Chương 676: Ngoài cửa Đông
Ngô Hy Doãn tức Ngô Thì Nhậm, nguyên Phó Đô ngự sử đại nhân Lý triều từ Vạn Xuân đến làng Sở sắp xếp việc di dời đại bản doanh, tổ chức đám rước Vạn Thắng vương cùng Lý Hoàng hậu đến Loa Sơn vào sớm ngày rằm tháng 4.
Bách tính Trang Khúc Giang, Nhân Mục Môn, kẻ Mọc… kéo nhau đến đứng kín hai bên đường từ cổng đại bản doanh đến bờ sông Tô để tận mắt xem dung mạo người mà giờ đây họ chắc mẩm sẽ sớm làm chủ thiên hạ.
Những lá cờ mao hình vuông nhiễu hồng, trên đầu ngù bằng lông chim trả, cán sơn son. Cờ mao đi trước trong đám rước có 4 lá gồm 1 lá thêu con rồng, 1 lá thêu con phượng, tượng trưng cho sự uy nghiêm của vua. 1 lá thêu mặt trời, 1 lá thêu mặt trăng, tượng trưng cho sự thông minh, sáng suốt và óc quyết đoán của vua.
Chương vận quân phục kèm giáp trụ khoác chiến bào cưỡi trên lưng tuấn mã đi giữa hai hàng quân bồng súng. Đại thắng Lý Hoàng hậu không ngồi kiệu như người ta vốn nghĩ mà vận chiến phục màu đỏ cưỡi bạch mã đi ngay sau Vạn Thắng vương. Ngô Thì Nhậm theo lẽ, muốn làm đám rước long trọng với cờ lọng đi trước kiệu rước theo sau song Chương yêu cầu làm giản đơn vì anh chưa phải vua. Việc Vạn Thắng vương cưỡi chiến mã sẽ giúp bách tính có thể trông thấy dung mạo của anh. Vả lại, ấn tượng đầu tiên rất quan trọng. Chương muốn bách tính ven kinh thành trông nhất vị vương trẻ trung, dũng mãnh và có phần thân thiện.
Thay vì trống chiêng kèn sáo, Chương đi đến đâu quân sĩ bắn chỉ thiên đến đó khiến bách tính vừa tò mò vừa sợ hãi. Trước khi Chương và Thiên Bình mỗi người một thuyền sang sông, hàng chục khẩu thần công đặt hai bên bờ sông đồng loạt khai hoả mấy lượt. Tiếng thần công vừa ngớt, hàng nghìn binh sĩ nhất loạt hô vạn tuế.
Chương thực không muốn bày vẽ song bên kia sông Tô đã tính là đất thần kinh. Những lão thần, công thần, tướng sĩ Thiên Đức đều muốn bàn dân thiên hạ biết rõ.
Đi qua những đám cỏ cháy đen từng mảng lớn hay qua làng Tứ, làng Dộc chỉ còn đống tro tàn và thoảng trong gió vẫn phảng phất mùi tử khí, ánh mắt Chương mang nhiều tâm tư.
Sĩ tốt La thành phòng thủ trên đê ngoài thành trông thấy cờ mao thì gọi nhau í ới, cấp báo vào thành. Chẳng mấy chốc binh triều kéo nhau đứng đầy trên mặt đê chỉ trỏ, bàn tán, liệu trên lưng chiến mã đỏ tía có phải Vạn Thắng vương. Và Đại Thắng Lý Hoàng hậu có phải người vận chiến y màu đỏ cưỡi bạch mã đi trước đoàn kị binh hay không.
– “Thiết quyền tướng quân” – Một binh sĩ nói lớn, như giải thích. – Có lẽ đó là ông Lê Phụng Hiểu, người kề cận Trữ quân nay theo hầu Vạn Thắng vương.
– Chiều qua bọn Thiên Đức ông ổng khoe rằng Đại Vương của chúng sẽ sớm nhập thành. – Một binh sĩ khác nói lớn. – Vạn Thắng vương và Lý Hoàng hậu không ngồi kiệu mà cưỡi tuấn mã, thật khác lẽ thường. Có phải ngài Phó Đô Ngự sử Ngô Hy Doãn đứng ra tổ chức đám rước không? Ha ha ha! Bọn nhà quê! Nhìn chúng rước vua của chúng thật buồn cười, chẳng có quy củ gì hết.
Cả đám sĩ tốt đứng gần đó nghe vậy thì cười rộ lên.
– Thiên hạ đồn Vạn Thắng vương bách chiến bách thắng xem ra chỉ là lời thổi phồng của đám văn nhân Thiên Đức cố ý tung ra. Ngẫm kĩ thì Mạc tặc là thằng trôi sông lạc chợ, không cha chẳng mẹ. Kẻ có lí lịch bất minh như vậy ắt không phải người tài năng xuất chúng. Hắn là bù nhìn của họ Phạm mà thôi.
Người vừa cất lời là một văn nhân vừa ở trong thành ra xem trò.
– Mạc Thiên Chương quả thật bất tài vô tướng! Hắn đúng là bù nhìn nhà họ Phạm. Các người ngẫm đi. Bọn phản tặc Lê Phụng Hiểu, Ngô Hy Doãn, Cao Quang Chương, Cao Tòng Chinh… vì Tả Đô đốc Phạm Tu, một ông già sắp xuống lỗ, mà đầu quân Thiên Đức chứ Mạc cẩu tuổi mới ba mươi sao có thể một tay dựng nghiệp.
Một văn nhân khác nói thêm vào. Kẻ này vừa dứt lời thì đám sĩ tốt đứng quanh đều thuận theo, đồng thanh hô “Mạc cẩu”. Chẳng mấy chốc hàng nghìn binh sĩ trên đê đồng thanh hô những lời lẽ miệt thị Vạn Thắng vương.
Phạm Bạch Hổ mặt đỏ phừng phừng xin với Chương:
– Đại Vương! Xin người chấp thuận cho pháo binh bắt chúng câm mõm lại.
Lê Phụng Hiểu nghiến răng trèo trẹo, cũng thưa:
– Bọn chuột nhắt này chưa thấy quan tài chưa sợ. Đại Vương cứ để cho Phạm Bạch Hổ dạy chúng biết lễ độ.
Chương chắp tay sau lưng, nheo mắt nhìn cờ xí phấp phới trên đê. Ngoảnh lại trông Thiên Bình, Triệu Nhã Lâm, Quan Lam Giang đứng phía sau người nào cũng đỏ mặt thì bật cười. Anh ngước nhìn bầu trời đầy nắng mà rằng:
– Hôm nay là một ngày đẹp trời! Đừng để ba cái trò trẻ con của đám mưu sĩ La thành khiến chúng ta bận lòng. Bọn họ uý lạo binh sĩ bằng cách miệt thị ta, cứ để họ vui một chút. Chửi mãi mỏi mồm chứ được gì.
Thiên Bình nén giận:
– Nay mai vào thành em sẽ gang mồm chúng nó hết lượt!
Trông nét mặt Thiên Bình đỏ như gấc chín, Chương cười khùng khục. Thấy Thiên Bình lườm, Chương khụt khịt mấy cái, ngoảnh ra bảo với tả hữu:
– Binh sĩ chửi ta chẳng tính, họ theo lệnh cả thôi. Nhân sĩ La thành kích động, là đám đầu têu. Sau vào thành tìm những kẻ ấy, đưa chúng đi đào đất đắp đường sá.
Thiên Bình làu bàu:
– Như vậy quá nhẹ với chúng.
Chương cười tủm tỉm:
– Với kẻ sớm tối cầm bút lông thì lao động cực nhọc chẳng khác nào cực hình. Văn nhân kinh sư chẳng biết chữ Vạn Xuân, kẻ nào thức thời hãy dụng, kẻ nào thích thể hiện tấm lòng trung với Trữ quân thì cứ cho lao động khổ sai, đừng giết.
Liêu Gia Trinh hí hoáy ghi chép.
Đứng quan sát thêm một hồi Chương tỏ ra hài lòng, nét mặt tươi tỉnh. Ngoảnh trông những lá đại kì no gió, Chương gật gù, khen tặng vài lời rồi bảo tướng sĩ vào trướng bàn việc. Nghe tả hữu trình bày, báo cáo quân tình xong hết lượt, Chương bảo Liêu Gia Trinh sai người khiêng sa bàn đến thì vừa lúc quân hớt hải vào bẩm báo La thành có Chỉ diên quân. Tướng sĩ ồ lên hết lượt song vẫn yên vị, chờ Chương lên tiếng. Chương thản nhiên như không. Anh thở dài, chép miệng lấy một cái rồi đứng dậy thong thả bước ra ngoài.
Hàng chục cánh diều lớn đang được thả trên đê. Chương trông những binh sĩ La thành treo mình lơ lửng trên không trung mà nét mặt chẳng biểu lộ chút ngạc nhiên nào. Binh sĩ đang bàn tán xôn xao, thấy Chương xuất hiện thì im bặt.
– Chẳng hiểu để làm gì! – Chương cười nhạt. – À! Trông thấy trận địa của ta đặng biết đường điều quân. Đó cũng là cách lên dây cót tinh thần ba quân, ngụ ý Thiên Đức có gì La thành có cái đó.
Triệu Nhã Lâm bước lên, chắp tay cúi đầu:
– Thiên Tử quân đợi Đại Vương truyền lệnh!
Chương ra hiệu nàng trở về chỗ cũ. Anh bảo với tả hữu:
– Thiên Tử quân trông cách họ bày binh bố trận nhưng… bây giờ đang nắng! Để chiều mát hãy xem. Các ông cứ mặc họ, mọi thứ theo kế hoạch mà làm.
Rồi anh nói với Liêu Gia Trinh:
– Cậu truyền lệnh Yết Kiêu và Bàn Phù Sếnh cứ mặc bọn họ tự đắc với mấy cánh diều, chuẩn bị kĩ càng theo lời ta dặn, đúng ngày giờ đồng loạt tấn công.
Tướng sĩ còn nhiều thắc mắc song không dám hỏi. Chương dặn mấy người Phùng Hiền, Bố Giáp, Cao Tòng Chinh… mau triển khai theo kế hoạch đã định. Tướng sĩ dạ ran rồi ai vào việc nấy, phút chốc chỉ còn cánh Phạm Ngũ Lão, Vi Thọ Kì ở lại.
Cuối Ngọ, quân Thiên Đức áp giải hàng nghìn binh sĩ và dân binh bị bắt giữ trước đó đến quãng mấy cây gạo cổ thụ nằm bên mé phải đường dẫn vào cửa Đông. Theo lệnh trên ban xuống, hạn trong ba ngày tù binh phải đắp hàng chục ụ đất cao bằng và song song với con đê ngoài thành ngoại. Nếu trong 5 ngày hoàn thành thì tất cả tù binh sẽ được tha bổng. Còn như không xong theo hạn định thì các hố, hào đã đào chính là mồ chôn thây.
Với cuốc, thuổng, xẻng, xà beng, thúng mủng, quang gánh… hàng nghìn người bắt đầu phát quang cỏ dại, hì hục đào đất theo hướng dẫn của binh sĩ Thiên Đức. Một con mương thẳng tắp từ sông Lừ ngang qua chỗ những gốc gạo cổ thụ đến ven đường Thiên Lý. Lừ vốn là sông nhỏ chảy ra từ trong thành thông qua nhiều cống đá. Chương muốn vận chuyển khí giới, đạn dược từ sông Tô vào gần thành một cách dễ dàng.
Vì vậy Tù binh phải đào hai con hào có bề ngang chừng 7 thước, sâu 5 thước song song với đường cái, qua làng Dộc hoang tàn thẳng đến bờ sông Tô. Binh sĩ Thiên Đức cũng luân phiên tham gia đào nhằm đảm bảo nhanh tiến độ. Tù binh đào hào, đắp ụ, chặt cây… được ăn đủ 3 bữa và ngủ 7 tiếng một ngày. Nhưng… chẳng tù binh nào dám ngủ 7 tiếng vì thần chết lơ lửng trên đầu họ.
Khuya ngày 18 tháng 4, Cao Tòng Chinh báo với Chương rằng tù binh đã hoàn thành tất cả các việc. Chương ra ngoài trướng đứng trông xuống hàng trăm, hàng nghìn bó đuốc cháy rực trong đêm. Dưới ấy hai, ba nghìn người đang thấp thỏm chờ anh thực hiện lời hứa.
– Bây giờ họ ngầm oán ta nhưng sẽ nhanh thôi, họ sẽ hiểu ta làm thế vì ai.
Ngô Thì Nhậm nghe Chương nói vậy liền thưa:
– Bách tính nhất định sẽ hiểu tấm lòng nhân hậu của Đại Vương.
Chương nhoẻn miệng cười, bảo với Cao Tòng Chinh:
– Tiếp theo cần đốn cây xẻ gỗ, anh tuyển mộ trong đám tù binh xem những ai sẵn lòng, nói rõ giá cả với họ.
Ngô Thì Nhậm bước đến đưa cho Cao Tòng Chinh thánh chỉ, Cao Tòng Chinh tuân mệnh rời đi ngay.
– Rồi nay mai sẽ có những hàng quán mọc lên san sát từ cửa Đông đến bờ sông Tô. – Giọng Chương bỗng vui. – Chẳng thể để đất đai ngoài thành hoang hoá được.
– Đại Vương anh minh.
Chương bật cười:
– Chẳng anh minh lắm đâu. Sau ông nhớ để ý hộ ta, đừng để dân xây nhà cửa tự phát. Ưu tiên cho dân mấy làng Đình, làng Cái.
– Dạ bẩm! Họ chống ta đến cùng, thần nghĩ…
Chương liền giơ tay ngăn Ngô Thì Nhậm:
– Dù chống ta họ vẫn là dân Vạn Xuân. Làng mạc cháy do chiến loạn cũng do ta. Nhớ nhé, nhà cửa hàng quán phải dựng bên kia hào, kẻ nào lấn chiếm phải bị phạt và tái phạm thì không cho làm ăn ở chỗ đó nữa.
Trở vào trướng nằm nghỉ, đang thiu thiu bỗng Chương nghe tiếng hô vạn tuế vọng đến. Anh tặc lưỡi trở mình, bất giác nhoẻn miệng cười một mình.
Sớm hôm sau Chương đọc báo cáo của Cao Tòng Chinh thấy có hơn nghìn người xin đi đốn gỗ đem về xẻ bán cho quân thì Chương nói với Thiên Bình, giọng phấn chấn:
– Em thấy đấy, dân mà! Không chết lại có cơ hội kiếm tiền thì ai làm vua cũng mặc. Dân kinh sư dễ tiếp nhận cái mới hơn dân quê chúng ta.
Thiên Bình cũng cười mà rằng:
– Thái uý họ Tô sẽ thế nào? Ông ta bực không? Ô! Là em thì em tức điên lên mất. Dân trở cờ hô vạn tuế, lại ra sức giúp Thiên Đức ta đào đất.
Đứng trên đỉnh Loa Sơn cao vài trượng, Chương hài lòng khi thấy quân Thần Sấm khệ nệ khiêng vác, sắp đặt những khẩu thần công cùng Cự thạch pháo lên những ụ đất cao gần 2 trượng vừa mới đắp. Những ụ đất nằm ngoài tầm bắn của Cự thạch pháo La thành đặt trên đê chỉ mươi trượng. Với tầm bắn của thần công, toàn bộ sĩ tốt trên mặt thành sẽ trở thành mục tiêu khả dĩ.
Giữa đường cái, một giàn gỗ cao hơn 3 trượng có bánh xe đã hoàn thiện. Giàn gỗ sẽ là nơi Chương hoặc chỉ huy ba quân công thành sử dụng nhằm bao quát chiến trường.
Dẫu lường trước sự việc song Lý Mẫn cùng các bộ tướng đều không giấu nổi lo lắng. Đối phó với những ụ đất lù lù đối điện cửa Đông, Lý Mẫn chỉ còn cách sai quân đắp thêm đất đá trên mặt đê cho cao, trang bị thêm nỏ Liên châu, vạc dầu, cầu chông, hỏa đạn, gỗ đá hòng cản bộ quân Thiên Đức tràn lên.
Tuy nhiên hơn chục ụ đất cao đặt pháo uy hiếp thành và yểm trợ bộ quân xung phong thực chẳng phải điều gì bất ngờ. Và món quà bất ngờ Chương dành cho ba quân thủ thành đang bắt đầu bí mật chuẩn bị.
Trong thành cử sứ giả xin gặp thương lượng. Chương chẳng tiếp. Ngô Thì Nhậm bèn xuống gặp sứ giả ở chân Loa Sơn.
– Chỗ cố nhân tại hạ có lời khuyên chân thành. Trữ quân muốn nghị hoà thì phải có cái gì đáng giá chứ giờ đây vương nghiệp như ngon đèn trước gió. Giả như Trữ quân còn biết nghĩ, biết thương ba quân chi bằng khoanh tay chịu trói chứ câu giờ chờ viện quân chẳng để làm gì.
Sứ giả mắng:
– Ông ăn lộc nhà Lý bao năm lại trở mặt làm tôi cho giặc. Nay ông mở miệng nói lời nghịch nhĩ như vậy thật đáng hổ thẹn.
Ngô Thì Nhậm ôn tồn:
– Vật đổi sao dời. Kẻ chí sĩ có lòng thương dân, lo cho xã tắc phải nhìn xa trông rộng. Tiên vương truyền ngôi cho Trưởng Công chúa. Công chúa nhường ngôi cho chồng là thuận ý trời.
– Nam nhân đầu đội trời chân đạp đất sao có thể làm tôi cho ả đàn bà? Bao đời nay đàn bà chỉ quanh xó bếp và đẻ con! Sao can dự triều chính? Sao được nối ngôi!
Ngô Thì Nhậm cười lớn mà rằng:
– Chấp mê bất ngộ, thật đáng thương thay cho những kẻ tự vỗ ngực hiểu biết hơn người. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Ông tự nhận học cao hiểu rộng, thử nhớ xem bao đời trước người khởi binh chống giặc rồi bị dìm trong bể máu là đàn bà hay đàn ông? Đàn bà làm được điều đàn ông làm được. Tiên vương sáng suốt anh minh nên truyền ngôi cho Công chúa.
Lời qua tiếng lại om sòm, hai vị văn nhân mặt đỏ tía tai không ngừng nói kháy nhau, miệt thị nhau khiến binh sĩ hai bên bấm bụng cười.
– Tôi nhớ mặt nhà ông! – Ngô Thì Nhậm gào lên. – Nào vào thành tôi bắt ông đi đào hố xí, giặt áo yếm cho nữ nhân, nhớ lấy!
Rồi phẩy tay áo bỏ đi, mặc sứ giả La thành chửi với theo thêm vài câu.