Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dai-dao-tranh-phong.jpg

Đại Đạo Tranh Phong

Tháng 1 20, 2025
Chương 326. Duy nguyện chúng sinh đều trường sinh, khung tiêu vạn cổ chấp Đạo Chủ Chương 325. Bỏ đạo tự nhập hồ đồ 1
nhuong-nguoi-quay-o-to-quang-cao-nguoi-quay-optimus-prime.jpg

Nhường Ngươi Quay Ô Tô Quảng Cáo, Ngươi Quay Optimus Prime?

Tháng 1 20, 2025
Chương 107. Tập hợp đủ tiên kiếm tứ mỹ, triệu hoán thần long! Chương 106. Bumblebee tư một mặt dầu máy!!
hong-hoang-ta-dem-thanh-nhan-che-tao-thanh-chu-thien-tay-chan

Hồng Hoang: Ta Đem Thánh Nhân Chế Tạo Thành Chư Thiên Tay Chân

Tháng 12 17, 2025
Chương 1818 một kiếm đoạn tình, sát phạt quyết đoán! Chương 1817 Hồng Môn Yến, nộ khí sinh!
vo-dich-bai-gia-tu-he-thong.jpg

Vô Địch Bại Gia Tử Hệ Thống

Tháng 2 3, 2025
Chương 1018. Bởi vì ta là bại gia tử a Chương 1017. Muốn không các ngươi oẳn tù tì đi
hai-tac-bat-dau-khoa-lai-danh-dau-them-diem-he-thong.jpg

Hải Tặc: Bắt Đầu Khóa Lại Đánh Dấu Thêm Điểm Hệ Thống

Tháng 1 23, 2025
Chương 76. Sẽ không lại rời đi Chương 75. Hài nhi tiểu Lộ
tu-la-thien-ton.jpg

Tu La Thiên Tôn

Tháng 2 3, 2025
Chương 2413. Đại kết cục (4) Chương 2412. Đại kết cục (3)
vo-tan-tro-choi-mo-dau-dat-duoc-nghe-necromancer.jpg

Vô Tận Trò Chơi: Mở Đầu Đạt Được Nghề Necromancer

Tháng 2 4, 2025
Chương 261. Kiểu cởi mở kết cục Chương 260. Vô Địch Thần lực kết tinh
dan-dien-bi-huy-bach-luyen-thanh-tien.jpg

Đan Điền Bị Hủy: Bách Luyện Thành Tiên

Tháng 1 15, 2026
Chương 839: Bốn đầu pho tượng Chương 838: Tất cả gọi riêng
  1. Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
  2. Chương 93: Hoang Nguyên Sơ Thám
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 93: Hoang Nguyên Sơ Thám

Tầng mây màu xám chì trĩu nặng, đặc quánh như đông cứng lại, bao trùm cả vòm trời, không một tia sáng nào có thể lọt qua. Không khí lạnh lẽo khô khốc mà nặng nề, mang theo mùi hương kỳ dị nồng nặc hòa quyện giữa lưu huỳnh, mùi khét và mùi gỉ sắt cổ xưa, mỗi lần hít thở đều mang theo cảm giác thô ráp.

Lâm Viêm chậm rãi mở mắt ra.

Âm độc của Thực Mạch Tán vẫn còn ẩn nấp sâu trong kinh mạch, tựa như những con rắn băng đang rình rập, mang đến từng cơn đau âm ỉ. Vết thương nặng nơi bản nguyên như một khối chì đè nặng lồng ngực, mỗi nhịp tim đều mang theo cảm giác suy yếu. Tuy nhiên, so với cơn đau đớn đến xé rách tâm can, cận kề bờ vực sụp đổ trong dòng không gian hỗn loạn, cảm giác lúc này lại mang theo vài phần thư thái một cách kỳ lạ, ít nhất, cơ thể không còn bị năng lượng cuồng bạo xé rách, ý thức cũng không còn chìm trong bóng tối và giá lạnh vô biên.

Hắn gắng gượng ngồi dậy, động tác chậm chạp vì suy yếu, xương cốt vang lên tiếng răng rắc khe khẽ. Dưới thân là lớp đất màu đỏ thẫm, cứng như đá, sờ vào thấy lạnh lẽo thô ráp, tựa như máu đông hòa cùng nham thạch nguội lạnh. Phóng tầm mắt ra xa, một vùng hoang nguyên chết chóc trải dài trước mắt.

Mặt đất mang một màu đỏ thẫm đơn điệu mà ngột ngạt, chi chít những khe nứt khổng lồ, sâu không thấy đáy và những hố sâu dữ tợn, phảng phất như đã trải qua một cuộc chiến hủy thiên diệt địa. Vài tảng đá khổng lồ, méo mó, trắng hếu đứng sừng sững một cách đột ngột, hình thù kỳ dị, trông như hài cốt của những con quái vật khổng lồ đã phong hóa mục nát, lại giống như những vật tổ tàn tích của một nền văn minh cổ đại nào đó, lặng lẽ chỉ lên bầu trời xám chì vĩnh hằng. Xa xa, những dãy núi đen kịt trập trùng như sống lưng gồ lên của mặt đất, vẽ nên một đường viền nặng nề mà mơ hồ nơi chân trời. Không khí tràn ngập hơi thở hoang vu, cổ xưa, không có gió, không có âm thanh, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối và một cảm giác… trống rỗng khó tả.

Nơi này, tuyệt đối không phải Thiên Nguyên Đại Lục.

Lâm Viêm trong lòng đã rõ. Dòng không gian hỗn loạn đã ném bọn hắn đến một mảnh vỡ vị diện nào đó chưa được biết đến, tràn ngập khí tức chết chóc. Hắn thử vận chuyển Đế Hồn Ý Chí để dò xét, thức hải lại truyền đến từng cơn đau nhói, phạm vi cảm ứng bị dồn nén xuống chưa tới trăm trượng, hệt như đang lần bước trong vũng bùn sền sệt. Không Gian Pháp Tắc ở nơi này cực kỳ vững chắc, nhưng cũng mang theo quán tính nặng nề, áp chế thần thức vô cùng mạnh mẽ.

Hắn cúi đầu nhìn tay mình. Tay phải nắm chặt thành quyền, trong lòng bàn tay là một cảm giác lạnh lẽo, cứng rắn. Xòe bàn tay ra, mảnh vỡ Tử Điện U Minh Lệnh chi chít những vết nứt như mạng nhện đang lặng lẽ nằm đó, ảm đạm vô quang, chẳng khác nào một miếng sắt vụn bám đầy bụi bặm, không còn sự rung động và chỉ dẫn lạnh lẽo như trước. Dường như nó đã dùng cạn tia sức lực cuối cùng, rơi vào tĩnh lặng sau khi đưa bọn hắn đến nơi này.

Lâm Viêm cất mảnh vỡ đi, ánh mắt chuyển sang người bên cạnh.

Mộc Dao Quang co ro trên nền đất cháy lạnh lẽo, cách hắn chưa đầy ba thước. Nàng nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt trắng bệch vì mất máu quá nhiều, đôi môi khô nứt, bong tróc, ánh lên màu tím tái bệnh tật. Bộ váy màu xanh nhạt rách nát tả tơi, dính đầy vết máu đỏ thẫm và bụi đất. Vết thương ở bụng dưới được băng bó sơ sài bằng vải, nhưng vẫn có vết máu đỏ sẫm từ từ thấm ra, không quá nổi bật trên nền đất đỏ thẫm. Từng luồng hàn khí màu trắng xám mang theo những hạt băng tinh li ti có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đang cực kỳ chậm rãi tỏa ra từ vết thương và các lỗ chân lông trên làn da hở của nàng, ngưng tụ thành một lớp sương trắng mỏng, phạm vi không lớn dưới thân nàng.

Thái Âm Thực Mạch Hàn Độc vẫn đang ăn mòn một cách chậm chạp, nhưng so với cảnh tượng cuồng bạo mất kiểm soát trong dòng không gian hỗn loạn, sự khuếch tán lúc này lại có vẻ bình lặng hơn rất nhiều, tựa như một con độc long tạm thời được dỗ yên, đang vô thức phả ra hàn khí trong giấc ngủ say.

Lâm Viêm khẽ nhíu mày. Hơi thở của nàng yếu ớt nhưng đều đặn và kéo dài, Sinh Mệnh Chi Hỏa tuy ảm đạm nhưng chưa hề tắt, giống như ngọn nến leo lét trước gió được che chắn bởi một lớp chụp đèn mờ nhạt. Điều này là nhờ vào một tia tinh hoa mà Viêm Ly đã thôn phệ Thái Âm nguyên tụy ở Cửu U Các, cùng với sự che chở liều mạng của hắn trong dòng không gian hỗn loạn. Nhưng vết thương nặng nơi bản nguyên và hàn độc đã ăn sâu vào gốc rễ, khiến nàng vẫn ở bên bờ vực cực kỳ nguy hiểm.

Hắn khó khăn di chuyển cơ thể, lại gần Mộc Dao Quang. Động tác kéo theo âm độc của Thực Mạch Tán, mang đến cảm giác quen thuộc như bị kim băng đâm chích, khiến khóe miệng hắn khẽ co giật. Hắn duỗi ngón tay, động tác mang theo một tia run rẩy khó nhận ra vì suy yếu, cẩn thận đặt lên cổ tay lạnh như băng của Mộc Dao Quang.

Cảm giác lạnh lẽo truyền đến. Mạch tượng yếu ớt mà hỗn loạn, như dòng suối bị băng tuyết chặn lại, khó khăn chảy xuôi. Khí huyết khô kiệt, kinh mạch chi chít những vết nứt nhỏ và vân băng do hàn độc ăn mòn, mỏng manh như một chiếc Lưu Ly Trản đầy vết rạn. Sâu thẳm nhất, luồng Thái Âm bản nguyên tĩnh lặng kia tựa như một ngọn núi lửa đóng băng, tuy tạm thời yên tĩnh nhưng lại tỏa ra hàn ý khiến người ta tim đập nhanh.

“Ba năm…” Lời nói lạnh như băng của Ám kim khô lâu vang vọng trong đầu. Thời gian, còn cấp bách hơn trong tưởng tượng. Phần Độc Tục Mạch Đan, chí dương hỏa chủng… hai thứ này, ở trên mảnh hoang nguyên chết chóc này, chẳng khác nào thiên phương dạ đàm.

Lâm Viêm thu tay về, không lập tức thử áp chế hàn độc cho nàng. Tình trạng của bản thân hắn cũng rất tệ, nếu cưỡng ép ra tay, hiệu quả sẽ có hạn, ngược lại còn có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh, yếu ớt trong cơ thể nàng, dẫn đến phản phệ dữ dội hơn. Việc cấp bách bây giờ là khôi phục sức mạnh của bản thân, ít nhất phải có lực lượng để hành động và tự vệ.

Hắn ngồi xếp bằng, sống lưng thẳng tắp, dù đang ở nơi hoang nguyên tuyệt cảnh, phong cốt của một Đế giả vẫn không hề suy suyển. Hắn nhắm hai mắt lại, Đế Hồn Ý Chí chìm vào trong cơ thể.

Ám Kim Nguyên Đan chậm rãi xoay tròn trong thức hải, ảm đạm vô quang, như một viên minh châu phủ bụi. Vệt hoa văn màu vàng son ở lõi đã yếu đi rất nhiều so với trước, ánh sáng tựa như ngọn nến leo lét trước gió. Âm độc của Thực Mạch Tán như những sợi dây leo màu xám đen, cắm rễ sâu vào vách kinh mạch, hút lấy sinh cơ của hắn. Bản thân kinh mạch cũng chi chít những vết nứt nhỏ, như lòng sông khô cạn nứt nẻ.

Điều duy nhất đáng mừng là, sâu trong Nguyên Đan, luồng sức mạnh băng hỏa giao hòa được sinh ra sau khi Đế hỏa luyện hóa Thái Âm nguyên tụy vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Nó yếu ớt như sợi tơ, nhưng lại vô cùng bền bỉ, tựa như một đốm lửa nhỏ trong đêm đen, tỏa ra khí tức đan xen giữa ấm áp và lạnh lẽo, vừa yếu ớt lại vừa tinh khiết.

Lâm Viêm dẫn dắt Đế Hồn Ý Chí, như một người thợ thủ công tài ba nhất, cẩn thận gỡ rối, dẫn dắt luồng sức mạnh mới sinh này. Nó như một loại dung dịch chữa lành và thanh tẩy ôn hòa nhất, từ từ chảy qua những kinh mạch bị tổn thương. Nơi nó đi qua, những vết nứt nhỏ được từ từ nuôi dưỡng, khép lại; âm độc của Thực Mạch Tán tuy ngoan cố, nhưng cũng bị luồng sức mạnh ẩn chứa bản nguyên Đế hỏa và tinh hoa Thái Âm này thiêu đốt, lột bỏ đi một tia cực kỳ nhỏ, phát ra tiếng tan rã trong im lặng.

Quá trình cực kỳ chậm chạp, hiệu quả gần như không đáng kể. Mỗi lần dẫn dắt đều đi kèm với cơn đau nhói từ kinh mạch và cơn đau buốt giá do âm độc của Thực Mạch Tán phản công. Nhưng tâm cảnh của Lâm Viêm lại vô cùng bình tĩnh. Ý chí của Phần Thiên Đại Đế tựa như Định Hải Thần Châm, sừng sững bất động giữa nỗi đau vô tận và quá trình hồi phục chậm chạp. Hắn đã sớm quen với việc tiến bước trong sự cô độc và đau khổ kéo dài.

Thời gian trôi đi trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một canh giờ, có lẽ còn lâu hơn.

Lâm Viêm chậm rãi mở mắt ra. Sắc mặt vẫn còn trắng bệch, đôi môi khô nứt, nhưng sâu trong đôi mắt mệt mỏi, tia sắc lạnh dường như đã ngưng tụ hơn một chút. Luồng sức mạnh mới sinh trong cơ thể đã lớn mạnh thêm một phần, tuy vẫn còn yếu ớt, nhưng đã như một dòng suối nhỏ, bắt đầu chảy lại trong lòng sông khô cạn. Âm độc của Thực Mạch Tán bị áp chế sâu hơn, khu vực chiếm giữ đã thu hẹp lại một vạch không đáng kể. Quan trọng nhất là, cơ thể không còn nặng như chì như trước, một tia cảm giác sức mạnh yếu ớt nhưng chân thật đã ngưng tụ lại trong tứ chi bách hài.

Hắn khẽ khàng, lặng lẽ thở ra một hơi trọc khí, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc. Ánh mắt lại hướng về Mộc Dao Quang đang hôn mê. Lớp sương băng dưới thân nàng dường như không mở rộng thêm, hơi thở cũng vẫn bình ổn. Tạm thời an toàn.

Lâm Viêm đứng dậy, động tác tuy vẫn còn cứng nhắc nhưng không còn lảo đảo nữa. Hắn cần phải thăm dò vùng hoang nguyên này.

Dưới chân là nền đất cháy màu đỏ thẫm, cứng rắn và lạnh lẽo. Hắn sải bước, đi trên hoang nguyên chết chóc. Tiếng bước chân rơi trên nền đất cứng, phát ra âm thanh “soạt… soạt…” đơn điệu mà trống rỗng, là âm thanh duy nhất giữa đất trời này. Những khe nứt khổng lồ như vết sẹo của mặt đất, sâu không thấy đáy, tỏa ra khí tức âm lạnh. Mép những hố sâu dữ tợn sắc bén, như thể bị một lực lượng khổng lồ đập mạnh vào. Những tảng cốt nham khổng lồ trắng hếu kia trông càng thêm đột ngột dưới vòm trời xám chì, lại gần xem, có thể phát hiện bề mặt đá chi chít những lỗ nhỏ như tổ ong và những dấu vết bị gió cát ăn mòn, sờ vào lạnh buốt, mang theo một cảm giác nặng nề kỳ lạ.

Không khí khô đến kinh người, không có một chút hơi ẩm. Lâm Viêm liếm đôi môi khô nứt, cổ họng như bị lửa đốt. Nguồn nước, là yêu cầu sinh tồn hàng đầu.

Đế Hồn Ý Chí khó khăn lan ra, như đang xuyên qua lớp nhựa đường sền sệt, phạm vi bị áp chế trong vòng mấy chục trượng. Hắn cẩn thận cảm nhận độ ẩm trong không khí, sự thay đổi nhiệt độ của mặt đất, thậm chí cả sự lưu chuyển năng lượng nhỏ bé sâu trong lòng đất. Không có hơi nước, chỉ có mùi lưu huỳnh và gỉ sắt ở khắp mọi nơi.

Đột nhiên, bước chân của hắn dừng lại bên mép một khe nứt khổng lồ. Sâu trong khe nứt là một màu đen kịt, nhưng Đế Hồn Ý Chí đã nhạy bén bắt được một tia dao động cực kỳ yếu ớt, nhưng khác với khí tức chết chóc xung quanh, một loại mạch động năng lượng cực kỳ yếu ớt, mang theo khí tức nóng rực, truyền đến từ sâu trong khe nứt.

Ánh mắt Lâm Viêm khẽ ngưng lại. Hắn cúi người xuống, cẩn thận quan sát vách đá bên mép khe nứt. Trên vách đá màu đỏ thẫm, có thể lờ mờ nhìn thấy một vài đường vân màu vàng sẫm nhỏ bé, như những mạch máu, cực kỳ ảm đạm, gần như hòa làm một với vách đá. Nếu không phải Đế Hồn Ý Chí cảm nhận tinh vi, căn bản không thể phát hiện. Những đường vân này tỏa ra cảm giác ấm áp cực kỳ yếu ớt, mơ hồ tương ứng với mạch động truyền đến từ sâu trong khe nứt.

Hắn duỗi ngón tay, đầu ngón tay bao bọc một tia lực lượng Nguyên Đan cực kỳ yếu ớt, nhẹ nhàng chạm vào một trong những đường vân màu vàng sẫm.

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác nóng rực yếu ớt! Đồng thời, đường vân màu vàng sẫm kia dường như bị kích hoạt, lóe lên một cách cực kỳ yếu ớt! Một luồng năng lượng tinh thuần, nóng rực, mang theo khí tức lưu huỳnh và một loại đặc tính cuồng bạo nào đó, như một dòng suối nhỏ, thuận theo đầu ngón tay tràn vào cơ thể!

Năng lượng này cực kỳ yếu ớt, nhưng lại vô cùng tinh thuần! Nó tràn vào kinh mạch khô cạn của Lâm Viêm, lập tức bị luồng sức mạnh băng hỏa giao hòa mới sinh kia bắt lấy, đồng hóa! Như một tia lửa rơi vào đống cỏ khô, luồng sức mạnh yếu ớt kia lại lớn mạnh thêm một chút với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường! Điều kỳ diệu hơn là, luồng năng lượng nóng rực này dường như có sự khắc chế tự nhiên đối với âm độc của Thực Mạch Tán, nơi nó đi qua, âm độc như gặp phải khắc tinh, bị thiêu đốt đến mức khẽ co rút lại!

Trong mắt Lâm Viêm lóe lên tinh quang!

Địa Hỏa chi tinh! Hay nói đúng hơn, là một loại mạch khoáng thạch ẩn chứa năng lượng hỏa thuộc tính đang dao động! Tuy yếu ớt, nhưng lại tinh thuần! Quan trọng hơn là, dường như nó có thể bị hắn luyện hóa hấp thu, làm lớn mạnh luồng sức mạnh mới sinh kia, thậm chí còn có thể áp chế đôi chút âm độc của Thực Mạch Tán!

Hy vọng!

Tuy chỉ là một tia dao động yếu ớt, như đom đóm trong đêm đen, nhưng lại khiến cho mảnh hoang nguyên chết chóc tuyệt vọng này, trong nháy mắt có thêm một tia sinh cơ!

Lâm Viêm lập tức ngồi xếp bằng xuống, ngay bên mép khe nứt này. Hắn thu liễm tâm thần, Đế Hồn Ý Chí như một ống dẫn tinh vi nhất, dẫn dắt luồng năng lượng nóng rực, yếu ớt nhưng tinh thuần truyền ra từ đường vân màu vàng sẫm mà đầu ngón tay đang chạm vào, từ từ đưa vào cơ thể, hòa cùng với luồng sức mạnh băng hỏa giao hòa của chính mình, luyện hóa.

Từng tia hỏa năng tinh thuần dung nhập, như ánh nắng ấm áp chiếu vào mặt sông đóng băng. Âm độc của Thực Mạch Tán dưới sự cọ rửa của dòng năng lượng nóng rực, phát ra tiếng tan rã trong im lặng. Những vết nứt nhỏ trên kinh mạch dưới sự nuôi dưỡng của năng lượng ôn hòa, đang từ từ hồi phục. Mặc dù tốc độ vẫn chậm đến mức khiến người ta phát cáu, nhưng quá trình chủ động hấp thu, luyện hóa này, lại khiến Lâm Viêm cảm nhận được sức mạnh đang từng chút một quay về trong tầm kiểm soát.

Hắn vừa luyện hóa tia địa mạch vi hỏa này, vừa phân tán một phần Đế Hồn Ý Chí, cảnh giác theo dõi vùng hoang nguyên chết chóc xung quanh. Mảnh đất trông có vẻ yên bình này, tuyệt đối không thể không có nguy hiểm. Mộc Dao Quang vẫn đang hôn mê cách đó mấy chục trượng, lớp sương mỏng dưới thân không tan, hơi thở yếu ớt nhưng bình ổn.

Vòm trời xám chì vĩnh hằng bất biến, mặt đất đỏ thẫm lặng im không lời. Chỉ có bên mép khe nứt, bóng dáng của Lâm Viêm dưới ánh lửa mờ ảo không thể nhận ra, như một tảng đá ngồi khô héo, giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối, đã thắp lên tia sáng le lói đầu tiên thuộc về sinh cơ.

——————–

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-that-khong-muon-tro-thanh-thien-tai-a.jpg
Ta Thật Không Muốn Trở Thành Thiên Tai A
Tháng 4 30, 2025
van-co-de-nhat-phe-vat
Vạn Cổ Đệ Nhất Phế Vật
Tháng mười một 27, 2025
thien-chau-bien.jpg
Thiên Châu Biến
Tháng 1 25, 2025
giet-dich-bao-tu-vi-bat-dau-chem-dau-ca-nha.jpg
Giết Địch Bạo Tu Vi: Bắt Đầu Chém Đầu Cả Nhà
Tháng 2 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP