Chương 98.5: Ngày thứ 9 (6)
Chương 98.5:
“Lũ khốn nạn!”
Tin tức trại tị nạn bị tập kích như sét đánh ngang tai Wei Yenwu khi ông còn đang đứng ở trên tiền tuyến.
Tình hình nội thành ngày thứ 9 khá là tốt, tuy mức thương vong trong ngày đạt đến con số cao nhất từ đầu cuộc chiến đến giờ, lực lượng
cảnh vệ Lungmen vẫn đứng vững trước đợt tấn công tổng lực (Thật sự) của Ursus.
Đến hiện tại, có thể nói quân Ursus đang bế tắc trong việc công hạ Lungmen.
Nhưng ông cũng không nghĩ rằng, Kaschey có thể hèn hạ đến mức kéo người thường vào cuộc chiến này.
Và trên hết, ở trại tị nạn…
“Wei, tôi biết cậu lo cho gia đình mình nhưng bình tĩnh lại đi.”
Nếu không có Hisomaru đứng ở đó giữ lại, có lẽ Wei Yenwu sẽ ngay lập tức bỏ mặc phòng tuyến và chạy về.
“Có bất kỳ báo cáo chi tiết nào về tình trạng hiện tại của trại tị nạn không?” Đặt một tay lên vai giữ chặt Wei đang không giữ được sự
bình tĩnh lại, Hisomaru bắt đầu tự chủ xử lý tình hình.
“Một số lực lượng vũ trang của ta ở đó đang bắt đầu giao chiến với quân địch, theo những xác nhận sơ bộ, chúng dường như không có nỗ
lực bắt giữ thường dân cũng như thảm sát dân tị nạn, chỉ có một nhóm quân nhỏ đối đầu với ta.”
“Vậy thì chắc hẳn chúng đang nhắm đến một điều gì đó quan trọng, thứ mà ai trong chúng ta cũng biết. Và ta phải nhắc lại một lần nữa,
nếu cậu không thể giữ được sự bình tĩnh lúc này, mọi thứ sẽ kết thúc, Wei Yenwu!”
“Hừ.” Wei giận giữ hừ một tiếng đánh bật cánh tay Hisomaru ra, nhưng ít nhất hiện tại ông không có dấu hiệu là sẽ chạy đi nữa.
Vừa rồi chỉ là nhất thời lo lắng, khi mà vợ ông đã quyết định ở lại Lungmen, Wei cũng đã lường trước việc này có thể xảy ra.
“Ảnh vệ! Xác nhận tình hình đi!” Wei Yenwu gọi to, để một ảnh Vệ xuất hiện ngay giữa căn phòng nơi tiền tuyến.
“Thưa ngài, quý phu nhân đã được an toàn dưới sự bảo hộ, nhưng bà ấy muốn chúng tôi tiêu diệt quân Ursus đang xâm nhập, nhưng…hai
tiểu thư vẫn đang mất tích không giấu vết. Đã có 2 đội được của đi tìm kiếm, nhưng những người dân ở đó quá hỗn loạn, rất khó để lần
ra dấu vết.”
“Hai đứa nó chính là mục tiêu của kẻ địch, tìm kiếm và bảo vệ chúng bằng mọi giá, ta không quan tâm quá trình!”
“Rõ.” Tay Ảnh vệ rời đi sau khi nhận mệnh lệnh, nhưng Wei Yenwu có vẻ vẫn chưa an tâm, ông liếc nhìn qua Hisoamru một cái rồi ra lệnh
cho cấp dưới.
“Liên lạc ngay cho Lin Grey, bảo ông ta lập tức điều động đàn em của mình đến hỗ trợ xử lý tình hình, còn bây giờ, chúng ta sẽ lùi phòng
tuyến lại, và phòng ngự tại tháp điều khiển, không vấn đề chứ?”
“Tùy cậu.” Hisomaru trả lời. “Nhưng khi lui về sâu như vậy, nếu ngoại thành bị thất thủ và cả khu vực đó bị bao vây, mọi chuyện sẽ rất
phức tạp đấy.”
“Ông dường như rất tự tin vào thằng nhóc đó mà? Cho rằng nó sẽ không thất bại?”
“Phải, cho đến khi nó vừa kể cho ta về những gì nó định làm, điều đó làm trái tim già cả của ta không chịu nổi.”
“Nó tính làm gì?” Wei Yenwu dò hỏi.
Nhưng HIsomaru đã đưa tay lên ý bảo hãy im lặng.
10s trôi qua, không có gì xảy ra.
30s, cũng chẳng có gì.
1p…
“Rốt cuộc ông đang muốn nói…”
Chỉ vừa nói được nửa chừng, câu nói đột nhiên ngắt tại chỗ.
Không phải do Wei Yenwu ngắt lời, mà là vì lời nói của ông đã bị che lấp bởi một thứ âm thanh không thể đo lường được độ lớn.
Đó là nhiều tiếng nổ lớn tạo thành một vụ nổ dây chuyền, tất nhiên, nó phát ra từ ngoại thành.
Tiếp theo đó, là rung chấn dữ dội truyền theo.
Chưa kịp định thần lại, Wei Yenwu đã ngay lập tức nhận được báo động đỏ từ hệ thống giám sát thành phố.
“Thưa giám đốc! Toàn bộ hệ thống điều khiển của ta ở ngoại thành đã báo hiệu hư hại nghiêm trọng, một số trục kết nối các khu vực
cũng đã đứt gãy. Hiện tại, ngoài việc tháo rời các trục nối, ta không còn cách nào khác để di chuyển thành phố cả!”
“Chuyện gì xảy ra? Thằng nhóc của ông nó tính làm gì!” Wei Yen không phản ứng vội với lới báo cáo của người điều hành, ông quay sang
chất vấn Hisomaru, người rõ ràng là biết điều đó.
“Không rõ lắm, ta chỉ biết là kế hoạch này đã được chuẩn bị rất tinh vi đến mức không ai có thể phát hiện ra nó. Và Twilight nói rằng, nếu
nó thành công, toàn bộ lực lượng Ursus ở ngoại thành sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.”
Và đó sẽ là chiến thắng tuyệt đối của cậu ta.
“Thưa ngài, toàn bộ liên lạc đến với đơn vị ở ngoại thành đều đã mất, chúng tôi đang cố bẻ khóa sóng gây nhiễu, nhưng nó sẽ cần thời
gian.”
Giữa lúc đoàn người Lungmen của Wei Yenwu đang hoang mang, một cảnh tượng hùng vĩ xuất hiện ở đằng xa.
Dù ở xa, rất nhiều người cũng có thể nhìn thấy nó, đặc biệt là những kẻ đứng trên cao là rõ ràng hơn cả.
Một phần khu 2 và toàn bộ khu 3, 4, 5 đang phát sáng.
Nói rõ ràng hơn ừ thì, nơi đó đang đang cháy, nhưng không phải cháy thường.
Tất cả mọi nơi, tất cả mọi thứ đều đang bốc cháy dữ dội.
Từ tòa nhà đổ sập, cành cây đến ngọn cỏ ven đường, tất cả mọi thứ đang dần cháy thành than.
Trên mặt đất, toàn bộ bề mặt địa hình ngoại thành đã bị phá hủy nặng nề, những vết nứt lớn xuất hiện, và lửa bùng lên từ chính nơi đó.
Bầu không khi ngột ngạt vì hơi nóng, khói bốc lên mù mịt che kín cả bầu trời.
Xen lẫn vào đó là âm thanh sợ hãi, gào khóc của những con người nhỏ bé lọt vào giữa thảm họa.
Toàn bộ khu ngoại thành như trở thành địa ngục trần gian.
Tuy rằng quy mô ảnh hưởng không quá lớn, nhưng múc độ tàn phá này đã ngang bằng với một cơn Catastrophe, dễ dàng quét sạch một
thành phố.
Không chỉ những người ngoài cuộc bàng hoàng trước những gì đang xảy ra, kể cả những người trong cuộc cũng tỏ ra kinh hãi trước hiện
tượng này, đặc biệt là quân Ursus.
…
Hơn 30p trước khi thảm họa diễn ra, quân Ursus vừa đẩy lùi kẻ địch về đến tận khu dân cư (Khu 1) và đang trong quá trình nghỉ ngơi.
Mệnh lệnh mà Tử tước trẻ nhận được chỉ là tạo áp lực lên tháp điều khiển Lungmen, anh hoàn toàn đã có thể dừng cuộc tiến công lại, và
anh đang làm như vậy.
Đặc biệt, khi mà Bl đã bỏ lại quá nhiều tài nguyên, bộ phận quản lý cần một chút thời gian để xử lý nếu không muốn bỏ mặc chúng.
Thế là Tử tước trẻ ra lệnh cho toàn quân hạ trại, nghỉ ngơi tại đây, đồng thời, anh vẫn cẩn thận phái ra trinh sát để thám thính tình hình
xung quanh.
Mọi thứ, không có gì bất thường cả.
Điều này làm Tử tước trẻ cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ, tên chỉ huy của Bl đã thật sự chết, chẳng có cái bẫy nào cả và quân địch đang thật sự
bỏ chạy.
Ừ thì điều đó cũng hợp lý nếu xét trên phương diện của một nhóm lính đánh thuê thông thường, khi lãnh đạo bỏ mạng thì những tên lính
đánh thuê còn lại sẽ bỏ chạy cố gắng giữ gìn mạng sống.
Nhưng bên kia là Bl, xét theo những gì bọn chúng đã làm những ngày qua, Tử tước trẻ không tin mọi thứ sẽ kết thúc lãng nhách như này.
Thế nên anh tiếp tục tuần tra quanh khu vực vừa chiến đóng được, vừa tìm kiếm trong ký ức xem mình có bỏ lỡ gì không.
Nhưng kiểm tra lại bao nhiêu lần, kết quả vẫn là không, không có gì bất thường xảy ra cả.
Đến khi một vài người lính thân cận đến mời ăn tối cùng họ, Tử tước trẻ mới tạm gác lại những suy đoán trong đầu mà thưởng thức bữa
tối cùng những người lính.
Đồ ăn hôm nay được nấu từ những thứ lấy được từ Bl, mà đồ của Bl là lấy được từ hồi ngày thứ 6, Will trộm được một đống đồ tiếp tế
của quân nội thành Ursus.
Nên thành ra quân Ursus đang nấu chính đồ ăn của chúng, ít ra vì là đồ của lính chính quy, nó tốt hơn nhiều so với những người lính ngoại
thành được ăn.
“Ngon thật, dù chỉ là lương khô thôi nhưng nó tốt hơn những thứ gì tôi từng được ăn nhiều.”
Ngồi quanh đống lửa trại, những người lính thân cận cùng Tử tước trẻ rôm rả trò chuyện với nhau, chủ đề chính là về quê nhà của họ.
“Ngài Tử tước, có thật là sau chuyện này, mọi thứ sẽ tốt lên đúng chứ?” Đang nói chuyện vui vẻ, một người lính trông cũng khá trẻ đột
nhiên lên tiếng, khiến cả bầu không khí trở nên nặng nề,
Thật là họ đang trên đà thắng lợi, nhưng không nhiều người đồng hương được tận hưởng nó.
“Đương nhiên rồi Russy, sau khi chiến tranh kết thúc, chúng ta sẽ trở về lãnh địa với lời chào đón và tiếng vỗ tay của mọi người. Và nếu
thắng trận này, ta sẽ có đủ tiền để xây dựng một thư viện, một công viên, và nhiều thứ đại loại vậy.”
“Vậy nếu chúng ta thua thì sao?” Cậu hỏi không biết được ai đặt ra, nhưng nó đủ khiến Tủ tước trẻ rơi vào im lặng.
“…Nếu thế thì tôi sẽ sống sót, và trở về bằng bất cứ giá nào.” Nghĩ một lúc, Tử tước trẻ nói ra những lời thật lòng của mình, anh cố nặn ra
một nụ cười ngượng ngạo khi nói về điều đó.
“Chúng tôi sẽ luôn ủng hộ ngài, Tử tước.”
Những người lính động viên, khiến cho tinh thần của anh dễ chịu hơn hẳn.
“Oh, hết nước rồi.”
Nói chuyện một hồi, những người lính Ursus nhận ra họ đã uống hết đồ uống.
“Để tôi đi lấy cho.” Một người chủ động đứng dậy xung phong rời đi.
“Chắc là mình nên đi nghủ sớm hôm nay, không biết khi nào thì mệnh lệnh tiến công sẽ được đưa ra nên mình có lẽ tranh thủ một tí.”
Tử tước trẻ cũng không nán lại thêm, anh đứng dậy định chào tạm biệt.
Thì…
BOOM!
Một tiếng nổ lớn vang lên đánh vỡ bầu không khí ấm cúng của những người lính.
Trong trận chiến này, Bl đã sử dụng một lượng cực lớn nhiều loại chất nổ khác nhau để đánh với quân Ursus, nên vụ nổ lần này không đủ
để khiến Tử tước trẻ hoảng loạn.
Anh trấn an những người lính và đến đó xem tình hình.
Vị trí phát nổ là trại lửa của một nhóm lính Ursus khác, theo lời kể của những người chứng kiến, vụ nổ từ dưới lòng đất phát ra khi bọn
họ đang ăn tối, ngoài ra không có thông tin gì thêm.
“Có thể ai đó đã dậm phải quả mìn còn xót lại.” Đó là kết luận được những người lính đến trước đưa ra.
Nhưng rõ ràng là hơi vô lý, vì sức nổ của một quả mìn có thể chôn sâu dưới lòng đất khó lòng được như này.
Toàn bộ mọi thứ trên bề mặt đã bị thổi bay, kể cẳ lớp nền, để lộ ra một cái hố lớn dẫn đến khu vực cống ngầm bên dưới.
Nhưng cũng chưa tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn, Tủ tước trẻ cũng đành vin vào lý do đó để trấn an những người lính, chờ điều
tra thêm.
BOOM!
Nhưng chỉ vừa trấn an xong, một tiếng nổ lớn khác đã vang lên, lần này nó đến từ một tòa nhà cao cách đó không xa khiến cả tầng lầu đổ
xuống chắn ngang một con đường.
Chưa kịp phản ứng gì, lại tiếp tục có thêm một vụ nổ, nó tiếp tục đến từ một khu phòng ở nơi có tương đối quân lính Ursus đang tập hợp.
Chưa hết, những vụ nổ vẫn đang tiếp tục diễn ra, ở khắp mọi nơi.
“Bình tĩnh lại! Cố gắng tránh xa những địa hình hẹp!” Tử tước trẻ hét to cố gắng trấn an những người lính Ursus, anh ra lệnh họ tản ra cố
gắng tập hợp và sơ tán các lực lượng.
“Thiếu gia!” Những người lính thân cận của anh nghe thấy những tiếng nổ liên tục cũng lo lắng chạy tới.
Thấy họ Tử tước trẻ thở ra một hơi nhẹ nhàng, nhưng ngay thời khắc đó, mặt đất bắt đầu nóng lên, bề mặt nơi họ đứng cũng phình to
ra.
“Không! Dừng lại!” Tử tước trẻ chỉ có thể vừa gào to lên, vừa chạy về phía những người thân quen của mình.
Nhưng đã quá trễ.
KABOOOOOM!
Một vụ nổ cực kỳ lớn nhất từ trước đến giờ, như được tạo ra từ hàng tấn thuốc nổ, xuất hiện thổi bay toàn bộ mọi thứ.
Chỉ còn nghe thấy, tiếng phập phùng lửa cháy, và tiếng kêu la khắp mọi nơi.
…
Không đến 10p từ vụ nổ đầu tiên, cả khu ngoại thành đều chìm vào biển lửa cùng những tiếng nổ dây chuyền và tiếng gào thét thất
thanh do cháy bỏng.
Những tòa nhà sụp đổ, lửa bắt đầu bùng lên, lan rộng qua tất cả mọi thứ có thể cháy, từ cây cỏ cho đến con người một cách mất kiểm
soát.
“Agh! Chạy đi!”
Toàn bộ mọi nỗ lực dập lửa là vô nghĩa, khi đám cháy đã lan quá rộng, khói bụi mù mịt bốc lên che kín cả bầu trời.
Trong quang cảnh hỗn loạn đó, những tiếng hét không biết từ ai vang lên.
“Chạy đi! Lửa lan rộng quá!”
“Chạy thoát ra nơi này, đến tàu đổ bộ!”
“Trận chiến này quả là sai lầm, ta quả nhiên không nên đến đây!”
Như đám cháy, những thông điệp tiêu cực đó cũng dần tràn lan ra, quân lính Ursus mạnh ai nấy chạy, có một vài tên đã chạy ra được đến
ngoài rìa đám cháy.
Ở đó, khi sắp sửa thoát được ra ngoài, chúng bất ngờ va chạm với một vài kẻ to lớn.
“Này, tránh đường!”
Một tên lính giận giữ khi tông vào ai đó chắn đường, do khói quá mù mịt nên hắn không thể nhìn rõ kẻ chắn đường mình là ai.
Đến khi cổ họng bị túm chặt nhấc lên trời thì hắn mới nhận thức được nguy hiểm.
Đứng trước mặt hắn, kẻ mang theo bộ giáp hạng nặng, mặt nạ lọc khí và một chiếc bình chứa lớn ở sau lưng, không ai khác ngoài 1
Fireflies.
“Ưm, ưm.” Cuống họng bị bóp chặt, tên lính Ursus chỉ có thể cố gắng vùng vẫy trong vô vọng.
Fireflies không hề khoan nhượng hay nhân từ, hắn đưa bàn tay còn lại của mình nắm chặt đầu của tên lính đang vùng vẫy.
Rắc rắc!
Vặn tay một cái.
M*u phụt ra bắn lên cơ thể, Fireflies vứt xác tên lính sang một bên trước sự kinh hoàng và sợ hãi của những tên lính vừa mới xuất hiện
ngay sau tên vừa nãy.
“Giết hắn, đó là đường thoát duy nhất của chúng ta!” Một tên linh Ursus la lên như thế rồi rút vũ khí lao về phía trước, những tên lính
còn lại cũng theo sau hắn cũng hét và lao lên trong vô vọng.
Khi mà Fireflies đã kéo cò súng phun lửa, đưa nó về phía những tên lính.
Những gì còn lại, chỉ là vài món vũ khí không thể cháy và phân bón cho cây.
…
30p sau khi vụ nổ diễn ra, quân Ursus đã hoàn toàn lạc lối giữa khung cảnh địa ngục.
Không thể liên lạc với chỉ huy, những sĩ quan thì bất lực trong việc xử lý tình hình.
Cứ ngỡ điều đó đã là tệ nhất, nhưng không.
Chỉ mới như nãy, vẫn chưa đủ để thõa mãn.
15/6 có chương mới.