Chương 681: Đàn tế trời bên gốc gạo
Chương ấn định thời gian cùng lúc tấn công ba mặt La thành là đầu trống canh Năm ngày 29 tháng 4.
Chiều ngày 28 trời đổ mưa, cơn mưa nhỏ kéo dài mãi đến khuya mới ngớt. Sáng ngày 29 trời mưa nặng hạt, rõ là có bão. Chương sai Liêu Gia Trinh gửi mật lệnh hoả tốc đến cánh quân phía Nam và phía Tây căn dặn không thay đổi thời gian đã ấn định.
Chiều ngày 29 nước thượng nguồn đổ về, mực nước sông Nhuệ, sông Tô cùng dâng cao. Chương lo lắng, hết đi ra trông xuống chiến địa lại đi vào ngồi thừ một mình trầm tư. Mưa lớn gây ngập lụt diện rộng, kế hoạch chiếm một quãng đê sẽ gặp khó khăn khi đường hầm sẽ ngập nước.
Thiên Bình, Triệu Nhã Lâm, Quan Lam Giang có mặt trong trướng, muốn chia sẻ nỗi lo lắng của Chương.
– Ta có thể tấn công sớm hơn, giờ Hợi thế nào? – Thiên Bình nhỏ nhẹ. – Trời mưa to, tầm nhìn hạn chế, tính ra cũng lợi cho ta.
– Tô Trung Từ chẳng phải tay mơ! – Chương nói. – Mưa lớn kéo dài là đồng minh của binh triều khi phần lớn đại quân của ta đóng trong vùng ngập nước. Tô Trung Từ sẽ đề cao cảnh giác. Mưa lớn dẫu làm tầm nhìn hạn chế cũng lại khiến quân tấn công gặp khó lúc di chuyển bì bõm. Anh chọn đầu trống canh Năm là đã cân nhắc kĩ mọi lẽ thiệt hơn.
Vừa lúc ấy quân hầu báo Ngô Thì Nhậm xin yết kiến. Ngô Thì Nhậm bước vào, y phục ướt sũng, đôi giày dính đầy bùn đất.
– Bẩm Đại Vương, Đại Vương sắp làm đại sự lại chưa lập đàn làm lễ tế trời. Thần mạn phép nghĩ… dạ bẩm… chi bằng Đại Vương sửa lễ tế cầu thần khấn Phật phù hộ độ trì, che chở ba quân đại công cáo thành.
Bọn Thiên Bình nhìn nhau cùng gật đầu cho là phải. Thiên Bình liền đứng ra nói thêm vào:
– Lời Ngô đại nhân có lí! Đại Vương thống lĩnh ba quân công thành nhưng từ hôm ta đến Loa Sơn vẫn chưa làm lễ tế trời. Kinh sư vốn chỗ trung tâm trời đất, tụ khí ngàn năm. Dẫu Đại Vương được tiên ông cử xuống, là rồng trong loài người, bốn góc trời nghe danh lấy làm kinh hãi thì Đại Vương vẫn cần có nhời với thần linh bản địa.
Được Hoàng hậu ủng hộ, Ngô Thì Nhậm bước đến gần, cúi người vòng tay cung kính:
– Thần đã mời sư Đàm Phúc ở Hương Chản tự đứng ra chuẩn bị. Sư đến từ sớm xem địa thế quanh đây, chỉ nơi lập đàn tế gần mấy cây gạo cổ thụ vì chỗ ấy có gò cao bằng phẳng, là đất tốt, lại gần như đối diện cửa Đông ạ.
Chương ngoảnh nhìn hỏi Lam Giang:
– Là ông sư ở chùa hôm trước ta tạt qua hả?
Lam Giang gật đầu xác nhận. Chương trông sang Ngô Thì Nhậm, giọng nhẹ nhàng:
– Cũng may có ông chứ không ta lại thất lễ với thần linh toạ kinh sư.
Triệu Nhã Lâm đem y phục cho Ngô Thì Nhậm thay. Ngô Thì Nhậm tạ ơn rồi lui đi chuẩn bị.
Vén tấm vải chắn cửa trướng nhìn ra ngoài mưa đang đổ trắng xoá, bất giác Chương cười một mình.
Thiên Bình lệnh cho Thần Vũ quân mau chóng đem ra ấn kiếm, hoàng bào đã chuẩn bị sẵn tự bao giờ khiến Chương tròn mắt ngạc nhiên.
– Tiên hoàng chủ trương nội đế ngoại vương, Cổn phục của anh bao gồm mũ Bình Thiên đính 12 dây lưu, áo cổn có đủ 12 hoa văn bao gồm: Nhật (日- mặt trời) Nguyệt (月- mặt trăng) Tinh Thìn (星辰- chòm sao) Tảo (藻) Phấn mễ (粉米- gạo trắng) Phủ (黼- rìu) Phất (黻- thể hiện hai mặt tốt-xấu) Long (龍- rồng) Hỏa (火- lửa) Sơn (山-núi) Hoa trùng (華蟲- chim trĩ) Tông di (宗彝- Cặp cốc có hình con hổ và con khỉ, là đồ dùng trong lễ tế. – Thiên Bình chậm rãi giải thích tường tận. – Và đây là phụ kiện như thụ, tế tất, thường, đai, phương tâm khúc lĩnh…
Triệu Nhã Lâm tiếp lời:
– Đại Vương tế lễ trước khi công thành quả thật là đại sự. Các ông Phạm Tu, Lý Đạo Thành, Ngô Thì Nhậm đã căn dặn kẻ dưới làm từ rất lâu chờ ngày Đại Vương lên ngôi trị vì thiên hạ. Bọn chúng em muốn dành cho Đại Vương sự bất ngờ nhưng nay Đại Vương ra đàn tế trời nhất định phải trịnh trọng.
Thiên Bình bước đến gần, cẩn thận cởi từng nút áo cho Chương. Nàng nói thêm:
– La thành, Trường Châu và Đỗ Động Giang tuy chưa quy thuận nhưng chuyện ấy sớm muộn. Tuy anh chưa lên ngôi ở kinh sư nhưng trong mắt ba quân tướng sĩ và bách tính Thiên Đức, anh chính là vua của Vạn Xuân. Bấy lâu nay nhiều việc chúng em đều nhất nhất theo ý anh. Bản tính anh xuề xoà, gần gũi quân dân là tốt nhưng lúc hệ trọng nhất định phải đúng. Uy danh của anh là mặt mũi của chúng em.
Chương ậm ừ, đứng im cho thê thiếp thay y phục.
– Quả nhiên người đẹp vì lụa, lúa tốt nhờ phân!
Quan Lam Giang thốt lên.
– Ô hay! Sao em lại ví phu quân của chúng ta với phân? – Thiên Bình lườm. – Vốn phu quân của chúng ta khôi ngô tuấn tú, mắt sáng trán rộng. Nay vận hoàng bào, đội mũ miện thực dáng đế vương.
Nghe những lời tán dương, Chương cảm thấy ngứa ngáy, ho húng hắng lấy vài cái. Lý Thiên Bình, Triệu Nhã Lâm và Quan Lam Giang đứng sát lại gần rồi lại lùi ra sau vài bước ngắm nghía, suýt xoa mãi không thôi. Ánh mắt nàng nào nàng nấy long lanh đến lạ. Đoạn cả ba cười khúc khích, cùng quỳ gối hành lễ. Chương ngọ nguậy lấy vài cái, giữ vẻ mặt bình thản:
– Bình thân!
Chương vừa dứt lời ba nữ nhân của anh đứng vụt dậy chạy đến ôm chầm lấy anh một lượt. Nhận thấy ba người vợ đang vui nên Chương mặc kệ. Anh chợt nghĩ làm vua cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài tấm hoàng bào.
Song Chương đã lầm.
Vi Thọ Kỳ dẫn Thân Vệ quân xuống chân đồi Loa Sơn chờ đợi. Chương không đồng ý quân khiêng kiệu, anh cầm tự cầm ô che mưa. Thiên Bình, Nhã Lâm và Lam Giang theo sau. Chương thoáng sững người khi trông binh mã xếp hàng ngay ngắn trong cơn mưa nặng hạt, đứng dọc hai bên đường từ chân Loa Sơn đến tận đàn tế. Chương còn chưa đặt chân xuống đường cái Vi Thọ Kỳ đã hô lớn:
– Hoàng thượng giá đáo!
Ba quân nhất loạt quỳ một gối, chắp hai tay cúi đầu đồng thanh:
– Hoàng thượng vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!
Hàng nghìn người tiền hô hậu ủng, thanh âm hùng tráng át tiếng mưa, vang xa đến tường thành khiến ba quân thủ vệ được phen náo loạn, chạy đôn đáo vì tưởng Thiên Đức quân lợi dụng trời mưa tấn công.
Chương đứng ngây người một lúc nhìn quang cảnh thiên binh vạn mã cúi đầu chờ lệnh.
Thiên Bình ghé tai Chương thì thào:
– Anh không lệnh cho quân đứng lên, chẳng lẽ muốn họ quỳ như thế mãi ư?
Chương như bừng tỉnh, anh bảo Vi Thọ Kỳ:
– Mau bảo anh em đứng lên.
Thiên Bình lại nhắc:
– Hãy nói miễn lễ!
Chương vội sửa lời:
– Đúng rồi! Miễn lễ, miễn lễ!
Vi Thọ Kỳ cùng bọn tả hữu đứng gần phải nhịn cười vì chẳng mấy khi trông thấy Vạn Thắng vương lúng túng như vậy.
– Tạ ơn Bệ hạ!
Hàng nghìn người một lần nữa đồng thanh hô lớn trước khi lục tục đứng nghiêm.
– “Ngô nhưng không ngô, Ngô thực Mạc…” anh nhớ chứ?
Nghe Thiên Bình hỏi vậy, Chương cười đáp rằng:
– Lời sấm truyền ư? Ồ! Anh nghĩ…
Đúng lúc ấy đột nhiên bầu trời loé sáng kéo theo đó là liên tiếp mấy tiếng sấm rền vang động đất trời khiến ai nấy đều giật mình kinh sợ.
Ba quân nhốn nháo một phen.
Tiếng sấm ùng ục nghe như xa như gần, đột nhiên bầu trời sáng trắng chia thành hai nửa khi một tia sét đánh thẳng xuống chỗ mấy cây gạo cổ thụ.
Chẳng phải nói ba quân tướng sĩ Thiên Đức và La thành đã kinh hãi đến mức nào khi chứng kiến những cảnh ấy.
Chương cũng giật mình lúc sấm vang rền nhưng anh mau chóng trấn tĩnh khi bọn Thiên Bình hoảng sợ vứt cả ô che mưa túm chặt long bào. Sét đánh xong, ba quân tướng sĩ đều hướng sự chú ý về phía Chương.
Chương điềm nhiên nhìn về phía mấy cây gạo, anh thầm nghĩ:
– “Đồng không mông quạnh lại chơ vơ mấy cây cao chót vót bảo sao không thu sét. Cơ mà cũng kinh đấy.”
Bất giác Chương vô thức nhoẻn miệng cười với suy nghĩ ấy song trong mắt bọn Vi Thọ Kỳ, Liêu Gia Trinh hay các tướng đứng gần anh, họ lại có cách lý giải khác. Về cơ bản, họ truyền tai nhau, nhất mực tin rằng lần đầu tiên Vạn Thắng vương vận hoàng bào đi tế lễ trước trận tiền là thuận với ý trời và cao xanh đang bày tỏ niềm vui, hân hoan chào đón vị vua mới đất Vạn Xuân.
– Trên nóc trướng có cắm mấy cột thu lôi, nếu không anh đã bị nướng chín!
Thiên Bình dẫu sợ xanh mặt, vẫn run lẩy bẩy song ngước lên lườm Chương:
– Phỉ phui cái miệng anh, chuyện kinh thiên động địa cũng đem ra đùa được. Anh không sợ trời quở ư?
– À thì…
Chẳng biết giải thích thế nào Chương đành tặc lưỡi ra hiệu Vi Thọ Kỳ mở đường. Ba quân lần lượt theo Chương đi đến đàn tế gần mấy cây gạo cổ thụ.
Đàn tế là giàn giáo nhỏ dựng giữa đất trời, bên trên có mái tranh. Ngô Thì Nhậm hớt hải chạy trong mưa đón đường, y phục ướt sũng song nét mặt vị cựu thần tiền triều lại vô cùng hớn hở, mừng rỡ như thể vừa vớ được núi vàng vậy.
– Bẩm Đại Vương, bẩm Đại Vương! Trời báo điềm lành, trời báo điềm lành!
Chương lấy làm ngạc nhiên dừng bước. Ngô Thì Nhậm bước đến trước mặt, vòng tay cung kính:
– Chúc mừng Đại Vương, chúc mừng Đại Vương! Đàn tế vừa dựng xong, Đại Vương vận hoàng bào xuống núi ông trời cũng lấy làm vui ban điềm lành cho thiên binh vạn mã ai nấy đều tỏ vua mới Vạn Xuân, thiên hạ đổi sang họ Mạc.
Vừa nói Ngô Thì Nhậm vừa chỉ về chỗ mấy cây gạo. Chương trông thấy sư Đàm Phúc cùng vài người vận quan phục, thêm mấy cụ cao niên khăn đóng áo dài đang tất cả đội mưa, nét mặt ai cũng lộ rõ vẻ vui mừng khôn tả đang sấp ngửa chạy lại yết kiến. Chương nhất thời chưa hiểu, giữ vẻ bình thản ngước trông thân gạo cổ thụ gãy ngọn, đổ rạp sang bên.
Văn quan đại thần xếp hàng cùng các cụ cao niên lần lượt thi lễ trong mưa.
– Đại Vương, Đại Vương! – Ngô Thì Nhậm hồ hởi. – Kính mời Đại Vương theo lối này.
Văn quan đứng cạnh Ngô Thì Nhậm khẽ huých nhẹ ông ta lấy một cái rồi nói:
– Mời Bệ hạ theo bọn hạ quan! Lối này ạ.
Dẫu chưa rõ đầu cua tai nheo ra sao song Chương vẫn gật đầu. Vi Thọ Kỳ liền vượt lên mở lối. Chương bước trên những tấm ván gỗ ướt nhẹp dẫn đến khoảnh đất có mấy cây gạo.
Sau khi sấm động chớp giật, mưa dường như nhẹ hạt hơn đôi chút.
Ngô Thì Nhậm cố nén phấn khích:
– Bệ hạ, xin Bệ hạ hãy xem trên thân gạo bị sét đánh gãy ngọn.
Chương bước thêm vài bước ngẩng nhìn theo hướng Ngô Thì Nhậm chỉ. Anh ngạc nhiên thấy trên thân cây gạo, gần chỗ bị sét đánh gãy, dường như có vệt cháy đen, in hằn, nổi bật.
Thiên Bình, Nhã Lâm, Lam Giang cùng các tướng có mặt gần như ồ lên cùng lúc.
Chương nhăn mặt:
– Đó là cái gì?
Ngô Thì Nhậm chợt nhớ Chương không đọc được Hán tự ngoài những số đếm giản đơn vội thưa:
– Bẩm Bệ hạ tôn kính, sét đánh gãy ngọn cây gạo để lại vệt cháy trên thân cây. Sư Đàm Phúc đứng trong đàn tế tinh mắt nhận ra những vệt đen in hằn hệt như chữ “ 莫” đó ạ.
Chương bán tín bán nghi:
– Có chuyện kì lạ vậy ư?
Bấy giờ sư Đàm Phúc mới bước đến chắp tay búp sen cất giọng chậm rãi:
– Ý trời đã rõ. Thiên hạ phải đổi sang họ Mạc, thuộc về họ Mạc. Đây là phúc của muôn dân đó ạ.
Ngô Thì Nhậm liền quỳ xuống thi lễ, ba quân tướng sĩ lần nữa quỳ hành lễ, đồng thanh hô vạn tuế.
Đứng giữa trời đất, Chương trông tả hữu quỳ rạp trước mặt. Anh ngước nhìn màn mưa trắng xoá, ánh mắt đầy hồ nghi hướng lên những vệt đen mà Ngô Thì Nhậm cùng tướng sĩ quả quyết đó là là chữ Mạc.
– “Chẳng lẽ lời sấm truyền là thật? Chả có lẽ ông trời phái mình đến nơi này ư?”
Chương bước lên đàn tế dâng hương.
Mưa vẫn rơi.
Bốn bề trắng xoá.
Nước trong chiến hào ngập gần đến đầu gối.
Ba quân quỳ rạp.
Con đê bao ngoài tường thành lúc này chỉ như một vệt mờ thẫm.
– Nếu thực trời đất phù hộ ta thu giang sơn về một mối thực là tốt lắm! – Chương nói với tướng sĩ. – Để được vậy đều do anh em tướng sĩ đổ mồ hôi, đổ máu mới có. Nay ta đại diện ba quân Thiên Đức làm lễ tế trời đất, anh em quỳ ngoài mưa sao ta có thể đứng trong chỗ khô ráo? Thực trời đất thương ta ắt cũng thương anh em.
Chương lần lượt cắm 9 cây hương lớn, lùi dần ra đứng dưới mưa vòng hai tay trước mặt, mắt nhìn thẳng, miệng lẩm nhẩm lời cầu khẩn sau đó xá 9 xá.
Ba quân Thiên Đức xá theo.
Lạ thay, Chương vừa xá xong đứng lên thì nghe tiếng sấm ầm ì trên không trung một hồi lâu trước khi ba tiếng sấm rền vang.
– Trời mưa nhỏ rồi! Mưa nhẹ hạt thật rồi kìa!
Thực vậy!
Cơn mưa nặng hạt nhỏ dần, nhỏ dần rồi ngớt sau chừng 1 khắc đồng hồ. Chưa đầy nửa canh giờ sau trời quang mây tạnh.
– Bẩm Bệ hạ!
Chương đang trút bỏ hoàng bào ướt sũng, Ngô Thì Nhậm chạy vào bẩm báo, nói như reo:
– Hào quang hội tụ ngay trên đàn tế! Thần Phật hiển linh chứng lòng thành của Bệ hạ!
Chương làu bàu:
– Làm vua thật phiền phức.
Đoạn anh ra ngoài trướng trông lên trời, quả nhiên bầu trời trên đàn tế xuất hiện hình tròn ngũ sắc.
Mặc cho bọn Thiên Bình và ba quân tướng sĩ trầm trồ bàn tán. Chương vào trướng tự thay quân phục và nghĩ:
– “Trời độ thế nào chưa biết, mặc quần áo ướt cảm lạnh thì khốn ngay.”