Chương 247: Đan Sơn thành, Ngô phủ
Đan Sơn thành, một thành trì cỡ trung ở phía nam Nguyên Liễu châu.
Mất hai ngày, Trương Vân mới đưa Ngô Tiểu Bàn đến bên ngoài thành trì này.
Nhìn thành trì quen thuộc bên dưới, Ngô Tiểu Bàn có chút thấp thỏm.
Năm đó vì tu tiên, hắn gần như đã trở mặt với gia đình, bỏ nhà ra đi. Mặc dù trong quá trình đó, cha mẹ hắn vẫn liên tục cử người gửi tài nguyên cho hắn, nhưng tính ra đã hai năm không gặp người nhà.
Ngoài ra, nửa năm trước, không biết có phải vì giận hắn không về nhà hay không, cha mẹ vẫn luôn cử người gửi tài nguyên đột nhiên ngừng lại.
Đây cũng là lý do lúc đó hắn không nộp được cống phẩm, bị Lý Chấp Sự đuổi đi.
Bây giờ trở về, khiến hắn có chút không biết phải đối mặt với người thân như thế nào.
Cảm thấy trên vai có một bàn tay ấm áp, Ngô Tiểu Bàn nhìn Trương Vân đang mỉm cười khích lệ bên cạnh, hít sâu một hơi.
“Đi thôi, đưa vi sư đến nhà ngươi xem một chút!”
“Vâng.”
“Tiểu Bạch, ngươi về trước đi!”
Trương Vân phất tay, thu Tiểu Bạch về Tiên Bảo các, rồi theo Ngô Tiểu Bàn bay vào một nơi trong thành.
Nơi đó có một tòa phủ đệ diện tích không nhỏ, đến trước cổng phủ, có thể nhìn thấy tấm biển khắc chữ ‘Ngô’.
Đan Sơn thành Ngô gia, ở trong thành được xem là một gia tộc trung thượng lưu, thực lực có thể xếp vào top mười. Người trong gia tộc đa số là thương nhân, chủ yếu kinh doanh dược liệu.
Ngô gia gia chủ có ba người con trai, cha của Ngô Tiểu Bàn là con trai thứ hai, quản lý một phần khá lớn việc kinh doanh dược liệu của cả gia tộc.
Nếu không đi tu tiên, Ngô Tiểu Bàn rất có thể sẽ được bồi dưỡng thành người thừa kế.
Đến trước cổng Ngô phủ.
“Hửm?”
Nhìn cánh cổng khóa chặt, Ngô Tiểu Bàn nhíu mày.
“Tiểu Bàn, sao thế?”
“Sư phụ, có chút kỳ lạ. Gia tộc chúng ta vì kinh doanh dược liệu, thường xuyên có người đến đặt hàng, nên ngày thường cổng phủ đều mở rộng. Bây giờ…”
Nói rồi, Ngô Tiểu Bàn quét mắt nhìn con phố vắng tanh bên ngoài phủ, mày nhíu lại thành một chữ xuyên.
Là nhà cung cấp dược liệu lớn nhất Đan Sơn thành, trong ấn tượng của hắn, Ngô gia ngày thường đều tấp nập người qua lại, bây giờ lại vắng như chùa bà đanh…
“Cốc cốc!!”
Trong lòng dấy lên một dự cảm không lành, hắn lập tức tiến lên gõ cửa phủ.
“Ai… ai đó?”
Một giọng nói già nua có chút kinh hãi thấp thỏm từ bên trong truyền ra.
Ngô Tiểu Bàn lập tức lên tiếng: “An gia gia, ta là Tiểu Bàn!”
“Tiểu… Tiểu Bàn thiếu gia?”
Cổng phủ lập tức mở ra, một ông lão tóc bạc trắng thò đầu ra, nhìn thấy hắn với ánh mắt đầy kinh ngạc.
“An gia gia, đã lâu không gặp!”
Nhìn thấy ông lão quen thuộc, Ngô Tiểu Bàn có chút kích động.
“Tiểu Bàn thiếu gia… không hay rồi!”
Ông lão đang định nói gì đó, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Hí hí hí!!
Chỉ thấy xa xa truyền đến tiếng vó ngựa, mấy gã đàn ông vạm vỡ tay cầm roi dài, cưỡi ngựa phi nhanh đến.
Sắc mặt ông lão tái nhợt, vội vàng gọi: “Tiểu Bàn thiếu gia, mau vào phủ!!”
Vút!
Nhưng đã chậm, một gã đàn ông đi đầu đã nhanh chóng tiếp cận, cây roi dài mấy mét trong tay quất về phía Ngô Tiểu Bàn và Trương Vân.
Bốp!
Hai người dễ dàng né được.
Cú quất này trong mắt người thường trông cực nhanh, nhưng trong mắt bọn họ lại vô cùng chậm chạp.
Chỉ là né được cây roi dài của gã đàn ông đầu tiên, roi dài của mấy gã phía sau đã nối gót theo sau.
Trương Vân thấy vậy, thản nhiên liếc nhìn mấy con ngựa dưới thân mấy gã đàn ông này.
Mấy con ngựa chỉ mới Luyện Khí kỳ nhất nhị trọng đối mặt với ánh mắt của hắn, lập tức sợ đến run rẩy, đồng loạt phanh gấp rồi phủ phục xuống đất.
Mà cú phanh gấp này của chúng, khiến mấy gã đàn ông ngồi trên lưng trực tiếp bay ra ngoài, mặt úp xuống đất ngã sấp mặt trên phố.
“Các ngươi làm trò quỷ gì vậy?”
Gã đàn ông xông lên đầu tiên quay đầu lại thấy cảnh này, nhíu mày.
Mấy gã đàn ông bị ngã không nhẹ lật người dậy, cũng mặt đầy khó hiểu, con ngựa này bị thần kinh gì vậy?
“An gia gia, những người này là?”
Ngô Tiểu Bàn nhìn về phía ông lão.
Ông lão nói: “Tiểu Bàn thiếu gia, còn… còn có vị này, hai người vào trong trước đi!!”
“Còn muốn vào phủ, quỳ xuống cho ta!”
Gã đàn ông xông lên đầu tiên thấy vậy cười lạnh một tiếng, giơ roi dài lên ‘vút’ một tiếng quất về phía hai người Trương Vân.
Trương Vân lần này không ra tay.
Bốp!
Bởi vì Ngô Tiểu Bàn đã tiến lên một bước, đưa tay ra nắm chặt lấy roi của đối phương.
“Hửm?”
Gã đàn ông sững sờ, lập tức muốn rút roi ra, nhưng lại phát hiện cây roi lúc này như bị một chiếc kìm sắt kẹp chặt, mặc cho hắn dùng sức thế nào cũng không rút ra được chút nào.
Ngược lại Ngô Tiểu Bàn dùng sức một chút, trực tiếp kéo cả người hắn từ trên ngựa xuống, ném mạnh vào bức tường ven đường.
“Đại ca!!”
Mấy gã đàn ông bị ngã không nhẹ khác lúc này đã đứng dậy, thấy cảnh này mặt lộ vẻ kinh ngạc.
Chưa kịp nghĩ nhiều, đã thấy Ngô Tiểu Bàn vung tay quét ra một luồng khí kình.
Phụt phụt phụt!!
Mấy gã đàn ông căn bản không kịp né tránh, liền đồng loạt hộc máu bay ra ngoài, đập mạnh vào một bên đường. Tạm thời nằm liệt trên đất, không dậy nổi.
“Cái này…”
Ông lão bên cạnh thấy cảnh này, mắt đầy kinh ngạc nhìn Ngô Tiểu Bàn.
Những gã đàn ông lảng vảng quanh đường phố này, ai nấy đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ cao trọng, bây giờ lại bị Ngô Tiểu Bàn hạ gục trong một chiêu?
Ông không nhịn được dụi dụi mắt.
Xác định người trước mắt chính là Tiểu Bàn thiếu gia của bọn họ, ông kinh ngạc.
Hai năm nay đã xảy ra chuyện gì?
Tiểu Bàn thiếu gia trong ấn tượng của ông ngay cả giết một con gà cũng có chút khó khăn, lại trở nên lợi hại như vậy??
Ngô Tiểu Bàn lúc này lên tiếng: “An gia gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ông lão hoàn hồn, vội nói: “Tiểu Bàn thiếu gia, còn có vị tiên sinh này, hai người vào phủ rồi nói sau!”
Trương Vân và Ngô Tiểu Bàn thấy vậy, liền đi vào phủ đệ.
Rầm!
Vừa vào trong, đã thấy ông lão vội vàng đóng cửa lại, sợ giây tiếp theo bên ngoài sẽ có thứ gì đó đáng sợ đến.
Nhìn bộ dạng của ông, Ngô Tiểu Bàn nhíu chặt mày, trầm giọng hỏi: “An gia gia, trong nhà đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Haiz…”
Ông lão nghe vậy liền thở dài một hơi, nói: “Tiểu Bàn thiếu gia ngươi không biết đó thôi, nửa năm trước chúng ta đã đắc tội với La gia.”
“La gia?”
Ngô Tiểu Bàn khẽ nhíu mày.
La gia, là đại gia tộc số một ở Đan Sơn thành, thực lực mạnh mẽ. Gia chủ của họ là một tu sĩ Kim Đan kỳ. Kim Đan kỳ, đặt ở thế giới thế tục không phải tông môn tu tiên, đây được coi là sự tồn tại vô cùng mạnh mẽ.
Ngô Tiểu Bàn hỏi: “Mấy người lúc nãy là người của La gia?”
“Đúng vậy!”
Ông lão gật đầu.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Ngô Tiểu Bàn tiếp tục hỏi.
“Tiểu… Tiểu Bàn??”
Ông lão chưa kịp trả lời, lúc này trong phủ đột nhiên truyền đến một giọng nói phụ nữ đầy kinh ngạc.
Nghe thấy giọng nói này, thân thể Ngô Tiểu Bàn run lên.
Dường như bị động tĩnh bên ngoài phủ vừa rồi thu hút, chỉ thấy trong sân phủ một nhóm người đi ra.
Trong đó có một phụ nữ trung niên mặc sườn xám, thân hình hơi mập mạp đang vô cùng kích động.
“Nương… nương!!”
Ngô Tiểu Bàn không nhịn được gọi lên.
Mẹ con gặp nhau, vô cùng kích động.
“Ngô gia, các ngươi to gan thật! Dám động đến người của La gia ta!!”
Nhưng đúng lúc này, một tiếng quát lạnh phá vỡ không khí mẹ con gặp nhau.
Ầm——!!
Cùng lúc đó, cổng lớn của Ngô gia phủ đệ bị một lực lượng mạnh mẽ đâm sập.
…