Chương 677: Chiến hào
Hơn một tháng trước, Tô Trung Từ hạ lệnh cho quân dọn sạch cây cối, cỏ dại ngoài thành nhằm đảm bảo một khi Thiên Đức thám thính hoặc công thành chẳng thể có chỗ ẩn nấp. Bởi vậy muốn tiếp cận bờ đê, quân Thiên Đức vây mặt Đông sẽ phải băng qua quãng đất trống trải chừng hơn 1 dặm đầy thử thách. Tại mặt Nam kinh thành cũng vậy. Sĩ tốt La thành trên mặt đê dễ dàng quan sát nhất cử nhất động của cánh Bàn Phù Sếnh.
Quân Thiên Đức ở hai mạn Đông và Nam cử các toán thám thính lợi dụng bóng đêm tìm cách tiếp cận bờ đê song đều thất bại. La thành bung ra nhiều toán tuần tiễu dưới chân chê ngay lúc trời nhá nhem. Bên cạnh đó, quân thủ thành trên mặt đê còn cắm đuốc, bắn hỏa tiễn xuống khoảng trống tối đen tạo thành các đám lửa nhỏ như ma trơi. Hàng chục cuộc đụng đổ nhỏ xảy ra khi quân thám thính Thiên Đức và tuần tiễu La thành đụng mặt nhau trong đêm.
Bàn Phù Sếnh vây mặt Nam đã hơn một tháng. Trong báo cáo Sếnh trình có ghi rõ những khó khăn nhất định. Lúc Lý An đến đại bản doanh tại làng Sở cũng có trình bày kĩ càng.
Bàn Phù Sếnh dự định dùng hoả lực mạnh yểm trợ bộ binh chiếm đoạn đê đối diện cổng thành. Tiếp đó Sếnh sẽ đặt thần công, Cự thạch pháo tập trung bắn phá khu vực cổng thành, đổ quân từ mặt đê xuống, vượt hộ thành hào tiếp cận phá cổng thành. Lý An trong vai trò tham mưu đã phản đối bởi cách thức của Sếnh có thể thành công song thiệt hại nhân mạng sẽ vô cùng lớn, ngược với yêu cầu của Vạn Thắng vương. Vả lại, các cổng thành đều làm bằng gỗ thiết hoa mấy trăm năm tuổi, lại đóng đinh tán, gia cố thêm gỗ, đá. Thần công dẫu sức công phá lớn cũng khó xuyên thủng khi bắn từ xa. Bên cạnh đó, cổng thành bố trí binh sĩ tinh nhuệ, có đủ phương án đối phó với hoả công hoặc khiêng trục xô đổ. Trường hợp phá được cổng thành, Lý An đồ rằng binh triều sẽ dùng đá hoặc thậm chí sắt, đồng nung chảy bịt kín lại.
Sau khi gặp Chương, Lý An trở về cánh quân Nam rỉ tai Bàn Phù Sếnh. Sếnh nghe, gật đầu như bổ củi, vỗ đùi cười lớn đầy sảng khoái.
Chương chia việc hãm thành thành 2 giai đoạn. Trong đó giai đoạn 1 quân Thiên Đức sẽ chiếm đê làm chỗ đứng chân với thiệt hại tối thiểu. Biết những lão tướng như Tô Trung Từ, Lý Mẫn hay bọn mưu sĩ Liễu Môn Nhân đều có nhiều hiểu biết cũng như kinh nghiệm trận mạc, thừa sức bố trí phòng thủ nhằm gây ra thiệt hại lớn một khi Thiên Đức tràn lên với hoả lực mạnh yểm trợ. Trước khi thần công ra đời, để bao vây và công thành thì quân tấn công cần có lực lượng đông gấp 3 lần trở lên và… thời gian công hạ thành tính bằng tháng, bằng năm.
Quân tấn công muốn tiếp cận bờ đê, đầu tiên sẽ phải vượt qua cơn mưa đạn từ Cự thạch pháo, Song thủ pháo và gần đây còn có Tam thủ liên hoàn pháo. Kế đến là loạt mưa tiễn ngắn dài của nỏ Liên châu, máy phóng lao, hầm chông ngụy trang dày đặc. Sau cùng, đón đợi quân Thiên Đức sẽ là mấy lớp rào cự mã ở chân đê. Lưng chừng đê, quân phòng thủ cắm nhiều tre đực vát nhọn tua tủa như lông nhím, làm nản lòng bất cứ binh sĩ dũng mãnh nào.
Tận mắt trông thấy đối phương bố trí phòng thủ, Chương càng thêm tin vào nhận định chủ quan, rằng Thiên Đức quân tiếp cận bờ đê, dẫu có sự yểm trợ của thần công, sơn pháo thì Chương sẽ mất phân nửa lực lượng. Chiến thắng nào cũng có giá song Chương muốn trả cái giá thấp nhất.
– Ta sẽ biến điều không thể thành có thể! Biến những ý tưởng tưởng chừng ngu độn trở thành đúng đắn và cũng để sĩ tốt, bách tính La thành thấy rằng họ không có cơ hội nào chống lại ta, Mạc Thiên Chương cùng đạo quân Thiên Đức bách chiến bách thắng.
Nhằm đảm bảo bí mật, nghi binh thu hút sự chú ý của quân thủ vệ. Phùng Hiền theo ý chỉ của Chương, lệnh Sư đoàn Sơn Tây đào 9 hào giao thông thẳng bắt đầu từ chỗ các ụ đất cao đặt súng pháo thẳng đến chân đê. Hào rộng ít nhất 2 thước, sâu ít nhất 5 thước. Hào đào đến đâu liền dùng các thân cây mít, xoan, xoài, tre đực… che chắn trên đầu. Sáng ngày 19 tháng 4 quân thủ vệ trên đê trông thấy 9 hào giao thông dài gần ba mươi trượng vội cấp báo thượng cấp. Lý Mẫn, Hoàng Hựu, Liễu Môn Nhân… ra xem và mau chóng nhận ra ý đồ của Thiên Đức. Các khẩu pháo đá La thành rót đạn, nhiều quả đạn trúng mục tiêu là những thân cây bắc ngang hào song hiệu quả không đáng kể. Cuối giờ chiều, hào do quân Sơn Tây đào lấn thêm được gần hai mươi trượng vào phía chân đê. Bọn Lý Mẫn họp cách đối phó. Các quả đạn đất nung đựng dầu sôi, dầu lạc được sử dụng, nhờ đó tạm thời cản được quân Thiên Đức lấn dũi. Đêm xuống, một số toán lính La thành đem theo dầu mò ra đốt các thân cây che chắn thành hào.
Sớm ngày hôm sau, quân Sơn Tây tiếp tục đào hào. Ngoài các thân cây che chắn, họ lợp thêm một lớp phên tre phủ rơm trát bùn ẩm. Mặc dù quân thủ vệ trút mưa hoả đạn, quân Sơn Tây vẫn đào thêm được một đoạn chừng hai mươi trượng.
Đêm xuống, các toán binh La thành từ trên mặt đê bò xuống phá bỏ phên tre, thân cây che chắn. Quân Sơn Tây đem Hoả pháo liên hoàn phục sẵn, bắn dăm ba loạt đạn nổ rồi khiêng pháo chạy ngược về sau trước khi những quả đạn đá, đạn chông trên đê bắn xuống.
Ngày hôm sau nữa, quân Sơn Tây tạm thời ngưng đào dũi về phía chân đê. Thay vào đó, từ các đoạn hào đã đào họ mở rộng hào sang hai bên, nối thông 9 hào với nhau. Binh sĩ La thành trên đê trông xuống thấy quân Thiên Đức chẳng khác nào đang dựng một bàn cờ.
– Quân giảo hoạt! – Liễu Môn Nhân thốt lên. – Chúng dùng hào hạn chế thương vong. Các đoạn hào ngang đan xen kia sẽ là chỗ trú chân của bộ quân. Khi chúng tiếp cận đủ gần chân đê, bộ quân nhất loạt nhảy lên. Kẻ nào nghĩ ra cách đào hào tấn công đơn giản mà hiệu quả như này thực là vĩ nhân. Xưa nay hào dùng phòng thủ, nay lại công thành bằng hào, thật đáng ngạc nhiên.
Lý Mẫn lo lắng:
– Đối sách của ta thế nào?
Liễu Môn Nhân bặm môi suy ngẫm, mắt đăm đăm trông những đống đất vàng quạch dưới nắng ven bờ hào.
– Dồn hỏa lực vào những nơi chúng xung phong. Tam thủ liên hoàn pháo nhất định phát huy tác dụng. Nên chuẩn bị nhiều dầu sôi, các loại hoả liệu, hoả đạn trút xuống đầu ngay khi chúng ló mặt lên.
Lý Mẫn gấp rút sai quân khiêng thêm nhiều vạc dầu lên đê, ngày đêm đỏ lửa. Những ngày sau quân Sơn Tây đổi cách đào hào khiến Lý Mẫn tốn hàng trăm vạc dầu một cách vô ích.
Theo đó, 9 hào dọc hướng về chân đê, quân Sơn Tây bắt đầu khoét hàm ếch đồng thời đặt những thân gỗ tre đóng thành từng giàn phủ bùn trộn rơm lệch sang hướng trái, phải. Quân thủ vệ dựa vào những tấm che chắn đó trút đạn. Sau 2 đêm, quân Sơn Tây khoét mỗi hào 2 hàm ếch dài gần hai mươi trượng rồi mới trổ lên. Lý Mẫn hoảng hốt, chẳng rõ thực hư vì 9 hào thẳng tắp bỗng chia thành vài nhánh.
– Phải đưa quân tấn công ngay tối nay! – Liễu Môn Nhân nói. – Phải vậy mới rõ thực hư. Ngài cũng cần cảnh giác địch quân ẩn nấp dưới hào. Theo thiển ý của bỉ nhân, lúc trời vừa tối ngài lệnh ba quân đem theo dầu sôi, giáo dài, câu liêm, dầu lạc đồng loạt tấn công bóc gỡ toàn bộ thứ che đầu của chúng. Bộ quân của ta có thể tận dụng các đoạn hào tấn công ngược lại chúng. Thần khí Thiên Đức khi phát hoả sẽ gây thương vong tứ phía, vừa hay hào sẽ giảm thương vong.
Lý Mẫn vui mừng:
– Hảo kế, diệu kế! Tại hạ đã hiểu cao kiến của tiên sinh.
Ngay tối đó binh triều bắn mấy loạt hỏa đạn ra xa tạo hàng chục đám cháy lớn nhỏ hòng che mắt cho hàng chục đội binh tinh gọn lặng lẽ tiếp cận các bờ hào. Kẻ dùng giáo dài đâm xuyên qua tấm phên che chắn cùng các thân gỗ trước khi chui xuống hào. Dò dẫm hồi lâu trong đêm tối chẳng phát hiện quân Thiên Đức, các toán binh La thành men theo hào di chuyển về hướng Đông được một quãng thì vấp phải bẫy do Thiên Đức đặt sẵn. Các loạt tiễn ngắn phóng ra khiến hàng chục binh sĩ La thành tử thương đành trổ nóc tháo lui. Bấy giờ kẻ đổ dầu sôi, đổ dầu lạc… phóng hoả. Lửa vừa bùng lên thì các khẩu đội súng pháo Thiên Đức trên các gò cao đồng loạt khai hoả. Hai loạt đạn nổ mảnh, đạn gang tròn rơi xuống triền đê khiến một số sĩ tốt La thành thương vong.
– Chúng khoét các hầm ếch đến khi ngạt mới trổ nóc. – Quân sĩ bẩm báo. – Từ các hào dọc tẽ ra hai hoặc ba mũi dũi gần về chân đê còn lại đều là ngụy trang khiến ta chẳng rõ thực hư. Dưới hào chúng đặt bẫy rập là tiễn cứng. Bọn thuộc hạ không nhìn thấy, trúng bẫy, quân la hét nên chỉ còn cách đột nóc chạy về sau.
Tiết trời đêm hè nóng nực. Liễu Môn Nhân đi đi lại lại, phe phẩy cái quạt giấy hồi lâu mới gấp lại, bước đến nhỏ giọng nói với Lý Mẫn:
– 9 cái hào dọc tựa thân cây, đến cách chân đê ngót trăm trượng thì toả hình rẻ quạt. Nhìn chung chiến tuyến vào khoảng 1 dặm ngang. Đối phó với việc chúng khoét hầm ếch chỉ còn cách dùng thuỗn sắt, cọc tre đóng xuống cản lối.
– Cũng chỉ tạm thời! – Lý Mẫn thở dài than thở. – Chặn chỗ này chúng ngoặt chỗ khác. Chân đê toàn đá ong, đá tảng. Tại hạ nghĩ lúc này cần tính toán vị trí cuối cùng của các đoạn hào, qua đó bố trí hỏa lực đón sẵn, dập chúng nát bét ngay từ đầu.
– Bỉ nhân chẳng phải thổ địa, đê này đắp đã nhiều đời, gia cố nhiều lần. Có lẽ Đô thống đại nhân phải vời bậc cao niên chỉ bảo. Bỉ nhân sẽ xin với Thái uý xem lại những thư tịch ghi chép, họa đồ của đê.
Cuối canh Tư thuộc hạ phủ Thái uý đến gặp Lý Mẫn chuyển lời “Thay vì giương mắt chờ chúng đến, sao không đào hào ngăn trở?” Lý Mẫn nghe xong liền thấy đúng, vội sai quân gấp rút đào những đoạn hào song song với chân đê. Ba hào ngang sâu quãng 3 thước, mỗi hào cách nhau chừng 1 trượng, dự kiến dài cả dặm được đào từ đầu canh Năm đến chiều muộn thì xong. Lý Mẫn tạm hài lòng với thành quả vừa đạt được.
Biết đối phương đào mấy hào ngang chắn lối, Chương gật gù cho là đối sách tốt song vẫn lệnh Phùng Hiền tiếp tục đào hào dũi về trước thêm chừng dăm mươi trượng rồi ngoặt trái, phải thông với nhau. Phùng Hiền cho biết, càng gần chân đê thì các hào lấn dũi càng gặp nhiều hầm chông La thành ngụy trang. Việc này nằm trong dự liệu. Các hầm cắm chông bị rút sạch và để sẵn những lá cờ màu trắng làm lộ tiêu.
Cổng thành là vị trí trọng yếu, Thiên Đức vừa đào hào, vừa đắp ụ, lại tập trung kị bộ sẵn sàng xung trận nên phía đối diện, Lý Mẫn cũng vì thế mà bố trí hàng hàng lớp lớp quân thủ vệ từ triền đê lên mặt đê lẫn mặt thành.
Chỉ diên quân và Thiên Tử quân treo mình trên không trung theo dõi nhất cử nhất động của đối phương. Ngồi trên đỉnh Loa Sơn thưởng trà, Chương trông rõ hai bên bố trí lực lượng với vẻ điềm nhiên thường thấy. Thảng hoặc Chương lại nhoẻn miệng cười đầy khó hiểu.
– Tô Trung Từ quả không tầm thường song ông ta đã quá già. – Chương nói với Thiên Bình ngồi cạnh bên. – Nhiều nếp nghĩ ăn sâu vào máu. Liễu Môn Nhân chẳng xoàng hệt như lời Từ Quý Châu nhận xét song thành bại rõ như ban ngày. Ta ngồi đây gặm nhấm dần chiến thắng, không vui không được.
Thiên Bình ngả đầu vào vai Chương, chỉ về đằng xa:
– Mấy ngày nay anh hay ngắm những cây gạo đằng kia đầy tâm sự, chốc chốc lại cười một mình. Song thân và cô cô liệu có phải ở chỗ đó hay không?
Chườn thoáng buồn, anh khẽ thở dài:
– Anh nào biết! Những cây gạo cổ thụ chơ vơ trên đồng trống gợi cho anh nhiều suy ngẫm. Quả thật gia đình anh nhiều đời sau ở đâu đó ngoài cửa Tây kinh thành. Nơi này mọi thứ đảo lộn, anh không dám chắc.
– Mấy cây gạo ấy chẳng trường tồn anh nhỉ?
– Chúng có thể sống ngàn năm nhưng… người ta đốn sạch lấy đất làm nhà. Từ hôm đặt chân đến đây anh cảm thấy rất lạ, cảm giác như bố mẹ anh đang ở đâu đó rất gần.
Thấy giọng nói của chồng trầm xuống, Thiên Bình liên đổi chủ đề khác:
– Ngày mai Thiên Kim và Thiên Đức sẽ đến, anh nên dành thời gian chơi với chúng, tạm gác việc quân sang một bên.
– À nhỉ, Trưởng Công chúa của anh đã lên 7. Được, anh sẽ dành 1 ngày tán gẫu với chúng. Em vẫn tranh thủ uý lạo bách tính hả?
Thiên Bình khẽ gật:
– Ngày mai em tính khảo sát địa thế để tiến hành bắc cầu sang làng Sở tương tự như cầu bên Tây Trà.
– Cầu càng lớn càng tốt, nếu làm được mái vòm ở nhịp giữa thuận tiện cho thương thuyền qua lại là hơn. Nhớ hỏi ý các cụ cao niên bên Trang Khúc Giang. Ta hỏi rồi làm theo ý ta cũng chả sao nhưng được tiếng dân chủ.
Vừa lúc ấy Liêu Gia Trinh đến đưa thư do thám mã từ mặt Nam đem về. Chương đọc xong, đưa cho Thiên Bình. Anh cười:
– Mọi sự thuận lợi cả. Tay Sếnh sốt ruột lắm rồi. Anh ta giờ như cây cung đã căng hết mức. Em nhớ để anh ta chút mặt mũi khi vào thành. Anh Sếnh ngay thẳng bộc trực.
Thiên Bình ngạc nhiên:
– Anh không vào thành?
– Vào sau! Anh còn nhiều việc và cũng muốn cuộc chuyển giao êm thấm nhất có thể. Cựu thần Lý triều dẫu không phục cũng chưa dám ra mặt chống đối. Nhớ đối đãi người cũ khoan hoà em ạ. Thay máu thì dễ, thay tư tưởng cần thời gian. Một khi vào thành tuyệt đối không có cuộc tắm máu hay trả thù cá nhân nào.
– Nhà họ Tô và ông anh quý hoá em chưa biết xử trí ra sao.
– Cứ giam lại rồi tính sau. Bách tính sẽ trông vào cách em xử trí để điều chỉnh thái độ. Anh không muốn bách tính sợ Thiên Đức vì kẻ thù thực sự của chúng ta còn chưa xuất hiện.
Thiên Bình than:
– Việc này chị Duệ đến sẽ ổn cả thôi.
– Đành vậy! Nhưng thiên hạ chưa chấp nhận em sao có thể chịu phép Duệ? Kinh sư tập hợp nhiều kẻ tài ẩn danh, em phải thu phục nhân tâm trước. Duệ sẽ làm việc của Duệ.
– Lên ngôi rồi anh nhớ đưa em ngao du sơn thuỷ!
– Chẳng dám hứa đâu nhé!
Chương hí hoáy viết vài dòng rồi đưa cho Liêu Gia Trinh đang đứng chờ. Anh dặn thêm:
– Bảo với thám mã dặn anh Sếnh đề phòng sau lưng vì bọn Đỗ Động Giang im hơi lặng tiếng hẳn có mưu đồ đó.
Liêu Gia Trinh rời đi. Chương vươn vai ngáp dài rồi trở vào trướng nằm kềnh ra đánh một giấc.