Chương 40: Cổ Nguyên Băng Cốc, Thái Âm Chi Dẫn
Xích Kim Đế Viêm chậm rãi thu liễm vào trong cơ thể, tựa như dung nham đang ngủ đông. Lâm Viêm đứng sừng sững giữa Cổ Nguyên chết chóc, khí tức quanh thân lại càng thêm ngưng đọng và hùng hồn hơn trước. Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong! Khoảng cách tới cảnh giới ngưng tụ Nguyên Đan, chân chính gõ mở cánh cửa Đại Đạo, chỉ còn lại một lớp lụa mỏng. Quan trọng hơn là, sâu trong thức hải, sợi Đế Hồn kia sau khi hấp thu Anh Linh Tân Hỏa của ám kim hài cốt chiến sĩ, tuy vẫn im lìm, nhưng đã có thêm một phần ngưng thực và bất khuất, tựa như thép tinh đã được tôi luyện.
Hắn cúi đầu, nhìn đoạn mâu tiêm bằng ám kim đã gãy trong tay. Trải qua vạn cổ tuế nguyệt, lại gánh chịu một đòn tấn công ẩn chứa sức mạnh và chiến ý vừa tái sinh của hắn, trên mâu tiêm đã chi chít những vết rạn sâu hơn, ánh sáng hoàn toàn lu mờ, chỉ còn lại một tia ấm áp yếu ớt, tựa như nhịp tim cuối cùng của người chiến sĩ. Đây là di vật của anh linh, là tín vật truyền thừa vượt qua cả không gian và thời gian.
Lâm Viêm trịnh trọng cất nó đi, ánh mắt hướng về phía Mộc Dao Quang vẫn đang hôn mê ở cách đó không xa. Tình hình của nàng đã ổn định hơn nhiều, huyền băng trên người đã hoàn toàn tan chảy dưới nhiệt lực ôn hòa mà Phần Thế mảnh vỡ liên tục tỏa ra, chỉ là sắc mặt vẫn tái nhợt, khí tức yếu ớt nhưng ổn định. Lâm Viêm đi tới, lại truyền vào một luồng Đế Viêm chân nguyên tinh thuần, ôn dưỡng bản nguyên bị tổn thương của nàng, đồng thời áp chế hàn độc đang ẩn náu sâu trong kinh mạch.
Làm xong tất cả, hắn mới thực sự bắt đầu quan sát Táng Ma Cổ Nguyên này. Bầu trời là một màu máu đông đặc, ma vân trĩu nặng, những tia chớp không tiếng động xé toạc màn trời đỏ sẫm. Mặt đất là một màu đen kịt thuần túy, phủ đầy bụi bặm lạnh lẽo, tựa như tro cốt của Thần Ma. Tầm mắt nhìn tới đâu cũng là những ngọn núi hài cốt vô tận, những mảnh binh khí gãy vỡ, và những cột đá đen ngòm méo mó như đang gào thét trong đau đớn. Ma khí hỗn loạn mà tinh thuần đan xen với thiên địa linh khí, hình thành một sự cân bằng quỷ dị mang tính ăn mòn, từng giây từng phút xâm thực sinh cơ của những kẻ ngoại lai.
Chết chóc, là chủ đề vĩnh hằng ở nơi đây. Nhưng Lâm Viêm có thể cảm nhận được, bên dưới vẻ ngoài chết chóc ấy, đang ẩn nấp vô số khí tức tham lam và hung ác, tựa như những con sói đói đang rình mò trong bóng tối. Con ma cốt khô lâu ban nãy, tuyệt đối không phải là trường hợp duy nhất.
“Nơi này không nên ở lâu.” Đôi đồng tử màu xích kim của Lâm Viêm quét nhìn bốn phía. Dao động từ trận chiến ban nãy, cùng với khí tức Đế Viêm bùng nổ khi hắn đột phá, giống như một hòn đá ném vào mặt hồ tĩnh lặng, rất có thể đã kinh động đến những sự tồn tại còn kinh khủng hơn ở sâu trong Cổ Nguyên này.
Hắn cần phải nhanh chóng hồi phục sức mạnh, và càng cần một nơi đặt chân tương đối an toàn. Mộc Dao Quang cần phải tĩnh dưỡng, còn bản thân hắn cũng cần thời gian để tiêu hóa những gì thu được từ lần đột phá này, củng cố cảnh giới, và thử liên lạc với mảnh vỡ Phần Thế vừa tìm lại được.
Ánh mắt của Lâm Viêm cuối cùng dừng lại ở một khu vực trũng thấp, được những bộ hài cốt khổng lồ bao quanh ở phía xa. Nơi đó dường như có một lối vào khe cốc hẹp dài, hai bên là vách đá đen kịt cao đến trăm trượng, trông như xương sườn của một con quái vật khổng lồ. Sâu trong khe cốc, ma khí dường như loãng hơn những nơi khác, mơ hồ tỏa ra một tia… khí tức lạnh lẽo khác thường.
Cái lạnh đó không phải là tử khí ô uế của U Minh Điện, mà là một loại hàn ý thuần túy hơn, cổ xưa hơn. Hàn ý này lại khiến cho Phần Thế mảnh vỡ trên ngực Lâm Viêm, cũng như sợi Đế Hồn trong thức hải của hắn, đều sinh ra một sự… rung động cực kỳ yếu ớt? Không phải là bài xích, mà giống như một loại… cảm ứng vi diệu khi gặp phải bản nguyên của một sự tồn tại cùng đẳng cấp.
“Đi.” Lâm Viêm không còn do dự. Hắn cúi người, cẩn thận cõng Mộc Dao Quang lên lưng. Thân thể trong tay vẫn lạnh lẽo, nhưng sự mềm mại và sức nặng ấy, giờ phút này lại khiến trong lòng hắn có thêm một phần trách nhiệm bảo vệ nặng trĩu. Hắn một tay đỡ lấy nàng, tay kia nắm chặt Phần Thế mảnh vỡ đang tỏa ra nhiệt độ cao ổn định, treo nó ở trước người. Khí tức thanh tẩy và nhiệt lực ôn hòa tỏa ra từ mảnh vỡ, giống như một “lĩnh vực hỏa chủng” di động, xua tan ma khí hỗn loạn đang xâm thực xung quanh, hình thành một khu vực tương đối an toàn.
Thân ảnh Lâm Viêm hóa thành một luồng lưu quang màu xích kim, cõng Mộc Dao Quang, thận trọng mà nhanh chóng lướt về phía lối vào khe cốc đang tỏa ra hàn ý khác thường kia.
—
Lối vào khe cốc, tựa như cái miệng lớn dữ tợn đang há ra của một con quái vật. Hai bên vách đá đen ngòm lởm chởm nghiêng vào trong, đổ xuống những bóng râm sâu thẳm. Ma khí hỗn loạn trong không khí, khi đến gần lối vào, quả nhiên đã trở nên loãng hơn rất nhiều, thay vào đó là một loại hàn ý thấu xương hơn, phảng phất có thể đóng băng cả linh hồn.
Hàn ý này khiến Đế Viêm chân nguyên trong cơ thể Lâm Viêm theo bản năng tăng tốc lưu chuyển để chống cự. Mà Mộc Dao Quang trên lưng hắn, trong khoảnh khắc tiếp xúc với luồng hàn ý này, cơ thể lại khẽ run lên một cách khó nhận ra, khí tức vốn yếu ớt dường như cũng sinh ra một dao động cực kỳ nhỏ.
Lâm Viêm không dừng bước, tiến vào khe cốc.
Cảnh tượng bên trong cốc hoàn toàn khác biệt với sự hoang vu chết chóc của Cổ Nguyên!
Vách đá hai bên không còn là màu đen thuần túy, mà được bao phủ bởi một lớp huyền băng dày, trong suốt như pha lê màu xanh lam đậm! Lớp băng không biết đã đóng kết bao nhiêu năm tháng, cứng rắn vô cùng, tỏa ra hàn quang âm u. Mặt đất cũng bị một lớp huyền băng dày bao phủ, nhẵn bóng như gương, phản chiếu vòm trời đỏ sẫm và bóng râm của vách đá phía trên. Hàn ý trong không khí còn đậm đặc và tinh thuần hơn ở lối vào, gần như muốn đóng băng cả không khí đang lưu động thành những tinh thể băng.
Nơi này, lại là một hẻm núi bị băng phong!
Điều càng khiến Lâm Viêm kinh ngạc hơn là, ở sâu trong hẻm núi băng phong này, nguồn gốc của hàn khí tinh thuần đến cực điểm kia, dường như không phải hình thành tự nhiên. Đôi đồng tử màu xích kim của hắn xuyên qua tầng tầng huyền băng, mơ hồ nhìn thấy trên vách đá ở cuối hẻm núi dường như có khảm một vật thể khổng lồ và có quy tắc nào đó, đang tỏa ra ánh sáng trắng xanh mờ ảo, tựa như một trái tim bị đóng băng.
Mà khi hắn càng đi sâu vào, phản ứng của Mộc Dao Quang trên lưng càng lúc càng rõ rệt! Hơi thở vốn yếu ớt của nàng trở nên gấp gáp hơn một chút, cơ thể áp sát vào lưng hắn nhiệt độ dường như cũng đang từ từ tăng lên, không còn lạnh lẽo cứng đờ như trước nữa. Điều càng khiến Lâm Viêm chấn động trong lòng là, hắn cảm nhận được rõ ràng, hàn độc Thái Âm Thực Mạch đang ẩn náu trong cơ thể Mộc Dao Quang, sau khi tiếp xúc với hàn khí tinh thuần tỏa ra từ sâu trong hẻm núi này, chẳng những không bộc phát, mà ngược lại như du tử trở về quê hương, trở nên vô cùng… ngoan ngoãn? Thậm chí còn mơ hồ có xu hướng dung hợp với nó, lớn mạnh hơn?
Hàn khí này… lại cùng nguồn gốc với Thái Âm Thể chất của Mộc Dao Quang?!
Trong lòng Lâm Viêm thoáng qua vô số ý nghĩ. Sâu trong Táng Ma Cổ Nguyên này, sao lại có một nguồn hàn khí Thái Âm tinh thuần và hùng hậu đến vậy? Nguồn hàn khí này có liên quan gì đến Thái Âm Huyền Phách Thể của Tô Yểm ở U Minh Điện? Và có liên quan gì đến bí ẩn về thân thế của Mộc Dao Quang?
Hắn đè nén sự kinh ngạc và nghi ngờ trong lòng, tăng tốc lao về phía nguồn hàn khí. Nơi này tuy quỷ dị, nhưng tạm thời xem ra, luồng hàn khí Thái Âm tinh thuần kia đối với Mộc Dao Quang dường như có lợi chứ không có hại, ít nhất đã áp chế được sự bất ổn của hàn độc trong cơ thể nàng. Hơn nữa, hẻm núi bị băng phong này đã ngăn cách ma khí hỗn loạn đậm đặc bên ngoài, tương đối an toàn.
Rất nhanh, Lâm Viêm đã đến cuối hẻm núi.
Cảnh tượng trước mắt khiến đồng tử hắn co rút lại!
Tàn Hài
Vách đá cuối hẻm núi bị một tầng huyền băng khổng lồ bao phủ, sâu thẳm tựa vạn năm hàn ngọc. Ở trung tâm khối huyền băng khổng lồ kia, lại đang phong ấn một cỗ tàn hài!
Tàn Hồn Phi Thuyền
Đó không phải là thuyền bè phàm tục, mà là một chiếc… phi thuyền tàn hài có đường nét trôi chảy và cổ xưa, toàn thân được chế tạo từ một loại kim loại màu xanh lam đậm không rõ tên! Phi thuyền chỉ còn lại nửa phần trước, chỗ gãy lởm chởm, đầy những vết tích do năng lượng đốt cháy và va chạm. Bề mặt thân thuyền phủ một lớp huyền băng dày, nhưng vẫn có thể xuyên qua lớp băng nhìn thấy vô số phù văn băng sương phức tạp và huyền ảo được khắc trên bề mặt, lúc này đang tỏa ra ánh sáng trắng xanh mờ ảo, chính là nguồn gốc của toàn bộ hàn khí trong băng cốc!
Chiếc tàn hài này, phảng phất như từ cửu thiên rơi xuống, mang theo hàn khí vô song, đóng băng hoàn toàn hẻm núi này! Khí tức nó tỏa ra, cổ xưa, tang thương, mang theo một loại uy nghiêm và… bi thương khó tả.
“Đây là… cái gì?” Lâm Viêm khẽ lẩm bẩm. Đây tuyệt đối không phải là vật của Thiên Nguyên Đại Lục! Chất liệu, phù văn, khí tức tỏa ra, đều vượt xa nhận thức của hắn về thế giới này! Lẽ nào… là đến từ một vị diện cao hơn? Có liên quan đến U Minh Điện kia? Hay là liên quan đến thân thế bí ẩn của Mộc Dao Quang?
Tàn Hồn
Ngay lúc Lâm Viêm đang chăm chú nhìn chiếc phi thuyền tàn hài bị băng phong, trong lòng đầy rẫy nghi vấn!
Ong——!!!
Một dao động vận luật kỳ lạ, tựa như nhịp tim, đột ngột truyền đến từ sâu bên trong chiếc phi thuyền tàn hài bị băng phong! Dao động này không phải là xung kích năng lượng, mà là một sự cộng hưởng linh hồn thuần túy! Nó bỏ qua lớp huyền băng dày đặc ngăn cản, khuếch tán ra trong nháy mắt!
“Ưm…?”
Mộc Dao Quang trên lưng Lâm Viêm, dưới sự kích thích của dao động vận luật kỳ lạ này, lại phát ra một tiếng rên rất nhẹ, tựa như đang nói mê! Hàng mi dài của nàng run rẩy kịch liệt, dường như đang giãy giụa muốn mở đôi mắt nặng trĩu!
Đồng thời, Lâm Viêm nhạy bén cảm nhận được, luồng dao động kia khi lướt qua cơ thể Mộc Dao Quang, lại sinh ra một sự… dẫn dắt và hồi ứng cực kỳ nhỏ! Tựa như chiếc phi thuyền tàn hài đang ngủ say, đã cảm ứng được khí tức cùng nguồn gốc đang lưu lạc bên ngoài!
“Ngươi… tỉnh rồi?” Lâm Viêm lập tức cẩn thận đặt Mộc Dao Quang xuống, để nàng dựa vào một khối huyền băng tương đối bằng phẳng.
Mộc Dao Quang chậm rãi, vô cùng khó khăn mở mắt ra. Đôi mắt trong trẻo lạnh lùng ấy, giờ phút này tràn ngập sự mơ màng và yếu ớt, phảng phất như đã ngủ say ngàn năm. Ánh mắt nàng đầu tiên lướt qua khuôn mặt đầy quan tâm của Lâm Viêm một cách mơ hồ, sau đó, liền bị chiếc phi thuyền tàn hài khổng lồ bị băng phong ở cuối hẻm núi hút chặt lấy!
Tàn Hồn
Trong khoảnh khắc nhìn thấy tàn hài kia, Mộc Dao Quang tựa hồ bị sét đánh! Đôi đồng tử trong trẻo lạnh lùng đột nhiên co rút đến cực điểm! Một sự rung động đến từ nơi sâu nhất của huyết mạch và… một nỗi bi thương to lớn không thể diễn tả bằng lời, tựa như hồng thủy vỡ đê, nháy mắt nhấn chìm nàng! Nước mắt, không thể kiểm soát mà tuôn ra khỏi khóe mắt, trượt dài trên gò má tái nhợt lạnh băng.
“Nó… nó…” Giọng Mộc Dao Quang khàn đặc run rẩy, mang theo sự kinh ngạc không thể tin nổi và nỗi bi thương thấm vào tận xương tủy, nàng giơ ngón tay run rẩy, chỉ về phía chiếc phi thuyền tàn hài bị băng phong, mỗi một chữ đều phảng phất như đã dùng hết toàn bộ sức lực.
“Hàn Uyên… Tuần Thiên Hạm… Tọa hạm… của Mẫu Thân…”
——————–