Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
- Chương 27: Phí Thạch Phần Thiên, Đế Cơ Linh Hải
Chương 27: Phí Thạch Phần Thiên, Đế Cơ Linh Hải
Dung Tâm Hồ.
Tên gọi mang chữ “Hồ” vậy mà trước mắt lại là một Tử Vong Chi Hải cuồn cuộn dung nham vô tận và hỏa nguyên cuồng bạo!
Tầm mắt nhìn tới, là một hồ dung nham sền sệt màu đỏ sẫm mênh mông vô tận! Mặt hồ không hề tĩnh lặng, mà tựa như chảo dầu sôi, không ngừng nổi lên những bọt khí khổng lồ, khi vỡ ra liền bắn tung lên những cột dung nham đỏ rực cao đến mấy chục trượng! Mùi lưu huỳnh hăng nồng hòa cùng hơi nóng thiêu đốt vạn vật, tạo thành những luồng sóng nhiệt vặn vẹo có thể thấy bằng mắt thường, nung đốt cả không khí. Trên mặt hồ, khói độc màu đỏ thẫm quanh năm không tan bao phủ, ánh sáng bị khúc xạ thành một màu đỏ sẫm quỷ dị mà ngột ngạt.
Bờ hồ không hề bằng phẳng, mà lởm chởm đan xen, phủ đầy vô số những tảng đá lởm chởm bị địa hỏa nung đốt quanh năm, hiện ra màu sắc hỗn tạp giữa đỏ sẫm, đen kịt và vàng đất. Những tảng đá này có hình thù kỳ quái vặn vẹo, tựa như hài cốt ngưng đọng của ma quái Địa Ngục, chính là “Phí Thạch Lâm”.
Giờ khắc này, bên rìa vùng đất chết tượng trưng cho sự hủy diệt và nhiệt độ cao này lại không hề vắng vẻ!
Trên một bệ đá màu đỏ sẫm tương đối rộng rãi gần rìa Phí Thạch Lâm, bóng người lố nhố, không khí giương cung bạt kiếm!
Một phe, chính là Chúc Dung Liệt của Phần Viêm Cốc và tàn bộ của hắn! Bọn hắn chỉ còn chưa tới mười người, đa số đều mang thương tích, khí tức uể oải, rõ ràng đã trải qua thảm bại ở Quỷ Kiến Sầu và một đường gian hiểm mới trốn được đến đây. Sắc mặt Chúc Dung Liệt âm trầm như có thể nhỏ ra nước, trường kiếm đỏ rực chống xuống đất, bộ đồ bó sát hoa lệ trên người rách nát cháy đen, khí tức phập phồng bất định, trong mắt bùng cháy sự khuất nhục, phẫn nộ, cùng một tia kinh sợ với những gì chưa biết. Bọn hắn chiếm một góc bệ đá, cảnh giác nhìn hai phe còn lại.
Phe còn lại, số người càng ít hơn, chỉ có năm người. Kẻ dẫn đầu thanh sam lỗi lạc, khí chất ôn nhuận như ngọc, chính là Liễu Thính Phong của Thính Thao Kiếm Viện! Bốn vị đồng môn sau lưng hắn, ba nam một nữ, người nào người nấy khí tức trầm lắng, ánh mắt sắc bén như kiếm, mơ hồ kết thành trận thế, vây quanh bảo vệ Liễu Thính Phong. Bọn hắn dường như vừa mới đến, vạt áo bay phất phơ trong gió nóng, không nhiễm một hạt bụi, hoàn toàn lạc lõng với hoàn cảnh cuồng bạo xung quanh. Ánh mắt của Liễu Thính Phong bình tĩnh lướt qua đám người Phần Viêm Cốc, cuối cùng dừng lại ở sâu trong Phí Thạch Lâm, trong con ngươi trong trẻo mang theo một tia ngưng trọng và dò xét.
Mà tiêu điểm thu hút ánh mắt của tất cả mọi người, chính là một cảnh tượng kỳ dị ở sâu trong Phí Thạch Lâm, gần khu vực sôi trào dữ dội của Dung Tâm Hồ!
Chỉ thấy giữa hàng chục cột đá sôi sục cao chót vót, tựa như những thanh cự kiếm đâm thẳng lên bầu trời đỏ sẫm, có một khu vực rộng chừng trăm trượng đang bị một loại ngọn lửa màu ám kim cực kỳ thuần túy, cực kỳ bá đạo bao phủ!
Ngọn lửa đó không phải màu đỏ rực của dung nham, mà tựa như vàng sẫm đã ngưng đọng! Nó lặng lẽ cháy, không có tiếng nổ lách tách và ồn ào của lửa thường, ngược lại còn toát ra một ý chí tối cao cổ xưa, trầm lắng, thiêu rụi vạn cổ! Nơi ngọn lửa đi qua, ngay cả dung nham sền sệt ở rìa Dung Tâm Hồ cũng bị cưỡng ép áp chế, tinh lọc, tạo thành một Hỏa Vực màu vàng tương đối “yên tĩnh”! Không khí vặn vẹo biến dạng trong ngọn lửa, phát ra những tiếng lách tách nhỏ bé, như thể không gian cũng bị đốt xuyên qua!
Điều khiến người ta kinh hãi hơn nữa là, tại trung tâm của Hỏa Vực màu ám kim đó, có thể mơ hồ nhìn thấy một hư ảnh mờ ảo, tựa như chim đang giang cánh bay lượn! Hư ảnh đó không phải thực thể, mà được tạo nên từ ngọn lửa ám kim thuần túy, tư thái tao nhã mà cao ngạo, mỗi một nhịp điệu của ngọn lửa đều như đi cùng với hơi thở của hư ảnh đó! Một luồng uy áp bắt nguồn từ bản năng sinh mệnh lan tỏa từ trong Hỏa Vực, khiến cho tu sĩ đến gần đều cảm thấy linh hồn rung động từ sâu thẳm!
Dị hỏa! Hơn nữa còn là dị hỏa phẩm giai cực cao! Thậm chí có thể đã sinh ra Hỏa Linh Tinh Phách!
Trong mắt Chúc Dung Liệt bùng lên vẻ tham lam và cuồng nhiệt không hề che giấu! Nếu có được dị hỏa này, hắn không chỉ thực lực tăng vọt, mà địa vị trong Phần Viêm Cốc hay cả Ly Hỏa Tiên Tông cũng sẽ thay đổi long trời lở đất! Đủ để rửa sạch mọi sỉ nhục!
Trong ánh mắt của Liễu Thính Phong cũng tràn đầy kinh ngạc và ngưng trọng. Dị hỏa bực này, ẩn chứa thiên địa pháp tắc và hỏa nguyên chân ý mênh mông cuồn cuộn, nếu có thể tham ngộ được một hai phần, đối với Kiếm Đạo cũng có lợi ích khó mà lường được! Nhưng hắn càng để tâm hơn là trạng thái của Hỏa Linh Tinh Phách kia — nó dường như đang… ngủ say? Hay nói đúng hơn, đang ở trong một giai đoạn lột xác mấu chốt nào đó? Khí tức mạnh mẽ mà nội liễm, nhưng lại mang theo một tia… suy yếu khó mà nhận ra?
Ba phe thế lực, tạo thành thế chân vạc, mơ hồ vây lấy Hỏa Vực màu ám kim ở trung tâm. Không khí ngưng đọng, sát cơ ẩn giấu. Ai cũng biết, dị hỏa này một khi thực sự xuất thế, hoặc Hỏa Linh Tinh Phách kia hoàn thành lột xác, tất sẽ gây ra một trận tranh đoạt thảm khốc!
Ngay trong lúc đối đầu vi diệu này, một bóng người, cõng theo một người khác, lặng lẽ không một tiếng động xuất hiện trên một tảng đá lớn cháy đen ở vành ngoài Phí Thạch Lâm.
Chính là Lâm Viêm và Mộc Dao Quang.
Khí tức của Lâm Viêm trầm lắng như núi, làn da màu đồng cổ dưới ánh sáng đỏ sẫm của Dung Tâm Hồ ánh lên sắc xích kim ấm áp. Hắn đã Trúc Cơ thành công, căn cơ hùng hậu vượt xa tưởng tượng, chân nguyên màu xích kim chảy trong cơ thể hòa quyện giữa cái nóng của Đế Viêm và cái lạnh của Thái Âm, vừa có hủy diệt vừa có sinh cơ. Mộc Dao Quang trên lưng hắn vẫn hôn mê, sắc mặt tái nhợt, nhưng hơi thở đã ổn định, được một lớp quầng sáng mờ nhạt đan xen giữa màu xích kim và xanh băng bảo vệ, ngăn cách với hỏa độc cuồng bạo bên ngoài.
Ánh mắt của hắn, ngay lập tức đã xuyên qua không khí vặn vẹo, khóa chặt vào Hỏa Vực màu ám kim sâu trong Phí Thạch Lâm! Cùng với hư ảnh con chim mờ ảo ở trung tâm Hỏa Vực!
Sâu trong con ngươi màu xích kim, điểm kim quang Niết Bàn kia đột nhiên bùng lên sự khao khát và rung động chưa từng có!
Đế Hỏa Tinh Chủng đang cộng hưởng điên cuồng! Ngọn lửa ám kim đó… hư ảnh con chim đó… chính là cơ duyên mấu chốt để nó Niết Bàn đột phá, hồi phục hoàn toàn! Thậm chí… khí tức của hư ảnh đó, khiến cho ấn ký mảnh vỡ Phần Thế Thần Lô khắc trong thức hải của Lâm Viêm cũng khẽ rung động! Tựa như cùng một nguồn gốc!
“Tìm thấy rồi!” Lâm Viêm gầm thét trong lòng, sát ý lạnh như băng và khao khát nóng bỏng tức thì bùng cháy! Hắn không còn che giấu khí tức, một bước đạp ra!
Ầm!
Một luồng uy áp kinh khủng hòa trộn giữa ý chí Phần Thiên, uy nghiêm của Đế Viêm và chân nguyên của Trúc Cơ mới đột phá, tựa như hung thú Viễn Cổ thức tỉnh, ầm ầm giáng xuống rìa Phí Thạch Lâm này!
“Kẻ nào?!”
“Là hắn!”
“Lâm Viêm?!”
Ba phe thế lực lập tức bị kinh động!
Chúc Dung Liệt như mèo bị giẫm phải đuôi, đột ngột quay đầu, khi nhìn rõ bóng dáng Lâm Viêm, trong mắt bắn ra sự oán độc khắc cốt ghi tâm và một tia sợ hãi không thể kìm nén! Tên sát tinh này vậy mà không chết ở Hủ Tâm Đàm?! Còn đuổi tới tận đây?!
Trên gương mặt ôn nhuận của Liễu Thính Phong cũng lần đầu lộ ra vẻ kinh ngạc rõ rệt. Con ngươi trong trẻo của hắn dừng trên người Lâm Viêm, đặc biệt là khi cảm nhận được khí tức của Lâm Viêm còn trầm lắng, sâu không lường được hơn so với lúc ở tửu quán “Địa Hỏa Quật” và cả Mộc Dao Quang đang hôn mê trên lưng hắn, chân mày hắn khẽ nhíu lại. Tốc độ hồi phục của người này… quả thực kinh người! Hơn nữa, sự khao khát của hắn đối với dị hỏa kia… không hề che giấu!
Lâm Viêm phớt lờ ánh mắt oán độc của Chúc Dung Liệt và ánh mắt dò xét của Liễu Thính Phong. Trong mắt hắn, lúc này chỉ có Hỏa Vực màu ám kim kia! Hắn cõng Mộc Dao Quang, bước chân vững chãi, mang theo một sự bá đạo không cho phép nghi ngờ, đi thẳng về phía sâu trong Phí Thạch Lâm, về phía Hỏa Vực màu ám kim!
“Đứng lại! Lâm Viêm! Ngươi tên khốn này!” Tiếng gầm giận dữ của Chúc Dung Liệt vang lên, “Dị hỏa nơi này là vật trong túi của Phần Viêm Cốc ta! Ngươi dám nhúng chàm, Ly Hỏa Tiên Tông tất sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn!” Hắn tuy sợ thực lực của Lâm Viêm, nhưng dị hỏa ở ngay trước mắt, lại có Liễu Thính Phong và những người khác ở bên, lá gan cũng lớn hơn vài phần, cố gắng dùng uy thế tông môn để ép người.
“Ồn ào.”
Bước chân Lâm Viêm không hề dừng lại, giọng nói lạnh như băng tựa gió lạnh cắt xương. Hắn thậm chí không thèm nhìn Chúc Dung Liệt một cái, chỉ tùy ý giơ tay phải lên, về phía Chúc Dung Liệt, phất tay một cái giữa không trung!
Ong!
Một luồng uy áp kinh khủng vô hình vô chất nhưng nặng tựa núi non hòa cùng ý chí Phần Thiên, tựa như sóng lớn vô hình, tức thì đánh vào người Chúc Dung Liệt và tàn bộ của hắn!
Phụt! Phụt!
Mấy tên đệ tử Thối Thể cảnh của Phần Viêm Cốc vốn đã bị thương, ngay cả một tiếng rên cũng không kịp, như bị búa tạ vô hình nện trúng, thất khiếu chảy máu, trực tiếp mềm nhũn ra đất, ngất đi!
Chúc Dung Liệt và hai tên đệ tử Trúc Cơ sơ kỳ còn lại cũng như bị đánh mạnh, hừ một tiếng, lảo đảo lùi lại mấy bước, hộ thể hỏa nguyên chấn động dữ dội, sắc mặt tức thì trắng bệch! Chỉ một cái phất tay! Uy áp cách không! Đã khiến bọn hắn khí huyết cuộn trào, tâm thần chấn động mạnh!
“Ngươi…!” Chúc Dung Liệt vừa kinh hãi vừa tức giận, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin. Mới bao lâu chứ?! Thực lực của người này, dường như còn kinh khủng hơn cả lúc ở “Quỷ Kiến Sầu”!
Trong mắt Liễu Thính Phong bắn ra tinh quang! Cái phất tay vừa rồi của Lâm Viêm, nhìn như tùy ý, nhưng lại ẩn chứa cách vận dụng sức mạnh cực kỳ cao minh và sự khống chế tuyệt đối đối với khí thế! Tuyệt không phải Trúc Cơ sơ kỳ bình thường có thể thi triển! Bốn vị đồng môn sau lưng hắn cũng lập tức căng cứng người, tay đặt lên chuôi kiếm, như gặp phải đại địch.
Lâm Viêm vẫn không để ý đến bọn hắn. Ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào Hỏa Vực màu ám kim, khoảng cách ngày càng gần. Càng đến gần, sự cộng hưởng của Đế Hỏa Tinh Chủng càng mãnh liệt, điểm kim quang Niết Bàn kia nhảy nhót như muốn phá thể mà ra!
Sóng nhiệt cuồn cuộn của Dung Tâm Hồ, nhiệt độ thiêu đốt của Phí Thạch Lâm, đều không thể cản được bước chân của hắn. Quầng sáng xích kim quanh người hắn lưu chuyển, lặng lẽ tinh lọc, hấp thu hỏa nguyên cuồng bạo và khói độc xâm nhập, biến chúng thành nguồn sức mạnh nuôi dưỡng bản thân và bảo vệ Mộc Dao Quang.
Ngay khi Lâm Viêm bước vào khu vực trung tâm của Phí Thạch Lâm, cách Hỏa Vực màu ám kim chưa đầy trăm trượng!
Dị biến nảy sinh!
Ong——!!!
Hỏa Vực màu ám kim đang tĩnh lặng kia, không hề có dấu hiệu báo trước mà đột nhiên sôi trào dữ dội! Hư ảnh con chim mờ ảo ở trung tâm bỗng phát ra một tiếng kêu trong trẻo vang vọng tận trời mây, nhưng lại mang theo nỗi đau đớn và sự hung bạo vô tận! Tựa như bị cưỡng ép đánh thức khỏi giấc ngủ say!
Ngay sau đó, một luồng dao động ý niệm hỗn loạn và cuồng bạo khó có thể hình dung, tựa như núi lửa mất kiểm soát, đột ngột bùng nổ từ trong Hỏa Vực, càn quét bốn phương!
“Rít——!!!”
Cùng với tiếng kêu càng thêm chói tai đau đớn này, Hỏa Vực màu ám kim tựa như mặt hồ yên tĩnh bị ném xuống một tảng đá lớn, tức thì nổ tung! Vô số luồng lửa màu ám kim ngưng luyện vô cùng, tựa như những con cuồng long mất kiểm soát, điên cuồng bắn ra tứ phía một cách không phân biệt! Tốc độ nhanh như tia chớp, mang theo nhiệt độ kinh khủng thiêu đốt vạn vật, tinh lọc tất cả!
Mục tiêu — tất cả sinh linh đến gần!
Đứng mũi chịu sào, chính là Lâm Viêm ở gần nhất!
Mấy luồng lửa màu ám kim to bằng thùng nước, xé rách không khí, mang theo khí tức hủy diệt, tức thì đã đến trước mặt Lâm Viêm! Nhiệt độ kinh khủng đó, thậm chí còn đốt cho quầng sáng xích kim hộ thể của hắn cũng chấn động dữ dội!
Cùng lúc đó, mấy luồng lưu hỏa màu ám kim kinh khủng tương tự cũng bắn về phía Chúc Dung Liệt, Liễu Thính Phong và những người khác ở không xa!
Hỏa Linh Tinh Phách, mất kiểm soát bạo tẩu
——————–