Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
- Chương 23: Trước Quỷ Kiến Sầu, U Minh hiện tung
Chương 23: Trước Quỷ Kiến Sầu, U Minh hiện tung
Địa Lão Thử nâng niu viên Địa Hỏa Tinh Phách lưu quang dật thải, kích động đến mức ngón tay cũng run lên, nụ cười nịnh nọt trên mặt gần như muốn tràn ra. Câu hỏi cuối cùng của Lâm Viêm về “khí vật đặc thù” và “nữ nhân hắc bào” như một hòn đá ném vào ao sâu, khuấy động vô số gợn sóng phỏng đoán trong đầu óc tinh ranh của hắn. Nhưng hắn biết rõ, vị sát tinh có thể búng tay phế đi đệ tử Phần Viêm Cốc, khiến Chúc Dung Liệt chật vật rút lui ngay trước mắt này, tuyệt đối không phải là sự tồn tại mà hắn có thể tùy tiện suy đoán.
“Quý khách yên tâm! Lão hủ nhất định sẽ khâu miệng lại thật chặt! Con đường đến Dung Tâm Hồ, Phí Thạch Lâm và Quỷ Kiến Sầu, lão hủ sẽ lập tức đánh dấu chi tiết trên bản đồ cho ngài!” Địa Lão Thử vỗ ngực cam đoan, ngón tay khô gầy chấm một loại chu sa đặc chế tỏa ra ánh sáng mờ ảo, nhanh chóng phác họa trên tấm bản đồ da thú, đánh dấu con đường dẫn đến “Phí Thạch Lâm” ở phía tây Dung Tâm Hồ và con đường hiểm trở tên “Quỷ Kiến Sầu” một cách vô cùng rõ ràng, thậm chí còn ghi chú những nguy hiểm có thể gặp phải và gợi ý đường vòng ở vài điểm mấu chốt.
Ánh mắt Lâm Viêm lướt qua bản đồ, sâu trong đôi đồng tử màu vàng rực, Đế Viêm lặng lẽ lưu chuyển, trong nháy mắt đã khắc sâu lộ trình vào tâm trí. Hắn không nói thêm lời nào, đứng dậy rời đi. Mộc Dao Quang theo sát phía sau.
“Cung tiễn quý khách! Chúc quý khách tìm được đại cơ duyên trong liệt cốc!” Giọng nói ân cần của Địa Lão Thử vang lên sau lưng, cho đến khi cánh cửa lớn bằng đồng xanh nặng nề đóng lại, ngăn cách trong ngoài.
Bên trong đường hầm, khí tức nóng bỏng vẫn còn đó. Dưới ánh sáng đỏ mờ, Lâm Viêm bước đi vững chãi, thẳng tiến ra lối ra. Mộc Dao Quang có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác mục tiêu trên người hắn còn nóng bỏng hơn cả dung nham, sâu thẳm hơn cả liệt cốc. Dung Tâm Hồ, Phí Thạch Lâm, hỏa diễm màu vàng sẫm và bóng dáng chim muông… đó rất có thể là cơ duyên mà Đế Hỏa Tinh Chủng cảm ứng được, đủ để hắn đột phá Trúc Cơ thậm chí là cảnh giới cao hơn! Mà nữ nhân hắc bào mang theo la bàn hắc kim cổ xưa, hành tung quỷ dị kia… lại càng là manh mối cốt lõi liên quan đến mảnh vỡ Phần Thế Thần Lô!
Hai người đẩy cửa sắt ra, một lần nữa bước vào tửu quán “Địa Hỏa Quật”. Bên trong tửu quán vẫn ồn ào, nhưng không khí đã hoàn toàn khác trước. Khi bóng dáng Lâm Viêm xuất hiện lần nữa, tất cả tiếng huyên náo như bị một lưỡi đao vô hình cắt đứt, trong nháy mắt rơi vào tĩnh lặng chết chóc! Hàng trăm ánh mắt, pha lẫn kính sợ, hoảng sợ, tò mò, dò xét, như có thực chất tập trung vào người hắn. Cảnh tượng búng tay phế địch, uy áp kinh người trước đó đã khắc sâu vào lòng mỗi người.
Lâm Viêm coi như không thấy, như đang đi trong hoang dã không người, đi thẳng qua đám đông tự động tách ra, bước ra khỏi cửa lớn tửu quán. Mộc Dao Quang theo sát phía sau, bóng hình thanh lãnh của nàng cũng thu hút không ít ánh nhìn, nhưng phần lớn ánh mắt vẫn dõi theo tấm lưng màu đồng cổ phía trước.
Sự ồn ào của Lưu Hỏa Trấn bị bỏ lại phía sau. Gió nóng cuốn theo bụi lưu huỳnh tấp vào mặt, tiếng gầm trầm thấp như mãnh thú gào thét của liệt cốc ngày càng rõ ràng. Lâm Viêm không hề dừng lại, dựa theo chỉ dẫn trên bản đồ, đi về phía một con đường nhỏ cực kỳ dốc đứng ở rìa trấn, gần như thẳng đứng xuống dưới, bị độc chướng dày đặc bao phủ.
Đây chính là “Quỷ Kiến Sầu”!
Lối vào con đường nhỏ có những tảng đá kỳ dị lởm chởm, như những chiếc răng nanh dữ tợn. Không khí tràn ngập một mùi hăng nồng ngọt ngấy xen lẫn mục rữa, chính là “Thực Cốt Độc Chướng” mà Địa Lão Thử đã nói! Chướng khí có màu xanh xám sền sệt, cuồn cuộn dâng lên, tầm nhìn chỉ có thể xuyên qua được vài trượng. Mơ hồ có thể thấy bên dưới con đường là vực sâu không đáy, chỉ có khói đỏ sẫm cuồn cuộn và những cột lửa địa hỏa màu đỏ rực thỉnh thoảng xuyên thủng chướng khí, cho thấy sự kinh hoàng ở phía dưới.
“Lâm công tử, chướng khí này kịch độc, ăn mòn xương cốt, hủy hoại linh hồn, cần dùng chân nguyên hoặc tịch độc bảo vật hộ thể.” Mộc Dao Quang nhắc nhở, Băng Ngọc đoản địch đã lặng lẽ trượt vào tay, một lớp quầng sáng màu xanh nhạt băng hàn bao phủ toàn thân, ngăn cách độc chướng xâm nhập.
Lâm Viêm khẽ gật đầu, ánh sáng màu vàng rực dưới da hơi lóe lên, một lực trường nóng bỏng vô hình mang theo khí tức thanh tẩy tự nhiên khuếch tán ra. Độc chướng màu xanh xám sền sệt khi đến gần phạm vi ba thước quanh người hắn liền như gặp phải khắc tinh, phát ra tiếng “xèo xèo” nhỏ, bị bốc hơi, thanh tẩy, không thể xâm nhập mảy may. 《Tẫn Diệt Thiên Kinh》 vận chuyển, vạn độc bất xâm!
Hai người một trước một sau, bước vào trong độc chướng dày đặc. Tầm nhìn lập tức trở nên cực kém, thần thức cũng bị chướng khí gây nhiễu và ăn mòn mạnh, phạm vi dò xét bị thu hẹp đáng kể. Dưới chân là con đường dốc đứng trơn trượt, đầy đá vụn sắc nhọn, chỉ cần sơ sẩy một chút là rơi xuống vực sâu vạn trượng. Mùi độc chướng hăng nồng len lỏi khắp nơi, dù có hộ thể lực lượng cũng khiến người ta cảm thấy ngực tức tối.
Đi được khoảng một nén nhang, đã vào sâu trong lòng chướng khí. Xung quanh là một khoảng lặng chết chóc, chỉ có tiếng rít gào của độc chướng cuồn cuộn và tiếng gầm trầm đục từ sâu trong liệt cốc truyền đến. Ánh sáng ngày càng mờ mịt, chướng khí màu xanh xám đặc quánh không tan.
Đột nhiên!
Lâm Viêm đột ngột dừng bước! Đôi đồng tử màu vàng rực co lại!
Sát Ý
Phía trước, sâu trong làn độc chướng cuồn cuộn, không hề có dấu hiệu báo trước, bộc phát ra hơn mười luồng sát ý nóng bỏng, lăng lệ! Như những con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối, lập tức khóa chặt bọn hắn!
“Ra tay! Rửa hận cho Chúc sư huynh! Giết bọn hắn!” Một tiếng gầm gừ oán độc và quen thuộc vang lên trong chướng khí! Chính là Chúc Dung Liệt!
Vút vút vút——!
Tiếng xé gió chói tai xé toạc độc chướng! Hàng chục mũi tên hỏa diễm màu đỏ rực, mang theo nhiệt độ cao có thể thiêu vàng nóng chảy đá, như mưa bão bắn tới từ nhiều góc độ khác nhau! Quỹ đạo của mũi tên vô cùng hiểm hóc, bao phủ toàn bộ không gian né tránh trước sau trái phải của Lâm Viêm và Mộc Dao Quang! Kèm theo đó là mấy luồng Hỏa Diễm Đao Cương cuồng bạo và chưởng phong nóng rực, từ vách đá hai bên và tảng đá lớn phía trên hung hãn ập xuống! Sát cơ trong nháy mắt bao trùm hoàn toàn hai người!
Mai phục của Phần Viêm Cốc! Hơn nữa rõ ràng đã có mưu tính từ lâu, chờ sẵn ở đoạn giữa “Quỷ Kiến Sầu” nơi độc chướng dày đặc nhất, tầm nhìn kém nhất, địa hình hiểm trở nhất!
“Cẩn thận!” Mộc Dao Quang quát khẽ, Băng Ngọc đoản địch lập tức đặt lên môi! Một tiếng sáo trong trẻo dồn dập, mang theo hàn ý lạnh lẽo đột ngột vang lên! Sóng âm vô hình khuếch tán, hình thành một tấm khiên băng tinh xoay tròn trước người nàng!
Keng keng keng!
Mấy mũi tên hỏa diễm đâm vào khiên băng, nổ tung thành từng đám sương lửa, khiên băng rung chuyển dữ dội, ánh sáng nhanh chóng mờ đi! Mộc Dao Quang hừ một tiếng, sắc mặt hơi tái. Môi trường độc chướng này vốn đã áp chế Thái Âm lực lượng của nàng, vội vàng phòng ngự, lập tức chịu thiệt!
Nhiều mũi tên hỏa diễm và đao cương chưởng phong hơn, thì như những con rồng độc cắn về phía Lâm Viêm!
Đối mặt với cuộc mai phục tuyệt sát đủ để trọng thương thậm chí giết chết tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ này, trong mắt Lâm Viêm không có nửa phần kinh hoảng, chỉ có một loại nộ hỏa lạnh lẽo, ngưng tụ như trước khi núi lửa phun trào! Phần Viêm Cốc… tìm chết!
Hắn không hề né tránh! Thậm chí không dùng đến Đế Viêm! Ngay khoảnh khắc những đòn tấn công hỏa diễm ngập trời sắp chạm vào người——
Lâm Viêm động!
Thân hình hắn trong nháy mắt trở nên mơ hồ! Như thể hòa vào làn độc chướng cuồn cuộn này! Một luồng sức mạnh khủng bố không thể chống đỡ, như mạch đập của đại địa, từ dưới chân hắn ầm ầm bộc phát!
Ầm ầm——!
Con đường núi dốc đứng vốn đã trơn trượt yếu ớt dưới chân hắn, sau cú giậm chân này, như bị một cây búa vô hình nện vào, ầm ầm sụp đổ vỡ vụn! Vô số đá vụn khổng lồ cuốn theo độc chướng sền sệt, như hồng thủy bùng nổ, đổ xuống vực sâu không đáy của liệt cốc!
“A——!”
“Không ổn! Núi lở rồi!”
“Mau lui!”
Sâu trong chướng khí, lập tức vang lên những tiếng hét thảm kinh hãi tuyệt vọng và tiếng la hét hỗn loạn của các đệ tử Phần Viêm Cốc! Bọn hắn mai phục trên vách đá và sau những tảng đá lớn phía trên, lúc này chỗ đứng sụp đổ, lập tức như sủi cảo rơi xuống theo dòng đá vụn! Trận thế hợp kích hoàn hảo ban đầu lập tức tan rã! Những mũi tên hỏa diễm và đao cương chưởng phong bắn về phía Lâm Viêm, cũng vì Thi Thuật Giả đứng không vững mà quỹ đạo hỗn loạn, uy lực giảm mạnh!
Bóng dáng Lâm Viêm len lỏi như quỷ mị giữa những tảng đá vụn sụp đổ và độc chướng! Hắn né tránh chính xác mấy mũi tên hỏa diễm bắn lệch, đôi đồng tử màu vàng rực lóe lên ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối, lập tức khóa chặt mấy bóng người đang hoảng loạn, khí tức rối loạn vì sụp đổ trong độc chướng!
“Người thứ nhất!”
Giọng nói lạnh lẽo như lời thì thầm của tử thần!
Bóng dáng Lâm Viêm lập tức xuất hiện sau lưng một đệ tử Phần Viêm Cốc Trúc Cơ sơ kỳ vừa mới ổn định thân hình, đang cố gắng ngưng tụ lại hỏa nguyên! Hắn thậm chí không dùng bất kỳ chiêu thức nào, chỉ chập ngón tay như đao, đầu ngón tay lóe lên ánh sáng vàng rực rồi biến mất!
Phụt!
Như dao nóng cắt qua bơ! Hỏa nguyên hộ thể mà tên đệ tử kia vội vàng ngưng tụ trên người bị xuyên thủng như giấy! Đầu ngón tay điểm chính xác vào yếu huyệt sau tim! Sức mạnh cuồng bạo lập tức tràn vào, phá hủy tâm mạch của hắn!
Tên đệ tử đó còn chưa kịp hét thảm, trong mắt mang theo vẻ kinh hãi không thể tin nổi, cơ thể cứng đờ, rồi như con rối đứt dây bị dòng lũ đá vụn cuốn đi, rơi xuống vực sâu!
“Người thứ hai!”
Bóng dáng Lâm Viêm không hề dừng lại, như dịch chuyển tức thời xuất hiện bên cạnh một đệ tử Phần Viêm Cốc khác đang luống cuống bám vào một mỏm đá lồi ra! Vẫn là một nhát trảm đao đơn giản đến cực điểm, mang theo tiếng rít xé rách không khí, chém mạnh vào cổ hắn!
Rắc!
Tiếng xương gãy khiến người ta ê răng vang lên! Đầu của tên đệ tử đó vặn vẹo một góc quỷ dị, linh quang hộ thể tan vỡ, không kịp hừ một tiếng, liền buông tay, bị đá vụn nuốt chửng!
Nhanh! Tàn nhẫn! Chuẩn xác!
Như lưỡi hái tử thần đi trên bờ vực! Mỗi lần lóe lên, đều đi kèm với sự ngã xuống của một đệ tử Phần Viêm Cốc! Giữa những tảng đá sụp đổ, độc chướng dày đặc và tiếng la hét thảm thiết hỗn loạn, Lâm Viêm đã vận dụng nhịp điệu chiến đấu và địa lợi đến cực hạn! Hắn như một bóng ma trong độc chướng, các đệ tử Phần Viêm Cốc hoàn toàn không thể bắt được bóng dáng hắn, càng không thể tổ chức phản công hiệu quả!
“Khốn kiếp! Cút ra đây cho ta!” Tiếng gầm giận dữ của Chúc Dung Liệt vang vọng trong chướng khí, tràn ngập kinh hoàng và sợ hãi! Hắn vung thanh trường kiếm đỏ rực, chém ra những mảng kiếm khí nóng bỏng, cố gắng ép Lâm Viêm ra ngoài, nhưng chỉ chém nát thêm nhiều đá vụn và độc chướng, hoàn toàn vô ích!
Mộc Dao Quang ngay khi khiên băng vỡ tan, đã nhân thế sụp đổ, như một chiếc lông vũ màu xanh bay lượn, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá tương đối ổn định. Nhìn Lâm Viêm phản khách vi chủ trong tuyệt cảnh, chém giết đệ tử Phần Viêm Cốc như thái rau chặt dưa, trong đôi mắt thanh lãnh của nàng tràn ngập sự chấn động. Đây tuyệt đối không phải là nghiền ép bằng sức mạnh, mà là sự khống chế tuyệt đối đối với thời cơ, môi trường, tâm lý của kẻ địch! Như một vị đại sư cờ vây đang khống chế toàn bộ ván cờ!
Chỉ trong vài hơi thở, tiếng hét thảm liên tiếp vang lên! Lại có ba đệ tử Phần Viêm Cốc hoặc bị xuyên thủng tim, hoặc bị chém đứt cổ, hoặc bị đá lớn sụp đổ đập thẳng thành thịt nát, hét thảm rơi xuống vực sâu! Hơn mười người mai phục, trong nháy mắt đã tổn thất quá nửa!
“Rút! Mau rút!” Chúc Dung Liệt cuối cùng cũng kinh hãi! Hắn không dám ở lại nữa, gầm lên với mấy tên tâm phúc còn sống, cũng không màng hình tượng, chật vật thúc giục hỏa nguyên, như một con chó nhà có tang, điên cuồng chạy trốn về phía bên trên, nơi xa khu vực sụp đổ, độc chướng có phần mỏng hơn! Rửa hận gì, nhiệm vụ gì, lúc này cũng không quan trọng bằng giữ mạng!
Mấy đệ tử Phần Viêm Cốc còn sống sót càng hồn bay phách lạc, bám sát theo sau, hoảng hốt chạy trối chết.
Tiếng sụp đổ ầm ầm và tiếng hét thảm của các đệ tử Phần Viêm Cốc dần xa. Bóng dáng Lâm Viêm hiện ra trên một mỏm đá tương đối vững chắc, toàn thân được quầng sáng vàng rực bao bọc, ngăn cách độc chướng xâm nhập, một hạt bụi cũng không dính. Hắn lạnh lùng nhìn về hướng Chúc Dung Liệt và những người khác bỏ chạy, không hề truy đuổi. Mấy con chó nhà có tang, không đáng để hắn lãng phí thời gian.
Mộc Dao Quang phiêu nhiên đến, đáp xuống bên cạnh hắn, nhìn vực sâu vẫn đang có đá vụn lăn xuống, khói bụi mịt mù phía dưới, lòng còn sợ hãi.
“Một cuộc mai phục thật tàn độc… một đòn phản kích cũng thật chuẩn xác.” Nàng khẽ nói, ánh mắt nhìn Lâm Viêm mang theo một tia phức tạp. Nam nhân này, dường như sinh ra là để chiến đấu.
Lâm Viêm không đáp lời, ánh mắt hắn lại đột ngột chuyển hướng về một phía bên dưới khu vực sụp đổ, nơi độc chướng sâu hơn! Sâu trong đôi đồng tử màu vàng rực, Đế Viêm đột nhiên nhảy lên một cái!
Ngay trong khoảnh khắc hỗn loạn từ sự sụp đổ và độc chướng cuồn cuộn dữ dội kia, hắn đã nhạy bén bắt được một tia khí tức âm lãnh cực kỳ yếu ớt nhưng vô cùng quen thuộc! Tựa Phụ Cốt Chi Thư! Chính là U Minh Điện! Hơn nữa, không chỉ có một luồng! Trong số đó, có một luồng khí tức đã đạt đến Nguyên Đan cảnh! Mặc dù cực kỳ ẩn hối, tựa rắn độc ẩn mình trong bóng tối, nhưng tuyệt đối không thể sai được!
Bọn chúng vậy mà cũng đuổi tới đây?! Hơn nữa… dường như đang ở ngay phía dưới?! Là trùng hợp? Hay là… bọn chúng cũng đang truy lùng nữ nhân hắc bào kia?!
“Bên dưới có người!” Giọng Lâm Viêm lạnh lẽo, mang theo một tia ngưng trọng. Sát thủ Nguyên Đan cảnh của U Minh Điện, tuyệt không phải là đám phế vật của Phần Viêm Cốc có thể so sánh! Đặc biệt là ở nơi hiểm địa độc chướng mịt mù, tầm nhìn và thần thức bị hạn chế này!
Mộc Dao Quang trong lòng căng thẳng, lập tức ngưng thần cảm ứng, năng lực cảm tri của Thái Âm Huyền Phách Thể được nâng lên đến cực hạn. Một lát sau, trên khuôn mặt thanh lãnh của nàng cũng lộ ra một tia kinh hãi: “Thuật ẩn nấp thật cao minh! Nếu không phải công tử chỉ điểm… ta gần như không hề nhận ra! Là U Minh Điện! Ít nhất ba người! Trong đó một người… rất mạnh!”
“Đi!” Lâm Viêm quyết định ngay lập tức. Bất kể là vì mảnh vỡ Phần Thế Thần Lô, hay là để thoát khỏi sự đeo bám của U Minh Điện, đều phải nhanh chóng tìm ra nữ nhân hắc bào kia! Hắn vươn người, không đi theo con đường chính “Quỷ Kiến Sầu” đã sụp đổ nữa, mà chọn một con đường nhỏ ẩn khuất hơn, men theo vách đá lởm chởm đi xuống, hướng về phía vừa cảm ứng được khí tức của U Minh Điện và “Thực Cốt Độc Chướng Khu” được đánh dấu trên bản đồ, lao đi vun vút!
Mộc Dao Quang không chút do dự, theo sát phía sau. Hai người như hai ảo ảnh hòa vào độc chướng, nhanh chóng biến mất trong màn sương dày đặc màu xanh xám.
Ở phía dưới bọn hắn, sâu hơn, gần với khu vực trung tâm của “Thực Cốt Độc Chướng Khu” trên một bệ đá hẹp được bao quanh bởi những tảng đá quái dị màu đỏ sẫm, méo mó.
Ba bóng đen
Khởi đầu
Ba bóng đen
Ba đạo thân ảnh vận hắc xám trường bào, gần như hòa làm một thể với độc chướng, lặng lẽ đứng sừng sững, tựa ba khối cự thạch băng lãnh. Khí tức của bọn họ đã thu liễm đến cực hạn, phảng phất hòa làm một với hoàn cảnh xung quanh. Kẻ dẫn đầu thân hình hơi mảnh mai, dưới mũ trùm đầu chỉ lộ ra chiếc cằm đường nét tinh xảo cùng đôi môi không chút huyết sắc, rõ ràng là một nữ tử. Bên hông nàng, treo một chiếc la bàn lớn bằng lòng bàn tay, toàn thân đen tuyền, viền được khảm những hoa văn cổ xưa màu vàng sẫm. Bề mặt la bàn không có kim chỉ nam, chỉ có vô số phù văn màu vàng sẫm chi chít, dường như đang chậm rãi lưu chuyển, tỏa ra một loại dao động không gian và hỏa nguyên cổ xưa cực kỳ ẩn tàng, nhưng lại khiến người ta tim đập nhanh.
Hai người phía sau nàng, khí tức càng thêm ngưng đọng âm lãnh, như hai thanh chủy thủ tẩm độc giấu trong vỏ.
“Trưởng Lão, động tĩnh phía trên vừa rồi… dường như là đám phế vật của Phần Viêm Cốc đang phục kích ai đó, kết quả đá phải tấm sắt, thương vong thảm trọng.” Một giọng nói khàn khàn vang lên sau lưng nữ tử.
“Không cần để ý.” Giọng nữ tử như hạt băng rơi trên đĩa ngọc, trong trẻo nhưng không có chút hơi ấm nào. Ngón tay thon dài của nàng nhẹ nhàng lướt qua chiếc la bàn hắc kim cổ xưa bên hông, những phù văn màu vàng sẫm trên đó dường như hơi sáng lên. “Con mồi… ở ngay phía trước rồi. ‘Hủ Tâm Đàm’ ở trung tâm ‘Thực Cốt Độc Chướng’ là một nơi tuyệt vời để… chôn xương.”
Nàng hơi ngẩng đầu, trong bóng tối dưới mũ trùm đầu, dường như có hai ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, xuyên qua lớp độc chướng dày đặc, nhìn về phía khu vực phía trước đang cuồn cuộn một loại khí tức còn sền sệt hơn, màu sắc gần như xanh đen, tỏa ra mùi hương ngọt ngào mục rữa đến buồn nôn.
“Tăng tốc. Trước khi ‘Bọn chúng’ bị kinh động… lấy được thứ đó.”
——————–