Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cuc-pham-ho-hoa-tieu-thon-y.jpg

Cực Phẩm Hộ Hoa Tiểu Thôn Y

Tháng 1 19, 2025
Chương 2561. Độc đoán vạn cổ Chương 2560. Ba tôn dung hợp
nghe-len-nguoi-o-re-tieng-long-nhac-phu-mot-nha-luong-cuong.jpg

Nghe Lén Người Ở Rể Tiếng Lòng, Nhạc Phụ Một Nhà Luống Cuống

Tháng mười một 29, 2025
Chương 92: Lại mở thiên đạo Bá Thể ( Chương cuối ) Chương 91: Phu quân, ta đẹp không?
vo-han-chi-vi-lai-he-thong.jpg

Vô Hạn Chi Vị Lai Hệ Thống

Tháng 2 21, 2025
Chương 278. Mahou Shoujo Kyouko Chương 277. Game thế giới
dong-thuoc-tinh-lam-ruong-theo-bac-hoang-lanh-chua-den-de-hoang.jpg

Dòng Thuộc Tính Làm Ruộng: Theo Bắc Hoang Lãnh Chúa Đến Đế Hoàng

Tháng 1 3, 2026
Chương 392: Khởi đầu mới Chương 391: Vương quyền con đường
ta-dao-ngoan-nhan

Vạn Biến Hồn Đế

Tháng 12 27, 2025
Chương 250 : Người Bị Nguyền Rủa Chương 249 : Gia Tộc Lạ Lùng
nha-ta-ban-yeu-thieu-chu-xua-nay-khong-giang-vo-duc

Nhà Ta Bán Yêu Thiếu Chủ Xưa Nay Không Giảng Võ Đức

Tháng mười một 12, 2025
Chương 923: Lớn phiên ngoại. Chương 922: Phiên ngoại: công tước cùng ô hạc đi qua.
y-hoc-sinh-treo-len-danh-vien-truong-cam-nobel-thuong-rat-hop-ly-a.jpg

Y Học Sinh Treo Lên Đánh Viện Trưởng, Cầm Nobel Thưởng Rất Hợp Lý A

Tháng 1 27, 2026
Chương 238: Đại trạng huống hồ Chương 237: Long mập mạp đại thủ bút
Bắc Vương

Khổ Luyện Võ Đạo: Nhục Thể Của Ta Có Thể Vô Hạn Cường Hóa

Tháng 1 23, 2025
Chương 135. Hiệp Khách Hành!! Chương 134. Ngươi... Ngươi không phải người?
  1. Va Phải Sáng Thế Thần: Đời Ta Từ Đây Xui Có Thưởng
  2. Chính truyện 27. Kẹo chu quả và kẹo mơ màng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chính truyện 27. Kẹo chu quả và kẹo mơ màng

…

Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Bác tức giận nói: – Không được, cởi dây phải tìm người buộc dây, ta phải đích thân đi tìm Giang tướng quân, bắt cậu ấy giúp chúng ta giải quyết vấn đề quân số nan giải này!

Cuộc gặp diễn ra thật chóng vánh, Võ Đại Tướng lập tức quay về Hà Nội nhưng bằng… một cái phất tay của Giang Bình An.

Bầu trời Việt quốc lập tức hiện ra rất nhiều đám mây điện từ có hình cầu, bán kính 10 km, chúng sẽ tồn tại 30 phút và hoàn toàn vô hình, chờ đợi “con mồi” sa vào bẫy của chúng.

Thời gian đầu tháng 01/1961, các bên thế lực đều âm thầm theo đuổi kế sách riêng của mình.

Giang Bình An bên kia đầu dây nở nụ cười tà:

…

Bọn phản động Lào – Campuchia tưởng rằng dân Việt bị rãi bom nên phải chạy trốn. Chúng quyết định tiến sâu hơn vào Việt quốc để kiếm chác… Trên đường đi, hễ chúng gặp nhà thì cướp đốt, gặp ruộng vườn thì chặt phá. Chúng trương dương, ngênh ngang như chốn không người… mà quả thật trên đường bọn chúng đi không có người thật, chỉ có vài chiến sĩ đặc nhiệm giữ vai trò theo dõi, chụp hình quay phim làm bằng chứng tội ác chiến tranh.

Giang Bình An cười ngạo nghễ:

– Chú nói phải, cậu ấy là kỳ nhân luôn thích làm kỳ sự. Nói tuyên chiến là tuyên chiến, nói thôn tính là thôn tính, không hề bận tâm đến ảnh hưởng của quốc tế.

Võ Đại Tướng vội vã khuyên can: – Ấy chết… Bác đừng đi, cậu ấy đã nói giải phóng hết miền Nam thì mới gặp lại Bác. Giờ chuyện này để ta đi mới hợp lý!

Võ Đại Tướng gật gù: – Vô độc bất trượng phu!

Phía Mỹ chờ đợi 10 ngày cho quân chủ lực miền Bắc vào sâu trong Nam, giờ chúng thấy thời cơ đã chính mùi nên lập tức khởi động chiến dịch “Đòn Sấm Sét”.

Bác nhăn mày: – Chú nói cũng đúng! Đây là việc khó, càng vơ vét sức dân càng yếu.

Phía không quân Mỹ không hay không biết, vẫn miệt mài thả bom sau đó phản hồi về Thái Lan lấy thêm bom, tiếp nhiên liệu và bay tiếp.

…

– Chúng ta sẽ tuyên chiến với ai?

– Ha ha ha… Đạo lý lớn ta không hiểu, ta chỉ biết: Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh! Bạn đến nhà thì ta tiếp đón, còn kẻ thù đến thì phải lấy súng ra “phằng… phằng…” bọn chúng. Lần này có máy trăm máy bay thả bom và máy bay bảo vệ, tất cả đến là của Mỹ, Thái Lan lại góp tay cho chúng nên tuyên chiến với Mỹ và Thái Lan là thế phải làm.

– Trên thực tế, những tỉnh vừa giải phóng, số thanh niên đủ điều kiện đi bộ đội có rất ít. Đa số thanh niên đã bỏ nhà theo chúng ta từ trước, số còn lại bị bên Cộng Hoà vơ vét…

Bác gật gù: – Đúng vậy, nhưng chúng ta chạy kịp không?

Giang Bình An: – Trên chiến trường chỉ có máu và lửa. Giữa quốc gia và quốc gia chỉ có lợi ích mà thôi. Cứ đánh thắng xong hạ hồi phân giải, lúc ấy trở thành người một nhà không phải thân càng thêm thân sao?

– E rằng rất khó! Về mặt các chiến sĩ, chúng ta đang tập trung bồi bổ để mọi người phục hồi thể trạng sau thời gian trường kỳ suy dinh dưỡng. Về mặt số lượng chúng ta cũng đang tích cực huy động nhân dân ở các tỉnh vừa giải phóng, nhưng tình hình không khả quan!

– Khà khà khà… thế thì còn gì bằng…

Giang Bình An tức giận, hắn leo lên xe bay Hắc Phượng Hoàng bay đến các tuyến đường chúng đi và bắn đạn điện từ, nhưng dĩ nhiên, hắn phải điều khiển cho nổ cách xa hắn hơn 10 km để tránh bị liên lụy.

– Đồ tốt thì tốt đấy, nhưng ít quá sao đủ xài?

Bi kịch của không quân Mỹ không hề ảnh hưởng đến hai nhóm phản động của Lào và Campuchia, chúng vẫn thực hiện đúng giao kèo, sau một ngày không nghe tiếng bom rơi, vào ngày 23/1/1961, chúng bắt đầu hăm hở thực hiện hành trình “cướp, đốt, phá, giết, hiếp…” trên đất Việt!

Bác buồn bực: – Nhưng lỡ lầm thì sao?

– Việc chúng ta nhờ, Giang tướng quân có giúp được không?

– Không được đâu Giang tướng quân! Nước Mỹ tuy có thèm muốn chúng ta nhưng bọn chúng chưa nhúng tay vào trực tiếp. Thái Lan lại cách xa chúng ta, rất có thể sẽ chỉ là cho mượn sân bay. Còn hai đám quân đội Lào và Campuchia rất có thể chỉ là cáo mượn oai hùm. Nếu tuyên chiến hết bốn nước này Việt quốc sẽ không chịu nổi!

Sau khi than thở, Bác thích thú hỏi nhỏ:

Khi cuộc họp hoàn tất, mọi người ra về, chỉ còn Bác và Võ Đại Tướng hai người nhìn nhau cười khổ.

– Ái chà chà… – Bác chắc lưỡi liên tục – Độc… thật là độc…

Giang Bình An: – Thà giết lầm còn hơn bỏ sót!

– Tuyên chiến với Mỹ, Thái Lan, Lào, Campuchia.

Võ Đại Tướng hạ giọng rỉ vào tai của Bác: – Nó làm tù binh mơ màng sau đó ta nói ra điều gì chúng sẽ tin điều đó và chúng sẽ trở thành binh lính của ta!

– Vì sao?

Vậy là khi người lính này tỉnh táo trở lại, sẽ tin tưởng điều đó và trở thành binh lính trung thành của chúng ta. Từ đó, dựa vào kẹo trên, 20.000 tù binh sẽ biến thành binh lính của chúng ta, chúng ta càng đánh thì số lượng binh sĩ càng tăng, không sợ thiếu quân.

Bác đang nghiên cứu kế hoạch sơ tán người dân, bỗng nhiên thấy Võ Đại Tướng xuất hiện thì hết hồn. Bác hỏi ngay:

– ???

Võ Đại Tướng không ngại đường xa, ngồi trực thăng chiến đấu bay đến Đà Nẵng, nơi Giang Bình An đang tạm trú.

Sài Gòn vẫn áp dụng chiến thuật “địch tới ta lui”. Quân giải phóng cũng tương kế tựu kế, tranh thủ liên tục tiến quân để giải phóng càng nhiều càng tốt: đến ngày 20/1/1961 đã giải phóng thêm 6 tỉnh Quảng Đức, Tuyên Đức, Ninh Thuận, Bình Thuận, Phước Long, Lâm Đồng.

Còn Lào và Campuchia, mặc kệ hai đám quân kia là ai, chúng đã mang cờ và lại là người của hai nước này, chúng ta tuyên chiến là bình thường.

– Bác ơi, giờ chúng ta giống như đang cưỡi hổ khó xuống!

Rạng sáng ngày 21/1/1961, mấy trăm máy bay ném bom và máy bay bảo vệ liên tục xuất phát từ Thái Lan qua Việt quốc ném bom rải thảm từ Trung ra Bắc.

“Ngươi đang làm việc cho chúng ta, hãy đi đánh giặc, khi xuất ngũ sẽ được rất nhiều tiền!”

– Thưa Bác, ta đã gặp mặt được Giang tướng quân, cậu ấy “đưa” giúp ta về đây cho nhanh và an toàn – Võ Đại Tướng nhìn đồng hồ đeo tay – Úi chà… chỉ trong tíc tắc luôn ah!

Hai Bác cháu thổn thức một hồi về bản lĩnh ghê gớm của Giang Bình An, sau đó Bác vào hỏi chính đề:

Và bi kịch lập tức xảy ra, dù là bay đến hay bay về, chỉ cần dính vào “thiên la” mà Giang Bình An đã giăng thì máy bay Mỹ sẽ hư hết vi mạch điện tử, rồi rụng xuống đất tan xác vì không điều khiển được.

Bẫy chỉ hoạt động 30 phút, thế nhưng hiệu quả ngoài sức tưởng tượng, 70-80 % máy bay Mỹ đã rơi tan xác, số còn lại sợ quá án binh bất động bên Thái Lan, các phi công Mỹ bắt đầu sợ bầu trời ma quái của Việt quốc, có nhiều tên đã bị ám ảnh nặng, phải từ bỏ sự nghiệp lái máy bay mãi mãi…

Phía phản động Campuchia có 7000 tên, chia làm ba nhánh tấn công miền Trung, phía Lào có 6000, chia làm 2 nhánh tấn công phía Bắc Việt quốc. Nhưng đi đến đâu chúng đều gặp phải nhà cửa ruộng vườn bỏ hoang, một chiêu thức rất quen thuộc của dân Việt: Vườn không nhà trống.

Võ Đại Tướng hưng phấn chỉ vào hai cái bao bố to đùng bị đưa đi cùng: – Chúng là đáp án đấy thưa Bác, trên cả tuyệt vời luôn. Một bao là chứa kẹo chu quả, giúp các chiến sĩ ăn vào sẽ tăng dinh dưỡng, một bao là kẹo mơ màng…

Phòng tham mưu im lặng, giờ mọi người đã nhận ra ý nghĩ thực sự của Giang Bình An: đánh chiếm Lào, Campuchia, Thái Lan… điều đó quá đáng sợ nhưng cũng quá mê người. Cả Bác và Võ Đại Tướng đều không khuyên được hắn, cuối cùng mọi người đành chấp nhận phương án của Giang Bình An, dù sao phương án này vừa bảo toàn vừa có lợi cho đất nước.

– Ủa, sao chú ở đây?

– Ôi, biết làm sao được, cậu ấy mạnh mẽ quá nên đủ khả năng tùy tâm sở dục. Chúng ta bây giờ chỉ còn cách chạy theo cho kịp mà thôi.

– Ha ha… Bác đừng lo, khi hết ta chỉ cần gọi điện thoại, cậu ấy sẽ đưa tiếp.

Võ Đại Tướng: – Nhưng còn tình hữu nghị?

– Cơ chế nó phức tạp lắm, nhưng đại khái giống như kiểu thôi miên. Ví dụ như một người lính Việt quốc Cộng Hoà, bị ăn kẹo biến thành trạng thái mơ mơ màng màng, sau đó ta nói:

…

Phòng tham mưu ở Hà Nội lại một lần nữa kinh hoàng hút khí lạnh. Lần này Bác không kìm được đã chen vào phản đối:

Võ Đại Tướng đang choáng váng vì bị thay đổi quá nhanh, thấy Bác hỏi thì cố lấy lại bình tĩnh:

Võ Đại Tướng cũng khuyên bảo: – Bác nói rất đúng. Giang tướng quân hãy bình tĩnh, phía Lào và Campuchia, chính phủ hai nước luôn có tình hữu nghị với chúng ta, giờ tuyên chiến rất là khó ăn khó nói! Thái Lan thì lại xa xôi, Mỹ lại càng cách cả một đại dương mênh mông, chúng ta tuyên chiến chỉ tổ chuốc lấy thù oán. Cậu nên nghĩ lại, thêm một kẻ thù sẽ bớt đi một người bạn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngu-thu-ta-that-chi-muon-an-on-mo-tiem-com.jpg
Ngự Thú: Ta Thật Chỉ Muốn An Ổn Mở Tiệm Cơm
Tháng 2 10, 2025
he-chua-tri-than-hao
Hệ Chữa Trị Thần Hào
Tháng 12 21, 2025
tu-danh-dau-bat-dau-lam-toan-cau-dai-lao.jpg
Từ Đánh Dấu Bắt Đầu Làm Toàn Cầu Đại Lão
Tháng 2 26, 2025
one-piece-ta-bi-ep-tro-thanh-tren-bien-hoang-de.jpg
One Piece: Ta Bị Ép Trở Thành Trên Biển Hoàng Đế
Tháng 2 4, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP