Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-la-chuong-giao-an-the-tong-mon.jpg

Ta Là Chưởng Giáo Ẩn Thế Tông Môn

Tháng 2 16, 2025
Chương 1211. Cuối cùng thành chính quả Chương 1210. 3100 ra, bình định thiên hạ
dai-duong-bat-dau-thu-hoach-duoc-ba-vuong-luc-luong.jpg

Đại Đường: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Bá Vương Lực Lượng

Tháng 1 21, 2025
Chương 774. Đại Kết Cục Chương 773. Lập gia đình
ta-phai-cho-the-gioi-nay-len-lop.jpg

Ta Phải Cho Thế Giới Này Lên Lớp

Tháng 2 24, 2025
Chương 775. Ta cho trên thế giới này lớp Chương 774. Chúng ta cuối cùng đem thắng lợi!
Vu Sư Từ Phương Xa Tới

Cao Võ: Từ Hài Nhi Bắt Đầu Thành Thánh, Vạn Lần Hoàn Trả

Tháng 1 16, 2025
Chương 158. : Hoàn tất, cùng tân bắt đầu Chương 157. : Sư tôn ghen ghét, ngươi thật cùng với nàng tốt hơn sao?
trung-sinh-thanh-rac-ruoi-lao-ba-lai-la-trum-phan-dien

Trùng Sinh Thành Rác Rưởi, Lão Bà Lại Là Trùm Phản Diện?

Tháng mười một 10, 2025
Chương 742: Kết thúc· cảm nghĩ. Chương 741: Kết thúc.
van-hao-dua-nho-nay-tu-nho-da-thong-minh.jpg

Văn Hào: Đứa Nhỏ Này Từ Nhỏ Đã Thông Minh

Tháng 1 27, 2026
Chương 578: Đại kết cục Chương 577: Hèn hạ Italia
quang-minh.jpg

Quang Minh!

Tháng 4 29, 2025
Chương 560. Chương cuối - chuyện xưa phần cuối Chương 559. Mệnh Định Chi Tử
sinh-ton-tuyen-vuong-tro-choi.jpg

Sinh Tồn: Tuyển Vương Trò Chơi

Tháng 1 23, 2025
Chương 1428. Nhân loại tối cao thống trị giả Chương 1427. Tử vong tiên đoán
  1. Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
  2. Chương 45: Cốt Linh Thủ Vệ, Cổ Nguyên Sơ Thám
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 45: Cốt Linh Thủ Vệ, Cổ Nguyên Sơ Thám

Cánh tay trái đau nhói tận tim! Mép vết thương sâu hoắm thấy xương nhanh chóng lan ra một màu đen kịt đáng ngại, từng luồng năng lượng chết chóc lạnh buốt thấu xương, mang theo khí tức mục rữa nồng đậm, như một sinh vật sống chui sâu vào huyết nhục, điên cuồng xâm thực! Nửa người Lâm Viêm nháy mắt tê dại, thức hải càng bị một luồng ác niệm âm hàn xung kích, trước mắt tối sầm lại!

“Ực——!” Hắn gắng gượng đè nén khí huyết đang cuộn trào, thuận thế lăn người về phía trước, chật vật tránh khỏi khu vực bóng tối dưới cổng vòm bằng xương cánh. Tay phải đang nắm chặt Anh Linh Đoạn Mâu hung hăng cắm xuống đất, chống đỡ thân thể sắp ngã quỵ. Mảnh vỡ Phần Thế bên hông ông ông rung động, một luồng hơi ấm tinh thuần ấm áp nháy mắt tràn vào cơ thể, cùng với Đế Viêm chân nguyên mới sinh ra, liều chết chống lại luồng U Minh Thực Cốt lực lượng bá đạo ác độc nơi vết thương tay trái!

Hắn đột ngột ngẩng đầu, đôi đồng tử màu vàng đỏ khóa chặt vào sâu trong bóng tối!

Thân ảnh cao ba thước được ghép lại từ những mảnh xương trắng hếu đó, chậm rãi “trôi” ra từ trong bóng tối dày đặc. Nó không đứng, mà lơ lửng cách mặt đất nửa thước như một u hồn không trọng lượng, toàn thân lượn lờ khí tức U Minh ngưng luyện đến cực hạn, gần như hòa làm một với bóng tối. Bộ xương trắng hếu mảnh mai yếu ớt, dường như chạm vào là vỡ, nhưng hai đốm hồn hỏa màu xanh lam nhảy múa trong hốc mắt lại lạnh lẽo, oán độc, mang theo một vẻ thờ ơ như đang nhìn xuống con kiến.

“Hơi thở của sinh vật sống… là vật tế…” Giọng nói khô khốc, trống rỗng lại một lần nữa vang thẳng trong thức hải của Lâm Viêm, như tiếng thì thầm của vô số vong hồn chồng chéo lên nhau, mang theo sự tham lam đến ghê tởm.

Táng Ma Cốt Linh! Một tồn tại quỷ dị được thai nghén trong môi trường đặc biệt từ hài cốt của cường giả vẫn lạc và oán niệm tử khí tích tụ vạn cổ ở sâu trong Táng Ma Cổ Nguyên! Bản chất của nó nằm giữa vong linh và tinh quái, không có huyết nhục, hành động không một tiếng động, giỏi ẩn nấp trong bóng tối, điều khiển tử khí tinh thuần để phát động đòn đánh lén chí mạng! Con trước mắt này, khí tức dao động của nó lại đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong, lại thêm địa lợi của hoàn cảnh, gai góc vô cùng!

Quyết Chiến

Tâm niệm Lâm Viêm xoay chuyển như điện! Đánh bừa tuyệt đối không phải là lựa chọn sáng suốt! Vết thương của hắn chưa lành, cánh tay trái bị thương, chân nguyên tiêu hao cực lớn, con Cốt Linh này chiếm cứ địa lợi, xuất quỷ nhập thần, dây dưa tiếp thì lành ít dữ nhiều! Phải tốc chiến tốc thắng, hoặc lập tức độn tẩu!

“Hừ! Một vật chết oán niệm cỏn con, cũng dám dòm ngó người sống?!” Lâm Viêm cố gắng vực dậy tinh thần, phát ra một tiếng quát trầm thấp ẩn chứa uy nghiêm của Đế hồn! Tia lửa yếu ớt trong thức hải đột nhiên sáng lên, một luồng ý chí uy áp vượt trên phàm tục hòa cùng khí tức thanh tẩy do mảnh vỡ Phần Thế tỏa ra, ầm ầm khuếch tán!

Hồn hỏa màu xanh lam trong hốc mắt của Táng Ma Cốt Linh đột nhiên khựng lại, dường như bị chấn nhiếp trong chốc lát bởi luồng uy áp bất ngờ đến từ bản chất sinh mệnh này! Thân thể lơ lửng của nó cũng xuất hiện một sự ngưng trệ cực kỳ ngắn ngủi!

Cơ hội!

Tinh quang trong mắt Lâm Viêm bắn ra! Hắn không còn cố gắng tấn công bản thể của Cốt Linh nữa, mà dồn toàn bộ sức lực còn sót lại, cùng với luồng hơi ấm từ mảnh vỡ Phần Thế truyền đến, không chút giữ lại mà rót vào Anh Linh Đoạn Mâu trong tay phải!

“Phá!”

Một tiếng gầm nhẹ! Lâm Viêm không ném mâu, mà hung hăng đâm ngọn đoản mâu vào nền đất bột xương đen kịt dưới chân!

Ong——! ! !

Ngọn đoản mâu bộc phát ra kim quang chói mắt! Một luồng sóng xung kích màu vàng ngưng luyện, mang theo ý chí bất khuất của trăm trận chiến và khí tức dày nặng của đại địa, lấy mũi mâu làm trung tâm, khuếch tán mạnh ra thành hình vòng tròn!

Ầm ầm——! ! !

Lớp bột xương dày trên mặt đất như bị một chiếc cày khổng lồ vô hình lật lên, tạo thành một vòng sóng bột xương cuồng bạo, xen lẫn những mảnh xương vụn vỡ, bắn về bốn phương tám hướng! Nơi sóng xung kích đi qua, mặt đất bị cạo đi một lớp, để lộ ra tầng nham thạch màu đen cứng rắn hơn bên dưới!

Một đòn này, không nhắm vào Cốt Linh, mà là… dọn sân!

Sóng xung kích cuồng bạo nháy mắt quét qua khu vực bóng tối dưới cổng vòm xương cánh! Vô số bột xương li ti như những viên đạn dày đặc, xuyên qua mảng bóng tối dày đặc đó! Táng Ma Cốt Linh kia tuy không sợ tấn công vật lý, nhưng môi trường bóng tối mà nó dựa vào để ẩn nấp và đột kích đã bị luồng sóng xung kích ngang ngược này làm cho nhiễu loạn, xua tan!

“Hí——!”

Một tiếng rít chói tai, tràn ngập kinh sợ và tức giận của hồn âm nổ tung trong thức hải! Thân ảnh của Táng Ma Cốt Linh bị buộc phải hiện hình trong cơn bão bột xương hỗn loạn! Dường như nó cực kỳ ghét cảm giác bị phơi bày ra ngoài này, hồn hỏa màu xanh lam nhảy múa kịch liệt, mang theo sát ý oán độc khóa chặt Lâm Viêm!

Nhưng thứ Lâm Viêm cần chính là khoảnh khắc bị phơi bày và trì trệ này!

“Đi!”

Không chút do dự! Ngay khoảnh khắc cơn bão bột xương nổi lên, Lâm Viêm đã sớm nén cơn đau nhói ở tay trái, chân dồn sức, thúc đẩy thân pháp Tinh Hỏa Độn Hư đến cực hạn! Thân ảnh hóa thành một luồng sáng màu vàng đỏ méo mó, không ngoảnh đầu lại mà bắn đi về hướng ngược lại với lối vào sơn cốc băng! Tốc độ nhanh đến mức để lại từng đạo tàn ảnh tại chỗ!

Táng Ma Cốt Linh phát ra một tiếng rít không cam lòng, dường như muốn truy đuổi, nhưng cơn bão bột xương hỗn loạn và môi trường mất đi sự che chở của bóng tối đã khiến hành động của nó trì trệ trong giây lát. Đợi đến khi nó thoát khỏi cơn bão, thân ảnh của Lâm Viêm đã sớm biến mất giữa những tảng đá kỳ dị và bóng tối của hài cốt ở phía xa, chỉ để lại trong không khí một tia khí tức lửa yếu ớt nhưng khiến nó chán ghét theo bản năng.

Cốt Linh lơ lửng tại chỗ, hồn hỏa màu xanh lam nhảy múa không ngừng, dường như đang phán đoán xem có đáng để truy đuổi sâu hơn không. Cuối cùng, hốc mắt trống rỗng của nó nhìn về hướng Lâm Viêm biến mất, rồi lại từ từ quay về hướng lối vào sơn cốc băng, dường như đang cân nhắc điều gì đó. Một lát sau, nó lặng lẽ chìm vào lớp bột xương mới bị lật lên trên mặt đất, một lần nữa hòa làm một với bóng tối, như thể chưa từng xuất hiện.

…

Cách cổng vòm xương cánh vài dặm, trong một vùng trũng của ngọn núi hài cốt được tạo thành từ những đốt sống khổng lồ, gãy nát.

Lâm Viêm dựa lưng vào một cột xương thô to, thở hổn hển. Vết thương trên tay trái truyền đến từng cơn tê dại và đau nhói tận xương, sắc đen kịt vẫn đang từ từ lan rộng. Sắc mặt hắn trắng bệch, những giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng lăn xuống. Vừa rồi cưỡng ép bộc phát đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, lúc này Đế Viêm chân nguyên mới sinh ra trong cơ thể lại lần nữa khô cạn, thức hải càng đau đớn không chịu nổi.

“Chết tiệt… sơ suất quá…” Lâm Viêm nghiến răng, nhanh chóng lấy ra mấy viên đan dược chữa thương và hồi phục nguyên khí từ trong túi trữ vật (trước đó cướp được từ tàn dư của Xích Hỏa Đạo hoặc trên người U Minh Vệ) nuốt xuống. Đồng thời, hắn vận chuyển toàn lực tâm pháp tàn thiên của 《Tẫn Diệt Thiên Kinh》 dẫn dắt luồng sức mạnh ấm áp mà mảnh vỡ Phần Thế liên tục truyền đến, đối kháng với U Minh Thực Cốt lực lượng xâm nhập vào cánh tay trái.

Lực lượng của đan dược tan ra, phối hợp với luồng hơi ấm thanh tẩy của mảnh vỡ Phần Thế, cuối cùng cũng tạm thời ngăn chặn được sự lan rộng của Thực Cốt lực lượng, nhưng cảm giác âm hàn và ăn mòn đã ăn sâu vào tủy xương vẫn ngoan cố, cần thời gian để từ từ loại bỏ.

Hơi thở dần ổn định, Lâm Viêm mới có thời gian quan sát khu vực mới này. Vùng trũng được tạo nên từ những đốt sống khổng lồ này, hài cốt có màu trắng xám kỳ dị, chất liệu vô cùng cứng rắn. Ma khí hỗn loạn trong không khí dường như loãng hơn những nơi khác, ngược lại còn có thêm một tia… khí tức Lôi linh tinh thuần mà cuồng bạo?

Khúc Xương

Khúc Xương

Ánh mắt màu vàng đỏ của Lâm Viêm đảo qua, cuối cùng dừng lại trên đỉnh một khúc xương khổng lồ màu xám trắng cắm xiên trên mặt đất, to bằng cả cái thùng nước. Ở đó, hách nhiên sinh trưởng một gốc thực vật kỳ dị!

Cây chỉ cao chừng một thước, toàn thân màu tím đậm, như được điêu khắc từ tử thủy tinh. Lá cây thon dài như kiếm, mép lá lóe lên những hồ quang điện nhỏ li ti. Trên đỉnh cây, kết một quả to bằng trứng bồ câu, toàn thân tròn trịa, bề mặt có những luồng điện quang màu trắng bạc chảy qua! Khí tức mà quả tỏa ra, tinh thuần mà cuồng bạo, chính là nguồn gốc của luồng Lôi linh chi khí đó!

“Lôi Văn Thối Cốt Quả?” Lâm Viêm trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Đây là một loại linh quả thuộc tính Lôi hiếm thấy, thường mọc ở nơi có lực lượng sấm sét hội tụ hoặc nơi sinh vật thuộc tính Lôi mạnh mẽ vẫn lạc. Lực lượng Lôi linh tinh thuần chứa trong nó có hiệu quả kỳ diệu trong việc tôi luyện nhục thân, xua tan âm tà ô uế trong cơ thể! Chính là thuốc đúng bệnh để hắn loại bỏ U Minh Thực Cốt lực lượng trên cánh tay trái lúc này!

“Đúng là… trời không tuyệt đường người!” Lâm Viêm tinh thần phấn chấn. Hắn cẩn thận lại gần, xác nhận xung quanh không có khí tức ma vật mạnh mẽ. Linh quả này dường như vừa mới chín không lâu, còn chưa thu hút kẻ dòm ngó.

Hắn hái quả Lôi Văn Thối Cốt Quả kia xuống. Vừa chạm vào tay đã hơi tê, từng tia hồ quang điện nhảy múa trên đầu ngón tay. Lâm Viêm không chút do dự, trực tiếp ngồi xếp bằng, cẩn thận đặt linh quả lên trên vết thương đen kịt ở cánh tay trái!

Xèo——! ! !

Như nước lạnh nhỏ vào chảo dầu sôi! Khoảnh khắc Lôi Văn Thối Cốt Quả tiếp xúc với vết thương, nó bộc phát ra điện quang màu trắng bạc chói mắt! Một luồng lực lượng sấm sét tinh thuần cuồng bạo, như vô số con rắn sét nhỏ, hung hăng chui vào trong vết thương đen kịt!

“Hừ!” Lâm Viêm hừ một tiếng, trán nổi gân xanh! Đau đớn tột cùng! Lực lượng sấm sét và U Minh Thực Cốt lực lượng điên cuồng đối chọi, triệt tiêu lẫn nhau trong huyết nhục cánh tay trái của hắn! Mép vết thương đen kịt, như bị thiêu đốt mà bốc lên từng làn khói đen, tỏa ra mùi khét lẹt! Nhưng đồng thời, cảm giác tê dại âm hàn ăn sâu vào tủy xương cũng bị thanh tẩy nhanh chóng dưới sự cuồng bạo của sấm sét!

Đây là lấy độc trị độc! Quá trình vô cùng đau đớn, nhưng hiệu quả thấy ngay!

Lâm Viêm nghiến chặt răng, toàn lực dẫn dắt lực lượng sấm sét du tẩu trong kinh mạch cánh tay trái, phối hợp với luồng hơi ấm của mảnh vỡ Phần Thế, trong ngoài giáp công, tiêu diệt tử khí Thực Cốt ngoan cố.

Thời gian từng chút trôi qua. Sắc đen trên vết thương ở cánh tay trái mờ đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, tuy vết thương vẫn còn dữ tợn, nhưng khí tức U Minh khiến người ta tim đập nhanh kia lại ngày càng yếu đi. Mà trong cơ thể Lâm Viêm, sau khi trải qua sự tẩy lễ cuồng bạo của lực lượng sấm sét, Đế Viêm chân nguyên mới sinh ra dường như cũng trở nên ngưng luyện, hoạt bát hơn, mơ hồ mang theo một tia đặc tính Lôi hỏa nhỏ bé.

Cuối cùng, khi tia U Minh Thực Cốt lực lượng ngoan cố cuối cùng bị sấm sét thiêu hủy, Lâm Viêm thở phào một hơi, sắc mặt tuy vẫn còn trắng bệch, nhưng tinh thần đã phấn chấn hơn rất nhiều. Cảm giác tê dại ở cánh tay trái biến mất, tuy vẫn còn đau đớn và yếu ớt, nhưng đã không còn đáng ngại, chỉ cần thời gian điều dưỡng.

Hắn nhìn quả Lôi Văn Thối Cốt Quả đã trở nên ảm đạm trong tay, rồi lại nhìn vùng trũng hài cốt này. Nơi này ma khí loãng, Lôi linh chi khí vẫn còn, lại tương đối kín đáo, dường như là một nơi dừng chân tạm thời không tồi.

“Không thể ở lâu… nhưng có thể tạm nghỉ ngơi.” Lâm Viêm quyết định điều tức ở đây một lát, hồi phục một chút sức lực rồi mới tiếp tục thăm dò.

Hắn ngồi xếp bằng nhắm mắt, vận chuyển tâm pháp, một bên hấp thu linh khí loãng trong không khí, một bên tiêu hóa lực lượng sấm sét còn sót lại của Lôi Văn Thối Cốt Quả, ổn định lại cơ thể vừa loại bỏ được hiểm họa ngầm. Đồng thời, ý chí Đế hồn trong thức hải, dưới sự ôn dưỡng liên tục của mảnh vỡ Phần Thế, cũng chậm rãi mà kiên định khôi phục lại ánh sáng yếu ớt.

Lần đầu tiên chủ động thăm dò Táng Ma Cổ Nguyên, tuy hiểm chết còn sống, nhưng cũng thu được cơ duyên. Cổ chiến trường chôn vùi Thần Ma này, nguy cơ tứ phía, nhưng cũng ẩn giấu khắp nơi những cơ duyên không ngờ tới. Mà sức mạnh của hắn, cũng trong những lần hiểm cảnh và thu hoạch này, như thép tinh luyện được tôi qua lửa, chậm rãi mà kiên định hồi phục, trưởng thành.

Nghỉ ngơi khoảng nửa canh giờ, Lâm Viêm cảm thấy sức lực đã hồi phục được hai ba phần, vết thương ở tay trái cũng đã ổn định. Hắn đứng dậy, ánh mắt lại một lần nữa hướng về sâu trong cổ nguyên. Lần này, hắn càng thêm cẩn thận, đôi đồng tử màu vàng đỏ sắc bén như chim ưng, cảm ứng mơ hồ của Đế hồn và mối liên hệ vi diệu của mảnh vỡ Phần Thế với không gian, như những xúc tu vô hình, cẩn thận dò xét phía trước.

Thứ hắn cần tìm, là nguồn năng lượng cốt lõi để sửa chữa Truyền Tống Trận, và… con đường rời khỏi mảnh đất tuyệt địa này

——————–

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

yeu-nu-dung-tay.jpg
Yêu Nữ Dừng Tay
Tháng 2 4, 2025
tru-vuong-di-chuc-dai-thuong-con-co-mot-cai-to-gia-gia.jpg
Trụ Vương Di Chúc: Đại Thương Còn Có Một Cái Tổ Gia Gia
Tháng 2 1, 2025
noi-day-cam-chi-choi-nganh.jpg
Nơi Đây Cấm Chỉ Chơi Ngạnh
Tháng 12 6, 2025
Mộc Diệp Có Yêu Khí
Bắt Đầu Bị Chia Tay, Ta Trở Thành Thánh Tử Ngươi Khóc Cái Gì?
Tháng 2 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP