-
Va Phải Sáng Thế Thần: Đời Ta Từ Đây Xui Có Thưởng
- Chính truyện 130. Chia của - Chiến thuật bạo binh
Chính truyện 130. Chia của – Chiến thuật bạo binh
Tại một hành tinh được đặt tên Biến Hình Tinh, Giang Bình An há hốc mồm nhìn vài con Biến Hình trùng chúa to dài như một chiếc xe container cỡ lớn.
– E rằng một trăm cao thủ cấp Thiên Hà nếu không bỏ chạy thì phải ôm hận mà chết.
– Vậy là công tử muốn tìm một loại côn trùng năng lực chiến đấu cao, sau đó cho Biến Hình trùng chúa ăn lấy gen… rồi sản sinh ra thật nhiều loại côn trùng đó ư?
– ???
– Vũ khí không có tốt xấu, chỉ quan trọng là sử dụng cho mục đích nào, đối phó ai. Ta sẽ không ngần ngại dùng nó nô dịch kẻ thù nhưng tuyệt nhiên sẽ không điên rồ ra tay với người vô tội.
– Phải! Ta muốn bắt đầu với loài Bọ Ngựa khổng lồ.
– Không, công tử mà chết ta cũng không thiết sống.
– Rồi ai chỉ huy chúng chiến đấu? Ta muốn đào tạo Biến Hình trùng chúa vì trùng chúa có thể điều khiển rất nhiều đàn em thực hiện chính xác mệnh lệnh được giao. Thậm chí chúng ta có thể đào tạo trùng chúa đột phá linh hồn, đột phá cấp Hành Tinh, Thái Dương, khi đó chẳng những có thể khống chế càng nhiều đàn em… mà khi sinh sản, không biết chừng Thái Dương cấp trùng chúa sẽ trực tiếp đẻ ra đàn em cấp Hành Tinh, lúc đó chúng ta phát tài luôn.
– Bọ Ngựa khổng lồ trong hệ thống giao dịch có bán, toàn là phàm cấp, giá cả không cao. Nếu công tử muốn chúng ta mua trực tiếp là được, số lượng không hạn chế.
– Đúng, mãnh hổ nan địch quần hồ. Các cao thủ có thể thoát thân nhưng phía sau họ là các hành tinh, là bộ tộc, là gia đình… làm sao để bảo vệ mọi người? Lúc đó sẽ cần chiến thuật bạo binh chống lại lượng lớn quân địch. Thậm chí chúng ta cũng có thể đem đại quân của mình đi đánh chiếm kẻ thù, lúc đó chúng sẽ phải khóc hận.
– Ha ha ha… tiểu tử ngươi rất hào phóng! Nếu dư dả thì cho ta thêm 5000 Lam tinh là được. Ngươi giao thêm Ô giáp cho ta để ta nghiên cứu dùng linh hồn lực và Ý Chí để tăng phòng ngự cho nó thử xem sao.
– Nhưng mà quá nhanh, chúng được bồi dưỡng sau, mà lại thành công tiến hóa trước bọn Phệ Kim Trùng, Minh Điệp sâu bướm.
Giang Bình An an ủi: – Thôi đừng khóc… Của đi thay người, chúng nó mất đi là cứu mạng ta đấy, nếu ta mà chết là cả đám chết hết luôn!
Thần long: – Liệt Thiên tiền bối, thứ này sử dụng tốn linh hồn lực quá, phải nén vào mấy trăm tỷ linh hồn lực, quá nhiều!
Giang Bình An: – Ta tưởng nó chủ yếu được dùng để chống lại hắc ám, xua tan bệnh dịch, tổn thương…
Thần long chưa kịp trả lời, Elf chi vương đã lắc đầu lia lịa:
Mộc Minh Ái chớp chớp đôi mắt, nàng không ngờ Giang Bình An lại dễ dàng giao báu vật cho mình như vậy. Mới không lâu, vì một Liệt Thiên Đao mà Giang Bình An phải bất đắc dĩ hứa hẹn cưới công chúa Sophie, mà Liệt Thiên Đao thì cũng chỉ ngang ngửa với mảnh vỡ Quang Minh Châu.
Khí linh: – Đúng vậy, nhiều như vậy mà đám Quang Minh tộc lại sử dụng nó thường xuyên đi nô dịch kẻ khác đấy… ta thấy cứ dính đến hai chữ Quang Minh là hỏng hết!
Elf chi vương suy nghĩ hồi lâu, nàng thắc mắc:
Đang có cả một hội đồng cùng xem xét đánh giá mảnh vỡ Quang Minh Châu.
Ha ha ha ha ha ha…
– Ha ha ha… tuyệt vời! Đây là một bước tiến quan trọng của tiểu vũ trụ chúng ta, kể từ đây chúng ta có thể phát triển chiến thuật bạo binh được rồi!
– Làm sao mà nàng làm được?
Khí linh: – Thì cũng có tác dụng đó, nhưng tất cả chủ nhân của nó đều dùng nó đi âm người khác. Giờ đến tiểu tử ngươi, ngươi có đi âm người khác không?
– Đây là sự kỳ diệu của gen Biến Hình. Bọn trùng này rất dễ biến hình vì vậy chúng tiến hóa dễ dàng hơn khi vừa kích thích hai loại gen, vừa được ăn thần rêu.
– Công tử, Biến Hình trùng chúa đã thành công tăng trưởng lên khổng lồ.
Thần long gật đầu nín khóc, Giang Bình An nhớ lại cái vụ ký khế ước chủ tớ, hắn quyết định giao trả Đại ấn ký:
Sophie lần này không còn giữ chân không cho Giang Bình An rời đi, nàng biết Quang Minh tộc sẽ không dễ dàng bỏ qua mọi chuyện vì vậy chỉ ăn cùng một bữa ăn ngắn ngủi rồi chia tay.
Thần long khóc lóc: – Ôi trời ơi… chủ nhân, ta cực khổ lắm mới luyện hóa được 80 tỷ linh hồn lực, giờ bay vèo phân nửa rồi! Chưa kể còn 40 triệu Ý Chí cũng bay đi mất nữa!
– Lúc trước ta quá non yếu phải dùng Đại ấn ký để phát triển nhanh chóng, nhưng nó làm hai ngươi quá nguy hiểm, giờ sự nghiệp ta đã tạm cất bước, ta trả lại hai Đại ấn ký nhé?
– Ah… vậy mấy con trùng chúa này không phải biến thành máy đẻ ra cao thủ cấp Hành Tinh sao?
Cả đám buồn cười, quả thật Quang Minh tộc cùng với Quang Minh Châu quá xứng đôi.
Giang Bình An: – Thôi bỏ cái đám người chim đó đi, dù chúng hận chết ta nhưng trong thời gian ngắn chúng sẽ không làm được gì. Trước mắt chúng ta phải xử lý mảnh vỡ Quang Minh Châu này! Nếu phải có vài trăm tỷ linh hồn lực mới sử dụng được nó thì ở đây chỉ có Mộc Minh Ái là đủ điều kiện sử dụng. Ta quyết định giao sát khí này giao cho nàng sử dụng, sau này gặp kẻ thù nào phù hợp cứ âm thầm nô dịch là được.
– Hi hi hi… Cái này ta hiểu, bảo toàn năng lượng và vật chất là một thiết luật trong liên vũ trụ. Nhưng ta đã nhìn ra chỗ có lợi nhất trong quá trình này rồi…
Giang Bình An cùng Sophie, Mộc Minh Ái thoát đi khỏi hiện trường trở lại biệt phủ.
Elf chi vương: – Công đầu thuộc về Tam Nhãn tộc, họ vừa phá giải thành công gen Cự Hình vừa phá giải thành công gen Biến Hình trên bọn chúng.
– Hả? Thiệt không?
Giang Bình An ôm đầu muốn gục ngã, Elf chi vương cười ngất ngư. Nàng phải dùng chuyện khác báo cáo để cứu rỗi công tử tội nghiệp:
Thần long: – Elf chi vương nói đúng. Ta thề sống chết theo chủ nhân, ngài đừng hòng thoát khỏi ta. Ngoài ra ta nghiêm khắc nhắc nhở ai đó đã từng hứa với ta gì gì đó nhé!
– Khà khà… Chỉ có nàng đủ linh hồn lực. Ngoài ra nàng đang gánh chịu sản xuất Minh Ái trà, là sản phẩm thu lợi rất lớn của chúng ta trong giai đoạn này, mảnh vỡ Quang Minh Châu coi như một phần tâm ý đền bù của ta.
…
…
Liệt Thiên Đao hút lấy 5000 Lam tinh và Ô giáp rồi cũng bay đi mất chỉ để lại thần long, Elf chi vương và Giang Bình An.
Giang Bình An cười khổ nhìn Mộc Minh Ái rời đi trở về Minh Thụ Tinh, hắn không thể nặng bên này nhẹ bên kia.
Giang Bình An tò mò: – Liệt Thiên tiền bối, sao ngài gọi Quang Minh Châu là thứ âm hiểm?
Phái đoàn Quang Minh tộc bị bao vây, hơn 7000 Lam tinh cá cược, bồi gấp ba phải hơn 2 vạn Lam tinh, chuyến này Quang Minh tộc thua tụt cả quần. Nhưng điều tồi tệ hơn là phải về báo cáo chuyện thất bại, đánh mất át chủ bài.
Giang Bình An bị hỏi khó, hắn suy nghĩ một chút rồi trả lời:
Khí linh: – Ngươi không nghe cái tên của nó à! Quang Minh, Quang Minh… ấy vậy mà chuyên đi tẩy não nô dịch kẻ khác.
Rắc rối của kẻ thù, Giang Bình An không thèm biết, hắn chỉ về biệt phủ chỉnh sửa lại xiêm y, tìm góc bí mật xây dựng một toạ tiêu để dùng trong lúc khẩn cấp. Biệt phủ này giờ đã quy về sở hữu riêng của cô gia – Giang Bình An, sẽ không có khách nhân vào ở nữa, hắn hoàn toàn yên tâm toạ tiêu sẽ không bị phá.
Mộc Minh Ái mỉm cười tít mắt, thu mảnh vỡ Quang Minh Châu vào túi nhưng bí mật truyền ý niệm cho Giang Bình An:
– Phải! Nhưng nàng đừng quá mừng. Để làm được điều đó chúng ta phải cung cấp rất nhiều “siêu cấp thức ăn” chứa linh hồn lực và năng lượng nguyên sơ… Như vậy mới mong sản sinh ra được đàn em cấp Hành Tinh.
Mộc Minh Ái: – Tại sao là ta?
Lần đầu khai trương sử dụng Lưu Ly Ảo Ảnh điện lại là từ Xích Hổ Tinh đi ra ngoài, thế nhưng tội nghiệp cho nó, chỉ làm màu nhảy nhót chút xíu, Giang Bình An tạo thêm một toạ tiêu rồi vọt ngay vào tiểu vũ trụ.
– Chiến thuật bạo binh là sử dụng thật nhiều binh lính đặc chủng để đối phó với số lượng quá đông kẻ thù ví dụ như thú triều, trùng triều… Nàng thử nghĩ xem dù có cả trăm cao thủ cấp Thiên Hà nhưng bị cả tỷ hung thú hoặc hung trùng bao vây thì kết quả sẽ ra sao?
Bên trong Đại Náo tiểu vũ trụ.
– Liệt Thiên tiền bối, ta mới thắng cược 29.000 Lam tinh, ngài cần thêm không?
“Xem như là vật đính ước nha!”