Ngoại truyện 1 (3): Ngày thứ 3
Ngoại truyện 1 (3):
Norvarna.
Ngày thứ 3.
7:11
Y hệt bữa hôm qua, sáng sớm, Luke một lần nữa đi vào phòng Povisco kiểm tra.
Mọi thứ vẫn như cũ, ông ta vẫn nằm đó bất động, ngáy o o trên giường.
Thứ duy nhất thay đổi có lẽ là vị trí nằm, hẳn là khoảng tối hôm qua, Povisco có tỉnh dậy một lần, uống miếng nước, đi vệ sinh rồi leo hẳn hết lên giường ngủ tiếp.
Nhìn bộ dáng ngủ như chó chết này của ông, Luke không nói gì, chỉ lẳng lặng đi vào nhà vệ sinh, đổ đầy chai nước mình mang theo rồi quay trở lại phòng ngủ….
Không ngần ngại dốc ngược đổ hết chai nước đó lên mặt Povisco.
Đùa, họ đến thành phố này là để đi công chuyện, không phải đi chơi, ngày đầu tiên chưa có gì thì còn châm chước được, nhưng bắt đầu từ hôm nay, trước khi có sự đồng ý của cậu, đừng tên Mafia nhà Luckbolts nào mơ tưởng uống được một giọt rượu.
Ọc Ọc Ọc!
“Sặc!” Nước lạnh đổ ào ạt lên mặt, Povisco rất nhanh sặc nước bàng hoảng tỉnh lại. “Gì vậy cậu Luke?”
Clap! Clap!
Tiếng vỗ tay vang lên, hai Mafia trực sẵn bên ngoài bước vào theo lệnh Luke.
Povisco mới tỉnh, còn chưa kịp định thần thì đã bị lôi ra ngoài.
…
Vài tiếng sau…
“Xin cảm ơn thưa ngài, vật tư sẽ được kiểm kê và vận chuyển đến Rietti sớm nhất có thể, cảm ơn vì sự hợp tác thưa ngài.”
“Không có gì, ta cũng mong hai gia đình sẽ có nhiều cơ hội hợp tác hơn trong tương lai.”
Sau khi bị lôi ra khỏi phòng, Povisco bị cưỡng ép mặc lên người một bộ suit mới được chuẩn bị sẵn thay cho bộ đồ bẩn thỉu giặt không hết mùi bữa qua, rồi bị lôi ra xe đi thẳng đến dinh thự nhà Lauvos.
Trên đường, Luke có thuyết minh sơ qua tình hình.
Thoạt nhìn, Povisco trông có vẻ không đáng tin cậy, nhưng là một trong những thuộc hạ lâu đời nhất của Liena, chút chuyện chính sự ông có thừa khả năng lo liệu.
Đến nơi, Luke đáng lẽ vô phận sự phải chờ ở ngoài xe, cậu lại có chút lo lắng Povisco vẫn chưa hết say và nói gì đó lung tung, nên cũng đi vào theo luôn.
May thay, cuộc giao dịch diễn ra thực suôn sẻ khiến hành động của cậu có chút dư thừa.
Bên Lauvos như chỉ muốn xả hàng cho nhanh còn làm chuyện khác nên không kỳ kèo trả giá, dứt khoát đẩy giá thị trường ra.
Povisco đại diện cho nhà Luckbolts cũng không có vấn đề gì, chất lượng đảm bảo, giá cả phải chăng, ông không ngần ngại chốt deal ngay và luôn.
Hai bên nhanh chóng bắt tay hợp tác.
“Nếu không phiền, phu nhân nhà Lauvos cùng công tử muốn mời mọi người ở lại ăn trưa có thể chứ?” Bàn bạc xong, người quản gia, có vẻ như kiêm luôn vị trí thân tín của Don nhà Lauvos đưa ra lời mời.
“Xin lỗi, nhưng chúng tôi đã đặt bàn trước rồi, dịp khác, nếu có cơ hội.” Lịch thiệp từ chối hảo ý của đối phương, Povisco mang theo Luke rời đi.
Ra ngoài dinh thự Lauvos, hai người bước lên xe trở về khách sạn.
“Ai dà, suôn sẻ hơn ta nghĩ, không ngờ nhà Lauvos dứt khoát ký hợp đồng đến vậy.” Trong khi chờ tài xế khởi động, Povisco cởi chiếc áo suits ngoài nóng nực vắt lên ghế.
“Đúng vậy, dứt khoát một cách bất thường.” Khác với biểu tình thoải mái của ông, Luke vẫn thực cẩn thận đưa ra suy đoán của mình.
“Cũng có thể là do tôi nghĩ quá lên, nhưng mà không phải mọi chuyện dường như đang ‘dễ’ một cách bất thường sao. Ý tôi là, nó giống như nhà Lauvos đang xúc tiến mọi thứ diễn ra nhanh hơn vậy.”
“Nhanh không phải là tốt hơn sao?” Povisco không hiểu hỏi.
“Thì thế, nhưng mà không hiểu sao tôi lại có một linh cảm kỳ lạ về điều này, như thể họ không vui vì chúng ta ở đây vậy.”
“Haha, ta cũng sẽ chẳng vui vẻ gì nếu phải đón tiếp những thành viên của gia tộc lớn như nhà Bellones đâu.” Không chỉ Povisco, điều này thì tài xế Mafia ngồi trước cũng đồng tình gật đầu.
Nhà Luckbolts có trụ sở ngay gần thủ đô, công việc tiếp đón các ông lớn diễn ra khá thường xuyên, và thật sự thì rất mệt mỏi. Cứ mỗi lần sắp phải tiếp ai đó, để tiết kiệm chi phí thì Liena lại sai họ đi chạy vặt đủ thứ, khó thì không, nhưng cực kỳ phiền, và chán, nên thành ra chả ai thích cả.
Đây không chỉ là tình trạng của mỗi mình họ, mà hầu như là của các thành viên Mafia tầm trung và thấp trong các gia đình, tổ chức hoành tráng chỉ mang lại mặt mũi cho những người đứng đầu, họ cùng lắm chỉ được ăn ké chút đồ thưa, thậm chí là chẳng có, thích làm sao được.
Luke còn nhỏ nên chưa bị hành, nhưng cậu đã nhiều lần nhìn thấy cảnh những người khác phải chạy hộc hơi đi chuẩn bị cho những cuộc tiếp đón nên cũng hiểu phần nào.
“Mong là vậy đi.” Cậu gật đầu, rồi im lặng trên hết đoạn đường về khách sạn.
…
Chiều hôm đó.
“Làm ơn!”
Ngay trong nhà hàng khách sạn, một đống Mafia đồng loạt cúi đầu trước một đứa trẻ.
“…” Gập quyển sách trên tay lại, Luke vô ngữ nhìn những người đàn ông “khốn khổ” trước mặt.
“Chỉ một chút thôi, lần này đảm bảo sẽ không say ngoắc cần câu như bữa trước đâu, tôi hứa.” Povisco, người có vẻ như/chắc chắn là cầm đầu đám này mở miệng cố gắng thuyết phục.
Nhưng mà…
“Không là không, bà già đã quán triệt rồi, trừ khi đã xong hết tất cả mọi việc, còn nếu chưa thì không bất cứ một người nào được phép đụng tay vào một giọt rượu nào cả.” Luke lắc đầu thẳng thừng từ chối.
“Còn nữa, một khi đã uống rồi, tôi chẳng thể nào kiểm soát được mấy người cả!”
Kỳ lạ là, thông thường, mỗi khi Luke nói như thế này, sẽ có từ một vài đến đa số Mafia hùa theo tỏ ra bỏ cuộc.
Nhưng ngày hôm nay, tất cả họ đều không hề tỏ ra như vậy, thậm chí, có một số người còn cười thầm.
“Ý cậu là, miễn có thể kiểm soát được, cậu sẽ đồng ý cho chúng tôi đi uống đúng chứ?” Povisco, người bên ngoài thoạt nhìn giống dân hệ cơ bắp không não nhưng thực chất lại tương đối nhạy bén, nhận ra lỗ hổng trong lời nói của Luke, bình tĩnh đáp.
“Hả?” Luke còn chưa kịp phản hồi, vài Mafia đã tiến đến nâng cậu lên rồi nhanh chóng tụ tập ra xe.
Đến khi định hình lại thì cậu đã ngồi riêng một chỗ với một cốc sữa nóng trên bàn.
Đối diện bên kia, Povisco cũng những Mafia khác đã bắt đầu Order bia, rượu cùng đủ thứ đồ nhắm khác.
“Hừ.” Nhìn bàn đối diện có dấu hiệu bắt đầu ầm ỹ lên, Luke hung ác nhìn qua một chút, nhưng rồi cũng chỉ có thế, cậu thở dài ra một hơi rồi cầm ly sữa lên uống.
Đúng như mấy gã Mafia kia dự tính, một Luke non nớt không có quá nhiều quyết đoán trong những việc không quá ảnh hưởng đến mình, thấy mọi chuyện đã rồi, cậu cũng chỉ mặc kệ rồi cho qua mà thôi, đừng chủ động chọc chó/rồng con là được.
Bỏ qua bọn họ, Luke bắt đầu nhìn quanh quán nhậu này.
Có thể là vì có thêm một thành viên nhỏ tuổi, Povisco không dám dẫn cậu đến những nơi dành riêng cho người nhớn trong thành phố, Don Liena sẽ xé xác ông nếu biết chuyện, thay vào đó, họ cố tình chọn một quán nhậu bình dân nằm gần ngoại ô.
Người chủ quán vầ nhân viên ở đây là một nhóm thợ săn nhỏ (Trừ thú quý hiếm thì Siracusa cho phép người dân săn bắn bình thường) họ sẽ vào cánh rừng gần thành phố săn bắn vào buổi sáng và mở quán khi mặt trời lặn, đây là những gì Luke nghe được trong khi Povisco vừa gọi món, vừa nói chuyện phiếm (Thăm dò) người chủ quán.
Nói thật, ông ta tìm được một nơi khá tốt.
Khắc hẳn với trong thành phố ồn ào, nơi đây yên tĩnh hơn hẳn (Thật ra là do Povisco đem phí công tác ra bao luôn quán, Luke không biết) thịt tươi và rau rừng được thu hoạch từ buổi sáng, không có gì phải phàn nàn.
Nhìn đống đồ ăn (Đồ bịt miệng) trên bàn, Luke tỏ ra mình không phiền với điều này, cậu quyết định châm chước một chút cho mấy người kia, chỉ cần không đi quá giới hạn….yeah… chỉ cần không uống quá khuya và gọi taxi chở về là được.
Vấn đề duy nhất hiện có là an ninh khu vực quanh đây, theo những gì cậu được kể thì trật tự quanh các vùng biên giới khá là loạn, lại còn gần ngoại ô nữa chứ. Nhưng dù nói vậy, trừ khi là một âm mưu rõ ràng nhắm vào nhà Luckbolts, không thì chẳng ai đủ dại để tập kích cánh tay phải của Don Liena đâu.
Thế nên có thể tạm thời an tâm, Luke ngồi riêng ra một bàn cũng bắt đầu ăn uống, khác với đám người lớn kia, cậu ăn thực sự ít, chỉ một chút là no.
Dùng bữa xong, uống hết ly sữa, Luke mặc kệ mấy người kia, thấy không còn gì thú vị nữa thì đi thẳng ra ngoài quán.
Bây giờ mới tầm cỡ 5 giờ chiều hơn, trời vẫn còn sáng, cậu muốn đi dạo loanh quanh một chút rồi quay trở lại ngay.
Tất nhiên, vì ngồi một mình nên chẳng ai biết ý định đó của cậu, thấy Luke đi ra ngoài, Povisco nhìn về phía một Mafia.
Người kia hiểu ý gật đầu, đội mũ vào đứng dậy, bảo trì khoảng cách đi ngay theo sau Luke.
Mặc dù biết thằng con mình nhặt về trưởng thành rất sớm, dù mới có 4-5 tuổi đã chững chạc hơn những đứa trẻ khác rất nhiều, Liena vẫn chẳng thể nào an tâm khi để cho nó đi ra ngoài một mình. Đặc biệt, những đứa ‘trưởng thành’ sớm lại luôn không biết tự lượng sức mình, cứ cố tình vướng vào những rắc rối không cần thiết.
Vì vậy, trong khi giao nhiệm vụ cho Povisco, cô đã nhấn mạnh rất nhiều là phải luôn để mắt tới Luke, dù cậu có đi đâu thì cũng phải có người theo cùng.
Mệnh lệnh này sau đó được quán triệt đến từng thành viên nhà Luckbolts tham gia chuyến đi, bây giờ chẳng phải mở miệng, chỉ cần ra hiệu một cái thì sẽ có người chấp hành.
…
Rời khỏi quán nhậu, Luke vô mục đích đi lòng vòng quanh khu ngoại ô.
Hiện tại đang là giờ tan tầm, cậu thấy có một khu chợ nhỏ nên đi vào xem thử, nhưng cũng chẳng có gì nên rời đi luôn.
Đi lung tung một tẹo nữa cũng thấy chẳng có gì thú vị, có chút cảm thấy hối hận vì không mang theo cuốn sách đang đọc dở.
Đang định quay trở lại quán nhậu kiếm đường kéo Povisco về thì Luke chợt để ý bên kia đường, hai đứa trẻ (Có vẻ là mô côi) đang ngồi ăn xin ở đó.
Đứng từ xa nhìn bộ dáng lam lũ bẩn thỉu của chúng, Luke nổi lên một chút thương hại, bèn đi qua đó.
…
Rọt rọt rọt!
“Erwin, mình hết đi nổi rồi.” Hai đứa trẻ mồ côi đã đi khắp ngoại ô Norvana trong ngày hôm nay, bởi vì xuất thân của mình, chúng chẳng thể bước vào thành phố, và người dân sống ngoài ngoại ô thì cũng chẳng giàu có gì cho cam.
Nhìn vào vài đồng bạc lẻ nằm trong chiếc hũ kim loại, thu hoạch hôm nay lại chẳng có bao nhiêu, đứa trẻ tên là Erwin thở dài một hơi.
“Ngồi nghỉ một chút đi rồi chúng ta về, nhiêu đây chắc cũng đủ để mua hai ổ bánh mì nhỏ rồi, chia cho mỗi người một mẩu chắc đủ thôi.”
Nghe cậu nói, cô bé đi bên cạnh cũng trầm hẳn xuống.
Bọn họ đã ăn vụn bánh mì khô gần như cả năm nay, đôi khi thì có thêm chút mứt hoặc bơ gần hết hạn sử dụng, cảm giác khô khốc đó đã chán ngấy cả cổ, nhưng vì cũng hiểu hoàn cảnh hiện tại, cô bé cũng chẳng đòi hỏi gì.
Hai người quyết định tìm một bên vệ đường ngồi xuống nghỉ ngơi trong chốc lát, thuận tiện nhìn xem có ai đi ngang qua và cho họ một chút tiền lẻ không.
Đang giờ tan làm, nhân công trở về trên con đường chiều này cũng nhiều, nhưng hiển nhiên chẳng ai đứng lại cả, lo thân mình còn chưa xong, ai lại rảnh chuyện đi lo cho người khác, với lại còn chưa chắc chúng có thứ đó trên người không.
Hai đứa trẻ vốn cũng chẳng trông đợi nhiều, định bụng chờ thêm tí nữa rồi về, thì bỗng nhiên, một bóng đen xuất hiện ngay trước mặt, che khuất ánh mặt trời đang chiếu về phía họ.
“…” Luke nhíu mày nắm chặt mắt xoa xoa, vừa rồi hơi thất lễ chút, một trong hai đứa trẻ mồ côi là nữ, và bộ quần áo rách rưới chúng mặc căn bản chẳng thể che nổi thân thể suy dinh dưỡng của chúng.
Hai đứa trẻ cũng thực bất ngờ khi có một người dừng lại trước chúng, đứa bé trai rất nhanh giật mình lấy lại tinh thần, nó đưa chiếc hũ kim loại ra nói.
“Thưa quý ngài, liệu ngài có thể buông một chút lòng hảo tâm mà giúp đỡ hai đứa trẻ nghèo hèn này được không ạ?”
Dù người trước mặt chẳng cao hơn mình bao nhiêu, Erwin vẫn cẩn thận, nhẩm từng chữ mình nghe lỏm được từ mấy tên giang hồ trong xóm nghèo thường xuyên tâng bốc người khác ra xắp xếp lại nói ra.
Người trước mặt này đang mặc trên người một bộ suit đen lịch thiệp nhìn thôi cũng đã biết mắc tiền và rõ ràng rất có thể là một Mafia.
Erwin từng được những đứa trẻ lớn hơn trong khu ổ chuột kể về những người này, Mafia là những người đang điều hành thành phố và cực kỳ đáng sợ, khi thấy họ thì tốt nhất nên tránh đi chỗ khác thì hơn.
Cô bé mồ côi nhận ra điều này thì ngay lập tức muốn chạy trốn, bị Mafia theo dõi không bao giờ là chuyện tốt, nhưng cậu nhóc đã bị cậu nhóc giữ lại.
Không biết vì sao một Mafia cao quý lại dừng chân trước hai đứa trẻ bên vệ đường thế này, nhưng tốt nhất là nên cố gắng hành sử một cách bình thường.
Mang theo suy nghĩ chín chắn như vậy, nhưng không thể chối bỏ sự thật rằng đôi chân của cậu nhóc Erwin đang run rẩy, sau lưng lúc này đã chảy đầy mồ hôi.
Quan sát hai đứa trẻ mồ côi tỏ ra sợ hãi, Luke không nói câu nào, trong lòng như thể đang tính toán nên nói gì cho hợp lý.
Rồi như nghĩ ra gì đó, Luke thọc tay vào túi quần xong đưa lên cao, búng tay một cái.
Leng keng!
Một đồng xu vàng gọn gàng nảy leng keng vào trong chiếc hũ sắt làm hai đứa trẻ mồ côi trợn trong mắt.
Hiện nay, Grey Halls dưới lệnh Miss Sicily đã thực hiện nhiều cuộc cải cách nhắm vào nền kinh tế, tuy đã bắt đầu chuyển sang sử dụng tiền giấy là chủ yếu, song, một số thành phố ở Siracusa vẫn lưu hành tiền xu.
Trong ba loại tiền xu thường thấy, một đồng vàng có mệnh giá lớn nhất.
Dù không trị giá bằng tiền giấy, một đồng vàng vẫn đủ để cho một gia đình hạng vừa có một bữa ăn thịnh soạn.
Ngoài ra, sau khi chuyển đổi hoàn toàn sang tiền giấy, tiền xu lại càng trở nên quý hơn vì giá trị sưu tầm, nhiều người sẵn sàng chi một khoản tiền lớn hơn nhiều so với giá trị để sỡ hữu chúng, Luke đếch biết tại sao, nhưng cậu hay được khách của Liena tặng thứ này.
Ít ra thì hiện tại, ngoài trang trí trong phòng, nó cũng có một chút tác dụng.
“Đây là…”
“Một đồng vàng.”
“Nó đủ để chúng ta mua rất nhiều bánh mì?”
“Đúng vậy!”
Thấy hai đứa trẻ dán mắt vào đồng tiền sáng bóng, Luke nở nụ cười nhẹ khiến cậu trở nên bớt đáng sợ trông thấy, đồng thời cũng khiến hai đứa trẻ nhớ lại có người đang đứng trước mặt chúng.
“Xin lỗi thưa quý ngài, nhưng bọn cháu không thể nhận thứ này được.” Bất ngờ, dù nắm trong tay một đồng vàng quý giá, cậu bé Erwin lại cầm nó lên và trả lại cho Luke.
Điều này nằm ngoài dự kiến của cậu, bởi vì thông thường thì bất cứ đứa trẻ nào cũng không cưỡng lại được những thứ sáng lấp lánh.
Hay là nó không biết giá trị của thứ này?
“Sao vậy? Nhóc không thích nó à?”
“Cháu thích, nhưng mà…” Erwin đang định trả lời thì một giọng nói vang đến.
“Tôi e rằng quyết định của thằng nhóc đó là đúng đắn, thưa sếp nhỏ.” Đó là Mafia được Povisco cử đi theo Luke nhằm đảm bảo cậu an toàn.
“Ý ông là sao?” Luke cũng đoán rằng Povisco sẽ cho người đi theo đảm bảo mình an toàn nên không trách cứ việc tại sao lại bám theo, chỉ quay sang chờ đợi lời giải thích.
“Haha, khá khen mấy đứa nhóc này rất tỉnh táo và không bị cám dỗ với đồng tiền, bởi vì cho dù có cầm được một đồng vàng trên tay, bọn chúng cũng chẳng thể nào sử dụng được nó đâu.” Nhìn tán thưởng hai đứa trẻ mồ côi một cái, người Mafia bắt đầu giải đáp thắc mắc.
Đây là sự thật, cho dù cầm một đồng vàng trên tay, tìm cách tiêu thụ nó ở khu ổ chuột tại các thành phố lớn đã tương đối khó, đừng nói tới một thành phố bình thường ngay sát biên giới này.
“Chưa hết, cậu nghĩ gì về việc sẽ có một kẻ nào đó biết việc một đứa trẻ mồ côi nắm trong tay một đồng vàng?”
“Thì ra là vậy, là tôi nghĩ không khéo.” Luke gật đầu, là một đứa trẻ thông tin, cậu thừa biết chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo.
Nếu như có một kẻ xấu này đó biết về chuyện một đứa trẻ mồi côi có được một đồng vàng, hắn sẽ ngay lập tức nổi lòng tham và muốn cướp đoạt nó, tình huống tệ nhất, có thể chính chúng sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng.
“Đúng là sếp nhỏ, rất sáng suốt.” Thấy cậu hiểu ra rất nhanh, tay Mafia không khỏi hùa theo ‘khen ngợi’ nịnh bợ vài câu.
Luke không phản ứng gì với lời tâng bốc đó, cậu nhận lại đồng tiền từ cậu nhóc Erwin.
“Vậy thì tôi sẽ nhận lại nó, và để bù cho đồng tiền này…”
Rọt rọt rọt!
Tiếng bụng réo lại vang lên cắt ngang giọng nói khiến cô bé mồ côi xấu hổ, còn những người khác thì cười rộ lên.
“Vậy thay thế nó bằng đồ ăn đi. Ông, cầm lấy tiền này và mua gì đó về đây cho hai đứa nó đi, nhanh lên trước khi trời tối.” Nhìn bầu trời hoàng hôn đỏ rực dần buông xuống, Luke quay sang ra lệnh cho người Mafia. “Rồi sau đó đưa chúng về chỗ ở an toàn.”
“Vậy còn cậu thì sao, sếp?” Mafia không đáp ứng ngay mà lo lắng hỏi.
“Tôi?” Luke tính toán rồi trả lời. “Chắc là tôi sẽ trở lại chỗ Povisco thôi, trời cũng sắp tối rồi.”
“Vâng, vậy lát nữa tôi sẽ trở lại.” Nghe vậy, người Mafia mới gật đầu, dẫn hai đứa trẻ mồ côi đang có ấn tượng tốt hơn chút với Mafia, rời đi.
Còn lại Luke, như đã nói, cậu một đường trở lại quán nhậu.
Nhưng khi vừa về đến nơi, cậu nhìn thấy Povisco mang theo biểu cảm nghiêm trọng, cùng những người khác vọt ra khỏi quán rượu.
Nhìn thấy Luke đang đi đến, ông thở dài một hơi đi nhanh đến chỗ cậu.
“Có chuyện gì thế?” Đây là lần đầu tiên Luke thấy Povisco làm vẻ mặt nghiêm trọng như vậy, liền hỏi.
“Không có thời gian giải thích đâu, xe sắp đến rồi, tôi sẽ giải thích trên đường đi.”
“Hở?” Ông nói, càng làm Luke cảm thấy nghi hoặc hơn về chuyện gì đã xảy ra.