phu phen khác nào coi khinh ta. Mấy hôm nay ta ngẫm kĩ đã hiểu ra chân tướng. Ta hận Mạc Thiên Chương!

Dứt lời, Sùng Hoán vung tay ném chén rượu xuống nền gạch vỡ toang. Vừa lúc ấy chính thất đưa cha của Sùng Hoán là Sùng Chiêu tuổi đã ngoài lục tuần từ trong buồng đi ra. Năm xưa ở quê cũ Sùng Chiêu vốn giữ một chức quan nhỏ, cũng tính là người có hiểu biết, nhìn xa trông rộng.

Sùng Chiêu ngồi xếp bằng, với tay lấy điếu bát rít một hơi dài, tưởng như chẳng để tâm đến nỗi bực dọc của Sùng Hoán. Ông già điềm nhiên nhả khói thuốc, nhấp chén trà sen xong mới chậm rãi nói với Sùng Hoán:

– Ta già nhưng mắt còn tinh, ngươi trẻ mà hai mắt mờ. Ngươi dẫn Sùng quân xông pha đổi lấy quốc tính, thật buồn cười, thật ngu dốt. Ta nhớ chưa từng dạy ngươi như thế. Huynh đệ theo ngươi bỏ mạng vô ích. Ngươi ngồi đây than trách, chửi rủa có được gì?

Sùng Hoán lặng im không đáp, cúi người rót trà.

– Kẻ hữu dũng vô mưu như ngươi khác nào con trâu rừng cắm đầu húc người mà sau vẫn bị người ta thòng dây chão dắt đi. Mạc Thiên Chương như ngươi nói tuổi mới ba mươi. Ngươi hơn hắn ngót chục tuổi, đành rằng ngươi có chút bản lĩnh nhưng ngươi thống lãnh được bao quân? Năm nghìn có nổi?

– Nếu con có trong tay năm nghìn kị quân thì giặc cỏ Mạc Thiên Chương sẽ chạy dài.

Bất chợt Sùng Chiêu trừng mắt mắng:

– Ngươi chỉ biết xông ra chém giết mà không chịu nghĩ. Mạc Thiên Chương là giặc cỏ, là phường quê kệch, là thư sinh trói gà không chặt? Đần độn, thật đần độn! Các người đang tự trấn an bản thân đó ư? Tỉnh táo mà ngẫm, kẻ quê kệch bất tài, bù nhìn nhà họ Phạm ấy đang nắm trong tay hàng vạn binh mã, hàng trăm chiến tướng.

Sùng Chiêu ấn ngón tay nhăn nheo lên trán Sùng Hoán, dùng sức già đẩy Hoán ngửa người ra sau mắng rằng:

– Bù nhìn nhà họ Phạm? Thật buồn cười! Các người hè nhau chửi hắn chỉ được sướng cái miệng mà lú lẫn cái đầu. Phạm Tu giờ ở đâu? Con trai nhà họ Phạm đang ở đâu? Nghe lệnh ai? Thái uý trung thành với Trữ quân thì Phạm Tu trung thành với Trưởng Công chúa. Trước khi cái tên Mạc Thiên Chương nổi lên thì Thiên Gia Bảo Hựu quân chỉ là đám ô hợp. Ngươi biết mà không chịu hiểu, hiểu rồi chẳng chịu tin, chịu chấp nhận sự thật nhãn tiền. Cổ nhân dạy dụng nhân như dụng mộc, Mạc Thiên Chương thả ngươi về, lưu cho ngươi một mạng để ngươi tự chọn thì ngươi chửi hắn. Chim khôn không đậu cành cong, người khôn chọn minh chủ mà thờ. Kinh thành bị vây, Trữ quân đâu? Hay như thiên hạ đồn là ngài đã cao bay xa chạy? Mạc Thiên Chương kia dẫu mặt trắng vẫn ngạo nghễ ngoài thành. Hắn có thể vào thành sớm nhưng lại chậm rãi, nhẩn nha là vì muốn bóp chết ý chí của các người từng tí một đó thôi. Ta già nhưng đâu có lẫn.

– Miệng hắn còn hôi sữa, con không phục.

Sùng Chiêu cười nhạt:

– Hắn cần ngươi phục? Ngươi là thá gì? Ngươi phải nể sợ hắn. Quân vương một cõi sao cần ngươi phục? Có ngươi nay không có ngươi Vạn Xuân vẫn sẽ đổi chủ. Ta sống đủ lâu để thấy hắn lọc lõi, thâm sâu đến nhường nào và vì sao binh sĩ Thiên Đức sẵn lòng bán mạng cho hắn.

– Thưa cha! Những lời này xin cha chỉ nên nói trong nhà.

Sùng Chiêu phẩy tay:

– Ngoài đường người ta nói oang oang đó thôi. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!

Nét mặt Sùng Hoán đỏ phừng phừng vì rượu song vẫn đanh lại, ánh mắt cương quyết:

– Con không đời nào phản Trữ quân. Ngài đã thu nhận, nhờ đó Sùng quân mới có chốn nương thân.

Sùng Chiêu thở dài:

– Do ngươi chọn. Ngươi có thể diệt sạch già trẻ nhà này khi Thiên Đức tràn vào để giữ khí tiết. Ý ngươi đã quyết vậy thì lão muốn ăn của ngon vật lạ trước lúc xuống diêm phủ.

Sùng Chiêu dặn gia nhân bày mấy mâm cho già trẻ ăn thoả, lại sai trên dưới đem y phục mới ra mặc. Dặn dò xong thì trở lại buồng nghỉ. Sùng Hoán đứng bật dậy nói với theo:

– Mạc tặc chưa thể vào thành, cha đừng cả nghĩ như thế.

Sùng Chiêu đáp:

– Hắn vào sớm thì ta ăn được đôi bữa, vào muộn được chục bữa nhưng chẳng quá tuần trăng đâu.

– Sao cha cho là vậy?

Sùng Chiêu lắc đầu, ngao ngán thở dài:

– Ngươi ngu độn chẳng tính làm gì nhưng mưu sĩ kề cận bên Thái uý, Đô thống không nhận ra thì cơ nghiệp tan tành cũng chẳng lạ. Các người đối đầu lại chẳng chịu tìm tòi gốc tích căn cơ. Thấy cây tươi tốt phải xem gốc rễ. Đế vương trăm vạn người có một, tầm nhìn xa vạn trượng. Kinh thành chả mấy mà đói, đói sinh loạn sức đâu chống Thiên Đức? Mạc Thiên Chương đó ắt vào thành sớm để yên dân. Năm nay mất một vụ lúa, nếu mất thêm vụ nữa một khi lên ngôi hắn sẽ phải lo cái ăn cho mấy chục vạn người.

Sùng Hoán cố chống chế, giọng đã không còn lè nhè nữa:

– Thiên Đức đủ lương, quân lương trong thành đủ ăn hết năm.

– Hắn nhìn xa ở chỗ đó! Hắn đủ lương, ngươi đủ lương thì sao? Thì hài lòng? Không đâu! Các người cho là vậy thì các người thành ma sớm thôi. Cũng đừng níu hơi tàn chờ bọn Hoa quốc cứu giúp.

Sùng Hoán ngồi thừ trên sập, lúc sau hỏi gia nhân đứng nghe nãy giờ:

– Ngươi thấy lão gia có lý chứ?

– Lão nô mạn phép… thưa chủ nhân… lời lão gia càng ngẫm càng phải đó ạ. Sinh tử Sùng gia nằm trong tay chủ nhân cả.

– Mấy trăm huynh đệ Sùng quân bỏ mạng sa trường và đang nằm trong tay Thiên Đức. Ta có thể làm gì chứ? Thái uý phải tin ta không hai lòng. Ta sẽ chống Thiên Đức tới cùng. Ta đi tìm Từ tiên sinh.

Với lấy thanh đại đao, đi ngang qua khoảng sân gạch Sùng Hiền vục mặt vào chum nước cho tỉnh táo.

– Xin hỏi tướng quân định đi đâu?

Hai người lính đứng canh ngoài cổng chặn hỏi khi Sùng Hoán vừa kéo cửa bước ra. Bực nhưng Hoán dằn lòng, khó khăn nặn ra nụ cười cầu tài:

– Ta tìm Từ tiên sinh đối ẩm, các người đi cùng luôn.

Và hai người lính cầm giáo lẽo đẽo theo sau Sùng Hoán. Chẳng cần phải nói, Hoán tức anh ách trong lòng song vẫn cố điềm nhiên. Binh bản bộ chẳng còn mống nào ngoài hơn ba mươi quân già yếu trong doanh Sùng quân. Càng nghĩ Sùng Hoán càng cảm thấy cay đắng.

Trước cửa nhà Từ Quý Châu cũng có lính canh. Họ chẳng làm khó, chỉ hỏi dăm ba câu vô thưởng vô phạt rồi để Sùng Hoán vào. Tuy vậy, hai người lính cùng đi với Sùng Hoán vẫn bám gót. Một tiểu đồng chạy ra đón, bảo rằng Từ Quý Châu đương giam mình trong gian nhà nhỏ sau vườn không chịu tiếp ai.

Theo chân tiểu đồng, Sùng Hoán đứng trước cửa căn nhà nhỏ vách bằng gỗ nằm dưới tán lá sum suê.

– Từ tiên sinh! Sùng Hoán đến thăm.

Tiếng chân người, tiếng lách cách gỡ then cài. Cánh cửa hé mở. Sùng Hoán tròn mắt khi trông thấy bộ dạng tàn tạ, hai mắt trũng sâu thiếu ngủ của Từ Quý Châu.

Từ Quý Châu bước sang bên giơ tay mời. Sùng Hoán ngoảnh sang rủ nhưng hai người lính không vào cùng.

– Thái uý đại nhân lo cho tại hạ nên cho quân theo hầu.

Sùng Hoán nói, giọng châm biếm khi bước vào. Từ Quý Châu khẽ cười đáp lại.

Tiểu đồng đem rượu thịt và ấm trà đặt lên bàn gỗ nhỏ sát vách. Nhìn bộ dáng thảm hại của Từ Quý Châu, Sùng Hoán cảm thán:

– Cớ sao tiên sinh tự đày đoạ bản thân như vậy chứ?

– Chết tâm đáng sợ! – Từ Quý Châu cười buồn. – Tướng quân tự nhiên.

– Tiên sinh đã gặp Thái uý đại nhân chưa?

Hít một hơi sâu, giọng buồn bã, Từ Quý Châu cho hay Từ hôm được thả về thành chẳng được triệu gọi bàn việc quân. Thái uý cáo bận từ chối tiếp ba, bốn lần. Bất lực, Từ Quý Châu chỉ còn cách nhờ Liễu Môn Nhân nói giúp đôi lời. Nể Liễu Môn Nhân, Lý Mẫn miễn cưỡng gặp.

Ánh mắt buồn rười rượi, Từ Quý Châu hạ giọng trông ra cửa:

– Thực lòng Đô thống đại nhân có cảm thương tại hạ. Tưởng tại hạ vong mạng, đã đến tư gia phúng viếng, bù đắp bạc vàng. Vài người e tại hạ về thành làm thuyết khách cho Thiên Đức. Tại hạ không phải người như vậy nhưng… biết giãi bày sao cho tỏ.

– Mạc tặc thả tại hạ và tiên sinh về… – Sùng Hoán ngập ngừng. – Hắn liệu trước sự việc thế này rồi.

Cặp lông mày khẽ động đậy, Từ Quý Châu gật đầu thừa nhận và rằng:

– Tại hạ giữ lòng trung chỉ thờ một chủ. Vạn Thắng vương cứu mạng song không cật vấn điều gì. Liêu tiên sinh thường uống trà đàm đạo với tại hạ lúc rảnh rỗi. Liêu tiên sinh chỉ ôn chuyện cũ, chẳng chiêu hàng. Tại hạ cũng lấy làm bất ngờ khi được thả về.

Ngừng một lúc, Từ Quý Châu chua chát:

– Vậy mà tại hạ ngày đêm tốn công suy nghĩ cách thức đối phó với việc sẽ bị chiêu dụ, bức cung, tra tấn. Mấy hôm nay nghiền ngẫm, tại hạ thấy… hình như tại hạ đánh giá bản thân quá cao. Vạn Thắng vương hành sự khác lẽ thường, rất khó đoán định.

– Hắn ta mới ba mươi!

– Ba mươi mốt! – Từ Quý Châu đính chính. – Thật khó tin! Chẳng nghĩ được người nho nhã như vậy dựng cơ đồ thế nào. Lúc bị giam lỏng, tại hạ có dịp quan sát cung cách làm việc của quân sĩ bên ấy. Họ khác lắm, khác lắm! Liêu Nhất Khổng được trọng dụng, chẳng ai giám sát như…

Từ Quý Châu bỏ lửng câu nói nhìn ra cửa. Nắng chiếu thẳng vào, hai người lính thay vì lấp ló ngoài cửa đã chọn một gốc bưởi nơi góc sân ngồi tránh nắng.

Sùng Hoán giãi bày tình cảnh của bản thân với giọng buồn rẩu. Từ Quý Châu chăm chú lắng nghe rồi nhận định:

– Liêu tiên sinh đã chọn đúng minh chủ để thờ. Tại hạ đã có cơ hội để sang bên ấy, lại có thêm cơ hội xin ở lại nhưng… vẫn muốn về phò tá Thái uý vì ơn cưu mang lúc chân ướt chân ráo.

Sùng Hoán thở dài chống hai tay lên đầu gối đứng dậy bước đến bên cửa tựa vai vào đó nhìn ra ngoài suy ngẫm.

– Thân phụ tôi… chả có lẽ thân phụ tôi nói phải.

– Sùng lão gia đã dạy điều gì?

Sùng Hoán quay lại bàn uống cạn chén rượu, rót thêm chén khác đem ra đứng bên cửa thuật lại lời Sùng Chiêu cho Từ Quý Châu nghe bằng giọng đều đều pha chút chua cay.

– Chẳng phải vắt chanh bỏ vỏ nhưng… nghiệt ngã thay! Tại hạ và tiên sinh trước sau một lòng trung thành mà Mạc Thiên Chương chỉ dụng kế nhỏ đã vô hiệu hoá, biến tại hạ thành phế vật.

– Kinh thành nguy ngập lắm! – Từ Quý Châu chậm rãi bước đến sánh vai với Sùng Hoán. – Thiên Đức đã dụng liên hoàn kế.

– Tiên sinh có nghĩ Mạc tặc dẫn nước cho ngập thành không?

Từ Quý Châu khẽ lắc đầu:

– Lúc ở trên Loa Sơn tại hạ có trông thấy mương máng mới đào song chẳng mấy để tâm. Mấy hôm nay nghe dân chúng kháo nhau Thiên Đức khơi dòng nhiều mương máng dẫn nước vào thành, sẽ dìm kinh sư trong bể nước rồi chờ bắt hết lượt. Nhưng… ngẫm cho kĩ, nếu làm vậy thì chẳng phải Vạn Thắng vương. Tại hạ đồ đó là hoả mù. Vạn Thắng vương muốn nhân lúc này cải tạo hệ thống thủy lợi đó thôi.

Hai con mắt Sùng Hoán mở to lộ vẻ ngạc nhiên. Từ Quý Châu lại nói:

– Kế nghi binh ấy hẳn Liễu tiên sinh đã đoán ra. Cũng như việc chập tối tướng quân vận lương ra chỗ khác thì nửa đêm kho lương bị phóng hoả đó thôi. Thiên Đức đang đầu độc nguồn nước trong thành.

– Sao có thể? Chả phải tiên sinh nói Mạc tặc thương lính yêu dân? Hắn nhẫn tâm đầu độc vậy ư? Làm vậy sao đáng mặt quân vương?

Khoé miệng Từ Quý Châu hơi nhếch lên:

– Gian tế Thiên Đức trà trộn vào thành từ lúc nào thật khó mà biết. Tại hạ và tướng quân về được ít bữa…

Sùng Hoán nghiến răng trèo trẹo, thở phì phò:

– Quân khốn nạn! Hắn muốn đổ vấy tiếng ác cho Sùng Hoán này ư? Ta không đời nào làm chuyện bẩn thỉu đó.

– Thiên Đức đã chuẩn bị từ trước rồi, chuyện hai chúng ta được thả về chỉ nhằm mục đích khiến Thái uý thêm việc. Thái uý chẳng tin nên đầu tại hạ và tướng quân hãy còn. Tại hạ cho là… không chắc lắm… gian tế Thiên Đức đầu độc các nguồn nước ngoài việc lây lan dịch bệnh, giảm sức chiến đấu thì cái chính là khiến tinh thần quân dân trong thành thêm hoảng loạn đó thôi.

Sùng Hoán nhăn mặt. Từ Quý Châu giải thích:

– Kinh sư chẳng thiếu thầy thuốc. Chả phải thẩy thuốc ở kinh sư nhiều nhất đó sao? Họ sẽ sớm tìm ra và khống chế dịch bệnh. Có điều… họ chẳng thể trấn an được bách tính. Kinh thành… kinh thành đang hỗn tạp. Gian tế Thiên Đức trà trộn nhân cơ hội này phao tin thất thiệt khiến dân chúng hoang mang càng thêm sợ hãi.

Vừa lúc đó tiểu đồng của Từ Quý Châu lật đật chạy đến thưa rằng triều đình vừa ban bố dân trong thành phải dùng cát vàng, sỏi và than củi lọc nước trước khi dùng.

– Đó! Tại hạ nói đâu có sai!

Sùng Hoán hồ hởi:

– Mạc tặc hẳn thất vọng.

Từ Quý Châu bỗng bật cười:

– Tại hạ đoán ra dễ dàng có nghĩa Vạn Thắng vương đã liệu trước.

– Liệu trước? Sao hắn vẫn làm?

– Gieo rắc nỗi sợ hãi, hoang mang trong dân chúng, gặm nhấm tinh thần, làm nhụt ý chí quân dân mới là đích Vạn Thắng vương nhắm đến. Hôm rồi Trưởng Công chúa cưỡi ngựa trên đê tuyên tha bổng cho quân dân trong thành. Tuyệt không truy cứu chuyện cũ vì giang sơn tính ra vẫn của nhà Lý. Trưởng Công chúa đã nói một câu giản đơn song vô cùng đắt giá. – Từ Quý Châu tặc lưỡi thừa nhận. – “Của chồng công vợ”.

– Tại hạ có nghe ả nói song chẳng để vào tai. Tiếc thay… tại hạ chẳng có tài xạ tiễn chứ không thì…

Từ Quý Châu chắp tay sau lưng quay trở vào thưởng trà. Dường như có người cùng giãi bày nên thần sắc Từ Quý Châu có phần tươi tỉnh.

– Trưởng Công chúa hay Hoàng hậu Thiên Đức, theo tướng quân danh xưng nào giá trị hơn đây?

Sùng Hoán cười nhạt:

– Hoàng hậu hay Vương hậu là chúng tự xưng, dân trong thành này đâu có thuận.

– Nói thế… – Từ Quý Châu tủm tỉm cười. – Tướng quân thừa nhận chức vị Trưởng Công chúa đương triều của Lý Thiên Bình?

Sùng Hoán bỗng nghệt mặt ra. Từ Quý Châu nói, giọng bí hiểm:

– Vạn Thắng vương thâm sâu ở chỗ đó đấy! Bằng chứng là Lý Thiên Bình ngang nhiên cưỡi chiến mã ngoài đê chiêu dụ mà chẳng Cự thạch pháo nào nhả đạn. Tại sao ư? Nào ai thích chiến tranh, nào ai muốn máu đổ đầu rơi. Trưởng Công chúa dòng dõi tiên vương, bắn vào nữ nhân đã không phải, người đó lại là hoàng thân quốc thích cật ruột. Thôi thì… à… tại hạ dân đen… anh trai hay em gái làm vua thì cùng vậy, ảnh hưởng đến nồi cơm nhà họ đâu. Tướng hô bắn mà quân ngập ngừng, đó là mầm mống phản loạn. Quân sĩ đã nói thế nào? Tướng quân ở ngoài đó hẳn rõ hơn tại hạ.

Sùng Hoán liền bổ sung:

– Chúng bảo để nghe xong rồi bắn cũng được. Lại cũng bảo chúng là quân nhà Lý sao có thể bắn vào ái nữ của tiên vương khi trong tay nàng không tấc sắt. Đại loại là thế!

– Chính là vậy! Chẳng phải tất cả tướng sĩ nghĩ vậy nhưng trong quân đã nhen nhóm, chia rẽ tư tưởng. Bách tính nào tỏ tường. Đám gian tế Thiên Đức té nước theo mưa, giờ trong thành lại kháo nhau ai làm vua chẳng vậy, miễn thương dân là được. Thế là hỏng rồi. Trong phá ra, ngoài đánh vào, tư tưởng nội bộ chia rẽ. Những văn quan võ tướng vốn chịu ân tình của Tả Đô đốc Phạm Tu sẽ nhân cơ hội này làm loạn.

– Trừ chúng!

– Tại hạ hé miệng? Ô! Tướng quân quên tình cảnh của chúng ta ư? Nếu như lúc trước thì dễ. Giờ tại hạ nói ra chả phải tự chặt đầu mình ư?

– Thật thâm hiểm!

Từ Quý Châu xoè hai lòng bàn tay ta trước mặt Sùng Hoán:

– Tại hạ không phải đối thủ của Vạn Thắng vương. Tại hạ luôn đi sau ngài ấy ít nhất một… à không… ba bước.

Sùng Hoán díp cặp mắt lại nhìn Từ Quý Châu:

– Tiên sinh đã thay đổi! Tiên sinh gọi Mạc tặc rất…

– Tại hạ tự nhận mưu sĩ, nể trọng người tài giỏi hơn mình. Có tôn trọng người tài hơn mình mới mong tiến bộ.

Tiểu đồng của Từ Quý Châu lần nữa xuất hiện bên bậc cửa. Theo sau là gia nhân của Sùng Hoán. Hoán ngạc nhiên đứng bật dậy chạy ra hỏi chuyện. Gia nhân hồ hởi trình:

– Thiên Đức thả toàn bộ Sùng quân về thành, hiện đang tụ tập trước ủng môn cửa Đông. Hoàng đại tướng quân đương xin lệnh từ phủ Thái uý nhằm xử trí.

Sùng Hoán quát lớn:

– Sao không cho huynh đệ ta vào?

Từ Quý Châu vội kéo Sùng Hoán vào, ấn ngồi xuống ghế.

– Tại hạ đồ rằng… Thái uý sẽ chẳng cho Sùng quân vào đâu. Tướng quân phải điềm tĩnh mới được.

– Sao lại không? Sùng quân đâu có phản?

Từ Quý Châu nhăn mặt cắn môi dưới lựa lời giải thích cho Sùng Hoán tỏ đầu đuôi, khuyên Hoán không được làm càn và lập tức trở về tư gia. Dẫu chẳng cam tâm song Hoán buộc phải làm theo bởi không muốn huynh đệ vì mình uổng mạng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cao-vo-tu-nano-trung-bat-dau-can-nuot-thien-dia
Cao Võ: Từ Nano Trùng Bắt Đầu Cắn Nuốt Thiên Địa
Tháng 1 15, 2026
shinigami-bat-dau-nghenh-cuoi-unohana-retsu.jpg
Shinigami: Bắt Đầu Nghênh Cưới Unohana Retsu
Tháng 2 11, 2025
tai-bien-bat-dau-bang-long-hinh-xam-song-than-thoai-di-nang.jpg
Tai Biến: Bắt Đầu Băng Long Hình Xăm, Song Thần Thoại Dị Năng
Tháng 1 24, 2025
mot-cap-mot-cai-hoang-kim-muc-tu-noi-ta-trieu-hoan-su-yeu.jpg
Một Cấp Một Cái Hoàng Kim Mục Từ, Nói Ta Triệu Hoán Sư Yếu?
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved