Chương 679: Lệnh ông cồng bà
Gật gù nghe Liêu Gia Trinh báo cáo tổng hợp xong, Chương nhìn đăm đăm vào tấm họa đồ mới nhất mô tả chi tiết hơn địa thế kinh thành đang đặt trên bàn. Bất giác anh ngẩng lên nhìn vì Liêu Gia Trinh vẫn đứng phía trước, bên phải cái bàn rộng. Nhận thấy Liêu Gia Trinh dường như còn có điều gì đó muốn báo cáo song còn lưỡng lự. Chương ngả người ra ghế, nhoẻn miệng cười động viên.
Liêu Gia Trinh nhất thời lúng túng.
– Còn gì khó nói nữa hả?
– Dạ báo cáo… dạ… – Liêu Gia Trinh cười gượng. – Là… dạ… là chuyện liên quan đến thủ trưởng Sếnh ạ.
Thoáng ngạc nhiên, Chương khẽ gật đầu chờ đợi. Liêu Gia Trinh sắp xếp câu chữ, dường như cậu chàng chưa biết bắt đầu thế nào.
– Có báo cáo cho biết thủ trưởng Sếnh… dạ… thủ trưởng Sếnh… cưỡng bức dân lành.
Chương giật mình nhổm người dậy nửa chừng lại thả mình xuống ghế. Anh nghiêm giọng:
– Cậu nói ngắn gọn!
– Báo cáo… ở làng Thanh Đàm (đầm nước trong) phía Nam kinh thành, gần đất Tây Phù Liệt cũ chuyên nghề nuôi cá. Từ ngày vây La thành quân ta có thu mua cá của dân Thanh Đàm. Gần đây bản doanh cánh quân Nam chuyển đến gần cửa Nam thành ngoại, dân Thanh Đàm vẫn gánh cá đến bán cho quân mỗi tuần một bận ạ. Dạ báo cáo, do đường sá hơi xa, dân Thanh Đàm tổ chức thành đoàn, cử một cụ cao niên làm trưởng. Con gái ông trưởng đoàn tên Lê tuổi vừa đôi chín cũng quẩy quang gánh đem cá bán cho quân. Cô Lê này vốn có nhan sắc, từng đính ước với một binh sĩ Tây Phù Liệt song anh ta đã tử trận. Thủ trưởng Sếnh thị sát quân doanh vô tình đi ngang chỗ hậu cần, thấy cô Lê đó xinh đẹp bèn bảo hậu cần chỉ đích danh cô Lê đến trướng nhận tiền thanh toán ạ.
Có tiếng động, Liêu Gia Trinh ngừng lời ngoảnh lại, trông thấy Thiên Bình và Triệu Nhã Lâm vừa bước vào. Liêu Gia Trinh liếc nhìn Chương, thấy Chương cúi đầu nhìn họa đồ. Cậu chàng hiểu ý định dừng báo cáo song Thiên Bình ngồi xuống ghế bên tả, Nhã Lâm đứng phía sau, chăm chú nhìn Liêu Gia Trinh.
– Sao lại ngưng báo cáo, ta với Đại Vương là một cơ mà.
Nghe Thiên Bình nói vậy Liêu Gia Trinh toát mồ hôi, lúng túng chưa biết xử trí ra sao. Chương húng hắng ho, bảo Liêu Gia Trinh tiếp tục.
– Báo cáo… cô Lê đến trướng, thủ trưởng Sếnh bắt cô ấy tiếp rượu rồi mới trả tiền. Dạ… thủ trưởng say rồi thì… thì… cưỡng ép cô Lê làm điều cô ấy không muốn. Cô Lê nhẫn nhục cầm tiền về trả dân Thanh Đàm sau đó…
Liêu Gia Trinh nhăn mặt, đưa tay gãi đầu ấp úng. Thiên Bình tiếp lời:
– Cô ấy trầm mình xuống sông, may được vợ chồng ngư phủ cứu sống. Bây giờ dân Thanh Đàm vẫn bán cá cho quân song chỉ phái người già chứ không dám cho thôn nữ đi nữa. Cô Lê đấy đang mang trong mình cốt nhục họ Bàn.
Thiên Bình vừa dứt lời, Chương nhìn Liêu Gia Trinh, anh chàng xác nhận là đúng. Chương bèn hỏi Liêu Gia Trinh:
– Tin do ai báo lên?
– Báo cáo… bên quân báo của anh Tôn.
Chương ngoảnh sang, nhíu mày chờ đợi câu trả lời của Thiên Bình. Thiên Bình giả vờ không thấy, nàng bận uống trà. Triệu Nhã Lâm đứng sau liền đáp thay:
– Báo cáo ngài, Hoàng hậu nắm được thông qua cán bộ chính trị bên dưới ạ.
– Từ bao giờ?
– Dạ thưa, mới hồi sáng. Hoàng hậu đến gặp Đại Vương cũng vì chuyện ấy ạ.
– Còn cậu? Tin đến khi nào?
– Báo cáo ngài, đầu trống canh Năm theo đường dây liên lạc quân báo.
Chương gật đầu, bảo với Liêu Gia Trinh:
– Ừm, như thế tin tức bên quân báo vẫn nhanh hơn nhỉ? Quân báo làm việc khá đấy. Nhớ khen các cậu bên ấy nhé. Cậu lui đi.
Liêu Gia Trinh quệt mồ hôi, vội vã biến mất.
– Anh em bên chỗ anh Chinh càng đào sâu càng xuống sức. – Chương thở dài. – Anh tính sang bên ấy động viên.
Chương giữ vẻ thản nhiên đứng dậy, đẩy nhẹ ghế sang một bên. Thiên Bình đặt chén trà xuống bàn, ngước nhìn Chương. Nhoẻn miệng cười tươi như hoa, nàng hỏi:
– Anh tính thế nào, chuyện của anh Sếnh ấy?
Chương khịt mũi, ậm ừ định đánh bài chuồn nhưng Thiên Bình đã đứng chắn trước mặt, giọng nàng ngọt ngào:
– Anh định bao che, làm ngơ cho thuộc hạ làm điều xằng bậy với thôn nữ ư, anh yêu?
Chương làm mặt giận:
– Anh sẽ xử tội tay ấy, nhất định!
Thiên Bình thản nhiên chỉnh áo sống cho Chương, giọng vẫn ngọt ngào:
– Sĩ tốt chỉ hiểu anh phần nào nhưng mấy người đầu ấp tay gối sao anh có thể giấu được. Ông Sếnh là thủ trưởng quân sự kiêm thủ trưởng chính trị cánh quân Nam. Bên quân pháp biết song giấu nhẹm, đều một giuộc với nhau. May thay bên chính trị em có người mật báo.
– Thì em biết đó, anh cũng vừa mới biết.
Thiên Bình đứng lùi lại ngắm nghía nhưng không nhìn vào mắt Chương. Nàng vẫn đều giọng:
– Ông Sếnh vi phạm kỉ luật quân đội nhà Mạc, gây ảnh hưởng xấu hình ảnh Mạc quân, nhất định phải chịu phạt làm gương. Nếu không nghiêm trị thì các tướng khác khinh nhờn, coi quân kỷ không ra cái gì.
Chương ngoảnh nhìn Nhã Lâm, cô nàng họ Triệu cúi đầu cố giấu nụ cười. Chương quay trở lại ghế, ngồi phịch xuống.
– Ông Sếnh đã có ba bà vợ, thêm bà tư chắc không phải chuyện lớn.
Nét mặt Thiên Bình đanh lại trong một thoáng nhưng giãn ra rất nhanh. Nàng đến bên cạnh bàn làm việc, xếp gọn gàng đống giấy tờ Chương để ngổn ngang và nhẹ nhàng chất vấn:
– Từ bao giờ anh xem nhẹ chuyện ấy?
Chương hít sâu một hơi, thở dài não ruột. Triệu Nhã Lâm bước vội đến sau bóp vai cho Chương nhằm tránh phải đối diện với ánh mắt của anh.
– Nếu em không biết chuyện này hẳn anh sẽ nhắm mắt làm ngơ rồi ép gả thôn nữ đó cho ông Sếnh là yên chuyện.
Chương giơ tay ra hiệu Thiên Bình ngừng trách cứ anh. Liêu Gia Trinh vén rèm bước nhanh vào đợi lệnh ngay khi Chương vừa dứt lời gọi.
– Ngưng chức thủ trưởng chính trị của Bàn Phù Sếnh. Bổ nhiệm Tham mưu trưởng Lý An kiêm nhiệm thủ trưởng chính trị. Giao ông Lý An toàn quyền định tội ông Sếnh, rõ chưa?
Liêu Gia Trinh vâng dạ. Thiên Bình vẫn không chịu thôi.
– Bãi miễn chức thủ trưởng chính trị chứ không phải ngưng. Em có quyền làm việc ấy. Thủ trưởng quân sự đứng đầu một quân cũng cần phải xem xét. Hồi năm trước anh đã cơ cấu ông Sếnh làm thủ trưởng quân khu. Một khi không giữ chức thủ trưởng chính trị, không có uy tín sao có thể đứng đầu thiên binh vạn mã đây?
Chương khẽ nhún vai, ngả lưng ra ghế. Anh nói:
– Em là Chủ tịch đảng dĩ nhiên có quyền truất ông Sếnh khỏi các chức vụ trong đảng của em là phải. Anh nào có ý kiến.
Đoạn Chương phẩy tay ra hiệu cho Liêu Gia Trinh lui. Liêu Gia Trinh ngửi thấy mùi thuốc súng liền rút nhanh như chớp.
– Nhưng em muốn anh bãi miễn ông Sếnh khỏi các chức vụ cao nhất trong một quân.
Chương xoa nhẹ lên mu bàn tay của Triệu Nhã Lâm, vịn tay ghế đứng dậy chỉnh nhẹ lại y phục. Anh nói:
– Giờ anh phải sang chỗ anh Chinh. Chuyện này cứ tạm vậy đã. Trước lúc giáp trận không thể trảm tướng.
Thiên Bình giận lắm, song chẳng thể làm được gì khác ngoài việc giậm chân hờn dỗi. Bước gần ra đến cửa, Chương ngoảnh lại:
– Danh dự, nhân phẩm của một người rất quan trọng. Anh rất hiểu. Mọi sự đã xảy ra rồi, thay vì trừng phạt theo quân pháp vào lúc nhạy cảm thế này hãy tính cách dẹp cho êm đẹp mọi lẽ mới là hơn.
Thiên Bình giận, ngoảnh nhìn sang hướng khác.
– Thiên Tử quân cũng cần nắm địa hình bên đó.
Triệu Nhã Lâm vội cúi chào Thiên Binh bước nhanh theo Chương. Chương không đi ngựa. Anh thong thả tản bộ dưới những tán cây. Đằng sau có Vi Thọ Kỳ cùng mấy Thân Vệ theo hộ giá. Triệu Nhã Lâm lặng lẽ bám gót. Đi được một quãng, Chương dừng bên gốc cây ngẩng nhìn theo cánh chim như có ý chờ đợi ai. Quả nhiên chẳng bao lâu sau Liêu Gia Trinh bắt kịp, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.
– Dạ báo cáo, lệnh của ngài đã được chuyển đến cánh quân phương Nam rồi ạ.
Chương nheo một bên mắt:
– Thế ư?
Liêu Gia Trinh thấy Nhã Lâm, ánh mắt có phần ái ngại. Chương ngoảnh nhìn. Nhã Lâm vội nói:
– Em không nghe thấy gì mà.
Rồi nàng ngước nhìn lên cao như kiếm tìm thứ gì đó.
– Dạ thưa ngài, tôi gửi 1 quân lệnh và 1 thư tay. Quân lệnh gửi cho thủ trưởng Sếnh và Bộ chỉ huy y theo lời ban nãy. Thư tay gửi riêng ông Lý An, dặn ông xử trí khéo léo vì Đại Vương muốn Thiên Đức quân tương lai cần có thêm người họ Bàn xuất thân người làng Thanh Đàm.
Chương tỏ ra ngạc nhiên:
– Ô! Ta có nói vậy ư?
Liêu Gia Trinh lau mồ hôi hai bên thái dương:
– Dạ, khi nãy Đại Vương có nhíu mày liền hai cái trước khi đuổi thuộc hạ ra ngoài. Thuộc hạ thấy lạ liền chạy đi hỏi anh Thắng. Anh Thắng bảo Đại Vương có ý gỡ tội cho thủ trưởng Sếnh nhưng không muốn Hoàng hậu phật lòng.
Chương nhăn mặt phàn nàn:
– Lão Sếnh thật hồ đồ! Hoàng hậu sẽ ghim chuyện này cho mà xem.
Đi được một quãng nữa Chương lại dừng chân gọi bọn Vi Thọ Kỳ hỏi:
– Anh Kỳ theo ta ngày đêm chẳng thấy quan tâm nữ nhân nhỉ?
Vi Thọ Kỳ cúi đầu thưa:
– Theo hầu Đại Vương là vinh hạnh của bọn thuộc hạ. Tâm trí của bọn thuộc hạ dồn vào việc cả, nào dám chểnh mảng ạ.
– Anh nhớ chị nhà và các cháu chứ?
– Dạ có! Nhưng việc quân trên hết. Vợ con thuộc hạ rất hiểu.
Chương thở dài, hỏi vu vơ:
– Quân dân như cá với nước mà quân toàn trai tráng, mấy tháng trời nằm bụi lội sông. Họ theo ta vì cái gì nhỉ?
Rồi anh xoay người đi. Thêm một đoạn, Chương gọi Nhã Lâm đến đi bên cạnh. Anh nói nhỏ:
– Trước khi xung trận hãy biểu diễn văn nghệ cho anh em binh sĩ xem cho thoả. Tinh thần rất quan trọng, họ phấn chấn sẽ tốt cho ta. Em đảm trách được chứ?
– Em chỉ muốn múa hát riêng cho Đại Vương.
– Ta hiểu chứ! Em cho nữ nhân trong Thần Vũ múa hát. Em hát một vài bài là được. Hãy nghĩ mà xem, nữ nhân của ta sẵn lòng hát cho binh sĩ nghe chẳng phải tốt ư.
– Đại Vương muốn thì em sẽ làm.
– Vậy tối nay sau khi hát xong em hãy đến chỗ ta. Ta muốn xem em múa.
Gương mặt Nhã Lâm hồng lên, tủm tỉm cười.
– Bây giờ em quay về lo việc, điều gì cần nói cứ nói còn…
– Em thông minh nên Đại Vương mới yêu em mà.
– Xinh đẹp nữa. Đi đi.
Đứng chống nạnh nhìn theo bóng dáng Nhã Lâm xa dần. Chương lẩm nhẩm:
– Vậy ra các nàng đều có hệ thống tình báo riêng trong quân, ghê gớm thật.
Anh dặn bọn Liêu Gia Trinh:
– Hành tung của ta ngày sau đừng có hé miệng với hậu cung. Ai hé nửa lời nghĩa là không muốn sống nữa.
Vi Thọ Kỳ lo lắng:
– Hoàng hậu và các phi thi thoảng có hỏi bọn thuộc hạ về việc ăn uống, nghỉ ngơi của Đại Vương thì sao ạ?
– Mấy chuyện đó có sao nói vậy, riêng chuyện tế nhị thì cấm tiệt. Các người có dăm ba bà khắc hiểu nhức đầu thế nào.
Vi Thọ Kỳ nói:
– Thuộc hạ chỉ có một ạ!
– Ai mà biết được sau này. Các người muốn lấy bao nhiêu vợ thì tuỳ, ngủ với bao nhiêu coi thì tuỳ nhưng cưỡng ép thì không được.
Đoạn Chương quay ra dặn Liêu Gia Trinh:
– Ngay tối nay yêu cầu Thần Vũ quân không mặc chiến phục đến khi công thành. Hãy để các cô gái mặc đồ tuỳ nghi và được phép đến thăm ý trung nhân trong doanh khác. Binh triều lên dây cót tinh thần cho quân bằng cách chửi ta thì ta uý lạo quân ta bằng mật ngọt. Quân nhân muốn lấy nhau ngay trên trận tiền lập tức báo cáo cấp trên. Chỉ huy sẽ làm chủ hôn, đóng dấu xác nhận về quê tổ chức sau. Đây là mệnh lệnh không chính thức của ta.
Liêu Gia Trinh chợt sáng mắt lên:
– Dạ… dạ em có… có… muốn cưới một cô trong quân Thần Vũ ạ.
Chương nhăn mặt:
– Trùng hợp vậy?
– Dạ, chúng em tính xong đại sự mới báo cáo, xin phép tổ chức ạ.
– Cưới vợ chờ cái gì? Về làm đơn… à… cậu thảo mẫu đơn ta sẽ ký cho cậu. Bên dưới theo mẫu đó mà làm. Đi đi.
Liêu Gia Trinh hớn hở chạy như bay về hướng Loa Sơn.
– Còn mấy cậu Thân Vệ kia đã ngắm được cô nào chưa?
Nghe Chương hỏi đến, mấy chàng Thân Vệ đứng nghiêm và đáp rằng ý trung nhân của họ đều ở Thiên Đức. Trước lúc xuất quân có hẹn khi đại quân khải hoàn mới tổ chức đám cưới.
– Ừ! Chẳng cần phải chờ đến tháng Giêng. Các cậu theo ta nên đám cưới các cậu tổ chức chung thì ta chủ trì cho nhé.
Mấy chàng Thân Vệ mừng ra mặt, cúi đầu tạ ơn luôn miệng.
Chương vui vẻ trở lại, vừa đi vừa huýt sáo vang.