Chương 121: Lấy Một Đấu Hai,2.
Bích Ngọc tuy rằng chiến lực cũng rất mạnh, nhưng một đối hai vẫn là chịu thiệt thòi.
Nàng bức lui hai người thế công, tiếp đó dựng Xích Huyết Kiếm tại trước người liên tục bấm pháp quyết.
Về sau đầu tiên là một chút huyết dịch từ trong thân kiếm chảy ra ngoài, sau đó là càng ngày càng nhiều, tốc độ cũng càng ngày càng nhanh.
Chỉ trong vài cái hô hấp, dưới chân nàng đã hình thành một cái huyết hồ rộng hơn 200 mét.
Tịnh Vũ cùng Hoài Nhân thấy cảnh này, trong lòng đều cảm thấy không ổn, vội vàng tiến lên ngăn chặn Bích Ngọc dùng ra đại chiêu.
Nhưng ngay sau khi tiến vào phạm vi huyết hồ, phía dưới bỗng nhiên bay lên hai đạo huyết nhân dẫn đầu đánh tới.
Hai người lúc đầu là kinh ngạc, về sau lại lộ ra biểu cảm khinh thường hừ lạnh.
“Chỉ có trúc cơ hậu kỳ khí tức cũng dám đi ra làm cản tay”.
Tịnh Vũ thanh âm khinh thường tiện đà vung ra một cái, hai đầu vỗ cánh hoả điểu bay ra.
“Đùng” hai tiếng nổ, hoả điểu trực tiếp thiêu rụi hai thân ảnh huyết nhân.
Bích Ngọc thấy cảnh này lại không có biểu tình lo lắng, nàng âm thầm đắc ý cười trộm.
“Huyết nhân dễ như vậy liền bị đánh giết, thế không phải nói rằng ta át chủ bài liền là đồ bỏ đi sao?”.
Giống như để chứng thực lời Bích Ngọc nói, nàng nụ nổ qua đi, huyết nhân bị tạc chỉ còn nửa cái thân hình, nhưng cũng không ngã xuống, mà lấy một tốc độ cực nhanh hồi phục lại như ban đầu.
Mà không riêng chỉ có thế, vài cái hô hấp sau hai đạo huyết nhân nữa tiếp tục được triệu hồi lên, khí tức cũng là trúc cơ hậu kỳ.
Thấy như vậy một màn, cả hai vị giả đan chân nhân đều trong lòng nặng nề, Hoài Nhân cắn răng phẫn nộ lên tiếng.
“Đáng chết, nàng này rốt cuộc là còn bao nhiêu đại chiêu quỷ dị nữa?”.
Tịnh Vũ lại trái ngược, lão lúc này biểu cảm bình tĩnh hơn rất nhiều.
“Hoài Nhân lão đệ, ngươi mau đi ngăn cản nàng này tiếp tục thi pháp, mấy đạo huyết nhân này cứ giao cho ta liền có thể”.
Hoài Nhân đương nhiên nghe hiểu, vội vàng né qua ba đạo huyết nhân cản đường đánh thẳng tới Bích Ngọc.
Trong đó một đạo huyết nhân còn dự định tiến lên, nhưng bị Tịnh Vũ chân nhân một chưởng cưỡng ép đánh trở về.
Bích Ngọc thấy Hoài Nhân cầm trong tay pháp bảo lao tới, cảm thấy bốn đạo huyết nhân đã tạm thời đủ cùng Tịnh Vũ giao chiến, nàng này cũng không tiếp tục thi pháp nữa.
Dù sao duy trì càng nhiều huyết nhân, áp lực lên nàng cũng sẽ càng lớn.
Cầm Xích Huyết Kiếm trong tay, cùng với Hoài Nhân đối đầu một một lại không hề rơi vào thế yếu, thậm chí đôi khi còn hơi chút nhỉnh hơn.
Ở một chỗ khác chiến trường, Trường Phong Chân Nhân nhìn thấy Bích Ngọc như vậy dũng mãnh, lão trong lòng sát ý càng thêm mãnh liệt.
“Không thể để tiểu nha đầu này tiếp tục trưởng thành, nếu không sau này chính là một đại uy hiếp đối với Tông môn”.
Nhìn Bích Ngọc lấy một địch hai lại không hề rơi vào hạ phong, trong lòng Trường Phong vô cùng nặng nề.
Chưa đột phá kim đan đã có như vậy chiến lực, nếu sau này đột phá kim đan không biết còn kinh khủng đến mức nào.
Phải biết trước kia lão khi ở trúc cơ viên mãn, cũng chỉ cùng một vị khác giả đan miễn cưỡng đánh hòa, đó vẫn là do người kia chưa dùng đến pháp bảo.
Cửu Huyết một bên cảm nhận được Trường Phong trong ánh mắt nổi lên sát ý, lão cười lạnh lên tiếng chế nhạo.
“Sao vậy, Thanh Hà tông các ngươi phái ra hai tên giả đan cùng nhà ta Một cái trúc cơ đánh còn chưa đủ mất mặt, bây giờ lại muốn tự mình ra tay rồi?”.
Nghe được chế nhạo lời nói, Trường Phong chỉ hừ lạnh một câu, cũng không lên tiếng đáp lại, chẳng qua trong tay uy lực đại chiêu cùng pháp bảo không ngừng gia tăng thêm uy lực.
Tùy tiện đánh ra một chưởng, trăm nghìn đạo lưỡi đao gió phóng ra công kích địch nhân.
Cửu Huyết thấy vậy vừa cẩn thận ngăn chặn thế công, trong lòng cũng vô cùng đắc ý.
Bích Ngọc chính là đệ nhất thiên tài Huyết Hà Tông thế hệ này, được cả tông môn không tiếc tài nguyên bồi dưỡng.
Quả nhiên nàng này cũng không khiến mọi người thất vọng, thiên phú cao, tu hành lại cực kỳ chăm chỉ, tâm tính lại thận trọng.
10 tuổi tu hành, 70 tuổi đã là trúc cơ viên mãn, căn cơ cực kỳ vững chắc, không chút phù phiếm bất ổn, có như vậy hậu bối làm sao không khiến hắn đắc ý cho được.
Tuy là đắc ý, nhưng Cửu Huyết trong lòng lại càng thêm nghiêm nghị cùng thận trọng.
“Dù sao nhìn biểu hiện Trường Phong sát ý nổi lên, biết đâu được sẽ nhân cơ hội ta không chú ý mà thừa cơ tập sát”.
Cũng đừng nói cái gì chính đạo sẽ không làm ra vô sỉ sự tình, đối với bất kỳ thế lực nào cũng vậy, chỉ cần là việc có lợi cho mình thế lực phát triển, đồ môn diệt tộc cũng chỉ là chuyện nhỏ, sau đó chỉ cần kiếm đại một cái lý do cấu kết ma đạo là xong.
Chứ chưa nói đến Bích Ngọc vỗn dĩ là ma đạo người, ám sát được nàng, Trường Phong không chỉ sẽ không mất mặt, ngược lại còn được toàn môn phái tung hô ca tụng.
Một thanh trường mâu từ trên trời giáng xuống, giống như lưu tinh phi xuống.
Bích Ngọc thấy cảnh này sắc mặt hơi biến, đòn tấn công này lực áp bách cùng phong tỏa quá mạnh, không thể ngạnh kháng.
Nàng vội vàng bấm pháp quyết: “Huyết Di”.
May mắn trong khoảng khắc trường thương lam mâu sắp đánh tới, xung quanh người tạo ra một đạo huyết mang, nhoáng cái thân hình biến mất, xuất hiện tại nguyên lai vị trí 50 mét bên ngoài.
Lam mâu mang theo cuồng phong thủy lãng, xé toạc một mảnh huyết hồ lao thẳng xuống mặt đất.
Thông qua mảnh huyết hồ bị xé rách, Bích Ngọc nhìn thấy bên dưới lam mâu phi trúng địa phương, một mảnh hơn 300 mét phạm vi trực tiếp nổ tung, tạo thành một hõm sâu không thấy đáy.
Hơi nuốt một ngụm nước bọt, Bích Ngọc trong lòng hơi kinh, nếu không có Huyết Di, lần này e rằng nàng không chết cũng phải chịu thương nặng.
Nhưng dù sao nàng cũng là thiên chi kiêu nữ, rất nhanh liền lấy lại tinh thần, nhìn lên thấy Hoài Nhân sau khi phóng ra một đòn, sắc mặt trắng bệch, thân hình lung lay bất ổn.
Ngay lập tức ánh mắt phát sáng, nàng này biết đây chính là cơ hội tốt nhất để chém giết địch nhân.
Trong tay Xích Huyết Kiếm lưu động, linh lực trong cơ thể dũng trào truyền vào kiếm.
Hoài Nhân nãy giờ giao chiến vẫn luôn có cảm giác bị bó tay bó chân, hắn luôn bị Bích Ngọc nàng này áp chế.
Trong lòng tức giận, nắm bắt lấy cơ hội đánh ra mình một đòn mạnh nhất, mang theo cả pháp bảo lam mâu đánh ra.
Đại chiêu này của lão có tốc độ cực nhanh, lại mang theo lực áp bách lớn, khiến địch nhân dưới áp lực gần như sẽ không thể di chuyển.
Trước kia lão đánh ra đại chiêu này, tất cả đối thủ đều chỉ có một cách đó là ngạnh kháng, đây cũng là lão một át chủ bài.
Nhưng chưa từng nghĩ tới, vậy mà bao nhiêu giả đan tu sĩ đều phải ngạnh kháng chịu trọng thương, đến lúc tấn công một tiểu nha đầu chỉ là trúc cơ đỉnh phong lại không có tác dụng.
Một chiêu thuấn di của nàng này quá mức ảo diệu, hắn cũng chưa từng nghĩ tới ngay cả kim đan tu sĩ cũng không thể làm được chuyện, lại bị một tiểu tu sĩ mới là trúc cơ làm tới.
Trong lòng còn đang ảo não không thôi, bỗng nhiên Hoài Nhân cảm nhận được sát cơ nồng đậm tới cực điểm nhắm vào mình: “Không tốt”.
Hoài Nhân sắc mặt cuồng biến, thấy phía dưới Xích Huyết Kiếm rời đi chủ nhân, mang theo sắc bén cùng máu tanh khí tức nhắm mình mà đến.
Cực phẩm phòng ngự linh khí là một chiếc đại đỉnh được đem ra đặt trước mặt, một tấm tam giai phòng ngự phù lục cũng được hắn nắm trong tay kích hoạt lên.
Hết chương !.