Chương 680: Thả hổ về rừng
Tối ấy các quân doanh Thiên Đức đóng quanh chân dãy Loa Sơn sáng rực trong ánh đuốc. Tiếng hát, tiếng trống chiêng, tiếng kèn sáo theo gió vọng mãi đến bờ đê. Quân thủ vệ lấy làm lạ, chẳng hiểu vì sao đương lúc nước sôi lửa bỏng quân Thiên Đức lại ca hát nhảy múa tưng bừng như thể đã thắng trận.
Hoàng Hựu lên mặt đê, chẳng rõ thực hư ra sao. Định bụng nhân cơ hội Thiên Đức quân ca hát lơ là cảnh giác đem binh đánh sang thì Tống Suy, một mưu sĩ đất kinh sư can rằng:
– Quanh Loa Sơn rực ánh đuốc, vọng tiếng reo hò ca hát nhưng cánh Thiên Đức đóng đối diện cửa thành im hơi lặng tiếng. Đây ắt hẳn là một cái bẫy giăng sẵn. Mạc tặc muốn dụ thượng tướng quân đem binh ra đánh đó thôi.
– Nhưng chẳng thể khoanh tay bó gối mãi thế này được! – Hoàng Hựu than thở. – Sớm tối thấp thỏm chờ chúng đến, ăn chẳng ngon mà ngủ cũng chẳng yên.
Tống Suy bèn nói:
– Ngoài đấu sức Thiên Đức còn đấu trí với ta! Đấu trí lúc này chẳng phải ai mưu mẹo hơn ai mà chúng muốn ta sớm nhụt chí, lung lay, không kiên định. Tiết trời vào hè ban ngày nắng gắt, ban đêm oi nồng. Ta trong thành chúng ngoài bãi trống thi gan. Thượng tướng quân nhất định phải bền gan mới được.
Hoàng Hựu ngẫm nghĩ một lúc, vẫn quyết:
– Tại hạ vẫn muốn thăm dò thử xem chúng có mưu đồ gì.
Biết chẳng thể cản, Tống Suy cố giấu tiếng thở dài luồn tay trước bụng lặng im.
Hoàng Hựu cử ba đội binh trang bị nhẹ xuất phát từ mấy đoạn hào ngang bò lên trong đêm, chui xuống mấy hào Thiên Đức đào cách điểm xuất phát chỉ hai, ba mươi trượng.
Hoàng Hựu chờ đợi.
Gần nửa canh giờ sau binh sĩ cử đi lom khom chạy về sau khi có vài tiếng nổ đì đùng kèm ánh lửa loé lên trong đêm tối. Hơn chục người bị thương cùng 3 binh sĩ thiệt mạng là kết quả của cuộc thám sát. Quân Thiên Đức vẫn phục trong các đoạn hào chằng chịt.
– Chúng không đặt bẫy rập như mọi lần mà dùng thứ gì đó gây ra tiếng động. Bọn thuộc hạ chạm vào phát ra tiếng leng keng. Thiên Đức quân ẩn nấp trong bóng tối ném quả nổ, phóng tiễn ồ ạt chẳng biết đường nào đành phải lui ạ.
Tống Suy ghé tai Hoàng Hựu nói nhỏ:
– Đây là cuộc chiến tiêu hao!
Hoàng Hựu bực dọc:
– Phải có cách nào khiến chúng cút đi!
Trở vào thành, Hoàng Hựu gặp Liễu Môn Nhân đang ngồi cùng Lý Mẫn và tả hữu. Lắng nghe Hoàng Hựu giãi bày nỗi bức xúc, Liễu Môn Nhân ôn tồn:
– Mạc Thiên Chương uý lạo tinh thần ba quân trước khi công thành đó thôi. Tướng quân hà tất phải rước bực vào thân làm gì. Thiên Đức đánh thành sẽ phải trả cái giá cực kì đắt đỏ!
Hoàng Hựu lo lắng:
– Tại hạ lo thời gian kéo dài, Mạc tặc huy động thêm binh mã.
Liễu Môn Nhân điềm nhiên:
– Đại quân Thiên Đức ở Trường Châu cả. Trong tay Mạc Thiên Chương, số quân vây thành chẳng tính là thiện chiến nhất. Nếu hắn đủ sức, Đỗ Động Giang đâu thể yên. Đành rằng Thiên Đức có thể huy động thêm 2 đến 3 vạn quân vây mặt Đông như cách chúng tăng quân bên đằng Tây song các ngài cũng biết cả rồi đấy.
Dừng lại một nhịp, Liễu Môn Nhân nói tiếp:
– Mạc Thiên Chương không nướng quân vô ích! Trước sau hắn đều vậy, đó là điểm yếu của hắn. Huy động thêm đám binh từng bại trận dưới tay Thiên Đức công thành chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ. Đám quân mới gia nhập ngoài việc xông lên để chết thì làm được gì? Mạc Thiên Chương chẳng đời nào làm như vậy. Hắn sẽ công thành trong dăm ba ngày tới, bằng cách nào đó là điều chúng ta cần phải nghĩ.
– Ba quân ta căng thẳng trong khi chúng ca múa, thật tức chết! – Hoàng Hựu than phiền và đề nghị. – Đô thống đại nhân, xin ngài nghĩ đối sách cho ba quân phấn chấn.
– Gia quyến họ ở trong thành, vài người có thù Thiên Đức. – Lý Mẫn cười khổ. – Ngoài bạc vàng, chức tước ra còn gì cho họ? Thái uý sẵn lòng trọng trưởng cho binh sĩ dũng cảm.
Bọn Lý Mẫn nhâm nhi chén rượu, binh sĩ canh gác cũng luân phiên chè chén. Họ chẳng thể đi đâu và ngoài thành, cách vài dặm đằng kia, Thiên Đức quân cả ở mạn Nam thàng dường như cũng say mê ca hát. Chiều tối đến khuya hôm sau cũng vậy.
Sùng Hoán bị trói, binh sĩ áp giải đến trước mặt Chương. Sau nửa tuần trăng bị bắt làm tù binh, râu tóc Sùng Hoán rối như tơ vò, toàn thân bốc ra mùi hôi. Trái ngược với Sùng Hoán, mưu sĩ họ Từ vận y phục gọn gàng, thần sắc tươi tỉnh. Trong khi Hoán trợn mắt, vùng vằng, hậm hực quỳ gối thì Từ Quý Châu đặt hai tay trước bụng, đầu hơi cúi
– Các người không cho Sùng tướng quân tắm rửa ư?
Liêu Gia Trinh vội thưa:
– Bẩm Đại Vương, Sùng Hoán này rất khoẻ. Quân canh khó lại gần. Nước sạch đem đến, ông ta tự lấy dội lên đầu.
Bấy giờ Chương mới hỏi Sùng Hoán:
– Sùng tướng quân, ông bại dưới trướng Thiên Đức mà vẫn chưa phục à?
Sùng Hoán gầm lên:
– Ta không bao giờ chịu phục bọn giặc cỏ các người.
Chương thản nhiên đưa tay gãi tai hỏi lại:
– Có giặc cỏ nào binh mã thiện chiến hơn ngụy triều không? Ông là tướng lưu vong, sao không an phận, lại một hai chống đối ta đến cùng?
Sùng Hoá vùng đứng dậy tỏ ý bất phục. Thân Vệ định tung cước. Chương giơ tay ngăn lại.
– Vẫn nung nấu ý định đấu với Thiên Đức đến cùng à? Thiên hạ nay của họ Mạc. Ta là vương một cõi. Ông nương nhờ Vạn Xuân sao không theo ta?
Sùng Hoán ngửa mặt cười lớn, gằn giọng:
– Hoán xưa nay không phải phường tráo trở sớm đầu tối đánh. Bọn nhãi nhép các người muốn chém muốn giết tuỳ!
Chương khẽ so vai, thở dài ngả lưng ra ghế:
– Xem ra các ông vẫn luôn coi thường người Vạn Xuân.
Sùng Hoán vênh mặt tỏ ý thách thức. Chương lại nói:
– Ta triệu ông đến chẳng có ý thuyết hàng, cốt muốn trông rõ dung mạo đó thôi. Nếu ông muốn tiếp tục phục vụ Tô Thái uý ta sẽ thả ông về thành.
Sùng Hoán lộ vẻ ngạc nhiên, trợn tròn hai mắt nhìn thẳng. Chương cười nhạt đón đợi ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống anh.
Sùng Hoán nói dò:
– Quân tử không nói hai lời!
Chương đổi sắc mặt, lạnh lùng nói:
– Quân du hí ngôn.
Sùng Hoán ngó trân trân người đứng đầu thiên binh vạn mã tự xưng Vạn Thắng vương. Biết gã chẳng tin, Chương ngoảnh sang bảo với Từ Quý Châu:
– Ta giữ người không giữ được tâm! Nay Từ tiên sinh đã khoẻ mạnh, vậy tiên sinh cứ về thành cùng Sùng tướng quân.
Từ Quý Châu vén vạt áo quỳ xuống chắp tay cung kính:
– Tạ ơn Đại Vương khai ân!
Từ Quý Châu dập đầu lạy tạ trong con mắt vô cùng ngạc nhiên của Sùng Hoán. Hoán ngoảnh nhìn Chương, mơ hồi cất lời:
– Là thật ư?
Chương không trả lời câu hỏi ngô nghê. Anh nhoẻn miệng cười, nụ cười của kẻ mạnh:
– Từ tiên sinh và Sùng tướng quân hồi thành nhớ chuyển lời thăm hỏi của ta đến Thái uý. Dặn dò Thái uý cùng ba quân đề cao cảnh giác, muốn ăn gì ngon, muốn trăn trối điều gì cho hậu thế hãy tranh thủ làm ngay. Một khi ta vào thành tên bay đạn lạc khó bảo toàn lắm.
Từ Quý Châu vòng tay cúi gập người vâng dạ. Sùng Hoán đứng ngây như phỗng. Thân Vệ quân kéo Hoán ra đến cửa, Hoán cố ngoái cổ nhìn kẻ có dáng dấp thư sinh khiến bao sứ quân phải quỳ gối khuất phục đang điềm nhiên ngồi sau bàn lớn với nụ cười mười phần bí hiểm.
Ngô Phù Khê hộ tống Từ Quý Châu và Sùng Hoán xuống chân Loa Sơn. Sùng Hoán vùng vằng muốn cởi dây trói. Bên cạnh, Từ Quý Châu lặng lẽ cúi đầu bước cho mau.
Hầu Nhân Thạch nghe tin Vạn Thắng vương thả Sùng Hoán về thành thì lấy làm ngạc nhiên chạy ra cửa doanh xem thực hư vừa lúc Sùng Hoán ngang qua. Trông thấy Thạch, Hoán ngửa cổ cười lớn một tràng, đổ cái khinh miệt lên người Hầu Nhân Thạch rồi hiên ngang bước đi như chốn không người.
– Sao Đại Vương lại dễ dàng thả cho hắn về như vậy? – Hầu Nhân Thạch đứng nghệt mặt trông theo hồi lâu. – Không thuyết được hắn theo ta thì chém quách cho nhẹ nợ.
An Nhữ Hầu đặt tay lên vai Hầu Nhân Thạch bóp nhẹ mấy cái trấn an:
– Đại Vương nhìn xa trông rộng. Ngài ấy làm bất cứ điều gì đều có tính toán cả. Sùng Hoán này ngang ngược, coi khinh bọn ta. Tôi nghĩ… có khi hắn về thành còn lắm gian truân.
– An huynh nói vậy là thế nào? Tại hạ chưa tỏ.
An Nhữ Hầu chống nạnh, nheo mắt trông về hướng Tây. Lúc này Sùng Hoán đã chạy về chỗ quân thủ vệ đón giữa đường cái buông lời sỉ vả Vạn Thắng vương.
– Tô Thái uý nổi tiếng gian giảo, ông ta có tính hồ nghi. Từ Quý Châu và Sùng Hoán chẳng phải người Vạn Xuân, vốn tha hương nơi đất khách. Cầm chắc cái chết một khi rơi vào tay Thiên Đức bỗng dưng được tha bổng cho về thì không muốn nghĩ cũng phải nghĩ. Tôi đồ hai người đó chẳng được trọng dụng, thậm chí còn bị giam lỏng không chừng.
Hầu Nhân Thạch dõi mắt trông theo.
– Ông cũng chẳng phải người Vạn Xuân. – An Nhữ Hầu tặc lưỡi. – Tôi chẳng phải dân Thiên Đức. Đại Vương là rồng trong loài người, ngài trọng dụng và tin dùng tất cả. Phương châm của ngài là đã tin mới dùng và đã dụng phải tin. Chỉ cần trung thành, dẫu sai sót vẫn có cơ hội đoái công chuộc lỗi.
Hầu Nhân Thạch cười gượng:
– Tại hạ thực mong như vậy lắm.
– Ông từng nắm cả nghìn quân, nay chỉ cầm trăm tinh binh chẳng khỏi chạnh lòng. – An Nhữ Hầu động viên. – Đại Vương tin ông song ông phải chứng minh năng lực bản thân, sĩ tốt công nhận. Ai cũng phải bắt đầu từ nấc thang thấp nhất cả.
Hầu Nhân Thạch thật thà:
– Tại hạ có biết, tại hạ rất hiểu và tuyệt không dám thắc mắc điều chi cả. Nhưng… buồn thì vẫn cứ buồn.
An Nhữ Hầu cười mà rằng:
– Anh Hiền đứng đầu cõi Sơn Tây, thiên binh vạn mã trong tay nay cũng chỉ giữ chức Sư trưởng với 5000 quân. Thủ trưởng Hiểu nguyên Tả Thân vệ Điện tiền chỉ huy sứ gì đó trong triều cũng có 1500 quân chứ mấy.
Cả hai bỗng dừng câu chuyện vì nhác thấy bóng ai như Liêu Gia Trinh đang chạy đến.
– Đại Vương triệu thủ trưởng kị binh lên trướng bàn việc.
– Thủ trưởng Hiểu với thủ trưởng Thuận chia nhau thị sát. – An Nhữ Hầu đáp lời Liêu Gia Trinh. – Chỉ còn các Tiểu đoàn trưởng trấn doanh.
– Bao giờ hai thủ trưởng về?
– Chừng nửa canh giờ nữa.
– Đại Vương rất bận, lúc ấy có việc khác mất rồi. Vậy chỉ huy tiểu đoàn cấp trưởng và phó mau chóng diện kiến.
An Nhữ Hầu vẫy cần vụ, bảo cậu ta mau truyền tin.
Liêu Gia Trinh tất tả chạy về Loa Sơn. An Nhữ Hầu cùng Hầu Nhân Thạch bám sát gót. An Nhữ Hầu hỏi khi cả ba ở lưng chừng sườn đồi:
– Đại Vương triệu chúng tôi có việc gì gấp thế?
Liêu Gia Trinh lắc đầu đáp:
– Em nào biết.
– Liêu huynh! – Hầu Nhân Thạch hỏi. – Huynh có biết tại sao Sùng Hoán được thả không?
Liêu Gia Trinh phẩy tay:
– Kẻ vô dụng như hắn giữ làm gì! Chém đầu hắn cũng chẳng bõ.
Chợt Liêu Gia Trinh dừng lại khiến bọn An Nhữ Hầu lố vài bước.
– Vừa nãy Đại Vương có hỏi anh Thạch.
Hầu Nhân Thạch nghe vậy thì lo lắng:
– Tại hạ có sai sót gì ư? Tại hạ trung thành với Đại Vương.
Liêu Gia Trinh vội xua tay:
– Đại Vương hỏi kĩ quá trình từ lúc anh vào làng Tướng đến khi gia nhập quân thiết kị. Trước lúc tôi đi, Đại Vương đang đọc phần đánh giá về anh do anh Thuận viết đấy.
Hai mắt An Nhữ Hầu chợt sáng lên:
– Ô! Nói thế Đại Vương đang xem xét tiểu sử của anh Thạch đấy. Lúc tay Sâm bị thương anh Thạch dẫn kị binh tả đột hữu xung. Hôm trước mới bắt Sùng Hoán. Này, nếu được ban thưởng nhớ khao bọn tôi đó nhé.
– Là do cậu Sâm chỉ huy, tại hạ chỉ thừa hành.
– À đó! Vừa nhắc đã thấy anh Sâm. – Liêu Gia Trinh chỉ xuống dưới chân đồi. Cả bọn trông xuống. Trịnh Hoàng Sâm và mấy người khác đang chạy sấp chạy ngửa. – Chờ họ luôn.
Cả bọn chỉnh lại y phục, đứng thành hàng dọc theo chân Liêu Gia Trinh vào gặp Chương.
Chương nhoẻn miệng cười khi trông thấy bọn An Nhữ Hầu bước vào. Thiên Bình ngồi ghế đầu bên tả. Triệu Nhã Lâm đứng hầu cạnh bên Thiên Bình.
Sáu người lần lượt yên vị bên hàng ghế phải.
Liêu Gia Trinh đứng nghiêm, báo cáo vắn tắt lý do Lê Phụng Hiểu và Sỹ Văn Thuận vắng mặt.
– Chiến công của Thiết kị quân ta nắm rõ và rất tự hào vì có sự phục vụ của các anh. Trong 6 anh ngồi đây thì 5 người đã là đảng viên Đảng Lao động Vạn Xuân. Duy có anh Thạch, Tiểu đoàn phó vẫn ngoài đảng. – Chương nói. – Ta có đọc kĩ báo cáo chính trị của anh Thuận, anh Thuận đánh giá rất cao tinh thần chiến đấu của anh Thạch. Trước khi vào việc quân, ta nhường lời cho Chủ tịch đảng.
Thiên Bình đứng dậy trịnh trọng liệt kê công trạng và tuyên bố Hầu Nhân Thạch trở thành người của Đảng Lao động Vạn Xuân. Hầu Nhân Thạch cùng đứng nghiêm với mấy người khác song vẻ mặt mang nhiều cảm xúc khó tả. Triệu Nhã Lâm bước đến, hướng dẫn Hầu Nhân Thạch đọc lời tuyên thệ trước cờ.
Thiên Bình tự tay trao quyết định cho Hầu Nhân Thạch. Thạch run rẩy đỡ lấy, không kìm được cảm xúc, hướng về phía Chương quỳ xuống dập đầu tạ ơn. Liêu Gia Trinh đứng ra ngăn lại.
– Anh xứng đáng! – Chương rời khỏi chỗ ngồi bước đến bên Hầu Nhân Thạch, vỗ vai, nói với giọng thân mật. – Hãy cố gắng, nỗ lực hơn nữa, trở thành tấm gương soi cho anh em. Thiên Đức dụng người bất kể xuất thân, chỉ cần có lòng với bách tính.
Thiên Bình đứng ra nói thêm vài lời. Hầu Nhân Thạch cảm thấy vô cùng vinh dự khi được đích thân vua một cõi nói những lời êm tai và trọng dụng.
Phạm Ngũ Lão, Cao Tòng Chinh lần lượt có mặt. Liêu Gia Trinh liền trải họa đồ lên bàn tre, cạnh bên là sa hình bằng đất vừa mới đắp xong để mọi người vừa uống trà vừa xem. Lúc sau Lê Phụng Hiểu, Sỹ Văn Thuận đến thì Chương và Thiên Bình mới rời đi cho các tướng họp bàn.
Thiết kị quân được xác định sẽ là lực lượng trợ chiến cho cánh Phạm Ngũ Lão.