Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
chi-ton-kiem-hoang.jpg

Chí Tôn Kiếm Hoàng

Tháng 1 19, 2025
Chương 2829. Đại kết cục (2) Chương 2828. Đại kết cục (1)
tu-lat-toan-bo-hoc-can-ba-ban-nguoi-goi-day-la-chu-nhiem-lop.jpg

Tú Lật Toàn Bộ Học Cặn Bã Ban, Ngươi Gọi Đây Là Chủ Nhiệm Lớp

Tháng 2 26, 2025
Chương 274. Thời gian sông vào biển lưu, tất cả thanh xuân đều tụ họp! Chương 273. Trò chơi kết thúc, các ngươi..... Giống một con đường
manh-len-tu-100-trieu-lan-huy-quyen-bat-dau.jpg

Mạnh Lên Từ 100 Triệu Lần Huy Quyền Bắt Đầu

Tháng 1 19, 2025
Chương 828. Người nào là chân chính Sáng Thế Thần Chương 827. Vũ trụ khởi động lại
nu-nhi-dai-nao-tu-tien-gioi-ta-tien-de-than-phan-bi-lo-ra.jpg

Nữ Nhi Đại Náo Tu Tiên Giới, Ta Tiên Đế Thân Phận Bị Lộ Ra

Tháng 1 20, 2025
Chương 376. Đại đạo viên mãn, chư thiên vạn tộc có thể trường sinh Chương 375. Ngưu Bình An đề nghị, chung vì thiên hạ chi chủ
truong-sinh-tu-cuoi-dai-tau-muoi-muoi-bat-dau-1

Trường Sinh: Từ Cưới Đại Tẩu Muội Muội Bắt Đầu

Tháng 2 5, 2026
Chương 542: dòng sông thời gian! (1) Chương 541: ta cho ngài già dưỡng lão! (2)
vong-du-ren-duc-that-bai-van-lan-tra-ve.jpg

Võng Du: Rèn Đúc Thất Bại, Vạn Lần Trả Về

Tháng 2 21, 2025
Chương 802. Hôm nay mới biết ta là ta Chương 801. Vũ trụ chi tâm
tam-quoc-vuong-gia-skin

Tam Quốc: Vương Giả Skin

Tháng mười một 11, 2025
Chương 578: Đại chiến kết thúc, thiên hạ nhất thống Chương 577: Hoàng Trung chém Quan Vũ
ta-van-co-long-hoang-sang-lap-sieu-cap-tong-mon.jpg

Ta, Vạn Cổ Long Hoàng, Sáng Lập Siêu Cấp Tông Môn

Tháng 4 30, 2025
Chương 107. Khởi đầu mới Chương 106. Hải Vân thánh địa
  1. Vạn Cổ Đế Tôn: Trùng Sinh Từ Phế Tế Bắt Đầu
  2. Chương 10: Xích Diễm Di Tung
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 10: Xích Diễm Di Tung

Màn đêm đặc quánh, như mực tàu không thể hòa tan, bao phủ Nghiễm Lăng thành trong một sự tĩnh lặng chết chóc của kiếp nạn vừa qua. Sâu trong phủ đệ Lâm gia, tiếng gào thét xé lòng, không giống người của Liễu thị dần yếu đi, không phải vì nỗi đau đã giảm bớt, mà vì cổ họng đã bị hàn độc và sự hành hạ tột cùng thiêu đốt đến khàn đặc vỡ nát, chỉ còn lại những tiếng khò khè đứt quãng, như tiếng ống bễ cũ nát kéo ra, phiêu đãng trong sân viện tĩnh mịch, còn khiến người ta rợn tóc gáy hơn cả sự im lặng. “Tẫn Ấn” lơ lửng trên đầu nàng, không ai nhìn thấy nhưng lại như gai nhọn sau lưng, tựa như một lời nguyền vô hình, thể hiện ý chí của vị Ma Thần đã rời đi.

Bên trong chính đường Lâm phủ, ánh nến chập chờn. Lâm Chính Hào liệt ngồi trên ghế chủ vị, mặt như giấy vàng, ánh mắt trống rỗng nhìn Liễu thị đang co quắp thành một cục trên mặt đất, thỉnh thoảng co giật, tỏa ra tử khí và hàn ý nồng đậm. Lâm Chính Đào đã được hạ nhân gắng gượng khiêng đi cứu chữa, hơi thở thoi thóp. Lâm Chính Phong và mấy vị Trưởng Lão im lặng ngồi đó, không khí nặng nề đến mức có thể vắt ra nước, mỗi lần tiếng khò khè yếu ớt của Liễu thị truyền đến đều khiến thân thể bọn hắn bất giác căng cứng. Nỗi sợ hãi đã cắm sâu vào tận xương tủy.

“Gia chủ…” Một vị Trưởng Lão râu tóc bạc trắng cất giọng khô khốc, phá vỡ sự im lặng đến ngạt thở, “Chuyện này… nên giải quyết hậu quả thế nào? Triệu Mãng đã chết, triều đình… triều đình nhất định sẽ truy cứu…”

Lâm Chính Hào vô hồn đảo mắt, nhìn về phía vị Trưởng Lão vừa lên tiếng, trong ánh mắt không có tiêu cự, chỉ có một màu tro tàn tuyệt vọng. Giải quyết hậu quả? Giải quyết thế nào? Sự truy cứu của triều đình như thanh kiếm treo trên đỉnh đầu, nhưng đáng sợ hơn cả, là bóng hình đã để lại “Tẫn Ấn” rồi ung dung rời đi kia! Lâm gia đã trở thành con thuyền đơn độc giữa tâm bão, có thể lật úp bất cứ lúc nào.

“Phong tỏa tin tức…” Giọng Lâm Chính Hào khàn đặc như giấy nhám cọ xát, “Về chuyện của Liễu thị… về… hắn… một chữ cũng không được tiết lộ ra ngoài! Triệu Mãng… cứ nói là… là bị kẻ thù tìm đến báo thù giết chết…” Hắn khó khăn bịa ra lời nói dối đầy sơ hở, chỉ cầu có thể tạm thời kéo dài hơi tàn. Còn về triều đình? Đó đã là mối uy hiếp xa vời, nỗi sợ hãi trước mắt mới là lưỡi dao sắc bén treo trên đầu.

“Vậy… bên phía Thanh Tuyết tiểu thư…” một vị Trưởng Lão khác do dự lên tiếng. Liễu Thanh Tuyết, niềm hy vọng cuối cùng của Lâm gia, thiên tài của Lưu Vân Kiếm Tông.

Nhắc tới Liễu Thanh Tuyết, trong ánh mắt trống rỗng của Lâm Chính Hào cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng vô cùng phức tạp, có hy vọng, có sợ hãi, càng có một vị đắng không thể diễn tả bằng lời. Hắn nhìn Liễu thị sống không bằng chết trên mặt đất, lại nhớ tới câu nói lạnh thấu xương của Lâm Viêm “lặng chờ thiên phạt” một luồng hàn ý lại lần nữa bao trùm toàn thân.

“Phái người… không, ta tự mình viết một phong thư…” Giọng Lâm Chính Hào mang theo một tia run rẩy khó mà nhận ra, “Đem biến cố trong nhà… nói thật… không, là lựa chọn những điều cần thiết báo cho Thanh Tuyết. Bảo nàng… bảo nàng nhất định phải cẩn thận… tạm thời đừng về nhà!” Hắn cuối cùng đã đổi ý. Nói thật? Nói thật thế nào? Nói mẫu thân của nàng bị một người có thể là Phần Thiên Đại Đế chuyển thế hạ một lời nguyền còn đau khổ hơn cả cái chết? Nói Lâm gia đã trở thành vật trong lòng bàn tay của vị Ma Thần kia? Hắn không dám! Hắn chỉ có thể cảnh báo một cách ẩn ý, chỉ cầu Liễu Thanh Tuyết đừng bị cuốn vào vòng xoáy sâu không lường được này.

…

Bóng dáng Lâm Viêm hòa vào màn đêm phía tây thành, bước chân vững chãi, đi về phía Hắc Nham Cương trong ký ức. Gió đêm mang theo mùi lưu huỳnh, thổi bay vạt áo cũ nát của hắn, nhưng không cách nào lay động được hai điểm tĩnh lặng như vực sâu trong mắt hắn.

Bên trong cơ thể, Xích Kim Đế Viêm chân nguyên đang chảy xiết trong kinh mạch đã được tái tạo, phát ra tiếng gầm trầm thấp như sông lớn gào thét. Cảnh giới Thối Thể lục trọng đã vững chắc, vầng đại nhật màu vàng son lơ lửng trên khí hải kia đang tham lam hấp thu hỏa nguyên loãng thưa trôi nổi giữa đất trời, chậm rãi mà kiên định lớn mạnh. Âm hàn của Thực Mạch Tán đã bị loại bỏ hoàn toàn, thay vào đó là sức nóng hừng hực ẩn chứa bên trong như một lò luyện.

Sức mạnh đang hồi phục, nhưng tốc độ… quá chậm.

Căn cơ của thân thể phàm tục này quá nông cạn, linh khí của Thiên Nguyên Đại Lục cũng quá loãng và tạp nham. Đế Hỏa tinh chủng như giao long bị ném vào bãi cạn, uổng có chí đốt trời, lại bị kẹt trong vũng bùn. Hắn cần năng lượng hành Hỏa tinh thuần hơn, hùng hậu hơn, để đẩy nhanh sự phục hồi của Đế Hỏa tinh chủng, để chống đỡ con đường báo thù trở lại đỉnh phong của hắn.

Mục tiêu rõ ràng – Xích Diễm Cốc.

Nằm cách Nghiễm Lăng thành một trăm dặm về phía tây bắc, một nơi hiểm địa quanh năm cháy với địa hỏa không tắt. Theo những mảnh ký ức của “Lâm Viêm” nơi đó là nơi hỏa nguyên nồng đậm và cuồng bạo nhất vùng lân cận, càng có lời đồn rằng sâu trong đáy cốc có khả năng tồn tại địa mạch hỏa tủy, thậm chí là dị hỏa. Đối với Lâm Viêm lúc này, nơi đó là bãi săn và nơi tu luyện tuyệt vời.

Tốc độ của hắn không nhanh, nhưng một bước bước ra đã xa mấy trượng, thân hình để lại từng đạo ảo ảnh màu vàng son nhàn nhạt trong đêm tối, như quỷ mị xuyên qua. Ý chí thuộc về Phần Thiên Đại Đế bao phủ quanh thân, hạ cảm giác tồn tại của bản thân xuống mức thấp nhất, như một tảng đá nóng bỏng bình thường nhất giữa núi rừng.

Thế nhưng, ngay khi hắn sắp bước ra khỏi khu nhà dân thấp bé cuối cùng ở phía tây Nghiễm Lăng thành, bước chân khẽ dừng lại.

Phía sau, trong màn đêm sâu thẳm, một luồng khí tức cực kỳ yếu ớt, nhưng lại mang theo vận luật băng hàn độc đáo, như giọt mực hòa vào nước, lặng lẽ bám theo. Chủ nhân của luồng khí tức đó đã thu liễm bản thân rất tốt, nếu không phải bản chất thần hồn của Lâm Viêm vượt xa thế giới này, thì gần như không thể nhận ra.

Mộc Dao Quang.

Ánh sáng vàng son trong mắt Lâm Viêm khẽ lóe lên. Vị nữ y tiên mang trong mình “Thái Âm Huyền Phách Thể” này, cuối cùng vẫn đi theo. Là vì Đế Viêm trong cơ thể hắn có sức hấp dẫn mãnh liệt với thể chất của nàng? Hay là vì sự dò xét và cảnh giác gần như chắc chắn đối với thân phận “Phần Thiên Đại Đế”?

Hắn không dừng lại, cũng không quay đầu. Như thể chưa từng phát hiện. Việc Mộc Dao Quang bám theo, trong mắt hắn, tạm thời không đáng kể. Chỉ cần nàng không chủ động ra tay, thì cứ để nàng theo. Có lẽ, thể chất đặc biệt của nàng, trong chuyến đi Xích Diễm Cốc này, còn có thể có tác dụng bất ngờ nào đó.

Lâm Viêm không còn để ý đến bóng hình băng giá phía sau, thân hình đột ngột tăng tốc, như một tia chớp vàng son xé toạc màn đêm, lao nhanh về phía Hắc Nham Cương.

…

Trời vừa hửng sáng, phía đông đã ửng lên sắc trắng bạc.

Lâm Viêm đứng trên một dãy núi trơ trụi, hiện ra màu đen cháy và đỏ sẫm đan xen. Trước mắt, là một cảnh tượng bị một sức mạnh vô hình bóp méo.

Mặt đất ở đây dường như bị một bàn tay khổng lồ xé toạc một vết thương thật lớn, hình thành một hẻm núi khổng lồ sâu không thấy đáy. Vách đá hai bên hẻm núi không phải là đất đá thông thường, mà hiện ra trạng thái như lưu ly bị nhiệt độ cao nung chảy rồi đông đặc lại, phản chiếu ánh sáng đỏ sẫm quỷ dị dưới ánh bình minh yếu ớt. Tại cửa cốc, mùi lưu huỳnh nồng đậm như thực chất hòa cùng sóng nhiệt cuồn cuộn ập vào mặt, không khí vì nhiệt độ cao mà vặn vẹo, tầm mắt nhìn qua một mảng mơ hồ.

Sâu trong cốc, mơ hồ truyền đến tiếng gầm trầm đục, như lòng đất gào thét, đó là dung nham địa hỏa đang cuộn trào ở nơi sâu thẳm. Ngọn lửa màu đỏ rực thỉnh thoảng phun ra từ khe nứt vách đá hoặc đáy cốc, liếm vào không khí, chiếu rọi cả bầu trời trên hẻm núi thành một màu đỏ yêu dị.

Xích Diễm Cốc!

Chỉ đứng ở cửa cốc, luồng hỏa nguyên chi khí cuồng bạo nóng rực kia đã như vô số cây kim nhỏ nung đỏ, đâm vào da thịt Lâm Viêm. Võ Giả Thối Thể cảnh bình thường, e rằng ngay cả việc đến gần cửa cốc cũng khó mà chịu đựng nổi.

Lâm Viêm hít một hơi thật sâu không khí nóng bỏng gay mũi. Mùi vị này đối với hắn lại như hạn hán lâu ngày gặp mưa rào. Vầng đại nhật màu vàng son trong cơ thể hắn dường như cảm ứng được hỏa nguyên nồng đậm bên ngoài, tốc độ xoay chuyển lặng lẽ tăng nhanh thêm một chút, phát ra tiếng ong ong vui sướng.

Ánh mắt hắn như đuốc, xuyên qua làn sóng nhiệt vặn vẹo, quét nhìn địa hình gần cửa cốc. Những tảng đá dung nham kỳ dị tạo thành những rào cản và lối đi tự nhiên, trên vách đá đầy những vết cào khổng lồ và những vết lõm do va chạm, rõ ràng có hung thú hệ Hỏa mạnh mẽ chiếm cứ. Trong không khí, ngoài mùi lưu huỳnh và lửa, còn sót lại vài luồng khí tức của con người cực kỳ nhạt nhòa, mang theo mùi gỉ sắt và mồ hôi – là do đám lính truy đuổi của Thành Chủ Phủ hoảng loạn bỏ chạy ngày hôm qua để lại.

Khóe miệng Lâm Viêm cong lên một đường cong băng giá. Hắn không vội đi sâu vào, mà chọn một tảng Huyền Vũ nham màu đen khổng lồ bị dung nham bao bọc một nửa, khoanh chân ngồi xuống. Hai tay kết một ấn quyết cổ xưa huyền ảo, đặt trước đan điền.

“Dẫn!”

Trong lòng thầm niệm, ý chí Phần Thiên ầm ầm giáng xuống!

Ong!

Lấy cơ thể hắn làm trung tâm, một vòng xoáy vô hình, cực kỳ nhỏ bé lập tức hình thành! Hỏa nguyên chi khí nồng đậm cuồng bạo, tạp nham khó thuần trong không khí xung quanh, như nhận được lời hiệu triệu của bậc quân vương chí cao vô thượng, điên cuồng hội tụ về phía hắn! Tốc độ nhanh đến mức hình thành cả xoáy khí màu đỏ nhạt có thể thấy bằng mắt thường!

Những hỏa nguyên cuồng bạo này, ngay khoảnh khắc tiếp xúc với lớp ý chí vô hình trên bề mặt cơ thể Lâm Viêm, như thể bị ném vào một lò luyện vô hình! Tạp chất bên trong, khí tức hung bạo bị thiêu đốt, loại bỏ trong nháy mắt! Chỉ để lại năng lượng hành Hỏa bản nguyên, tinh thuần nhất, như dòng suối hiền hòa, xuyên qua da thịt, hòa vào kinh mạch, cuối cùng hội tụ vào khí hải đan điền, bị vầng đại nhật màu vàng son kia tham lam hấp thu, luyện hóa!

Vầng hào quang màu vàng son trên bề mặt cơ thể Lâm Viêm lại lần nữa hiện ra, ngưng thực và sáng ngời hơn so với lúc ở Hồi Xuân Đường, như khoác lên cho hắn một lớp áo choàng bằng lụa lửa đang chảy. Hơi thở của hắn ổn định, mỗi lần hít thở đều kéo dài và sâu lắng, đi cùng với tiếng chân nguyên lưu chuyển như sông lớn gầm thét trong cơ thể. Cảnh giới Thối Thể lục trọng, dưới sự nuôi dưỡng của hỏa nguyên tinh thuần này, đang tiến về phía đỉnh phong với một tốc độ vượt xa lẽ thường, thậm chí mơ hồ chạm đến bình cảnh của tầng thứ bảy!

Ngay khi Lâm Viêm đang chìm đắm trong việc thôn phệ hỏa nguyên, ổn định tu vi.

Phía bên kia cửa cốc, trong một bóng râm bị một cột dung nham khổng lồ che khuất. Bóng dáng Mộc Dao Quang lặng lẽ hiện ra. Nàng vẫn mặc một thân áo xanh mộc mạc, trên mặt che một lớp lụa mỏng, đôi mắt trong veo lạnh lùng xuyên qua mạng che mặt, khóa chặt vào bóng người đang được vầng hào quang vàng son bao phủ trên tảng đá.

Ánh mắt nàng tràn ngập vẻ ngưng trọng chưa từng có và… một sự rung động khó mà kìm nén!

Nàng có thể “nhìn” thấy một cách rõ ràng, không, là cảm nhận được! Cảm nhận được vòng xoáy vô hình lấy Lâm Viêm làm trung tâm, điên cuồng thôn phệ hỏa nguyên! Cảm nhận được quá trình những hỏa nguyên cuồng bạo đó khi tiếp xúc với cơ thể hắn, đã bị một sức mạnh không thể lý giải tinh lọc, thuần hóa trong nháy mắt! Điều này tuyệt đối không phải là công pháp nào của thế giới này có thể làm được!

Điều càng khiến lực lượng bản nguyên của “Thái Âm Huyền Phách Thể” trong người nàng xao động không yên, là luồng ý chí ngày càng rõ ràng, ngày càng hùng vĩ tỏa ra từ trên người Lâm Viêm – đó là uy nghiêm tuyệt đối lăng giá trên vạn hỏa, chúa tể của luân hồi viêm dương! Nó đã tạo ra sự cộng hưởng mãnh liệt với những mảnh ký ức cổ xưa về “Phần Thiên” được truyền thừa sâu trong huyết mạch của nàng!

“Bản nguyên… Đế Hỏa…” Đôi môi đỏ dưới lớp mạng che mặt của Mộc Dao Quang khẽ mấp máy không thành tiếng, thốt ra mấy chữ nặng tựa ngàn cân này. Chút nghi ngờ cuối cùng đã hoàn toàn tan thành mây khói. Người trước mắt, ngoài vị Phần Thiên Đại Đế trong truyền thuyết đã vẫn lạc kia, còn có thể là ai?!

Ánh mắt nàng trở nên vô cùng phức tạp. Có sự kính sợ đối với sự tồn tại trong truyền thuyết, có sự cảnh giác vì bí mật của bản thân bị nhìn thấu, càng có một… sự ràng buộc kỳ lạ như thể đã được định mệnh sắp đặt. Thái Âm Huyền Phách Thể của nàng, và Phần Thiên Đế Viêm này, như hai cực Âm Dương, tương sinh tương khắc, cũng hấp dẫn lẫn nhau.

Đúng lúc này, tri giác nhạy bén của Mộc Dao Quang bắt được một tia khác thường!

Không phải đến từ tiếng gầm của địa hỏa sâu trong cốc, cũng không phải từ Lâm Viêm đang thôn phệ hỏa nguyên trên tảng đá.

Mà đến từ một khe nứt của tảng đá đen cháy không chút bắt mắt, bị rêu đỏ sẫm bao phủ, gần cửa Xích Diễm Cốc!

Ở đó, một đốm lửa sao màu vàng son cực kỳ yếu ớt, nhưng lại tinh thuần, cô đọng đến mức không thể tưởng tượng nổi, thậm chí mơ hồ mang theo một tia… linh tính dao động, lóe lên rồi biến mất như đom đóm! Khí tức của đốm lửa sao đó, cùng nguồn gốc với bản nguyên Đế Hỏa trong cơ thể Lâm Viêm, nhưng lại dường như cổ xưa hơn, thuần túy hơn! Tựa như một… hỏa chủng bị lãng quên trong bụi trần!

Con ngươi trong veo lạnh lùng của Mộc Dao Quang đột nhiên co rút lại! Đó là cái gì?

——————–

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

cuu-long-doat-vi-ta-that-khong-muon-lam-thai-tu.jpg
Cửu Long Đoạt Vị, Ta Thật Không Muốn Làm Thái Tử
Tháng 2 9, 2026
khong-hop-thoi-thuong-gia-toc-nay-nguoi-hau-deu-la-dai-de.jpg
Không Hợp Thói Thường! Gia Tộc Này Người Hầu Đều Là Đại Đế!
Tháng 1 23, 2025
nguoi-choi-hung-manh.jpg
Người Chơi Hung Mãnh
Tháng 1 21, 2025
linh-di-tieu-nhan-vat-hung-manh.jpg
Linh Dị: Tiểu Nhân Vật Hung Mãnh
Tháng 12 19, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP