Chương 84: Viêm Li Thôn Hàn
Lời thì thầm lạnh lẽo như cánh bướm giãy chết, vang lên chói tai lạ thường trong hang động tĩnh mịch.
“Lạnh…”
Mộc Dao Quang co quắp trên phiến đá lạnh băng, run rẩy trong vô thức. Cơn run rẩy ấy không đến từ bên ngoài, mà là cái lạnh thấu ra từ sâu trong cốt tủy, từ bản nguyên linh hồn. Một lớp băng tinh mỏng manh mang theo tử khí xám trắng, đang ngưng kết lan tràn trên cổ và cổ tay trần của nàng với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được! Mạch máu dưới da tựa như bị đông cứng, hiện lên một màu xanh tím đầy điềm gở. Một luồng khí tức âm hàn thuần túy hơn, tĩnh lặng hơn Thực Mạch Hàn Độc lúc trước rất nhiều, tựa như đến từ tận cùng của sinh mệnh, giống như một dòng sông băng ngủ say vạn năm thức tỉnh, không thể khống chế mà lan tỏa ra từ nơi sâu nhất trong cơ thể nàng!
Bản nguyên lực lượng của Thái Âm Huyền Phách Thể! Do bị trọng thương hấp hối, ý thức chìm sâu nên đã hoàn toàn mất khống chế mà bạo tẩu!
Luồng sức mạnh này âm hàn chết chóc, mang theo độ không tuyệt đối có thể đóng băng sinh cơ của vạn vật, vừa mới xuất hiện, nhiệt độ trong hang động đã giảm mạnh! Vách đá nhanh chóng phủ đầy sương trắng, ngay cả những giọt nước tí tách cũng ngưng kết thành những lăng băng nhỏ giữa không trung, “lốp bốp” rơi xuống đất vỡ tan. Vũng nước trong góc nháy mắt đông lại thành băng! Linh khí Kim thuộc tinh thuần tựa như cũng bị đông cứng, ánh vàng sậm trên vách động cũng trở nên ảm đạm đi vài phần!
“Không ổn!” Đồng tử Lâm Viêm đột nhiên co rút lại như mũi kim! Đây tuyệt đối không phải hàn độc, mà là sức mạnh cốt lõi chân chính trong thể chất của Mộc Dao Quang, dưới tình trạng mất khống chế, nó đang kéo sinh cơ còn sót lại của nàng cùng với tất cả mọi thứ xung quanh vào vùng chết băng phong vĩnh hằng!
Gần như cùng một khoảnh khắc luồng bản nguyên hàn khí này bùng nổ — Ầm!
Trong cơ thể Lâm Viêm, viên Nguyên Đan màu vàng sậm kia đột nhiên chấn động! Một tia bản nguyên Đế Hỏa Tinh Chủng ẩn náu nơi sâu trong lõi, tựa như bị kẻ thù truyền kiếp khiêu khích trực diện nhất, đã hoàn toàn bị chọc giận! Một ý chí cuồng bạo muốn đốt trụi cả bát hoang bỗng nhiên bùng nổ! Một điểm sáng màu vàng đỏ chói lọi đến mức đâm vào mắt, không hề báo trước mà bắn ra từ đầu ngón tay Lâm Viêm! Tại trung tâm của điểm sáng, hư ảnh Hỏa Diễm Tinh Linh mơ hồ nháy mắt ngưng thực gấp mấy lần, hình thái tuy vẫn còn rất nhỏ, nhưng có thể thấy rõ tư thế nhảy lên đầy phẫn nộ của nó, truyền ra một khát vọng vô cùng rõ ràng, muốn nuốt chửng, thiêu rụi hoàn toàn cái lạnh đến cực hạn trước mắt!
Viêm Li! Ý thức sơ bộ của Đế Hỏa Tinh Phách!
Khoảnh khắc ánh sáng vàng đỏ xuất hiện, nó liền hung hăng va chạm với luồng hàn khí xám trắng đang lan tỏa!
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, chỉ có một tiếng xèo xèo dữ dội khiến da đầu người ta tê dại, tựa như hàng tỷ cây kim băng bị ném vào biển lửa dung nham! Tại điểm tiếp xúc, sắc vàng đỏ và màu xám trắng điên cuồng đan xen, hủy diệt, thôn phệ! Bùng nổ ra ánh sáng chói mắt! Dòng năng lượng hỗn loạn cuồng bạo như những lưỡi đao vô hình, nháy mắt cạo xuống vô số bột đá vụn trên vách động cứng rắn!
Lâm Viêm hừ một tiếng, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như giấy! Thân thể kịch liệt lảo đảo, khóe miệng trào ra một vệt máu đỏ sậm! Đế Hỏa Tinh Chủng bị dẫn động hoàn toàn, giống như đâm thêm một nhát dao tàn nhẫn vào vết thương bản nguyên vốn đã trọng thương rách toạc của hắn! Âm độc của Thực Mạch Tán tựa như đàn cá ăn thịt người ngửi thấy mùi máu tanh, điên cuồng cắn xé kinh mạch của hắn, cơn đau nhói buốt xương của băng hàn và cảm giác bỏng rát của Đế Hỏa đốt thân đan xen vào nhau, gần như muốn xé nát hắn!
Điều đáng sợ hơn là, sự bạo động của Viêm Li hoàn toàn vượt ngoài tầm khống chế của hắn lúc này! Tia ý thức tinh phách vừa mới sinh ra này, chỉ có khát vọng bản năng muốn nuốt chửng kẻ thù truyền kiếp, hoàn toàn không để ý đến việc ký chủ là hắn có thể chịu đựng nổi hay không!
“Cho ta… Định!” Ánh mắt Lâm Viêm bắn ra tia sáng sắc lẹm, ý chí của Phần Thiên Đại Đế như một ngọn Thần Sơn trấn áp đất trời, hung hăng đè xuống Viêm Li đang xao động sâu trong Nguyên Đan! Cùng lúc đó, hắn cố nén cơn đau nhức do bản nguyên bị xé rách, hai tay nhanh như chớp kết thành một ấn quyết huyền ảo cổ xưa, không phải để tấn công, mà là để dẫn dắt!
Hắn không thể cưỡng ép áp chế bản năng thôn phệ của Viêm Li, điều đó chỉ gây ra sự phản phệ kịch liệt hơn. Hắn chỉ có thể dẫn dắt! Cưỡng ép dẫn dắt phần sức mạnh Phần Thế mất khống chế mà Viêm Li bộc phát ra hướng về phía chính mình!
Ngọn lửa màu vàng đỏ như một con rắn độc mất kiểm soát, một phần thuận theo sự dẫn dắt của ấn quyết, hung hăng xông vào kinh mạch của chính Lâm Viêm! Sức mạnh Phần Thế cuồng bạo nháy mắt va chạm trực diện với âm độc của Thực Mạch Tán trong cơ thể hắn!
“Ự… a!” Lâm Viêm phát ra một tiếng gầm thấp bị đè nén đến cực hạn, thân thể đột nhiên cong lên, như bị một cây búa vô hình nện trúng! Âm độc của Thực Mạch Tán bị sức mạnh Phần Thế thiêu đốt, phát ra tiếng tan rã chói tai, mang đến sự giảm đau nhói trong chốc lát, nhưng bản thân sức mạnh Phần Thế cuồng bạo đó cũng đang điên cuồng thiêu đốt kinh mạch vốn đã yếu ớt không chịu nổi của hắn! Giống như rót dung nham nóng bỏng vào một đường ống lưu ly đã đầy những vết nứt!
Đau! Cơn đau nhức thấu xương, xé rách linh hồn! Nhưng ánh mắt của Lâm Viêm lại lạnh lẽo như huyền băng vạn năm, hắn nghiến chặt răng, gắng gượng thu nạp, trói buộc, dẫn dắt luồng sức mạnh cuồng bạo đủ để khiến một Nguyên Đan cảnh bình thường nháy mắt nổ tan xác mà chết này, đi xung kích vào mấy chỗ tắc nghẽn âm độc ngoan cố nhất của Thực Mạch Tán! Hắn đang dùng thân thể tàn tạ của mình làm vùng đệm cho sự va chạm giữa Viêm Li và bản nguyên lực lượng của Mộc Dao Quang! Là đang lấy thân làm lò, đồng thời luyện hóa âm độc của Thực Mạch Tán và sức mạnh Phần Thế!
Hành động điên rồ này, hiệu quả mang lại cũng vô cùng rõ rệt!
Sức mạnh Phần Thế bị Lâm Viêm cưỡng ép phân luồng, tuy khiến hắn phải chịu đựng nỗi đau gấp đôi, nhưng cũng làm suy yếu đi rất nhiều cường độ mà Viêm Li trực tiếp xung kích vào bản nguyên của Mộc Dao Quang! Tại điểm va chạm giữa ánh sáng vàng đỏ và hàn khí xám trắng, dòng năng lượng hỗn loạn cuồng bạo nháy mắt giảm đi gần một nửa!
Mà bản nguyên hàn khí Thái Âm mất khống chế lan tỏa trên người Mộc Dao Quang, dường như cũng cảm nhận được mối đe dọa to lớn. Lớp băng tinh màu xám trắng không còn lan tràn đóng băng một cách bừa bãi nữa, mà như có sinh mệnh, đột ngột co rút vào trong, ngưng tụ lại! Phần lớn hàn khí từ bỏ việc xâm thực hang động, điên cuồng co rút lại, hình thành một lớp kén băng màu xám trắng không ngừng dày lên, lưu chuyển những phù văn cổ xưa trên bề mặt cơ thể nàng! Kén băng tỏa ra hàn khí càng thêm thuần túy, càng thêm tĩnh lặng, bảo vệ vững chắc bản nguyên cốt lõi của nàng, chống lại sự thiêu đốt thôn phệ của ánh sáng vàng đỏ từ Viêm Li!
Chùm sáng vàng đỏ và kén băng xám trắng triển khai cuộc giằng co hung hiểm nhất ở vị trí cách bề mặt thân thể Mộc Dao Quang chưa đến một tấc! Mỗi lần ánh sáng nhảy lên thiêu đốt, đều khiến bề mặt kén băng bốc lên một làn hàn khí xám trắng, phát ra tiếng tan rã chói tai; mà mỗi lần hàn khí của kén băng phản công, đều khiến ánh sáng vàng đỏ hơi ảm đạm đi một phần. Cả hai như kẻ thù không đội trời chung, tiến hành cuộc tiêu hao nguyên thủy nhất, tàn khốc nhất trong gang tấc!
Lâm Viêm trở thành điểm tựa duy nhất của cuộc giằng co này! Hắn chịu đựng nỗi đau và áp lực gấp đôi, cơ thể co giật nhẹ vì đau đớn, mồ hôi hòa cùng vết máu nơi khóe miệng không ngừng nhỏ giọt, loang ra những dấu ấn đỏ sậm trên phiến đá lạnh băng. Hai tay hắn vẫn duy trì tư thế dẫn quyết, ổn định như sắt đúc, nhưng đầu ngón tay lại run rẩy nhẹ vì phải chịu đựng sức mạnh khổng lồ. Đế hồn ý chí được thúc đẩy đến cực hạn, vừa phải trấn áp sự phản công điên cuồng của Thực Mạch Tán và sự thiêu đốt của sức mạnh Phần Thế trong cơ thể, vừa phải phân ra một tia, tập trung cao độ vào sự cân bằng có thể sụp đổ bất cứ lúc nào trên người Mộc Dao Quang!
Thời gian, trong cuộc đối kháng thảm khốc không lời này, bị kéo dài đến vô tận.
Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một nén hương, có lẽ còn lâu hơn.
Lớp kén băng xám trắng lưu chuyển phù văn trên người Mộc Dao Quang, dưới sự thiêu đốt liên tục của ánh sáng vàng đỏ từ Viêm Li, cuối cùng cũng bắt đầu trở nên mỏng manh, ảm đạm. Bên trong kén băng, sắc mặt vốn tái nhợt như giấy của nàng, do hàn khí bị cưỡng ép áp chế trở lại cơ thể, ngược lại lại lộ ra một tia hồng hào cực kỳ yếu ớt thuộc về sinh cơ, đôi mày nhíu chặt dường như cũng giãn ra một chút không thể nhận thấy.
Mà luồng sáng vàng đỏ bắn ra từ đầu ngón tay Lâm Viêm cũng đã ảm đạm đi rất nhiều. Hư ảnh Hỏa Diễm Tinh Linh ở trung tâm luồng sáng, hình thái vẫn rõ ràng, nhưng tần suất nhảy lên đã giảm đi rõ rệt, khát vọng thôn phệ truyền ra cũng yếu đi không ít. Rõ ràng, việc cưỡng ép thiêu đốt, thôn phệ bản nguyên hàn khí Thái Âm thuần túy mà khổng lồ của Mộc Dao Quang, đối với Viêm Li vừa mới thức tỉnh mà nói, cũng là một sự tiêu hao cực lớn.
Ngay lúc kén băng sắp bị thiêu xuyên hoàn toàn, ánh sáng của Viêm Li cũng lung lay sắp tắt.
Trong cơ thể Lâm Viêm, viên Kim Nguyên Đan đã chịu đủ giày vò kia đột nhiên chấn động! Vệt hoa văn màu vàng đỏ trên bề mặt Nguyên Đan bỗng nhiên sáng lên! Một dòng khí ấm áp yếu ớt nhưng tinh thuần, không phải đến từ mảnh vỡ Phần Thế, mà bắt nguồn từ chính Nguyên Đan! Đó là khi hắn cưỡng ép dẫn dắt sức mạnh Phần Thế xung kích vào chỗ tắc nghẽn âm độc của Thực Mạch Tán, trong lúc chịu đựng đau đớn tột cùng, lại thật sự đã xung phá được một khe hở cực kỳ nhỏ! Sức mạnh của chính Nguyên Đan, cùng với dòng khí ấm áp do mảnh vỡ Phần Thế liên tục nuôi dưỡng, lần đầu tiên đã thông suốt một cách yếu ớt!
Tuy chỉ là một khe hở không đáng kể, sức mạnh mang lại cũng cực kỳ yếu ớt, nhưng đối với Lâm Viêm đang dầu cạn đèn tắt lúc này, lại như nắng hạn gặp mưa rào!
Trong mắt hắn lóe lên tinh quang, nắm bắt lấy cơ hội thở dốc thoáng qua này!
“Thu!”
Biến hóa
Một tiếng quát khàn khàn trầm thấp! Ấn quyết trên hai tay hắn đột nhiên biến đổi! Không còn là dẫn dắt, mà là thu thúc mạnh mẽ!
Luồng sáng vàng đỏ đang giằng co với kén băng đột nhiên run lên, như bị một bàn tay vô hình tóm lấy, cưỡng ép rút ra khỏi người Mộc Dao Quang! Hư ảnh Hỏa Diễm Tinh Linh ở trung tâm luồng sáng dường như phát ra một tiếng rít gào yếu ớt không cam lòng, ngay sau đó ánh sáng thu lại, nhanh chóng men theo cánh tay Lâm Viêm, co rút về lại cơ thể hắn, một lần nữa chìm vào tĩnh lặng sâu trong Nguyên Đan.
Gần như cùng lúc Viêm Li được thu hồi, lớp kén băng xám trắng sắp vỡ trên người Mộc Dao Quang, cũng như mất đi mục tiêu đối kháng, đột nhiên sụp vào trong, tất cả hàn khí nháy mắt thu liễm về lại nơi sâu trong cơ thể nàng, biến mất không còn tăm hơi. Lớp băng tinh bao phủ trên da nàng nhanh chóng tan chảy, bốc hơi, chỉ để lại làn da càng thêm tái nhợt và những vết bầm tím do hàn khí xâm thực trông đến kinh người.
Dòng năng lượng hỗn loạn cuồng bạo trong hang động đột nhiên lắng lại. Chỉ còn lại cái lạnh thấu xương chưa hoàn toàn tan đi, và mùi khét nhàn nhạt của không khí bị thiêu đốt.
Khốn Cảnh
Phịch! Lâm Viêm không thể chống đỡ được nữa, thân thể mềm nhũn, một gối quỵ mạnh xuống đất! Hắn thở dốc kịch liệt, mỗi một hơi thở đều mang theo cảm giác bỏng rát và mùi máu tanh, mồ hôi lạnh thấm đẫm manh áo rách nát, dính chặt vào người. Âm độc của Thực Mạch Tán đang điên cuồng phản công trong kinh mạch, như vạn kiến cắn tim. Cú bộc phát và cưỡng ép thu liễm ngắn ngủi vừa rồi, gần như đã tiêu hao hết tia tâm lực cuối cùng của hắn.
Nhưng hắn đã thành công! Bản nguyên Thái Âm mất khống chế của Mộc Dao Quang đã bị cưỡng ép áp chế trở lại, tạm thời thoát khỏi kiếp nạn băng phong chết chóc trực tiếp nhất. Viêm Li cũng vì thôn phệ được một phần hàn khí tinh thuần mà tạm thời thỏa mãn, chìm vào tĩnh lặng.
Lâm Viêm khó khăn ngẩng đầu, đôi mắt đầy tơ máu nhìn về phía Mộc Dao Quang vẫn đang hôn mê trên phiến đá, nhưng khí tức cuối cùng đã hoàn toàn ổn định lại. Hơi thở của nàng nhè nhẹ mà yếu ớt, tuy bản nguyên vẫn trọng thương, nhưng ít nhất… mạng đã giữ được.
Đúng lúc này, một luồng khí tức cực kỳ yếu ớt, nhưng lại tinh thuần vô cùng lạnh lẽo, thuận theo kinh mạch đang bỏng rát vì phải chịu đựng sức mạnh của Viêm Li của Lâm Viêm, chậm rãi chảy qua. Luồng khí tức này bắt nguồn từ phần sức mạnh mà hắn cưỡng ép dẫn vào cơ thể để thiêu đốt Thực Mạch Tán, phần sức mạnh đó trong lúc thiêu đốt âm độc, lại bất ngờ thôn phệ, luyện hóa được một chút ít bản nguyên hàn khí Thái Âm mất khống chế của Mộc Dao Quang!
Tia hàn khí Thái Âm sau khi được Đế Hỏa luyện hóa này, đã mất đi sự bá đạo chết chóc có thể đóng băng vạn vật ban đầu, trở nên cực kỳ tinh thuần, ôn hòa, mang theo một ý vị mát lạnh có thể nuôi dưỡng thần hồn! Nơi nó đi qua, như nắng hạn gặp mưa rào, lại khiến cho Thức Hải của hắn vốn đang âm ỉ đau nhức vì thúc đẩy quá độ Đế hồn ý chí, cảm thấy một sự mát mẻ và thư thái chưa từng có!
Trong mắt Lâm Viêm lóe lên một tia kinh ngạc khó tả. Đế Hỏa luyện Thái Âm? Đây…
——————–