Chương 672: Sơn pháo cất tiếng
Cuối giờ Dậu, Cao Tòng Chinh cho chuyển các cọc gỗ đến sát bờ sông trong khi Cao Mộc Lân bố trí quân sát mép nước lắng nghe động tĩnh ở bờ đối diện. Nhận lệnh hành động, Cao Tòng Chinh bắt đầu đưa những cọc gỗ tứ thiết vót nhọn xuống nước. Mỗi cọc gỗ dùng hai đoạn tre đực chừng 70 phân, buộc ngang thân cọc theo kiểu buộc giàn giáo của thợ nề. Đoạn tre thứ nhất cách đầu cọc nhọn khoảng 1/3 thân cọc. Đoạn tre thứ hai buộc giữa cọc. Cao Mộc Lân cho 4, 5 quân sĩ dầm mình dưới nước giữ cho cọc đứng thẳng. Cho 4 tráng đinh đứng hai bên trên đoạn tre, tay giữ chắc cọc, cùng nhau lắc, lay cọc theo cùng một nhịp. Sức nặng 4 người tác động lên cọc, cộng hưởng với trọng lượng cọc và động tác lay, lắc ấn cọc xuyên xuống đất cho đến khi thanh tre ngang ở giữa thân cọc vừa ngập mặt nước thì ngưng. Tiếp đó, 2 người còn đứng trên đoạn tre đực phối hợp với mấy người dầm mình dưới nước đầy cọc nghiêng về một hướng.
Theo kế hoạch, 2 cọc gỗ đan chéo với nhau tạo thành hình chữ X. Cọc 1 cách cọc 2 khoảng 1 thước tạo thành một trụ. Cọc 3, 4 cách cọc 1, 2 khoảng 1 trượng và cứ thế cho đến bờ bên kia. Sông Tô khúc này tương đối hẹp, chỉ khoảng 50 – 60 trượng. Chỗ hai cây cọc gỗ tiếp giáp với nhau có mộng tròn để luồn con chốt bằng sắt qua trước khi dùng dây chão buộc chặt chúng lại.
Công việc diễn ra trong yên lặng bởi quân La thành ở bờ đối diện vẫn ngày đêm theo dõi.
Sau một canh giờ, 4 cây cọc gỗ đầu tiên sát bờ, tức là trụ cầu đầu tiên, đã được đóng xong. Cao Tòng Chinh đưa những tấm ván gỗ dày làm nhịp cầu thử đặt lên, sai quân sĩ lên nằm thử. Cảm thấy đã ổn, Cao Tòng Chinh để bọn Cao Mộc Lân cẩn thận chằng buộc sau đó chụm đầu bàn bạc một lần cuối vì càng ra giữa lòng sông thì công việc sẽ càng khó khăn. Phần vì lòng sông sâu, phần vì binh triều bên kia sông phát hiện sẽ ngăn cản bằng mọi cách.
Theo hiệp đồng, Phạm Bạch Hổ bố trí vài khẩu Cự thạch pháo cách vị trí bắc cầu gần 2 dặm về phía thượng nguồn nhằm nghi binh, thu hút sự chú ý của đối phương. Ngay sau cuộc hội ý cuối cùng, Phạm Bạch Hổ lệnh quân lộ liễu khiêng pháo đến gần bờ sông, bắn hỏa đạn sang bờ đối diện. Trong lúc hỏa đạn bắn, hàng trăm tráng đinh Trang Khúc Giang phải đồng thanh hô theo nhịp. Vài trăm đàn bà, em nhỏ đem mâm, chõ đồ xôi bằng đồng ra gõ loạn làm náo động một khúc sông. Chưa hết, chuông chùa làng Tây Trà cũng được khiêng ra gõ, tiếng chuông theo gió ngân xa hàng dặm.
Quân cảnh giới cấp báo, Nguyễn Nặc cưỡi ngựa ra xem xét. Thấy quân Thiên Đức bắn các loại hỏa đạn gây cháy, Nặc sai quân đáp trả một lúc. Thông qua các đám cháy lớn nhỏ ven sông, Nguyễn Nặc thấy đối phương không có thuyền, chẳng thúng mủng. Lại nghe trong tiếng reo hò có lẫn tiếng đàn bà trẻ nhỏ thì nhếch miệng cười nhạt, bảo với tả hữu:
– Chúng nghi binh đó thôi! Đừng có bắn tốn đạn, theo dõi nhất cử nhất động của chúng là được. Có động thì báo cho ta.
Trở về doanh Nguyễn Nặc mới dẫn quân lên hướng Bắc. Nặc vốn nghĩ Thiên Đức sẽ tấn công bằng hai mũi do Phùng Hiền và Bố Giáp thống lĩnh. Trong các trận đụng độ trước đó, dẫu biết trong tay Vạn Thắng vương có đạo Thần Sấm song Nặc ngẫm, một đạo trọng binh như vậy Vạn Thắng vương ắt phải giữ bên mình. Có chăng, Vạn Thắng vương phái một lực lượng Thần Sấm vừa đủ yểm trợ cho cánh Phùng Hiền, Bố Giáp. Đại bộ phận lực lượng trọng binh, Vạn Thắng vương nhất định giữ ở trung quân bên kia sông. Như tế tác cho Nặc biết mấy hôm trước, Vạn Thắng vương giữ Lê Phụng Hiểu, chỉ huy đạo thiết kị ở trung quân cùng hai phần binh lực. Quân tinh nhuệ luôn ở bên cạnh hoặc nằm trong tay yếu nhân, cái lý này từ xưa đến nay vốn vậy.
Chạm mặt với đạo thiết kị của Thuận rồi lui binh, Nguyễn Nặc vẫn nghĩ đó là lực lượng thiết kị Vạn Thắng vương phái sang trước bảo vệ cho cánh Phùng Hiền. Phùng Hiền nguyên Sứ tướng Sơn Tây và Nguyễn Văn Giáp rất được Vạn Thắng vương tin dùng. Chuyện này thiên hạ ai ai cũng tỏ. Và vì thế, một đạo kị binh tinh nhuệ bảo vệ bên sườn của cánh quân Phùng Hiền chẳng khó để lí giải.
Nguyễn Nặc rút được nửa đường, nghe tiếng đì đùng bèn thúc quân chạy mau về trung quân. Gần đến nơi, thám mã từ trung quân chạy ngược ra cấp báo với Nguyễn Nặc:
– Thiên Đức đóng cọc ngoài sông không rõ định làm gì. Pháo đá bắn cấp tập quyết ngăn song thất lợi. Lửa cháy lớn ở mé bờ sông, thuận gió lan nhanh. Xin tướng quân định liệu.
Nặc trợn mắt hét lớn:
– Bằng mọi cách phải cản chúng nó lại! Khốn nạn! Thực chúng theo lối ấy mà sang! Trọng binh của chúng theo lối ấy mà sang.
Nặc vội đổi chiến mã đang cưỡi thở phì phò lấy ngựa của quân thám mã phi như bay về hướng góc trời sáng rực đằng xa.
Cuộc nghi binh theo lệnh của Phạm Bạch Hổ kéo dài hơn một canh giờ. Binh triều bên kia sông chán nản không dùng đạn pháo đáp trả, cảnh giác theo dõi động tĩnh bên Thiên Đức.
Quân sĩ La thành tuần tra dọc bờ sông Tô, gần quãng bọn Cao Mộc Lân, Cao Tòng Chinh đang đóng cọc gỗ xuống lòng sông thì phát hiện sự lạ. Một vài bóng đen đang nhún nhảy trên mặt nước như bóng ma. Quân sĩ bò sát bờ sông thám sát, chẳng thấy thuyền bè, không đụng quân Thiên Đức ẩn nấp bèn nấp trong lau sậy dỏng tai nghe ngóng hồi lâu.
Khoảng cách xa, trăng lúc mờ lúc tỏ, âm thanh bì bõm, ục ặc khó đoán định. Đồ rằng chẳng phải ngư phủ chài lưới lúc trăng lên, quân thám sát La thành vội chạy về bẩm báo. Chẳng bao lâu sau, 3 khẩu Cự thạch pháo cùng hàng trăm hỏa đạn, hoả liệu được khiêng đặt cách bờ tả ngạn khoảng dăm mươi trượng bắn qua sông.
Bên kia sông nghe có tiếng người lao xao.
Hỏa đạn La thành rơi xuống đám cỏ um tùm cao ngang ngực người lớn mọc ven sông. Dầu lạc lênh láng, lửa cháy lan. Trong ánh lửa bập bùng, quân La thành có thể trông thấy những bóng người vội vã từ dưới nước lóp ngóp bò lên bờ, lẩn nhanh vào đám cỏ cây lúp xúp.
3 khẩu Cự thạch pháo La thành bắn cấp tập dọc bờ sông trong 2 khắc đồng hồ. 2 khẩu pháo khác nhập trận cùng vài trăm quả đạn. Cơn mưa đạn đá, hỏa đạn, cầu lửa… được quân La thành bắn sang bờ sông gần làng Tây Trà trong suốt một canh giờ gây ra đám cháy lớn nhỏ, dài gần cả dặm. Nhiều hỏa đạn rơi xuống nước, dầu chảy loang, lửa cháy trên mặt sông. Sĩ tốt La thành thất kinh khi nhìn thấy hàng chục cọc gỗ trong ánh lửa bập bùng.
Tin tức báo về trung quân, phó tướng của Nguyễn Nặc là Tống Trị ngay lập tức điều thêm hàng chục Cự thạch pháo. Dân làng Đình quẩy đôi quang kĩu kịt gánh các loại đạn. Tống Trị quyết phóng hoả khắp mặt sông.
Trong suốt quá trình La thành pháo kích, quân Thiên Đức chẳng có động tĩnh khiến Tống Trị bán tín bán nghi không rõ thực hư ra sao để định liệu. Đạn dược các loại có hạn, bắn cấp tập mãi là hạ sách nên Tống Trị giảm cường độ, tung quân thám sát dọc bờ sông về phía hạ nguồn.
Thực tế Phạm Bạch Hổ chờ đối phương tập hợp quân sĩ và hỏa lực mạnh, đoán định các vị trí đặt trận địa pháo của La thành bên kia sông mới quyết định hành động.
Phạm Bạch Hổ đam mê có súng lớn và Chương, bằng những cách khác nhau, luôn tạo mọi điều kiện cho Hổ thực hiện đam mê. Nếu vài năm trước Phạm Bạch Hổ đưa khẩu sơn pháo cỡ nòng 75mm nặng gần 300 cân do 2 ngựa kéo, nạp đầu nòng, khoá nòng đằng đuôi công thành Tam Đái song chưa mãn nguyện thì nay, khẩu sơn pháo 75mm có rãnh trượt kết hợp cơ cấu lò xo, giúp mỗi lần khai hoả, nòng pháo giật mạnh về phía sau rồi trở lại vị trí ban đầu, bắn đạn gang đặc hoặc đạn nổ hình tròn tiếp tục được cải tiến. Nòng sơn pháo đúc liền khối bằng gang hoàn thiện hơn giúp độ kín của nòng pháo được nâng cao đáng kể.
Để đối phó với nhiệt sinh ra khi khai hoả liên tục, miệng sơn pháo được tinh chỉnh giống hình chiếc kèn để tản nhiệt. Sau nòng có lỗ nhỏ cắm ngòi cháy chậm, kích nổ khối thuốc phóng 1 cân, đẩy quả đạn gang đặc hoặc đạn nổ chậm chứa nhiều bi sắt nặng hơn 3 cân, bay xa hơn 2 dặm. Thước ngắm gắn ở cuối nòng pháo. Một tay quay điều chỉnh độ ngẩng của nòng pháo bằng hệ thống bánh răng. Nếu trước đây nòng súng thần công được vệ sinh bằng giẻ sau khi khai hoả thì nay Chương bí mật mua nhiều bọt biển tự nhiên của thương nhân buôn bán với Hoa quốc phục vụ việc vệ sinh nòng súng, pháo thông qua các tổ chức, cá nhân bình phong.
Trong quá trình thử nghiệm, nhiều mẫu thần công và sơn pháo đã phát nổ do nòng còn ám muội thuốc phóng. Bởi thế việc vệ sinh nòng súng, pháo sau khi khai hoả đặc biệt quan trọng. Một khẩu sơn pháo 75mm có kíp pháo thủ thành thạo sẽ bắn được tối đa 4 quả đạn trong vòng 1 phút.
Một khẩu sơn pháo 75mm sau cải tiến cần đến 4 ngựa kéo và 12 binh sĩ. Đạn pháo sẽ do ngựa kéo hoặc quân sĩ cầm theo tuỳ điều kiện chiến đấu cụ thể.
Hiện tại Phạm Bạch Hổ có 9 khẩu sơn pháo 75mm biên chế trong Tiểu đoàn 1 Thần Sấm do xưởng quân khí Thiên Đức đưa đến chưa lâu. Đây sẽ là trận chiến đầu tiên những khẩu sơn pháo hoàn toàn mới tham gia. Phạm Bạch Hổ bố trí cụm sơn pháo và thần công thuộc Tiểu đoàn 1 lùi sâu trong bờ, cách điểm dự định bắc cầu gần trăm trượng, ngoài tầm đạn Cự thạch pháo La thành có thể vươn tới.
Tiểu đoàn 2 Thần Sấm biên chế 15 khẩu thần công bố trí cách Tiểu đoàn 1 chừng trăm trượng về phía bên phải. Hướng bắn của Tiểu đoàn 2 Thần Sấm là vị trí dự kiến đặt đầu cầu bờ bên kia. Nhằm đảm bảo đối phương không thể từ các vị trí quan sát tốt bên kia sông phát hiện vị trí súng pháo từ chớp lửa đầu nòng, phía trước các khẩu súng pháo đều đặt những tấm liếp phủ cỏ khô.
Lửa cháy lan gần đến trận địa pháo, Cao Mộc Lân sốt ruột, mấy lần thúc giục song Phạm Bạch Hổ vẫn bảo Lân kiên nhẫn chờ đợi.
Quãng đầu giờ Tý, Phạm Bạch Hổ có đầy đủ báo cáo của trinh sát pháo binh vị trí ước lượng nơi Tống Trị đặt Cự thạch pháo. Tính toán hướng gió xong đâu vào đấy, Phạm Bạch Hổ lệnh quân sĩ điều chỉnh nòng pháo rồi bảo bọn Cao Mộc Lân, Cao Tòng Chinh, An Nhữ Hầu đang chầu trực sẵn sàng xung trận.
9 khẩu sơn pháo nhất loạt gầm lên, âm thanh lớn như tiếng sấm rền bên tai khiến dân binh đứng cách trăm trượng cũng giật mình kinh sợ. Sơn pháo bắn được sáu, bảy loạt thì Cao Tòng Chinh ra lệnh cho hàng trăm tráng đinh, thôn nữ người cầm bồ cào, kẻ xách nước dập lửa mở lối cho quân khiêng cọc gỗ chạy về bờ sông.
Bên kia bờ sông, sau đám lau sậy, cây dại um tùm, những tiếng nổ đanh gọn vang lên không ngừng. Phạm Bạch Hổ đã dùng sơn pháo 75mm bắn ra đạn nổ. Sau hàng chục quả đạn nổ như vậy, bốn khẩu Cự thạch pháo La thành bị đánh tan, hàng chục quân sĩ thiệt mạng. Vài chục binh sĩ bị thương do trúng đạn bi nằm rải rác kêu khóc trên cánh đồng.
Tống Trị nhận thấy đối phương đang tràn xuống sông, quyết đáp trả nhưng vị trí đã bị lộ. Hàng chục quả đạn nổ gần nơi đặt pháo, sĩ tốt hoảng loạn ôm đầu chạy loạn hoặc nằm rạp trên đất. Dân làng Đình vứt bỏ quang gánh chạy trối chết về phía sau.
Tống Trị ra lệnh:
– Bằng mọi cách phải chúng lại!
Các khẩu pháo đá hư hại nằm chỏng chơ, pháo thủ thoát nạn bỏ mặc những người bị thương nằm la liệt. Chẳng còn cách nào khác, Tống Trị lệnh bộ quân tản ra, bám sát bờ sông, ẩn nấp sau những gò đống, gốc cây… để cản bọn Cao Mộc Lân, Cao Tòng Chinh đang ngang nhiên đóng cọc giữa dòng. Tống Trị nhớ đến mấy khẩu Tam thủ liên hoàn pháo bèn sai quân khiêng đến, ném hỏa đạn gây cháy ở mé thượng nguồn. Đồng thời, hàng chục bè chuối, liếp, phên tre, thân cây, thuyền nan và vài chiếc thuyền tam bản… chất đầy cỏ khô, hoả liệu thả xuôi dòng quyết ngăn cản Thiên Đức.
Bên cạnh đó, Tống Trị điều hơn trăm tay cung thủ dùng tiễn cứng bắn tràn xuống mặt sông nhưng được vài loạt, gây thương vong không đáng kể thì các loạt đạn thần công của Tiểu đoàn 2 Thần Sấm bắn dọc theo bờ sông, chỗ bãi đổ bộ. Kèm với đó, 9 khẩu sơn pháo bắn 2 loạt đạn nổ đẩy lui bộ quân và cung thủ của Tống Trí lui sâu vào trong bờ.
Thuyền, bè, cây gỗ… cháy xuôi theo dòng dễ dàng bị bọn Cao Mộc Lân dùng sào dài hoá giải.
Thần công, sơn pháo bắn cầm chừng yểm trợ. Cao Tòng Chinh thúc giục quân ào xuống sông đóng cọc trong khi quân Cao Mộc Lân giữ bơi thuyền qua sông giăng dây. Bấy giờ vài khẩu Cự thạch pháo Thiên Đức phóng hỏa đạn gây cháy, đốt trụi lau lách ven bờ dọn sẵn bãi đổ bộ.
Tống Trị bất lực nhìn lửa cháy. Bộ quân La thành buộc phải tản ta, lùi sâu vì những quả đạn chết người.
Vài trăm bộ quân thuộc quyền Cao Mộc Lân đã lên được bờ, nép thân mình sát mép nước vì lửa vẫn cháy ở phía trên. Hàng chục dây chão giăng ngang mặt nước cho Trung đoàn 2, Sư đoàn 1 Bộ binh Sơn Tây vượt sông.
Trên bến dưới thuyền tấp nập.
Ai đóng cọc cứ đóng, hè nhau mà hô theo nhịp, chẳng cần giữ yên lặng. Ai trầm mình hoặc ngồi trên bè giữ cọc cứ giữ. Ai bám dây bơi qua sông cứ thế mà làm. Người nào việc nấy. Bách tính Tây Trà lúc đầu sợ dúm dó vì súng nổ, nay kéo nhau ra sát bờ xem quân vượt sông, ánh mắt thập phần kinh ngạc. Những người nông dân chấm lấm tay bùn lần đầu tiên trông thấy đạo binh cả nghìn người của Thiên Đức vượt sông có tổ chức thì bàn tán sôi nổi:
– Trước nay nghe đồn Thiên Đức lấy ít địch nhiều, một quân Thiên Đức địch hai, ba quân binh triều quả là thật, chẳng khoa trương.
– Thiên Đức có đại thần khí phát hỏa, đánh tan thiên binh vạn mã bảo sao họ bách chiến bách thắng.
Đám trẻ con chẳng tụm ở bờ sông, chúng tò mò với những khẩu thần công, kéo nhau đứng xem, chỉ trỏ, bàn tán và hỏi quân sĩ canh giữ quanh các khẩu súng pháo vẫn đang nhả đạn cầm chừng:
– Cháu muốn làm quân Thiên Đức, muốn bắn thứ kia!
– Cháu muốn…
– Cháu muốn…
Âm thanh náo nhiệt, thi thoảng đám trẻ lại giật mình ồ lên mỗi khi thần công, sơn pháo khai hoả. Phạm Bạch Hổ trông thấy cảnh ấy thì mỉm cười, bảo với quân liên lạc:
– Chốc nữa cho bọn trẻ đến gần hơn xem cho rõ thần khí. Hãy khuyến khích chúng theo học chữ Vạn Xuân, đủ 16 tuổi làm đơn tình nguyện có thể được thu nhận. Tương lai Vạn Xuân ở trong tay những đứa trẻ ấy, phải cho chúng thấy, cho chúng biết quân đội Thiên Đức mạnh cỡ nào. Thần Sấm uy danh thế nào. Qua đó khơi dậy ý chí và lòng trung thành với Đại Vương của chúng ta.
Một đồn mười, mười đồn trăm. Uy danh quân Thần Sấm nhờ đó lan xa. Nhiều đứa trẻ Trang Khúc Giang hay các vùng đất khác trong thiên hạ đều muốn trở thành quân pháo binh.
Nguyễn Nặc chạy về đến bản doanh thì bọn Cao Tòng Chinh đã đóng gần xong các trụ cầu, chỉ còn chưa đầy hai mươi trượng nữa sẽ hoàn thành công việc. Nặc chửi mắng một hồi, lệnh quân pháo tập trung gần bờ sông đối diện, bắn cấp tập vào bãi cỏ tranh, cỏ lau chưa cháy chặn Thiên Đức đổ bộ và sẵn sàng giáp chiến đẩy đối phương ngược xuống sông. Đồng thời, Nặc phái liền mấy toán thám mã tức tốc cấp báo với Lý Mẫn, xin thêm quân.
– Thần khí của chúng nhất định không thể bắn tràn vào bộ quân của chúng khi giáp chiến. – Nặc nhận định. – Phải tận dụng cơ hội ấy đổ ra, đánh áp sát, đẩy chúng về bờ bên kia.
Tống Trị nghe vậy cho là phải bèn thúc giục ba quân dàn trận, giữ vững các vị trí sẵn có. Các trận địa pháo tương hỗ xa bờ không được di chuyển, quyết sinh tử với Thiên Đức một phen.
Hai trong số thám mã Nguyễn Nặc cử về xin thêm quân bị Sỹ Văn Thuận bắt được.