Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
trong-sinh-tam-linh-hao-hao-cong-viec-mot-lan

Trọng Sinh Tám Linh: Hảo Hảo Công Việc Một Lần

Tháng 10 15, 2025
Chương 698: Trường Giang sóng sau đè sóng trước (quyển sách cuối cùng) Chương 697: Nhân sinh lựa chọn
ten-minh-tinh-nay-phong-cach-khong-dung.jpg

Tên Minh Tinh Này Phong Cách Không Đúng

Tháng 1 26, 2025
Chương 715. Phong cách quả thật không đúng Chương 714. Nhận làm hết ngũ hạng giải thưởng lớn
truoc-mat-moi-nguoi-an-quai-di-thang-cap-dac-biet-cuc-cau-ta-nhap-chuc

Trước Mặt Mọi Người Gặm Quái Dị Thăng Cấp, Đặc Biệt Cục Cầu Ta Nhậm Chức

Tháng 1 6, 2026
Chương 561: Hoàn Chương 560: Chỉ có thể nhận mệnh
bat-dau-gap-muoi-lan-toc-do-tu-luyen-thi-dai-hoc-ta-da-vo-dich

Bắt Đầu Gấp Mười Lần Tốc Độ Tu Luyện, Thi Đại Học Ta Đã Vô Địch

Tháng 2 6, 2026
Chương 885: Lần đầu tiên toàn thể hội nghị Chương 884: Ứng chiến
toan-cau-thuc-tinh-chi-co-ta-truoc-gio-bo-cuc-tuong-lai

Toàn Cầu Thức Tỉnh: Chỉ Có Ta Trước Giờ Bố Cục Tương Lai

Tháng mười một 10, 2025
Chương 587: Xuyên qua cổ kim tương lai, duy nhất chi biến đếm (đại kết cục) Chương 586: Đại kiếp sắp tới, cuối cùng xuất quan
cuu-chan-cuu-duong.jpg

Cửu Chân Cửu Dương

Tháng 2 9, 2026
Chương 660: Hạo kiếp năm tầng Chương 659: Hướng tiên nhân cúi đầu
a4eecaaba0584bbe085e14005006c34b

Bắt Đầu Đánh Dấu Tiên Thiên Đạo Thể

Tháng 1 15, 2025
Chương 928. Đại kết cục Chương 927. Báo thù
xong-su-nghich-do-ta-co-bay-cai-tuyet-sac-su-ty

Xông Sư Nghịch Đồ, Ta Có Bảy Cái Tuyệt Sắc Sư Tỷ

Tháng 10 23, 2025
Chương 445: Thế Giới Chi Chủ, cuối cùng Chương 444: Thiên Địa Huyền Hoàng Tháp trở lại đỉnh phong
  1. Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
  2. Chương 81: Hồi Ức
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 81: Hồi Ức

Thân ảnh của Lâm Viêm hoàn toàn hòa vào những con hẻm âm u tựa mê cung bên ngoài Hắc Thạch Bảo, như một giọt nước trong nhỏ vào nghiên mực, không còn tung tích để tìm. Linh áp va chạm đến nghẹt thở và vô số ánh mắt tham lam dòm ngó trên đống phế tích phía sau đã bị những dãy nhà đá đổ nát và những con hẻm ngoằn ngoèo tầng tầng lớp lớp ngăn cách, chỉ còn lại tiếng hừ giận mơ hồ truyền đến trong gió và dư chấn của năng lượng rung động.

Hắn lướt đi như gió, nhưng không phải đâm đầu đi thẳng. Mỗi một bước chân đều nhẹ như lông hồng, đạp lên đá vụn, gỗ mục hay thậm chí là vũng nước bẩn cũng chỉ để lại gợn sóng nhỏ khó mà nhận ra, thân hình chuyển hướng càng không có dấu hiệu báo trước, để lại từng đạo tàn ảnh khó nắm bắt trong những con hẻm chật hẹp. Ý chí Đế Hồn như một tấm lưới nhện vô hình, lấy hắn làm trung tâm lặng lẽ lan ra bốn phương tám hướng, bao phủ khu vực có bán kính mấy chục trượng. Bất kỳ một tia dao động linh lực bất thường nào, một hơi thở dồn dập, hay thậm chí là một ánh mắt mang theo địch ý quét qua, đều được phản chiếu rõ ràng trong thức hải của hắn, rõ như lòng bàn tay.

Tiếng chửi bới hỗn loạn của đám lâu la Hắc Sát Bang, ánh mắt dò xét âm hiểm từ phía Hồi Xuân Đường, cùng vài luồng khí tức ẩn mật đang cố gắng lần theo dấu vết năng lượng yếu ớt còn sót lại, tất cả đều bị hắn né tránh hoặc cắt đuôi một cách chuẩn xác. Cái ổ của những kẻ liều mạng này, giờ đây lại trở thành nơi ẩn nấp tốt nhất cho hắn.

Mảnh Phân Thế toái phiến đang nắm chặt trong tay truyền đến từng luồng hơi ấm, không còn là cảm giác nóng bỏng như lúc bộc phát ban nãy, mà là một sự ấm áp sâu lắng, nội liễm, tựa như lõi dung nham nơi tâm Trái Đất tĩnh lặng. Bề mặt mảnh vỡ thô ráp, còn sót lại những dấu vết bị thời gian và sức mạnh hủy diệt ăn mòn, nhưng khi nắm trong lòng bàn tay, nó lại tạo ra sự cộng hưởng kỳ diệu với Ám Kim Nguyên Đan vừa thành hình trong cơ thể hắn, cũng như với Đế Hỏa tinh chủng đang ẩn mình sâu trong lõi nguyên đan. Mỗi một nhịp đập yếu ớt đều tựa như đang gỡ rối những kinh mạch vốn đã hỗn loạn không chịu nổi của hắn do âm độc của Thực Mạch Tán và bản nguyên trọng thương, mang đến một cảm giác sức mạnh tuy nhỏ bé nhưng chân thực. Nó không chỉ là chìa khóa, mà còn là điểm tựa để duy trì sức mạnh của hắn không đến mức hoàn toàn tan rã vào lúc này.

Âm độc của Thực Mạch Tán vẫn chưa được diệt trừ tận gốc. Phần gông xiềng bị Phân Thế toái phiến bộc phát thiêu đốt, giờ đây như một tổ kiến bị vỡ đê, độc tố còn sót lại đang điên cuồng phản công, hàn gắn lại. Từ sâu trong kinh mạch truyền đến từng cơn đau buốt như vạn kim châm, mỗi lần nguyên đan vận chuyển linh lực đều giống như đang cưỡng ép tiến lên trên con đường đầy gai góc, mang đến cảm giác đau đớn như bị xé rách và sự trì trệ khó tả. Vết thương nặng nơi bản nguyên lại càng giống như một cái phễu khổng lồ, cảm giác sức mạnh do nguyên đan mới thành hình mang lại đang không thể kiểm soát mà từ từ trôi đi qua cái phễu này.

Phải nhanh chóng tìm một nơi an toàn, luyện hóa mảnh vỡ, củng cố cảnh giới, áp chế độc tố còn lại! Ánh mắt Lâm Viêm lạnh như băng, mục tiêu vô cùng rõ ràng. Sức mạnh, chỉ có sức mạnh, mới là gốc rễ để giải quyết mọi khốn cảnh.

Luồng khí âm hàn yếu ớt mà ý chí Đế Hồn bắt được là biến số duy nhất mà hắn để tâm. Mộc Dao Quang. Nữ nhân mang trong mình Thái Âm Huyền Phách Thể, cùng hắn bị dòng không gian hỗn loạn cuốn đến nơi này, giờ không rõ sống chết. Luồng khí lạnh lẽo đó bắt nguồn từ nơi sâu hơn trong Lôi Cức Uyên, yếu ớt như ngọn nến trước gió, nhưng lại ngoan cường chỉ dẫn phương hướng.

Thân ảnh của Lâm Viêm nhanh chóng xuyên qua những con hẻm tựa mê cung, nhưng phương hướng luôn kiên định di chuyển về phía rìa Tây Bắc của Hắc Thạch Bảo. Nơi đó là khu vực bị năng lượng cuồng bạo của Lôi Cức Uyên ăn mòn nghiêm trọng nhất, cũng là nơi hỗn loạn vô trật tự nhất, những tảng đá lớn màu nâu đen bị sét đánh đi đánh lại lởm chởm đan xen, tạo thành những rào cản và lối đi tự nhiên, không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh hăng mũi và hơi ẩm nồng nặc, còn có thể mơ hồ nghe thấy tiếng sấm rền và tiếng nước chảy gào thét ở phía xa.

Khi hắn cuối cùng cũng lao ra khỏi bóng tối của khu nhà lụp xụp cuối cùng, trước mắt bỗng trở nên quang đãng, nhưng lại bị thay thế bởi một khung cảnh hoang dã hùng vĩ hơn.

Một con sông lớn màu vàng sẫm đục ngầu, hung hãn, tựa như một con mãng xà khổng lồ đang nổi giận, gầm thét chảy xiết giữa những tảng đá đen lởm chởm! Nước sông cuộn lên những bọt nước đục ngầu và cành cây khô gãy, va vào những tảng đá lởm chởm, phát ra tiếng gầm vang trời, bắn lên những cột nước đục cao mấy trượng. Không khí tràn ngập hơi nước nồng nặc, mùi lưu huỳnh hăng mũi, và một loại năng lượng thuộc tính lôi cuồng bạo, trôi nổi, khiến da người hơi tê dại. Nơi đây chính là ranh giới bên ngoài của Lôi Cức Uyên – Lôi Cức Hà.

Lâm Viêm dừng lại sau một tảng đá khổng lồ bị sét đánh cháy đen, thân hình hoàn toàn ẩn mình trong bóng tối. Ý chí Đế Hồn được hắn thu hẹp đến cực hạn, tựa như một pháp trận thăm dò tinh vi nhất, quét qua khu vực bờ sông hỗn loạn này.

Không có khí tức của truy binh. Sự hỗn loạn của Hắc Thạch Bảo tạm thời đã bị bỏ lại phía sau.

Ánh mắt hắn sắc như chim ưng, nhanh chóng khóa chặt một vùng đất trũng tương đối khuất ở hạ lưu bờ sông. Nơi đó có mấy tảng đá đen khổng lồ đè lên nhau, tạo thành một khe hở hẹp tự nhiên chỉ đủ cho một người lách qua, sâu trong khe hở tối tăm, tránh được sự xói mòn trực tiếp của dòng sông và hầu hết các tầm nhìn dòm ngó.

Không chút do dự, thân hình Lâm Viêm khẽ động, như một bóng ma lặng lẽ lướt vào trong khe đá. Bên trong khe hở sâu hơn so với vẻ ngoài, mặt đất là đá vụn khô ráo, những tảng đá trên đầu cung cấp đủ sự che chắn. Hắn nhanh chóng bố trí vài cạm bẫy nhiễu loạn linh lực đơn giản và cấm chế cách ly khí tức ở lối vào, thủ pháp tinh diệu và lão luyện, tuy hiệu quả có hạn do sức mạnh không đủ, nhưng cũng đủ để cảnh báo sự tiếp cận của tu sĩ cấp thấp và che giấu sự rò rỉ năng lượng yếu ớt.

Làm xong tất cả, hắn mới thực sự tập trung vào mảnh Phân Thế toái phiến đang nắm chặt trong tay, và luồng khí tức âm hàn ngoan cường chỉ về phía sâu trong vực thẳm trong ý chí Đế Hồn.

Hắn ngồi xếp bằng, lưng tựa vào vách đá lạnh lẽo, xòe lòng bàn tay. Mảnh vỡ xám xịt lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay, lúc này ánh sáng nội liễm của nó gần như biến mất, chỉ khi đến gần mới có thể cảm nhận được nhiệt lực sâu thẳm như vực sâu, cũng như mối liên hệ chặt chẽ không thể cắt đứt với nguyên đan và bản nguyên Đế Hỏa của hắn. Lâm Viêm nhắm mắt lại, một luồng thần thức lực lượng tinh thuần mang theo ánh sáng vàng sẫm, như một chiếc vòi mềm mại nhất, cẩn thận thăm dò mảnh vỡ.

Ngay khoảnh khắc thần thức tiếp xúc, oong!

Thần văn mờ ảo trên bề mặt mảnh vỡ đột nhiên sáng lên một tia sáng đỏ khó mà nhận ra! Một dòng thông tin còn rõ ràng và nguyên bản hơn nhiều so với lúc cầm nó trước đây, như một trận lũ vỡ đê, ầm ầm tràn vào thức hải của Lâm Viêm!

Không còn là sự va chạm cuồng bạo của sức mạnh, mà là một dòng ký ức vỡ nát được khắc sâu trong nơi sâu nhất của mảnh vỡ!

Tườngêu vách nát, Thiên Hỏa Phần Thiên! Hắn nhìn thấy một mảnh vỡ của một Thần Lô khổng lồ không thể tưởng tượng nổi, đang gào thét tan rã trong hư không vô tận, những thần văn cổ xưa được khắc trên thành lò vỡ nát từng tấc, tắt lịm. Một bóng người mơ hồ nhưng uy nghiêm vô song, đang gầm thét trong cơn bão năng lượng hủy thiên diệt địa, đó là hình bóng kiếp trước của hắn — Phần Thiên Đại Đế Tiêu Tẫn! Một bàn tay trắng như ngọc, nhưng lại quấn quanh khí lạnh cực hàn, mang theo sự quyết tuyệt của sự phản bội, lặng lẽ in lên sau lưng bóng người… Lạc Thanh Tuyền! Hình ảnh vỡ tan, tiếp theo là vô số khuôn mặt méo mó, tham lam, dữ tợn hiện lên rồi tan biến trong ngọn lửa hừng hực, Chiến Vô Cực, Xích Tiêu Yêu Hoàng, đám Trưởng Lão của Ly Hỏa Tiên Tông… Cuối cùng, là sự lạnh lẽo và bóng tối vô tận, mảnh vỡ như một ngôi sao băng, rơi xuống mảnh đại lục tên là Thiên Nguyên này…

Thứ mà mảnh vỡ truyền tải là tiếng bi thương của Phân Thế Thần Lô vào khoảnh khắc vỡ nát, là ngọn lửa giận và sự không cam lòng cuối cùng của Phần Thiên Đại Đế trước khi vẫn lạc, là dấu ấn hận thù khắc cốt ghi tâm đối với tất cả những kẻ phản bội! Luồng ý niệm xung kích khổng lồ và hỗn loạn này còn nguy hiểm hơn nhiều so với sự bộc phát năng lượng trước đó, nó nhắm thẳng vào linh hồn bản nguyên!

“Ực!” Lâm Viêm hừ một tiếng trầm đục, sắc mặt lập tức trắng bệch như giấy, gân xanh trên trán nổi lên. Nguyên đan vừa ngưng tụ rung chuyển dữ dội, âm độc của Thực Mạch Tán nhân cơ hội hắn tâm thần chấn động mạnh mà điên cuồng phản phệ, như vô số mũi dùi băng đâm mạnh vào kinh mạch! Một ngụm máu nóng trào lên cổ họng, lại bị hắn cưỡng ép nuốt xuống, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm.

Hắn đột ngột mở mắt, sâu trong con ngươi, ánh sáng vàng đỏ lóe lên dữ dội, đó là Đế Hỏa tinh chủng đang bộc phát để ứng phó, cưỡng ép trấn áp sự hỗn loạn trong thức hải và cơn đau dữ dội của cơ thể. Ý chí của Phần Thiên Đại Đế như Định Hải Thần Châm, sừng sững đứng vững giữa dòng ký ức vỡ nát điên cuồng đó, đè chặt, gỡ rối, luyện hóa những ý niệm hận thù và hủy diệt đủ để đánh sập linh hồn của tu sĩ bình thường!

Mãi đến nửa tuần trà sau, lồng ngực phập phồng dữ dội của Lâm Viêm mới từ từ ổn định lại, ánh sáng vàng đỏ trong mắt cũng thu lại, chỉ còn lại sự lạnh lẽo sâu không thấy đáy. Vết máu ở khóe miệng đã sớm khô lại. Hắn cúi đầu nhìn mảnh vỡ đã yên tĩnh trong lòng bàn tay, đốt ngón tay vì dùng sức mà hơi trắng bệch.

“Lạc Thanh Tuyền… Chiến Vô Cực… Xích Tiêu… Ly Hỏa…” Giọng nói trầm khàn vang vọng trong khe đá hẹp, mỗi một cái tên đều như được tôi luyện từ Cửu U Hàn Băng, mang theo hận ý và sát khí đủ để đóng băng linh hồn. Ký ức của Phân Thế toái phiến đã chứng thực những nghi ngờ sâu sắc nhất của hắn, cũng triệt để đốt lên ngọn lửa báo thù đã im lìm vạn cổ.

Sức mạnh! Một khát khao chưa từng có đang gào thét trong lòng hắn. Luyện hóa mảnh vỡ, khôi phục sức mạnh, trở lại đỉnh phong, để những kẻ phản bội đó phải trả một cái giá mà chúng không thể tưởng tượng nổi!

Hắn hít sâu một hơi, đè nén tâm trạng cuộn trào và cơn đau dữ dội của Thực Mạch Tán, ánh mắt trở lại vẻ bình tĩnh và tập trung. Việc luyện hóa mảnh vỡ là cấp bách, nhưng trước đó, còn một việc phải xác nhận.

Ý chí Đế Hồn lại một lần nữa lan ra, lần này, càng ngưng tụ, càng tập trung hơn để lần theo luồng khí Thái Âm yếu ớt đó mà truy ngược về nguồn. Hướng của luồng khí đó, chính là chỉ về phía thượng nguồn Lôi Cức Hà, một bãi sông được mấy tảng đá ngầm màu đen khổng lồ bao quanh một nửa, dòng nước có vẻ phẳng lặng hơn một chút.

Lâm Viêm đứng dậy, như một con báo săn hòa mình vào bóng tối, lặng lẽ rời khỏi khe đá ẩn thân. Hắn không trực tiếp sử dụng thân pháp, mà lợi dụng sự che chắn của những tảng đá khổng lồ bên bờ sông, thân hình linh hoạt xuyên qua những tảng đá kỳ quái lởm chởm, mỗi lần di chuyển đều giẫm chính xác vào điểm mù của tầm nhìn và những điểm được tiếng nước che lấp, tốc độ nhanh như ma quỷ, nhưng gần như không để lại bất kỳ dấu vết nào có thể truy tìm.

Cách bãi sông còn trăm trượng, một mùi máu tanh nhàn nhạt lẫn trong mùi đất của nước sông bay tới. Ánh mắt Lâm Viêm ngưng lại, thân hình lập tức dừng lại sau một tảng đá lớn, ý chí Đế Hồn như một đầu dò tinh vi nhất, lặng lẽ quét về phía trước.

Cảnh tượng trên bãi sông hiện rõ trong thức hải.

Một bóng người mảnh mai co quắp trên nền cát đá đen lạnh lẽo, chiếc váy màu xanh nhạt đã bị những vết máu đỏ sẫm và bùn đất thấm ướt đến không ra hình dạng, chính là Mộc Dao Quang. Nàng sắc mặt trắng bệch gần như trong suốt, đôi môi khô nứt nhuốm màu tím xanh bất thường, hơi thở yếu ớt như sợi tơ. Điều kinh hoàng nhất là ở vùng bụng dưới của nàng, một vết thương dữ tợn tuy đã được xé vạt váy băng bó qua loa, nhưng vết máu đỏ sẫm vẫn đang từ từ loang ra. Đáng sợ hơn nữa là từng sợi hàn khí màu trắng xám mang theo những hạt băng tinh có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đang không ngừng tỏa ra từ sâu trong vết thương của nàng, nơi nó đi qua, ngay cả cát đá dưới thân cũng ngưng kết một lớp sương trắng mỏng!

Luồng hàn khí đó, âm hàn, tĩnh lặng, mang theo một cảm giác chết chóc đang nuốt chửng sinh cơ, cùng nguồn gốc với Thái Âm Huyền Phách Thể của Lạc Thanh Tuyền, nhưng lại càng âm độc bá đạo hơn! Chính là Thái Âm Thực Mạch Hàn Độc!

Lúc này, hàn độc này đã mất đi sự áp chế từ sức mạnh của chính Mộc Dao Quang, như một con ngựa hoang thoát cương, đang điên cuồng tàn phá trong cơ thể nàng! Nơi hàn khí đi qua, kinh mạch của nàng đang bị đóng băng, ăn mòn với tốc độ chóng mặt, sinh cơ như ngọn nến trước gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.

Ánh mắt của Lâm Viêm rơi vào bàn tay trái đang nắm chặt của Mộc Dao Quang. Giữa các kẽ ngón tay của nàng, đang nắm chặt một cây thực vật kỳ lạ. Cây cỏ đó cao khoảng nửa thước, toàn thân có màu xanh tím kỳ dị, lá hẹp dài, mép lá phủ đầy những đường vân bạc nhỏ li ti như tia chớp. Trên đỉnh thân cỏ, kết một quả mọng to bằng quả nhãn, cũng phủ đầy vân bạc, dù trong môi trường tối tăm như vậy, cũng tỏa ra những tia điện màu trắng bạc yếu ớt, lách tách!

Thiên Niên Lôi Văn Thảo! Hơn nữa còn là loại đã kết quả, chứa đựng lực lượng lôi nguyên tinh thuần nhất!

Linh thảo này, rõ ràng là mục tiêu mà nàng đã phải vào sâu trong Lôi Cức Uyên, trải qua sinh tử mới tìm được. Giờ đây, linh thảo vốn là thuốc cứu mạng này, lại trở thành nguồn cơn thu hút mối đe dọa chí mạng!

Ngay gần bãi sông nơi Mộc Dao Quang đang co quắp, dưới bóng của mấy tảng đá ngầm khổng lồ, có ba bóng người đang ẩn nấp. Chúng mặc áo giáp da hỗn tạp, trên người toát ra khí tức của những kẻ liều mạng, tu vi đều ở khoảng Trúc Cơ hậu kỳ đến Trúc Cơ đỉnh phong. Ba đôi mắt như sói đói nhìn chằm chằm vào Mộc Dao Quang đang hôn mê, chính xác hơn là nhìn vào cây Lôi Văn Thảo đang lóe lên ánh điện hấp dẫn trong tay nàng, không hề che giấu sự tham lam và sát ý.

“Đại ca, nữ nhân kia sắp không xong rồi! Hàn khí càng lúc càng nặng!” Một gã gầy gò mặt nhọn như khỉ liếm đôi môi khô nứt, giọng nói đè xuống rất thấp, trong mắt đầy vẻ phấn khích.

“Cây Lôi Văn Thảo kia… ít nhất cũng năm trăm năm! Còn có cả Lôi Nguyên Quả nữa… phen này phát tài rồi!” Một gã tráng hán khác mặt đầy thịt thừa thở hổn hển, tay nắm chặt một thanh đao răng cưa.

Kẻ cầm đầu là một gã trung niên mặt có một vết Đao Ba dữ tợn, ánh mắt âm hiểm và cảnh giác. Hắn nhìn chằm chằm vào luồng hàn khí trắng xám tỏa ra từ người Mộc Dao Quang, rồi lại tham lam nhìn Lôi Văn Thảo, quát khẽ: “Tất cả bình tĩnh cho ta! Thứ hàn khí đó tà môn lắm, dính phải một chút là phiền phức! Đợi! Đợi nàng ta tắt thở hẳn, hoặc là hàn khí kia tản ra thêm chút nữa! Món bảo vật này, là của chúng ta rồi!”

Chúng như những con kền kền kiên nhẫn, đang chờ đợi con mồi nuốt hơi thở cuối cùng.

Lâm Viêm ẩn mình sau tảng đá ở phía xa, thu hết mọi thứ vào mắt. Tình trạng hấp hối của Mộc Dao Quang, cây Thiên Niên Lôi Văn Thảo quý giá, và ba kẻ liều mạng đang ẩn nấp như rắn độc, chờ đợi để đoạt lấy thành quả… Sát ý lạnh như băng, như một dòng khí lạnh hữu hình, lập tức bao trùm đáy mắt Lâm Viêm.

Hắn chậm rãi giơ tay, đầu ngón tay, một luồng xích kim quang mang yếu ớt lặng lẽ ngưng tụ, không một tiếng động, nhưng lại mang theo khí tức đủ để thiêu rụi vạn vật.

——————–

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

player-xin-tu-trong.jpg
Player Xin Tự Trọng
Tháng 1 22, 2025
den-cham-tham-tinh-so-co-tien-ta-phan-lai-nguoi-khoc-cai-gi.jpg
Đến Chậm Thâm Tình So Cỏ Tiện, Ta Phản Lại Ngươi Khóc Cái Gì
Tháng 4 23, 2025
de-de-hoang-thien-de-cung-trung-sinh
Đệ Đệ Hoang Thiên Đế Cũng Trùng Sinh
Tháng 2 3, 2026
hong-hoang-thien-a-cai-nay-phuong-hoang-qua-cau-tha.jpg
Hồng Hoang: Thiên A, Cái Này Phượng Hoàng Quá Cẩu Thả
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP