Chương 684: Liên hoàn kế (1)
Giờ Sửu ngày 3 tháng 5, Lữ đoàn Pháo binh Thần Sấm nhận lệnh bắn phá một số vị trí trong thành. Sau vài loạt hỏa đạn, những mái nhà trang bên kia tường thành vốn dùng làm nơi trú quân, trại ngựa… bắt đầu bốc cháy. Nửa canh giờ sau, các loạt Cự thạch pháo, thần công, sơn pháo tiếp bắn thêm nhiều loạt khiến hàng trăm căn nhà bốc cháy dữ dội, lửa bốc cao, lan nhanh. Bách tính trong thành hè nhau lấy nước dập lửa, giật sập nhiều ngôi nhà không để lửa lan rộng.
Dường như ông trời phiền lòng trước cảnh khói lửa nên đổ mưa lúc tảng sáng. Cơn mưa dù không lớn nhưng kịp lúc, đủ dập tắt hàng trăm đám cháy.
Lữ đoàn Pháo binh Thần Sấm nhận lệnh ngưng pháo kích chờ lệnh mới.
– Chỉ có 2 kho quân lương cháy lớn, có vẻ binh triều đã di chuyển lương thảo vào sâu trong các đêm trước ạ.
– Nhà cháy nhiều chứ?
– Dạ bẩm, ước chừng hơn một nghìn căn gần ô Đông Dương và cửa Đông. – Triệu Nhã Lâm đứng nghiêm, dõng dạc trả lời. – Toàn bộ khu chợ Dừa cháy trụi ạ.
Chương gật đầu tỏ vẻ hài lòng, nói với Nhã Lâm:
– Chợ cần quy hoạch lại, nhà dân cũng không được phép dựng sát tường thành.
– Thưa Đại Vương, bách tính mất nhà sợ sẽ oán Đại Vương.
Chương phì cười:
– Họ vốn oán ta từ lâu, oán thêm một chút chẳng sao. Ta đền cho họ nhà mới, chợ mới, cuộc sống mới là họ quên thôi. Chờ trời sáng, em đánh giá lại thiệt hại của họ rồi chỉ điểm cho pháo binh bắn trọng điểm.
Triệu Nhã Lâm ra đến cửa, Chương dặn với theo:
– Để tâm đến thiệt hại nhân mạng bách tính. Mạng người không tái sinh.
Nét mặt Nhã Lâm bỗng nhiên tươi tỉnh, nàng nhoẻn miệng cười:
– Đại Vương vẫn vậy, ngài vẫn thương bách tính.
– Họ là nạn nhân. Đợt pháo kích vừa hẳn họ chỉ thiệt hại tài sản.
Nhã Lâm vén rèm đi ra.
Chương gọi 4 người quân báo do Trần Nhật Tôn phái đến đang đứng trực ngoài cửa vào dặn dò:
– Tối nay bắn pháo hiệu cầm canh màu xanh thẳng cửa Nam và ô Đông Dương vào đầu mỗi canh và chỉ bắn 1 quả thay vì theo số canh như các đêm trước. Pháo hiệu bắn xong, quân sĩ ở đó phải hô “Mặt trời lên” đủ ba lần. Hai người trong số các cậu phải trực tiếp ở trận tiền khi bắn pháo cầm canh, có sự biến gì lập tức về báo cáo trực tiếp.
Chương chỉ định hai người, bảo họ lập tức đi gặp Phạm Bạch Hổ truyền đạt mệnh lệnh.
– Còn cậu! – Chương chỉ vào chàng lính trẻ măng có gương mặt khôi ngô đang đứng nghiêm. – Nhớ theo sát việc khơi nước. Nếu cảm thấy có vấn đề gì chưa tỏ hãy hỏi trực tiếp người chỉ huy địa bàn. Hỏi, nghe và không được cho họ biết cậu làm việc trực tiếp với ta.
Ba người lính rời đi chỉ còn lại cậu chàng Bạch Lượng Từ tuổi vừa đôi chín, là con trai thứ của Bạch Cân (chương 145) một trong những thương nhân sáng lập Hội Bát vạn thương nhân, có nhiều đóng góp trong công cuộc phát triển kinh tế của phủ Thiên Đức.
– Quê cũ của cậu ở châu Đại Hoàng nay còn họ hàng thân thích ở đó không?
Bạch Lượng Từ đứng nghiêm, dõng dạc thưa:
– Báo cáo, em còn bà cô ruột hành nghề hàng sáo tính là cật ruột. Còn như dòng họ Bạch ở Trường Châu có chừng hai chục đinh nhưng đã không còn quan hệ gì kể từ ngày cha em khuông phò Đại Vương.
– Cậu còn nhớ họ được những ai? Kể cả họ ngoại?
– Báo cáo, em không có quan hệ họ tộc với những kẻ cả gan chống đối Đại Vương và Thiên Đức. Em đã từng đề đạt với thủ trưởng Tôn xin với thủ trưởng Di bên công an cho em được đổi sang họ khác. Em muốn cải sang họ Mạc ạ.
Chương tròn mắt ngạc nhiên rồi như không kìm được, anh bật cười khiến người lính trẻ bối rối.
– Em trình bày sự thật ạ.
– Ồ! Xin lỗi cậu! – Chương lấy lại vẻ nghiêm nghị. – Thất lễ quá. Bạch hay Mạc cũng là họ, dùng phân biệt gốc tích chứ chẳng vì mang họ này tốt hơn họ kia đâu. Tay Tôn cứng nhắc, chẳng hiểu đã nhồi vào đầu các cậu những gì nữa. Bây giờ cậu lấy giấy kê hết dòng tộc họ Bạch mà cậu nhớ được. Ta biết Bạch lão gia sớm tối rong ruổi nhưng cậu ở Trường Châu cũng mười năm chứ ít gì. Cậu không có bạn thời thơ ấu ở đó ư?
Ngẫm nghĩ giây lát, Bạch Lượng Từ tự tin trả lời:
– Báo cáo, em có nhớ mấy đứa trẻ chăn trâu cắt cỏ ven sông vì lúc ấy nhà em gần bến sông.
Chương luồn hai tay ra sau gáy, ngả lưng, bắt chéo chân gác lên cạnh bàn nói rằng:
– Bạn của cậu hẳn đang trong quân Trường Châu. Trường Châu núi cao, rừng sâu, sông rộng xem như nơi hiểm địa. Trong cánh quân chinh phạt Trường Châu chẳng thiếu người bản địa thông thuộc đường sá song ta muốn có thêm góc nhìn khác. Chiều nay, một tiểu đội Thân Vệ sẽ cùng cậu đến bản doanh tướng Trương Văn Long, Nguyễn Lạc Thổ. Chi tiết công việc ta ghi trong tờ mật lệnh. Đến nơi, cậu báo với các tướng rằng ta sẽ sớm có mặt.
– Rõ!
– Trước khi ta đến, cậu hãy trở lại nơi chôn rau cắt rốn tìm những người bạn thơ ấu.
– Báo cáo Đại Vương. Họ đã làm quân Trường Châu rồi, chắc đã không còn ở đó nữa.
– Có thể có, có thể không! – Chương mỉm cười nhìn chàng lính trẻ. – Ta muốn nhận kết quả, cậu làm thế nào thì làm. Tiểu đội Thân Vệ sẽ hành sự theo lệnh của cậu, thế nào?
Bạch Lượng Từ lúng túng:
– Sao em có thể chỉ huy các anh Thân Vệ ạ?
– Cậu phải học thôi!
Rồi chẳng để Bạch Lượng Từ suy nghĩ thêm, Chương yêu cầu anh chàng ngồi một góc kê danh sách họ hàng còn nhớ được.
– Cậu ấy còn non kinh nghiệm, e khó hoàn thành nhiệm vụ Đại Vương giao đó ạ.
Vi Thọ Kỳ mạnh dạn thưa chuyện khi Chương bảo chọn người.
– Thì anh chọn mấy cậu cứng một chút. Bạch Lượng Từ này tuy chẳng tinh thông võ nghệ nhưng nhanh nhẹn, con thương nhân, quá trình học tập sáng dạ. Việc quân chẳng cứ nhất nhất chọn kẻ gan dạ, phải thêm người mưu trí nữa chứ.
– Dạ! Vậy có cần dặn Thân Vệ theo bản danh sách này…
Chương lắc đầu:
– Bản danh sách này chẳng có giá trị gì, hoá đi. Ta thử cậu ta đó thôi. Ở Thiên Đức chưa được mười năm đã còn nhớ họ hàng có bao nhiêu người trong khi hỏi mấy việc quân liền nói vanh vách. Cậu này sáng dạ nhưng còn dập khuôn lắm.
Vi Thọ Kỳ chọn người. Chiều hôm ấy Bạch Lượng Từ cùng mươi Thân Vệ thay y phục lên khinh thuyền theo dòng sông Tô ra Hát Giang tìm đến đại bản doanh Thiên Đức quân trình mật lệnh.
Kinh thành có dấu hiệu loạn lạc, thân quân, gia đinh lo bảo vệ phủ đệ của quan, của tướng hay thương nhân cư ngụ trong thành nội, thành trung ngày đêm phòng trộm cướp. Lưu dân ngoại thành chạy loạn vào thành đến hơn vạn người, nơi tá túc của họ có thể là góc tường, nơi quán chợ hoặc túp lều rách ven đường. Trông đi trông lại, lưu dân toàn những người già, đàn bà, trẻ nhỏ. Đàn ông đều đã lên mặt thành chống Thiên Đức hoặc bị sung quân tạp dịch.
Nạn đói nhãn tiền. Trong các chợ khắp kinh thành đầy những người ăn mày.
Bởi dưới chân thiên tử, ba quân La thành có phần chỉn chu, quy củ hơn so với các sứ quân khác. Trước đây dân trong thành chỉ cần trông y phục liền biết binh lính thuộc quân nào. Ví như trông trước ngực binh sĩ có chữ “兵” (Binh) là quân chính quy triều đình, chữ “勇” (Dũng) là dân binh trưng tập. Còn như áo có chữ “丁” (Đinh) là quân tạp dịch, hậu cần, khuân vác… Giờ đây nhiều kẻ mình trần râu rậm, mặt mày dữ tợn vác đao dọc ngang ngang dọc hò hét, quát nạt như phường trộm cướp, không phân biệt được quân nào vào quân nào.
Đầu trống canh Năm binh sĩ lục tục bắc bếp thổi cơm chuẩn bị cho ngày dài đằng đẵng cũng là lúc mấy bóng người nhỏ thó lẩn mình trong đêm tối thả thứ gì đó xuống giếng khơi, ao nước gần cửa Đông, cửa Nam, ô Đông Dương, ô Đông Âm, ô Dền và nhiều ô khác nữa.
Trưa ngày 4 tháng 5, dân trong thành lo lắng truyền tai nhau khi nước giếng khơi đem pha trà bỗng chuyển sang màu đen và có mùi tanh. Đến chiều muộn, lác đác binh lính trấn gần các cửa thành có dấu hiệu đau bệnh, cứ một chốc lại miệng nôn trôn tháo. Qua ngày hôm sau số binh sĩ đau ốm, mất sức chiến đấu tăng nhanh chóng mặt. Quân lẫn dân trong thành hoang mang tột độ.