Chương 95: Ngày thứ 8 (3)
Chương 95:
24/5/1077
11:06
Gần giữa trưa ngày thứ 8, cảm giác như bị bóng đè làm Twilight mệt mỏi mở mắt dậy.
Khoa học nói không sai, ngủ sớm dậy sớm thì sẽ rất thoải mái khỏe mạnh, còn ngủ muộn dậy muộn thì sẽ chẳng có tý động lực gì để ngồi
dậy cả.
Chưa kể đến việc hiện tại cậu cũng chẳng cựa quậy được.
Yelena, người sau khi được đưa về tối qua vẫn cố chấp thức đợi Twilight về, hai người phải đến gần 3 giờ sáng mới đi ngủ.
Hiện tại, cô bé đang cuộn người như con thú nhỏ, gối nửa người trên bụng Twilight say sưa ngon giấc.
Cậu nhớ rõ ràng rằng, tối hôm qua lúc đắp chăn đi ngủ, hai người vẫn nằm song song nhau, thế bất nào ngủ dậy lại thành ra như thế này
rồi?
Twilight không biết, cậu cố gắng hóp bụng nín thở, cố gắng dời cơ thể Yelena đi, nhưng vô dụng.
Khối lượng cơ thể của cô bé tương đối nhẹ, đến kể cả Twilight cũng có thể ẵm Yelena nhấc bổng lên được.
Nhưng hiện tại thì không.
Chỉ mới nhích người một cái thì cơ thể Yelena đã run run cựa quậy, nếu tác động mạnh đôi chút thì cô bé sẽ tỉnh ngủ ngay.
Cảm thấy có chút tội lỗi vì việc cô bé đợi mình rồi mới đi ngủ, bản năng trong đầu Twilight liên tục gào thét là: “Nằm im đi!”.
Cậu không còn cách nào khác ngoài với tay nắm lấy dây đeo của chiếc balo nằm gần đó, kéo nó ngã xuống, rồi từ trong đó moi ra một
quyển sách nằm đọc tạm.
Twilight nằm đọc sáng đến khoảng 11:42, Yelena tỉnh dậy, cậu mới có thể ngồi dậy làm vệ sinh rồi chuẩn bị đi xử lý công chuyện được.
Lúc đó mới dậy đó, khuôn mặt của cô bé trở nên đỏ chét, trên đỉnh đầu còn bốc lên một chút khói, Yelena cúi thấp đầu xin lỗi Twilight
khiến cậu vừa mới rửa mặt xong đi ra “?” chẳng hiểu vì lý do gì.
Đến lúc ăn sáng thì cô bé vẫn còn ngượng ngùng ngồi chéo sang một bên.
“Yo! Đội trưởng.”
Phải đến khi Will và Toxicuser đi vào thì cô bé mới trở lại bình thường.
…
“Nhóc có chắc là không muốn đến trại tị nạn chứ?”
Khi hai người chuẩn bị bắt đầu ăn sáng (Trưa) Will và Toxicuser mang theo Crow, Hoshiguma đến xin ké bữa.
Tối hôm qua, sau khi trận chiến ban đêm kết thúc, nhiều Mafia của Lin Grey do mệt mỏi quá nên nghỉ lại khu này luôn chứ không về.
Và vì sự giúp đỡ tối qua, mấy người lính đánh thuê đã quyết định mời họ bữa sáng thay cho lời cảm ơn.
Bữa sáng miễn phí, bên kia cũng không có lý do từ chối nên ngày hôm nay nhà phải làm việc nhiều hơn bình thường.
Đến trưa khi mà Will cùng nhóm của Crow về đến nơi, họ ẩn nấp vì nghĩ quân Ursus sẽ truy đuổi, thì đồ ăn không còn đủ cho tất cả mọi
người nữa.
Bàn luận một hồi, Will quyết định mang theo Crow và Hoshiguma đi ăn chực Twilight, trên đường đi thì cũng gặp Toxicuser nên kéo đi
chung luôn.
Tới nơi, trong khi Povis vào bếp làm cái gì đó, mọi người kéo ghế ngồi xuống bàn nói chuyện với nhau.
Ban đầu chủ yếu là mấy người Will và Crow báo cáo về vụ tập kích bất thành tối qua, Twilight hỏi họ một chút cái nhìn và thông tin về
tên chỉ huy Ursus, nhờ đó biết được cánh tay phải của hắn đã bị thương nghiêm trọng, khó có thể lành lặn trở lại.
Bốn người cứ thế nói chuyện với nhau, trong khi Yelena và Hoshiguma 2 cô gái lạc loài yên lặng nhích qua một bên trò chuyện riêng gì
đó.
Đến lúc Povis mang đồ ăn đặt lên bàn, cuộc trò chuyện mới dần chuyển chủ đề sang ngày mai.
Mọi người đồng loạt quay sang hỏi Yelena một câu.
Và nhận được câu trả lời chắc nịch là:
“Không, em muốn ở bên cạnh Twilight.” Cô bé kiên định lắc đầu nói.
Câu nói khiến biểu tình mọi người có chút nặng thêm, chỉ trừ Hoshiguma mỉm cười một cách khó hiểu.
Ngày mai rất có thể sẽ là trận chiến cuối cùng của cả cuộc chiến này, kẻ địch chắc chắn sẽ tấn công cực kỳ mãnh liệt, có thể đến cả hậu
phương sẽ gặp nguy hiểm, Twilight cũng đã nhắn sẵn với Lungmen rằng quân Ursus chắc chắn sẽ không vượt qua, nhưng cậu không
đảm bảo rằng phòng tuyến sẽ trụ đến cuối cùng, họ nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Nghe xong Lin Grey cũng đồng tình, không ai biết kẻ địch sẽ làm gì vào ngày cuối cùng, ông đã thuyết phục Wei Yenwu đưa những người
không còn khả năng chiến đấu đến trại tị nạn ở nội thành, và sẵn sàng để có thể lùi phòng tuyến đến tận khu 1.
Ngày mai, việc gửi Yelena đến trại tị nạn sẽ đảm bảo an toàn hơn cho cô bé, đồng thời có thể để Twilight khỏi vương tay vướng chân mà
hành động.
Nhưng nếu cô bé kiên quyết không muốn đi thì không sao.
“Dù gì thì ngày mai tôi cũng chỉ đóng ở đây để chỉ huy thôi, tôi trông cô bé được mà.” Twilight nói như thế, tòa nhà họ đang ở cũng đang
nằm tại cuối khu 2 và ngay sát khu 1, phải bung bét lắm mới lủng được đến đây, đặc biệt là khi đã có thứ đó. Nên mọi chuyện sẽ ổn thôi,
chắc vậy.
Và cậu cũng chuyển chủ đề cuộc nói chuyện ngay sau đó.
“Nói tới mới nhớ, Felix đâu rồi, ổng vẫn còn ngủ à.”
Nếu thế thật thì cũng lạ, mấy việc tăng ca đã quá là bình thường với anh ta, và Felix vẫn luôn dậy đúng giờ. Chỉ mới mệt mỏi có chút này
mà đến giờ vẫn chưa dậy thì có chút lạ.
“Chuyện này…” Hiển nhiên, Toxicuser là người lên tiếng..một cách..ngập ngừng.
“Thiếu gia..cậu ấy..bất tỉnh nhân sự rồi, hiện giờ đang nằm trong phòng.”
“Hả?”
Thấy Twilight tỏ vẻ khó hiểu, Will ngồi cạnh mới ‘ha ha’ giải thích.
Chuyện là tối qua, sau khi báo cáo sơ bộ xong, Will được Twilight gọi về đê chuyển bị vẫn chuyển.
‘Thứ đó’ sẽ phát huy tối đa sức mạnh khi được đặt ở nơi đủ cao và trống trải, không nơi nào thích hợp với nó hơn cánh phải của Felix, nơi
chưa từng bị đụng vào từ đầu cuộc chiến.
Và nói thật một điều, nếu không có Arts của Will, twilight chắc chắn việc di chuyển ‘Thứ đó’ đã là rất khó khăn chứ đừng nói là mang nó
lên cao.
Một lần nữa, Arst cho phép dịch chuyển tức thời + kèm đồ vật thực sự quá biến thái.
Sau đó, vào khoảng gần sáng, lúc Will và Toxicuser đang ngồi xem các Engineer lắp đặt, Felix tỉnh ngủ vì tiếng ồn đã đi ra ngoài chào hỏi.
Cúng lúc đó, anh chạm mắt với thứ đó.
“Lúc đó, cậu ta còn tưởng là mình chưa tỉnh ngủ, dụi dụi mắt, rồi còn yêu cầu tôi gõ một phát xem thử mình đã tỉnh ngủ chưa nữa. Sau khi
xác định là mình không mơ, cậu ta há hốc mồm một hồi rồi ngục xuống luôn, với vẻ mặt nhân sinh không còn gì luyến tiếc.”
“Không trách được, ổng bị cuồng mấy thứ đó nặng mà, không dột quỵ tại chỗ là may rồi.” Twilight gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, khiến cả hội cười
vang, có mấy người không hiểu vì sao lại cười những cũng góp giọng cho vui.
Trò chuyện thêm một lúc nữa, không phải chính sự mà là chuyện phiếm, mọi người thanh lý xong bữa sáng rồi từng người rời đi chuẩn bị.
Ngày mai đã là ngày cuối cùng, ai cũng muốn tự chuẩn bị riêng một chút.
Các kiếm sĩ hiếm thấy không lén uống rượu, giúp đỡ những người lính đánh thuê làm nóng người và giúp họ luyện tập.
Các Engineer được nghỉ một ngày cũng dành thời gian sửa sang, bảo trì lại vũ khí, một vài người vác theo đồ nghề đi dựng chướng ngại
vật.
Những người lính đánh thuê được thả lỏng tự do, họ cũng tụ tập tại chỗ các kiếm sĩ.
Nhóm chỉ huy cũng không ngoại lệ.
Vì nhiệm vụ hộ tống vẫn chưa kết thúc, sau khi ăn sáng, Will cùng Toxicuser lại tiếp tục rời đi.
Crow và Hoshiguma đến tập luyện chung với các kiếm sĩ, hai người họ muốn đạt được phong độ tốt nhất trước ngày mai nên cần phải
ăn hành một chút, Matt cũng ở đó và tham gia cùng họ.
Felix ngất từ trưa đến chiều mới tỉnh lại, anh lập tức chạy đến chỗ Twilight nói gì đó nhưng rất nhanh bị đuổi về.
Povis vẫn túc trực ở tòa nhà làm bảo mẫu, Faulse thì vĩnh viễn rúc trong trong phòng khám của anh ta.
Còn cặp Twilight, cậu dành cả ngày nghỉ ngơi và dạy cho Yelena một chút thủ thuật nhỏ.
“Đây, sử dụng trí tưởng tượng của nhóc, tập trung và cảm nhận năng lượng ở phần đầu.” Đứng trước cô bé, Twilight đưa cây đũa phép
lên, một ngọn lửa nhỏ hiên lên trên đó.
Cậu thổi tắt nó đi và giải thích tiếp.
“Đây là cách làm quen đơn giản nhất, khi đã quen rồi thì sẽ thành thục hơn. Đây, nhóc có thể thử.”
Yelena đưa hai tay nhận lấy cây đũa từ Twilight, cô bé đưa nó lên và bắt chước làm như cậu.
Kết quả, chẳng có gì xảy ra cả.
Từ sau lần vô tình bộc phát một chút ở trị trấn, nghe Will kể, Yelena chưa hề có dấu hiệu là sử dụng được Arts.
Điều này làm Twilight khó hiểu, trường hợp của cậu, sau lần đầu tiên thì cậu có cả giác quen thuộc và có thể sử dụng nó luôn, cứ nghĩ
đến là được. Đa số ai cũng vậy, sau khi bộc phát thì có thể tự sử dụng luôn.
Nhưng dù đã trải qua nhiều lần thử, nhưng kết quả vẫn chỉ như một.
Trường hợp này, Twilight chỉ có thể quy ra rằng chính cú sốc mất đi người thân chính là tác nhân khiến Arts của cô bé thức tỉnh, sau khi
tâm trí ổn định lại thì nó lại rơi vào trạng thái ngủ say.
Trường hợp này, có 2 cách giải quyết, thứ nhất vẫn cứ từ từ là được, một lúc nào đó thì nó sẽ lại xuất hiện.
Cách thứ 2, là tái hiện tại cách mà Arts của cô bé thức tỉnh, lần 2 chắc chắn là được luôn…
“…Thôi thì vẫn cứ từ từ vậy.” Twilight khoanh tay nghĩ như thế.
Cậu tiếp tục kiên trì giúp cô bé thử nghiệm như vậy mỗi khi rảnh, nếu vẫn không được thì chỉ cho Yelena những kinh nghiệm sử dụng
Arts mà cậu tự rút ra được.
Nhưng sau lần thử thứ n vẫn chưa có tiến triển gì, Twilight vẫn cứ thoải mái chứ Yelena lại dần trở nên ủ rũ.
Cô bé cúi thấp đầu như muốn khóc đến nơi làm Twilight cưởi khổ, cậu cúi xuống xoa đầu an ủi cô bé như mọi khi.
Đồng thời nhận lại câu đũa phép từ tay cô bé.
“Ui!’
Chỉ vừa chạm vào cây đũa, đầu ngón tay của Twilight đã tê cóng, cậu giật mình thả tay ra làm cây đũa rơi lách cách trên mặt đất.
“…”
Bầu không khi bỗng trở nên yên lặng.
Twilight cúi xuống nhìn Yelena, cô bé ngẩng đầu lên nhìn lại nhưng không ai nói gì, rồi cả hai cùng đồng loạt quay sang cây đũa nằm trên
mặt đất.
Yelena đưa tay ra nhặt nó lên như bình thường đưa lại cho Twilight cầm lấy.
“Lạnh.” Lần này do không bất ngờ nên cũng cầm được một lúc, nhưng rất nhanh cậu vẫn lại phải thả nó xuống vì quá lạnh, như cầm cục
đá trong tay.
Lách cách!
Chiếc đũa lần nữa lăn trên mặt đất, lần này không gây bất ngờ nữa.
Yelena lần nữa cầm cây gậy lên, trong khi Twilight kéo bao tay đeo vào.
“Povis! Ở dưới có cái nhiệt kế nào không? Mang lên giúp tôi cái!” Cậu gọi vọng xuống dười nhà và nhận được tiếng “Ok!” từ ông.
Trong khi chờ cái nhiệt kế mang lên, Twilight tranh thủ tìm hiểu một chút.
“Nhóc cảm thấy thế nào?”
“Bình thường ạ.” Yelena trả lời, cô bé cầm cây đũa phép như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, nhưng Twilight thì để ý thấy, xung quanh cây
đũa đã phủ lên một lớp sương lạnh mỏng.
Cậu bật tầm nhìn nhiệt của mình lên để xác nhận thì thân nhiệt của Yelena vẫn ổn, không có gì bất thường.
Khi có cái nhiệt kế, Twilight thử dùng nó để kiểm tra nhiệt độ hiện tại của cây đũa, có thể không chính xác lắm, nhưng có thể xác định đại
khái.
Cuối cùng thì đo chẳng được, nhưng nhiệt độ có thể khiến Twilight không sử dụng Arts không cầm nổi quá 2s thì cậu chắc chắn là nó
phải dưới âm độ.
Và thứ duy nhất có thể gây ra chuyện đó.
“Chúc mừng nhóc!”
Dù không có gì nhiều, nhưng Twilight vẫn ẵm lấy Yelena, nhấc cô bé lên chúc mừng.
Povis đem nhiệt kế lên xong chưa kịp đi xuống thì đã nghe được tiếng tung hô ở trên, ông mỉm cười đi xuống.
Bữa tối hôm đó đồ ăn thực sự ngon và rất nhiều, toàn bộ chỉ huy của Bl cũng đầy đủ có mặt, trừ Faulse.
Vào cuối ngày, chuẩn bị đi ngủ, Twilight lấy ra bút ký của mình, lật tìm trang ghi thông tin về Yelena, phần Arts, bổ sung một dòng vào trong đó:
– Có thể tạo ra băng (Will nói)
– Làm lạnh/ Đông cứng vật thể (Cần thử nghiệm thêm)
Hôm nay là một ngày yên bình tốt lành.
Mong là ngày mai cũng sẽ thuận lợi như vậy.
…
Trong bầu không khí tốt lành của Bl, ở bên Ursus, tối ngày thứ 8.
Tử tước trẻ sau chấn thương tối hôm qua cũng đã tỉnh lại.
Cánh tay của anh gần như bị cắt đôi, coi như bị phế luôn, không có cách nào lành lại được, nhưng nó cũng được băng lại để không gây
phản cảm.
Nhưng anh không hề bận tâm đến điều đó.
Người phụ tá…đã chết.
Người mà anh coi như là người thân cuối cùng…đã chết.
Những kẻ gây ra chuyện đó…toàn bộ trốn thoát.
Khi nghe được tin này, Tử tước trẻ hoàn toàn chết lặng.
Anh không khóc, nước mắt không chảy xuống được, nhưng anh chỉ cứ ngồi đó như người mất hồn.
Tử tước trẻ hối hận, tự trách bản thân vì quyết định của mình, trách tại sao anh lại tham gia vào cái trận chiến chó má này.
Nhưng ông trời cũng không cho anh thời gian để hối hận.
Vì một tên lính tinh nhuệ đã xuất hiện thông báo.
“Tôi mừng vì ngài đã tỉnh dậy, ngài đại công tước đang đợi, ngài ấy muốn ngài chuẩn bị cho trận chiến ngày mai.”
Ngài đại công tước?
Trận chiến này mai?
Lúc này, Tử tước trẻ như vừa lấy lại một chút động lực.
“Đúng vậy, vẫn còn, trận chiến này mai, mình phải chuẩn bị.”
“Thưa ông, hãy để linh hồn chờ đợi ở đất mẹ vĩ đại, rất nhanh thôi, cháu sẽ mang chúng tới, những kẻ đã sát hại ông.”
Ánh mắt, gương mặt của anh dần trở nên vặn vẹo một cách điên cuồng.
“Tất cả bọn chúng, lũ Bloody Lines chó má đấy, tôi sẽ gửi chúng xuống địa ngục!!!”
…
“Gì đây?”
“Một kiện hàng, thưa cha, hình như là từ người tên là Twilight, có thể mở nó ra chứ?” Một Greytails mang vào gói hàng gửi cho Lin Grey.
Ông gật đầu, để cho người Greytails mở nó ra.
Gói hàng được đặt ngay trước nơi ông đang ở, không ai biết nó là gì, nếu là một quả bo được gửi đến thì sẽ rất mệt.
Mở nó ra, kỳ lạ là nó không phải một trái bom được gửi đến để ám sát Lin Grey, mà là một hộp cát nhỏ với nắp đựng hình con chuột,
giống như một món quà lưu niệm ở bãi biển.
Một món quà lưu niệm được gửi đến lúc này, không ai hiểu nó có lý do gì, nhưng Lin Grey thì biết.
Ở bên trong gói hàng, còn có một lá thư.
Nội dung của nó:
“Thề với danh dự của một thành viên trong thế giới ngầm, những kẻ ngoài vòng pháp luật nhưng tuân theo luật lệ chung được nguyện
thề từ trước, với danh dự của một Mafia, và tín vật mà ông đã gửi gắm. Hãy thề rằng, trước những gì đang xảy ra, ông sẽ không nhìn,
không nghe, không biết, không để ý và không can thiệp, đây là lời thề máu được ký bằng tín vật của chúng ta, hãy ghi nhớ và khắc nó vào
xương, sự phản bội sẽ không được tha thứ.”
Ký tên: Twilight