Chương 97: Ngày thứ 9 (3)
Chương 97:
25/5/1077
Vốn nghĩ khi nắm trong tay một thứ vũ khí có ảnh hưởng cực lớn lên cục diện trận chiến như trọng pháo, Lungmen, hay ít nhất là BL sẽ
có được một chút lợi thế trong trận chiến này.
Nhưng không.
“Uy Twilight, tôi biết là cậu đã nói quân Ursus sẽ đổ dồn về đây rất nhiều trong hôm nay. Nhưng không phải thế này là hơi quá sao?!!”
Hiện tại, chỉ sau vài phút từ khi phát pháo đầu tiên khai hỏa, một lượng lớn (Gần hết) lính nhảy dù Ursus được vận chuyển bằng trực
thăng bắt đầu đổ bộ xuống vị trí của Felix.
Thêm nữa, 2 trung đội Ursus từ nội thành cũng di chuyển đến đây trong khi phần lực lượng còn lại đã di chuyển thoát khỏi phạm vi oanh
tạc của khẩu trọng pháo, vốn là đồ vật của chúng, quân Ursus biết được phạm vi bắn phá của nó cũng rất bình thường.
Ngược lại, Lungmen cũng có trợ giúp, nhưng vì bận ngăn trở thế công của kẻ địch trong nội thành, những gì họ có thể làm chỉ là cầm
chân lực lượng bộ binh của kẻ địch còn để cho Bl tự lo liệu đám lính nhảy dù.
Vì là lính nhảy dù nên không thể tấn công quá dữ dội trước khi đáp đất, nhưng số lượng của chúng…quả thật là một vấn đề không hề
nhỏ.
“Cứu, Twilight! Bọn nó đông quá!”
“Tự xử đi! Anh nói mình tự lo được mà! Bên này cũng chả thừa hơi đâu!”
Tại chiến trường cánh trái, Twilight đang đứng trên nóc nhà chỉ huy gào to vào bộ đàm, cậu cầm ống nhòm nhìn về một phía, ở đó một
nhóm lính bl đang bị cô lập và không đội nào hỗ trợ được.
“Nạp đạn! Kéo pháo sang góc 10 rưỡi, góc 64 độ, khi nào có hiệu lệnh thì ngay lập tức khai hỏa!”
“Rồi!” Felix ra lệnh cho các Engineer điều chỉnh pháo theo hướng Twilight nói. “Khi nào khai hỏa thì hú..”
“NGAY BÂY GIỜ!”
Đoàng!!!
TRọng pháo lần thứ 2 khai hỏa trong nhà, rung chấn chuyền xuống làm tòa nhà rung lắc, nhưng không sụp được, chỉ là âm thanh bất ngờ
làm Felix bị ù tai vì không kịp bịt lại.
“Má cậu nhá!”
Twilight gào to quá, các Engineer nghe tiếng hét quen thộc nên khai hỏa luôn, không chờ Felix ra lệnh.
Viên đạn như sao băng vụt qua bầu trời, mang theo âm thanh gầm rú của từ thần sắp sửa đoạt mạng những con người xấu số lao xuống.
Đùng!
Khác với những tòa cao ốc trong nội thành, ngoại thành chỉ toàn là những tòa nhà nhỏ rất dễ bị đánh sụp.
Khi quả đạn pháo lao xuống đất, nó đã thổi bay toàn bộ một dãy nhà kèm theo toán lính Ursus nấp trong đó.
Đám lính đó có ý định di chuyển ẩn nấp qua những tòa nhà và tập kích vào một góc hơi mỏng của phòng tuyến.
Tiếc là khi đứng trên nóc nhà, Twilight liên tục sử dụng khả năng phát hiện thân nhiệt của mình để quan sát mọi động tĩnh trên chiến
trường, không gi qua mắt được cậu trong trạng thái này.
Ngay lập tức, một phát pháo đã đập tan âm mưu của chúng thành mảnh vụn.
Nhưng đó không phải mực đích chính.
“Chuyện quái gì thế?!!” Quân lính Ursus gần đó hoang mang trước thứ vừa xảy ra. Nhưng chưa kịp hết hoang mang, Matt đã dẫn theo
đội của mình xuyên qua đống đổ nát lao vào tấn công chúng.
Khác biệt về quân số ngay lập tức bị san bằng, quân Ursus cố gắng chống trả một hồi thì cũng phải buông tha cho nhóm lính bị bao vây và
rút lui.
Mục đích đạt thành, Twilight cũng không cố chấp đuổi theo mà ra lệnh mang theo người bị thương rút lui về phòng tuyến.
Vai trò của Matt trong trận chiến này trở về lại ban đầu, một biệt đội có tránh nhiệm chi viện và giải cứu những tiểu đội khác gặp khó
khan. Vì thế, anh không được phép say máu mà phải giữ bình tĩnh, sau khi đạt được mục đích thì ngay lập tức rút về chờ lệnh.
Twilight sẽ còn phải sử dụng anh rất nhiều lần nữa trong ngày hôm nay.
…
“Đó là thứ gì? Sao băng à?”
Đứng tại vị trí chỉ huy quân Ursus từ xa, đội ngũ chỉ huy ngoại thành giờ mới được thấy viên đạn pháo lần đầu.
“Đạn trọng pháo.” Trong khi những tên sĩ quan còn đang hoang mang bàn luận, Tử tước trẻ với một giọng điệu lạnh lùng đã cấp ra đáp án
cụ thể.
Không còn vẻ trẻ trung năng động như những ngày trước, anh bây giờ khoác lên mình một bộ áo choàng bạc màu chững chạc, cánh tay
trọng thương bó trước ngực, đôi mắt thâm quầng cùng ánh nhìn lạnh lẽo khiến mấy tên sĩ quan cảm thấy run rẩy và liên tưởng anh rất
giống ai đó.
Nhưng hiện tại, anh vẫn là Tử tước trẻ, chỉ có đôi chút thiếu ngủ và mệt mỏi, và chưa đến mức thiếu minh mẫn để xử lý vấn đề.
“Trọng pháo?!” Nghe 2 chữ này, toàn bộ sĩ quan Ursus ở đây đều cảm thấy giật mình, rồi sau đó là bán tín bán nghi.
“Nhưng mà không một báo cáo nào của chúng ta nói rằng Lungmen có sỡ hữu một khẩu trọng pháo cả? Cho dù thật sự có thì chúng đã
giấu nó ở đâu? Không nơi nào tại Lungmen này mà tình báo của ta không chạm đến cả.” Một tên đưa ra câu hỏi, thì Tử tước trẻ đã chỉ vào
phía đối diện.
“Có tình báo nào của ta đột nhập được vào đó không?”
“Không thưa ngài, thật sự đáng sợ nhưng dường như toàn bộ đám lính đánh thuê đó có thể nhớ được mặt từng người trong nhóm, bất
cứ ai có ý định trà trộn vào đều bị phát giác. Bên mấy gã Mafia cũng tương tự vậy.” Tên sĩ quan phụ trách thông tin và tình báo trả lời.
“Đúng thật, nếu hiện tại có thứ gì khiến chúng ta bất ngờ, nó chỉ có thể đến từ bọn chúng.” Một tên sĩ quan không hề vui vẻ gì thừa nhận
điều đó và nhận được sự đồng tình.
Từ trước khi trận chiến thực sự diễn ra, đại công tước Kaschey đã lên kế hoạch cho cuộc chinh phục Lungmen từ rất lâu.
Mua chuộc, li gián, ám sát, cài gián điệp, hắn ta đã làm rất nhiều thứ để tăng khả năng chiến thắng áp đảo của Ursus và làm giảm khả
năng thắng lợi của Lungmen.
Chỉ trừ một biến số không lường trước, đó chính là sự gia nhập đột ngột của Bloody Lines.
Dù cho có không ít tiếng tăm tại chính quê nhà Ursus, Bl vẫn không hề được giai cấp lãnh đạo Ursus để vào mắt.
Đến hiện tại, lúc phải đối đầu với chính Bl, Ursus bắt đầu lâm vào cảnh thiếu thông tin nghiêm trọng.
“Tất cả những gì chúng ta có, đó là về việc một trong hai cán bộ của Bl hiện đang chiến đấu trong nội thành. Lai lịch của hắn ta rất rõ ràng,
Hisomaru the Red Oni, cựu tổng tướng quân lực lượng kháng chiến Higashi, nỗi ác mộng của quân lính Ursus trong ‘chiến dịch
Bloodpeak’ kẻ giết tướng, … ông ta được biết đến với những biệt danh như vậy. Và hiện tại, đồng bào của ta tại nội thành đang phải đối
mặt với con quái vật đó.”
“Còn kẻ còn lại, hình dạng? Khả năng? Chúng ta hoàn toàn mù tịt về hắn. Chút thông tin ít ỏi ta biết được thông qua những lời nói của gã
Hisomaru là về một cái tên.”
“Twilight, đó có vẻ là cách mà tên cán bộ còn lại được gọi.” Tên sĩ quan phụ trách thông tin từng báo cáo như thế trong một cuộc họp của
các sĩ quan Ursus.
…
“Đã liên lạc được với quân chủ lực!”
Một lát sau, sĩ quan liên lạc báo cáo tình hình.
“Hiện tại 2 trung đội bộ binh và 5 tiểu đội lính nhảy dù đã được điều động để kiểm soát khẩu trọng pháo, bộ phận chỉ huy muốn chúng ta
tiếp tục công chiến ngoại thành, không cần quan tâm đến những chuyện khác!”
“Vậy ra khẩu trọng pháo thật sự tồn tại à?” Tử tước trẻ thở dài điềm tĩnh nói, anh bắt đầu nghĩ đối sách trong đầu.
Một lúc sau nữa, anh nói tiếp.
“Chia nhỏ lực lượng ra thành các tiểu đội tiếp tục công kích, lợi dụng những tòa nhà làm vật chắn tiếp cận phòng tuyến, Caster của kẻ địch cũng không thể nhìn xuyên tường được…Việc tôi yêu cầu ra sao rồi?” Tử tước trẻ nhìn qua.
“Vâng, yêu cầu được hỗ trợ Caster đã được chấp thuận, 2 trung đội Caster được lệnh đang di chuyển đến đây cùng với xe bọc thép,
Mortal và những vũ khí hạng nặng công hãm khác cũng đã được bổ sung.” Sĩ quan Ursus phụ trách hậu cần vội vàng lớn tiếng báo cáo,
thú thật, biểu hiện của Tử tước trẻ hiện tại khiến chúng khó có thể quen được.
“Tốt lắm! Bây giờ thì di chuyển đi. Đừng quên, nếu không thể dành lấy chiến thắng trong ngày hôm nay, kết cục của chúng ta sẽ ra sao.”
“Rõ! Thưa chỉ huy!”
Các sĩ quan Ursus đồng loạt hành lễ rồi rời đi.
Còn tử tước trẻ, anh đứng yên thoáng liếc mắt qua một ô cửa kính vỡ, nhận thấy gã đó đã rời đi, anh mới nhắm mắt thở phào một hơi rồi
quay lưng rời đi.
Một lúc sau nữa, khi Tử tước trẻ đang ngồi yên trong phòng họp, một người lính Ursus đẩy cửa đi vào.
Đó là một trong những binh lính thân tín của anh.
“Thưa ngài, chúng tôi đã phát hiện ra kẻ đã sát hại ngài phụ tá đêm hôm qua, hắn đang di chuyển cùng với một vài tên lính khác, chúng ta
có nên…”
“Không, ra lệnh cho toàn bộ nhóm lính tinh nhuệ di chuyển đến chặn đầu hắn, nói với chúng rằng ta đang cực kỳ tức giận và chỉ muốn lột da kẻ đã sát hại người mà ta quan tâm nhất. Bảo với họ không cần quan tấm đến hậu quả, giết hắn bằng mọi giá!”
“Vâng, thưa cậu chủ.”
Nghe mệnh lệnh của Tử tước trẻ, người lính thân tính không khuyên can điều gì, chỉ vâng lệnh rồi rời đi.
“Đúng vậy, tuyệt nhất là, chết hết đi, tất cả bọn chúng.”
Trong căn phòng không có ánh đèn, Tử tước nói như mê sảng khi dần dần gục đầu nhắm mắt lại.
…
“Phát hiện kẻ địch bên cánh, lính Ursus tinh nhuệ, chúng đang nhắm vào anh đấy.”
Với 4 con mắt quan sát xung quanh bằng ống nhòm trên sân thương tòa nhà, động thái của quân Ursus bị phát giác ngay lập tức khi
chúng vừa di chuyển.
Twilight lập tức điện đàm thông báo cho mục tiêu của chúng, Crow.
“Đã rõ, ngài có muốn dặn dò gì không Twilight-sama?” Nhận được thông tin, giọng của anh đáp lại qua bộ đàm.
“Anh nghĩ mình có thể đối đầu với chúng không?” Twilight hỏi.
“… Khó, tôi không biết.” Nghĩ ngơi một lúc, Crow cấp ra một câu trả lời mang tính phủ định.
“Nếu thêm Matt cùng một đội nữa thì sao? Và mục tiêu từ tiêu diệt trở thành cầm chân chúng?” Twilight tiếp tục hỏi.
“Thế thì có thể.”
Nghe được câu trả lời từ Crow, Twilight gật đầu bảo anh ở đó chuẩn bị đón đánh đám quân tinh nhuệ Ursus, rồi gọi điện điều động Matt
cùng 2 Kiếm sĩ nữa xung quanh đó ngay lập tức đến chi viện cho anh.
Đám lính tinh nhuệ đó đối với cậu khá là phiền phức nếu đánh hơi được gì đó, có thể dồn lực xử lý chúng luôn ở đó thì tốt.
“Ừ.” Gật gù thêm một hồi, Twilight quyết định.
Cậu tiếp tục gọi bấm bộ đàm gọi.
“Fireflies, đứng dậy đi, kẻ địch đang uy hiếp những người đồng đội của chúng ta, đến và thiêu cháy chúng thành tro! Một Engineer sẽ hộ
tống các người đến vị trí và sửa chữa vũ khí, di chuyển đi!”
“…Rõ..” Giọng nói khàn khó nghe của Frieflies phát ra từ trong bộ đàm, bộ đàm sau đó được chuyển đến cho một Engineer để Twilight ra
lệnh.
Bố cục xong xuôi, Twilight bắt đầu chờ đợi và quan sát cuộc chiến giữa Crow và lực lượng lính tinh nhuệ Ursus đằng xa.
Dù phát giác ra sớm, quân Ursus chắc chắn có mặt trước chi viện của Bl, trong khoảng thời gian đó, Crow phải tự chống chọi một mình
khi Matt đang lao hết tốc lực đến.
…
Đang phải tập trung để ý chiến trường chính nơi quân Ursus tấn công dữ dội, Twilight bỗng mặc kệ và quay ngoắt sang phía Crow khi
cậu thấy một xoáy lốc bằng cát cuống bay nhiều tên lính Ursus cùng nhiều thứ khác lên bầu trời.
Lin Grey dù đã qua thời đỉnh cao nhưng ông vẫn là một thế lực đáng lưu tâm, tạm thời cậu không cần phải lo đến phòng tuyến trước khi
ông ấy lại cao huyết áp khi sử dụng Arts quá nhiều.
Cậu nên lo lắng cho Crow khi vài người trong đội anh ta đã ngã xuống trong khi những người còn lại đang bị bao vây.
Tặc lưỡi một cái, Twilight hít sâu một hơi chuẩn bị kích hoạt Arts của mình. Cậu dự định cường hóa Matt một chút để anh tăng tốc,
không thể sử dụng trực tiếp lên Crow vì anh ta không phải Infected.
Nhưng chuẩn bị làm thì cậu đã cảm thấy Yelena đang kéo áo mình từ đằng sau.
“Twilight.” Cô bé gọi.
“Gì vậy Yelena? Anh đang tập trung một chút.” Twilight quay ra sau nhìn thì thấy cô bé một tay túm áo mình, một tay chỉ về phía bên phải.
Đó là vị trí của Felix, đứng từ chỗ cậu nhìn rõ được, nơi đó đang có khói đen bốc lên.
Chỉ vài giây sau, sân thượng tòa nhà bên đó nổ tung một cách dữ dội, và cậu có thể thấy một phần nơi đó đang sụp xuống.
Vụ nổ đó, không cần đoán thì Twilight cũng biết được thứ gì đã gây ra.
Một dấu ‘井’ hiện rõ to trên trán cậu, một phần là vì công sức nhiều ngày đổ sông đổ biển chỉ sau 2 phát pháo không quá nhiều tác
dụng, một phần vì vài lý do khác không muốn nói.
Twilight bật bộ đàm liên lạc với Felix ngay lập tức, nhưng không thể nối được liên lạc.
“Yelena, lấy cho anh cái áo choàng với mặt nạ phòng độc, chúng nằm trong lều ấy.”
Nghiến răng, Twilight bảo với Yelena đi lấy hộ mình chút đồ, dù không tính đi đâu ngày hôm nay, lúc này cậu cũng phải chạy qua bên Felix
để kiểm soát tình hình.
Đợi Yelena chạy vào lều, cậu cắn môi suy nghĩ giây lát, rồi một ý tưởng chợt nảy lên trong đầu cậu.
Twilight bật bộ đàm nói gọi cho ai đó nói chuyện, đến khi Yelena mang theo chiếc áo choàng trở lại, cậu khoác nó lên người mình rồi ngoảnh sang hỏi.
“Kế hoạch thay đổi, anh phải đi đây một lát, nhóc muốn đi chung không, hay ở lại đây chờ cho an toàn?”
Sở dĩ lần này Twilight hỏi Yelena đi chung, thứ nhất vì chuyến này không quá nguy hiểm, thứ hai là sau bữa tối ngày hôm đó, cậu rốt cuộc nhận thức được rằng đôi khi Yelena ‘có thể’ sẽ chạy lung tung nếu cậu không ở gần bên cạnh cho dù đã được dặn trước, hành động đó không hề an toàn tẹo nào.
Thế nên thà để cô bé đi chung luôn cho nhanh.
“Em đi ạ.” Tất nhiên, Yelena sẽ không từ chối nếu Twilight đã hỏi.
“Thế thì để an toàn, mang cái này vào.” Twilight khoác chiếc áo choàng chiến đấu của mình lên người Yelena, kỳ lạ là cả cặp tai thỏ của cô bé hoàn toàn lọt vừa chiếc mũ trùm đầu, khi kéo mũ trùm ra sau thì cặp tai lại thò ra đầu tiên.
Khó hiểu nhưng không phải trọng tâm, trang bị xong cho Yelena, Twilight kéo kính bảo hộ xuống và đeo mặt nạ phòng độc vào.
Xong xuôi, cậu quay sang nói.
“Đi thôi, đừng chạy lung tung và theo sát anh.”
“Vâng.” Yelena gật đầu nhẹ chớp mắt trả lời, cô bé trùm mũ lên rồi lon ton chạy theo Twilight xuống dưới lầu.
4/6 có chương mới.
Chắc cỡ chẵn 100 chương là hết Arc Lungmen.