Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
- Chương 43: Tân Hỏa Trọng Nhiên, Cổ Nguyên Tầm Lộ
Chương 43: Tân Hỏa Trọng Nhiên, Cổ Nguyên Tầm Lộ
Trên mặt đất huyền băng lạnh buốt thấu xương, khí tức của Lâm Viêm yếu ớt như phong trung tàn chúc. Thất khiếu tuôn ra dòng máu màu vàng nhạt, ngưng kết thành băng ngay dưới thân. Vết rách nơi lồng ngực sâu hoắm thấy cả xương, mỗi một hơi thở yếu ớt đều lay động vết thương dữ tợn, khiến những giọt máu mới rỉ ra. Sâu trong thức hải, luồng Đế hồn bị cưỡng ép thiêu đốt đến cạn kiệt, tựa như tro tàn sắp lụi, chỉ còn sót lại một tia ý chí dao động yếu ớt, chìm nổi giữa bóng tối Hỗn Độn vô biên.
Mộc Dao Quang quỳ ngồi bên cạnh hắn, khí tức Trúc Cơ hậu kỳ vừa đột phá vẫn chưa hoàn toàn ổn định. Trên gương mặt thanh lãnh, vệt lệ chưa khô, nhưng cặp mắt ấy lại tràn ngập sự kiên định và quyết tuyệt chưa từng có. Bàn tay trắng nõn lạnh như băng của nàng nhẹ nhàng đặt lên vầng trán nóng hổi của Lâm Viêm, lực lượng Thái Âm bản nguyên tinh thuần mênh mông trong cơ thể, hòa cùng sinh cơ trị liệu ẩn chứa trong truyền thừa của 《Thái Âm Huyền Phách Kinh》 tựa như dòng suối nhỏ, cẩn thận rót vào kinh mạch khô kiệt hỗn loạn của Lâm Viêm.
Luồng sức mạnh này, thanh lãnh mà ôn hòa, hoàn toàn khác biệt với Đế Viêm chân nguyên bá đạo còn sót lại trong cơ thể Lâm Viêm. Nó không cưỡng ép chữa trị, mà như những cây kim băng tinh vi nhất, từng chút một vuốt phẳng những vết rách kinh mạch bị xé toạc do thiêu đốt Đế hồn và tinh huyết, đóng băng những luồng âm hàn U Minh Thực Cốt còn sót lại do ô uế phản phệ, đồng thời nuôi dưỡng khí huyết bản nguyên gần như khô cạn. Sức mạnh của băng và lửa, vào khoảnh khắc này, đã hòa quyện vào nhau theo một cách kỳ lạ, tương trợ lẫn nhau dưới ý chí bảo vệ.
Thời gian lặng lẽ trôi đi trong sự tĩnh mịch của thung lũng băng. Mộc Dao Quang toàn tâm toàn ý, trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti, việc vận dụng lực lượng truyền thừa mới có được vẫn còn trúc trắc, mỗi lần dẫn dắt đều hao tổn tâm thần cực lớn. Nhưng nhìn thương thế thảm khốc của Lâm Viêm, trong lòng nàng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Hắn phải sống!
Không biết đã qua bao lâu, dài tựa như cả một thế kỷ.
Đôi mày nhíu chặt của Lâm Viêm khẽ run lên một cách cực kỳ nhẹ.
Ngay sau đó, lồng ngực tưởng như đã ngưng đọng của hắn cuối cùng cũng có một tia phập phồng rõ rệt! Dù yếu ớt, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của kẻ sắp chết!
“Lâm công tử!” Giọng Mộc Dao Quang mang theo sự kích động và run rẩy không thể kìm nén.
Lâm Viêm khó nhọc, cực kỳ chậm rãi mở mắt. Đôi đồng tử màu xích kim ảm đạm vô quang, giăng đầy tơ máu, tràn ngập mệt mỏi và mờ mịt, như thể vừa giãy giụa thoát ra khỏi cơn ác mộng sâu nhất. Tầm mắt mơ hồ, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy gương mặt thanh tú đẫm lệ nhưng chan chứa quan tâm của Mộc Dao Quang.
Cơn đau nhói như thủy triều lập tức nhấn chìm hắn! Cảm giác thức hải bị xé rách, kinh mạch bị thiêu đốt, lồng ngực đau như bị xuyên thủng… khiến hắn không nhịn được mà phát ra một tiếng hừ trầm đục.
“Đừng động!” Mộc Dao Quang vội vàng đè lại thân thể hắn đang muốn nhấc lên, giọng nói có chút nghẹn ngào, “Ngươi bị thương quá nặng! Bản nguyên gần như đã cháy cạn…”
Ý thức của Lâm Viêm dần quay trở lại giữa cơn đau dữ dội. Băng quan… U Minh Thực Cốt Ấn phản phệ… thiêu đốt Đế hồn tinh huyết… một đòn hộ đạo cuối cùng… Những mảnh ký ức như những mũi dùi băng sắc nhọn, đâm xuyên qua ý thức mụ mị của hắn. Hắn bất giác nội thị bản thân.
Trong Đan điền, hạt giống lửa màu vàng sẫm đã trở nên vô cùng ảm đạm, tựa như ngọn nến trước gió, xoay chuyển chậm chạp yếu ớt. Kinh mạch như lòng sông khô cạn nứt nẻ, đầy những vết rách cháy đen, Đế Viêm chân nguyên gần như cạn kiệt, chỉ có một tia sức mạnh mới sinh yếu ớt, dưới sự nuôi dưỡng của sinh cơ Thái Âm mà Mộc Dao Quang truyền vào, đang cực kỳ chậm chạp sinh sôi, chảy xuôi.
Thức hải còn thảm hơn. Bức tường hồn lực vốn kiên cố đã vỡ tan tành, luồng Đế hồn bản nguyên cốt lõi gần như tắt lịm, chỉ còn lại một đốm lửa nhỏ yếu ớt đang ngoan cường lập lòe trong Hỗn Độn. Cái giá của việc cưỡng ép thiêu đốt Đế hồn gần như đã chặt đứt đạo cơ của hắn!
Thế nhưng, ngay giữa sự khô héo gần như tuyệt vọng này, Lâm Viêm đã nhạy bén bắt được hai điểm khác thường!
Điểm thứ nhất, ở sâu trong đốm lửa yếu ớt của Đế hồn! Đó không phải là sự ảm đạm thuần túy, mà cốt lõi của nó dường như đã dung hợp một tia… chiến ý tân hỏa cực kỳ kiên cường, bất khuất! Đó là món quà từ anh linh của chiến binh hài cốt vàng sẫm! Chính tia chiến ý tân hỏa dung hợp vào Đế hồn bản nguyên này đã giúp hắn không hoàn toàn hồn bay phách tán dưới mức độ thiêu đốt đó! Nó đã giữ lại hy vọng cuối cùng để luồng Đế hồn này có thể bùng cháy trở lại!
Điểm thứ hai, ở lồng ngực! Mảnh vỡ Phần Thế đang áp sát vào vết thương, được hắn liều chết bảo vệ! Lúc này, mảnh vỡ không còn nóng bỏng, ngược lại còn truyền đến một cảm giác ấm áp mà vững chắc. Ánh sáng vàng đỏ chảy trên bề mặt mảnh vỡ tuy vẫn yếu ớt nhưng lại vô cùng ổn định. Một dòng chảy ấm áp yếu ớt nhưng vô cùng tinh thuần, mang theo ý chí Phần Thế, đang không ngừng tuôn ra từ mảnh vỡ, nuôi dưỡng lại thân thể và thần hồn khô kiệt của hắn! Dòng chảy ấm áp này, như người vệ sĩ trung thành nhất, chống lại sự xâm thực của ma khí bên ngoài, tăng tốc cho sinh cơ Thái Âm chữa trị vết thương! Quan trọng hơn là, Lâm Viêm có thể cảm nhận rõ ràng, ý chí phần diệt vạn cổ bên trong mảnh vỡ, sau khi trải qua sự giam cầm của xiềng xích U Minh, sự thiêu đốt gột rửa của Đế hồn tinh huyết, dường như… đã tạo ra một mối liên kết sâu sắc hơn với Đế hồn của chính hắn! Không còn chỉ là cảm ứng cùng nguồn gốc, mà là một sự ràng buộc gần như máu thịt tương liên, ý chí tương dung!
Đế hồn tân hỏa chưa tắt! Ràng buộc Phần Thế càng sâu!
Một tia sinh cơ yếu ớt nhưng vô cùng ngoan cường, như hạt mầm nảy nở dưới lớp đất đóng băng, lặng lẽ sinh sôi trong lòng Lâm Viêm. Đế lộ chưa tuyệt!
Hắn khó nhọc đảo mắt, ánh mắt vượt qua gương mặt lo lắng của Mộc Dao Quang, rơi xuống khối huyền băng khổng lồ ở cuối hẻm núi. Nữ tử trong băng quan vẫn đang yên giấc ngủ say, ấn U Minh Thực Cốt giữa trán đã tĩnh lặng, nhưng khí tức ô uế tỏa ra dường như đã yếu đi một chút so với trước. Đây là thành quả yếu ớt mà bọn họ đã dùng mạng để đổi lấy.
“Dao Quang…” Giọng Lâm Viêm khàn đặc khô khốc, như giấy nhám cọ xát, “Cảm… ơn…” Hai chữ này, nặng tựa ngàn cân. Nếu không phải nàng vào thời khắc mấu chốt nhận được truyền thừa, dùng Thái Âm bản nguyên tinh thuần để giữ mạng cho hắn, thì giờ phút này hắn đã sớm hồn về Cửu U.
Mộc Dao Quang dùng sức lắc đầu, nước mắt lại lăn dài: “Không! Là ngươi… là ngươi đã dùng mạng cứu ta… cứu bản nguyên của mẫu thân…” Nàng nhìn bộ dạng thảm thương của Lâm Viêm, trong lòng tràn ngập áy náy và sợ hãi.
Lâm Viêm khẽ lắc đầu, ra hiệu nàng không cần nói nữa. Hắn nhắm mắt lại, toàn lực phối hợp với hai luồng sức mạnh trong cơ thể — sinh cơ Thái Âm do Mộc Dao Quang truyền vào và dòng chảy ấm áp từ mảnh vỡ Phần Thế nuôi dưỡng lại, như mầm non gặp hạn, tham lam hấp thu, chữa trị thân thể đầy thương tích.
Thời gian lại trôi đi.
Dưới sự chữa trị không tiếc công sức của Mộc Dao Quang và sự nuôi dưỡng liên tục của mảnh vỡ Phần Thế, trạng thái của Lâm Viêm cuối cùng cũng ổn định, thoát khỏi bờ vực sinh tử. Dù vẫn còn vô cùng yếu ớt, chân nguyên mười phần không còn một, Đế hồn bị trọng thương, nhưng ít nhất tính mạng đã không còn nguy hiểm, ý thức cũng hoàn toàn tỉnh táo.
Hắn ngồi xếp bằng, lưng tựa vào vách đá huyền băng lạnh lẽo, tay nắm chặt mảnh vỡ Phần Thế ấm áp, cảm nhận sức mạnh và mối liên kết mà nó truyền đến.
Mộc Dao Quang ngồi đối diện hắn, gương mặt thanh lãnh có chút mệt mỏi, nhưng khí tức đã ổn định ở Trúc Cơ hậu kỳ. Nàng đem một phần thông tin trong truyền thừa của mẫu thân, bao gồm việc U Minh Điện phục kích, Hàn Uyên Tuần Thiên Hạm rơi xuống, manh mối về phụ thân là “Quy Khư Hải Nhãn” và câu nói cuối cùng bị ngắt quãng, đầy cảnh báo “Huyền Băng Nữ” không hề giữ lại mà nói hết cho Lâm Viêm.
“Quy Khư Hải Nhãn… Huyền Băng Nữ…” Trong đôi đồng tử màu xích kim của Lâm Viêm loé lên hàn quang. Lạc Thanh Tuyền! Huyền Băng Nữ Đế! Quả nhiên là nàng! Thánh Nữ U Minh Điện Tô Yểm bố trí ở giới này, truy lùng mảnh vỡ Phần Thế và tàn dư Thần Đình, kẻ đứng sau lưng, chắc chắn chính là nữ nhân đó! Mà sự hy sinh của mẫu thân Mộc Dao Quang, cũng không thể thoát khỏi liên quan!
“Nơi này… không thể ở lâu.” Lâm Viêm đưa mắt quét qua lối vào thung lũng băng, nơi đó tuy tạm thời an toàn, nhưng không thể ngăn cách được quá lâu. Tô Yểm tuyệt đối sẽ không bỏ qua, sâu trong Táng Ma Cổ Nguyên lại càng không biết ẩn giấu hung hiểm gì. Bọn họ cần hồi phục sức mạnh, càng cần tìm ra con đường rời khỏi mảnh đất chết này.
“Trong truyền thừa của mẫu thân… có một phần bản vẽ kết cấu cốt lõi của Hàn Uyên Tuần Thiên Hạm… có lẽ…” Mộc Dao Quang do dự nói, nàng chỉ vào hài cốt phi thuyền khổng lồ bị băng phong ở cuối thung lũng băng, “Lò động lực cốt lõi tuy đã bị hủy, nhưng phù văn của một số Truyền Tống Trận khoảng cách ngắn… có lẽ vẫn có thể sửa chữa… chỉ là… cần năng lượng khổng lồ để khởi động… càng cần… tọa độ cụ thể…”
Truyền Tống Trận? Trong mắt Lâm Viêm loé lên tinh quang! Đây không nghi ngờ gì là con đường tốt nhất để rời khỏi nơi này! Nhưng năng lượng… tọa độ…
Ánh mắt hắn lại một lần nữa rơi vào mảnh vỡ Phần Thế trong tay. Mảnh vỡ này ẩn chứa năng lượng cực kỳ khổng lồ, tuy không thể trực tiếp khởi động Truyền Tống Trận, nhưng có lẽ có thể dùng làm… mồi dẫn? Còn về tọa độ…
Lâm Viêm nhắm mắt, ý chí Đế hồn yếu ớt trong thức hải chậm rãi dao động. Kiếp trước, Phần Thiên Thần Đình thống ngự vạn giới, Chư Thiên Tinh Đồ đã khắc sâu trong Đế hồn. Tuy nay đã tan hoang, nhưng một vài tọa độ tiết điểm không gian quan trọng… ví dụ như, cảm ứng mơ hồ về một số khu vực đặc thù của Thiên Nguyên Đại Lục… có lẽ vẫn có thể bắt được một tia!
Hắn thử, cẩn thận đưa ý chí yếu ớt của Đế hồn thăm dò mảnh vỡ Phần Thế, giao tiếp với nó, cố gắng cảm ứng từ đó những điểm neo không gian liên quan đến Thiên Nguyên Đại Lục…
Mảnh vỡ truyền đến phản hồi ôn hòa, một luồng dao động không gian yếu ớt gợn lên trên bề mặt mảnh vỡ…
“Có hy vọng!” Lâm Viêm đột ngột mở mắt, trong đôi đồng tử màu xích kim lóe lên một tia phấn chấn. Dù mơ hồ, nhưng hắn thật sự đã bắt được một tia liên kết yếu ớt với một khu vực nào đó ở phía tây bắc Thiên Nguyên Đại Lục từ dao động mà mảnh vỡ phản hồi! Cảm giác đó… mơ hồ trùng khớp với một khu vực mơ hồ được đánh dấu trên bản đồ mà Liễu Thính Phong đã tặng trước đó ở rìa “Táng Ma Cổ Nguyên”!
“Năng lượng… năng lượng để khởi động Truyền Tống Trận…” Mộc Dao Quang nhìn thần sắc của Lâm Viêm, cũng thấy được hy vọng, nhưng ngay sau đó đôi mày thanh tú lại nhíu chặt. Sửa chữa tàn trận cần năng lượng, khởi động càng cần năng lượng khổng lồ! Chỉ dựa vào trạng thái của hai người bọn họ bây giờ, căn bản là không thể!
Ánh mắt Lâm Viêm chậm rãi quét qua hẻm núi bị băng phong này, quét qua Táng Ma Cổ Nguyên tĩnh mịch mà đầy rẫy nguy cơ bên ngoài hẻm núi.
Ma khí hỗn loạn… thiên địa linh khí tinh thuần nhưng cuồng bạo… còn có chiến trường cổ xưa đã chôn vùi vô số Thần Ma, ẩn chứa đủ loại thần năng, khoáng vật tàn phá, thậm chí là… dị hỏa!
“Nơi này… là tuyệt địa… cũng là… bảo khố!” Giọng Lâm Viêm trầm thấp mà kiên định, mang theo một tia trí tuệ của bậc Đế giả thấu suốt vạn vật, “Tài nguyên cần thiết… để hồi phục sức mạnh… sửa chữa tàn trận… đều ở trên cổ nguyên này!”
Hắn nhìn Mộc Dao Quang, trong mắt bùng cháy ý chí chiến đấu vừa được tái sinh: “Ngươi ta chia nhau hành động. Ngươi ở đây, tham ngộ truyền thừa, thử sửa chữa phù văn của tàn trận, đồng thời bảo vệ băng quan. Ta… ra ngoài, vì chúng ta… tìm một con đường sống!”
“Ra ngoài?!” Gương mặt thanh lãnh của Mộc Dao Quang lập tức biến sắc, tràn ngập lo lắng, “Không được! Ngươi thương thế chưa lành! Bên ngoài quá nguy hiểm! Bộ xương ma cốt kia…”
“Không sao.” Lâm Viêm ngắt lời nàng, chậm rãi đứng dậy. Dù bước chân phù phiếm, thân hình lảo đảo, nhưng sự kiên cường từ sâu trong Đế hồn và dòng chảy ấm áp mà mảnh vỡ Phần Thế mang lại đã chống đỡ cho hắn đứng thẳng lưng. Hắn xòe lòng bàn tay, mũi thương vàng sẫm gãy lìa đang yên lặng nằm đó, tuy đầy vết nứt nhưng vẫn tỏa ra hơi ấm bất khuất.
“Anh linh chi mâu hộ đạo… Phần Thế chi viêm nhiên tân… Táng Ma Cổ Nguyên này…” Ánh mắt màu xích kim của Lâm Viêm xuyên qua lối vào thung lũng băng, nhìn về phía đất trời đỏ sẫm tĩnh mịch kia, giọng nói mang theo một sự quyết tuyệt đập nồi dìm thuyền.
“Không thể giam cầm được Đại Đế trùng sinh!”
——————–