Chương 674: Nguyễn Nặc tự vẫn
Trung đoàn 2 nhất loạt tấn công, trải đội hình cả dặm. Khẩu sơn pháo của Tiểu đoàn 1 Thần Sấm bắn quả đạn tròn đầu tiên, nhắm mục tiêu là 5 Cự thạch pháo La thành ở hướng chính diện đang cấp tập trút các loại đạn cản bước Trung đoàn 2 Bộ binh Sơn Tây. Quả đạn đầu tiên quá tầm, rơi xuống khoảng trống cách cụm pháo đá chừng 15 trượng. Quả đạn thứ 2 hụt tầm, rơi trúng hào chông ngụy trang phía trước mục tiêu độ 10 trượng.
Phạm Bạch Hổ bực dọc khi 3 quả đạn đo tầm vẫn chưa đánh trúng mục tiêu khiến bộ quân bị ghìm đầu chưa thể xung phong bèn tụt xuống, chạy xộc đến quát vào mặt chỉ huy Tiểu đoàn 1 Thần Sấm:
– Cậu không để ý hướng gió đã đổi hả? Quả thì hụt tầm, quả quá tầm, quả thì lệch trái. Mau đổi sang đạn nổ.
Tiểu đoàn trưởng pháo binh lúng túng ngước nhìn cờ đo gió. Phạm Bạch Hổ gạt anh ta sang một bên, phăm phăm bước đến bên khẩu sơn pháo, tự tay điều chỉnh độ nâng và lệnh binh sĩ xoay nòng pháo sang bên hữu chừng mươi độ.
Phạm Bạch Hổ ngoảnh sang Tiểu đoàn trưởng đứng cạnh bên, trợn mắt:
– Tất cả chỉnh như vậy, bắn một loạt. Các cậu còn chậm trễ thì cánh bộ quân toi cả bây giờ.
Dứt lời, Hổ bước nhanh như chạy về đài quan sát cách đó không xa.
9 khẩu sơn pháo đồng loạt khai hoả. Âm thanh lớn do mấy khẩu pháo tạo ra khiến sĩ tốt Trung đoàn 3 ở gần đó đang chờ lệnh xung trận đều giật mình.
Phạm Bạch Hổ trèo lên đỉnh thang trông thấy lâu gác và mấy khẩu Cự thạch pháo lẫn trong làn khói đen mỏng.
Sơn pháo khai hoả loạt thứ hai. Mảnh văng của những quả đạn phá hỏng mấy giàn pháo đá, lâu gác đổ nghiêng ngả. Bóng dáng sĩ tốt La thành quanh trận địa pháo vừa trúng đạn hoảng hốt chạy dạt tứ phía, mất hút dưới giao thông hào. Những trận địa pháo khác của La thành lần lượt trở thành mục tiêu cho loạt sơn pháo tiếp theo. Sức tàn phá khủng khiếp của mỗi quả đạn khiến nhiều pháo thủ La thành tháo chạy khỏi vị trí tìm nơi ẩn nấp.
Cụm pháo đầu tiên của La thành bị vô hiệu. Một mũi tiến công của Trung đoàn 2 nhân cơ hội đó trườn bò nhanh lên phía trước, mặc những mũi tiễn ngắn bay vèo vèo trên đỉnh đầu. Các quả lựu đạn tre buộc trên đầu ngọn sào, chất nổ nén trong ống luồng, ống tre phát nổ hoặc gần miệng hào hoặc trên miệng hào hoặc trước khi chạm mục tiêu khiến sĩ tốt La thành dù can đảm đến đâu cũng phải tháo chạy. Các mũi tiến công của Trung đoàn 2 chiếm được đoạn hào thứ nhất, thứ hai, thứ ba rồi phát triển dần lên. Sau chừng nửa canh giờ, hầu hết các mũi tiến công bắt tay được với nhau. Một phần ba trận địa phòng ngự của Nguyễn Nặc thuộc về Thiên Đức.
Nguyễn Nặc, Tống Trị luôn miệng hò hét, thúc giục quân sĩ chống cự đến cùng.
Một đạo túc vệ khoảng 500 quân do Lý Mẫn cử tiếp viện cho Nguyễn Nặc đến nơi. Một đạo khác bị Sỹ Văn Thuận chặn đánh, không thể tiến.
Tình hình mỗi lúc một xấu đối với binh triều khi Trung đoàn 3 Bộ binh Sơn Tây nhập trận. Họ dùng thang tre, các tấm ván dùng làm cầu còn thừa vượt qua các hào chông. Thậm chí, những tấm phên tre buộc rơm ẩm, các sọt đựng đất, cát cũng được trưng dụng lấp hào chông.
Các khẩu thần công và sơn pháo Thiên Đức dồn hỏa lực tiêu diệt từng cụm Cự thạch pháo ở giữa trận địa. Mất hỏa lực yểm trợ tầm xa, quân La thành dần núng thế. Các đoạn hào thông với nhau lần lượt bị Thiên Đức chiếm mất. Bộ binh Thiên Đức trước khi chiếm bất cứ đoạn hào nào đều tung vài quả lựu đạn. Tuy tiến chậm nhưng chắc chắn và qua đó, bộ binh Thiên Đức hạn chế thương vong do cận chiến.
Nguyễn Nặc ra lệnh phóng hỏa nhiều đoạn hào cản bước địch thủ.
Tiểu đoàn Thiết kị 321 của An Nhữ Hầu lúc vẫn ở sau đội hình Trung đoàn 3 Bộ binh Sơn Tây. Nhận thấy hướng chính diện nhiều hào chông, nhiều vật cản và lửa cháy khắp nơi. Hầu đề nghị với chỉ huy Trung đoàn 3 mở hành lang bên trái giúp quân kị vượt lên, tấn công vào tung thâm. Phạm Bạch Hổ trợ giúp An Nhữ Hầu bằng cách trưng dụng 1 khẩu Cự thạch pháo La thành còn lành lặn và 4 quả đạn cầu nổ dọn đường.
Trung đoàn 3 Bộ binh mở được một lối đi vượt qua hàng chục hào chông thì vấp phải kháng cự quyết liệt. Quân túc vệ phóng hỏa, bắn các loạt tiễn ngắn và trườn lên giáp chiến, đẩy lui mũi tiến công của Trung đoàn 3. Phải đến lúc mấy quả đạn cầu nổ rơi xuống phía sau lưng gây một số thương vong nhất định thì toán quân túc vệ đành phải lui. An Nhữ Hầu tận dụng thời cơ tiến nhanh. Theo sau Hầu là vài trăm bộ quân Trung đoàn 3.
Thiết kị quân tung dây móc kéo đổ một đoạn rào cự mã bên phía hữu doanh trung quân của Nguyễn Nặc vào quãng đầu Ngọ. Kị bộ Thiên Đức theo lối ấy tràn vào đốt phá, chém giết.
Thấy doanh trung quân cháy lớn, Tống Trị đang chỉ huy mặt trước buộc phải thu binh về ứng cứu. Trung đoàn 2 Bộ binh nhân cơ hội tràn lên đánh rát.
Tiểu đoàn 1 và 2 Thần Sấm đưa thần công đến vị trí mới, lấy đại kì trung quân La thành làm chuẩn, bắn đạn vượt qua doanh, chặn đường rút của Nguyễn Nặc.
Lực lượng của Cao Mộc Lân đóng vai trò quân dự bị bảo vệ bãi đổ bộ nhận lệnh nhập trận.
Nguyễn Nặc vận giáp trụ, cầm trường kiếm dẫn thân quân giao chiến với An Nhữ Hầu trong doanh trung quân. Tống Trị về ứng cứu song bị truy rát. Ngoảnh trước trông sau thấy bộ quân Trung đoàn 3 tràn ngập trong doanh đành mở đường máu, chạy thoát về hướng Tây Nam cùng hơn ba trăm quân sĩ.
Nguyễn Nặc mở đường máu chạy về hướng Tây, thân quân chạy trước bị trúng đạn thần công khiến Nặc phải vòng sang ngả Tây Bắc cướp đường tháo chạy. Được vài dặm, Nguyễn Nặc đụng Tiểu đoàn Thiết kị 320 của Sỹ Văn Thuận. Thuận đốc quân tràn đến. Nặc chống trả quyết liệt một hồi, đến khi An Nhữ Hầu đuổi đến sau lưng thì lực lượng hai bên chênh lệch. Quân La thành dưới trướng Nặc dần bị chia cắt, cố sức chống trả tìm đường tháo thân.
An Nhữ Hầu và Sỹ Văn Thuận dần quây kín Nguyễn Nặc cùng vài mươi kị quân trung thành. Nặc như mãnh thú bị thương điên cuồng tả đột hữu xung chống trả khiến vài kị quân dưới trướng An Nhữ Hầu tử thương. Nộ khí xung thiên, Hầu định xông vào song Sỹ Văn Thuận đã ngăn lại. Thuận lệnh quân sĩ khép chặt vòng vây, Nguyễn Nặc chạy hướng nào thì hướng ấy lui, các hướng còn lại bám theo. Giằng co như vậy chừng 2 khắc đồng hồ, sĩ tốt theo Nguyễn Nặc thưa dần. Bản thân Nguyễn Nặc áo giáp tả tơi, người ngựa mệt nhoài. Sỹ Văn Thuận luôn miệng gọi hàng song Nguyễn Nặc ngậm tăm.
– Ngươi hết đường chạy rồi! – Sỹ Văn Thuận hét lớn. – Mau giơ tay chịu trói, chấm dứt cuộc chiến vô nghĩa, bảo toàn sinh mạng cho quân sĩ của ngươi.
Nguyễn Nặc cùng hơn hai chục kị quân tựa lưng vao nhau, ánh mắt vằn lên những tia máu. Sỹ Văn Thuận cưỡi ngựa đứng trước hàng quân tiếp tục chiêu hàng. Nguyễn Nặc giật túi da đựng rượu bên hông ngựa, uống một ngụm rồi đổ lên mặt.
Nặc nhếch miệng cười nhạt, hất hàm hỏi Sỹ Văn Thuận:
– Xưng danh ta nghe thử.
Thuận xưng danh xong, Nặc lại cười nhạt:
– Thì ra là tiểu tướng của Lý An xứ Siêu Loại khoanh tay quỳ gối làm tôi cho Mạc tặc. Ngươi thật sẽ tha mạng cho thuộc hạ trung thành của ta chứ?
Thuận đáp:
– Cùng người Vạn Xuân với nhau, ta với ông thờ khác chủ, sĩ tốt theo lệnh hành sự. Ông lệnh cho họ đừng cự nữa. Ta đảm bảo tính mạng.
Nguyễn Nặc ngửa mặt cười lớn một tràng, chắp hai tay nói với Thuận:
– Nặc ăn lộc Trữ quân, một lòng trung thành với vương nghiệp họ Lý. Trước sau nguyện lòng thờ một chủ, không chịu làm tôi họ Mạc.
Đảo mắt nhìn tả hữu một lượt, Nguyễn Nặc hạ giọng:
– Các người bao phen theo ta vào sinh ra tử, dẫu nguy nan cũng chẳng bỏ mà đi khiến Nặc này lấy làm vui. Giờ vào thế đường cùng không còn đường thoát, hãy hạ khí giới, giữ mạng về với vợ con.
Thân quân theo lời, vứt khí giới. Nặc ngoảnh sang nói với Sỹ Văn Thuận:
– Dẫu không cam tâm song ta phải thừa nhận Thiên Đức các người trội về mọi mặt. Quân các người có kỷ luật, có tổ chức lại thêm thần khí chống lưng. Ta khó địch nổi. Nặc là tướng trận, lấy lảm vinh dự khi chết nơi sa trường chứ không thể rơi vào tay địch nhân. Liệt tổ liệt tông nhà họ Nguyễn, ba quân tướng sĩ sẽ hiểu cho ta. Nếu Thiên Đức tha mạng cho sĩ tốt thì Nặc xin đa tạ nhưng Nặc không thể là hàng tướng.
Sỹ Văn Thuận nghe như vậy thì giật mình quát lên:
– Bắt lấy ông ta!
Quân chưa kịp động thủ thì Nguyễn Nặc đã kề gươm lên cổ kéo một đường sắc lẹm.
Thân quân của Nặc ào đến ôm thây chủ tướng khóc rống lên.
Sỹ Văn Thuận sau thoáng bàng hoàng liền nhảy xuống ngựa, gạt đám thân quân của Nặc sang một bên.
– Ông đâu cần phải cố chấp như thế! – Sỹ Văn Thuận rớt nước mắt. – Mạng người vốn quý.
Vuốt mắt cho Nguyễn Nặc xong, Sỹ Văn Thuận đứng dậy bảo với đám thân quân:
– Các người đưa ông ta về thành. Thiên Đức chúng ta trọng người nghĩa khí, ngay thẳng. Tiếc thay… Nguyễn tướng quân một lòng trung với Trữ quân chẳng thể chung đường.
Sỹ Văn Thuận quệt nước mắt. Binh sĩ Thiên Đức ai nấy đều lặng im.
– Hãy thể hiện sự tôn trọng một vị tướng!
Thuận đứng nghiêm. An Nhữ Hầu cùng sĩ tốt chẳng ai bảo ai đều xuống ngựa, cùng đứng nghiêm cúi đầu thay lời tiễn biệt sau đó lục tục lên ngựa rời đi.
– Ông ta không cần phải tự vẫn như vậy, thật chẳng đáng.
Sỹ Văn Thuận cười buồn, đáp lời An Nhữ Hầu:
– Mỗi người có lý tưởng riêng, có lý do riêng. Nguyễn Nặc muốn giữ chút khí tiết cuối cùng. Có lẽ… sau những thất bại liên tiếp, ông ta đã lập quân lệnh trạng.
An Nhữ Hầu trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm:
– Đại Vương từng nói… đánh bại một đạo quân chẳng khó, đánh bại một dân tộc mới khó. Càng ngẫm càng thấy đúng.
Sỹ Văn Thuận khẽ gật đầu:
– Ân đức Lý tiên vương để lại vẫn còn. Bách tính La thành dẫu oán ghét Trữ quân và Thái uý song vẫn chống ta đến cùng bởi nhớ ơn tiên vương.
– Hoàng hậu chẳng phải dòng dõi tiên vương ư? Đại Vương của chúng ta nhân đức, thương dân như con. Đối đãi với hàng tướng trọng thị.
– Chẳng phải ai cũng hiểu và… họ chưa có cơ hội để hiểu. Những dòng tộc cư ngụ trong thành vốn theo Lý tiên vương dựng nghiệp. Tất nhiên họ không thể chấp nhận cơ nghiệp mấy mươi năm tan theo gió bụi. Đại Vương sẽ sớm làm chủ kinh thành nhưng hậu chiến…
Sỹ Văn Thuận thở dài:
– Chẳng biết đối sách thế nào. Có thể nói những kẻ không đội trời chung với Thiên Đức đều ở trong thành.
An Nhữ Hầu lạnh lùng:
– Bêu đầu hết lượt!
Sỹ Văn Thuận bật cười:
– Đại Vương chẳng đời nào làm vậy. Có điều… quân dân trong thành lại tin Đại Vương sẽ làm như vậy. Thật tréo ngoe. Đại Vương chỉ coi quân Đại Vũ là kẻ thù tiềm tàng, còn các sứ quân chỉ là những người bất đồng chính kiến mà thôi.
Sỹ Văn Thuận và An Nhữ Hầu ra hiệu dừng ngựa. Dưới cái nắng chói chang của buổi trưa đầu hè, bóng dáng sĩ tốt La thành, dân chúng hai làng Đình, Đông hớt hải chạy loạn trên cánh đồng. Trông thấy bọn Thuận, họ hốt hoảng tản ra nhiều hướng.
Cao Tòng Chinh mặt mày đen nhẻm, mồ hôi đầm đìa đang đứng giám sát binh sĩ bắt giữ tù binh là quân sĩ, lệnh thả những dân binh ra, kệ họ muốn chạy đi đâu thì chạy.
– Binh triều bỏ làng Dộc chạy về thành hết lượt! – Cao Tòng Chinh thông báo với Thuận. – Họ sợ ta đuổi đến chặn đường về. Vả lại cánh ông Hiểu đánh rát quá.
Sỹ Văn Thuận thuật chuyện Nặc tự vẫn rồi so vai:
– Thiết kị bọn tôi vẫn chưa làm nên cơm cháo gì cho cam.
Cao Tòng Chinh động viên:
– Chả phải các ông đột kích khiến bọn Nặc tan chạy sao? Bộ quân bọn tôi chẳng được tích sự gì mới đúng.
Đoạn cả bọn cùng cười lớn, vẻ hài lòng hiện rõ trên gương mặt tướng sĩ.