Chương 94: Ngày thứ 8 (1)
12:04
Phòng tuyến ngoại thành Lungmen.
“Ừ, thì mọi chuyện đại khái là thế, tôi sẽ lo phần còn lại ở đây, anh cứ nghỉ ngơi đi, cực khổ rồi, đồ KFC.”
Felix cũng rất muốn chửi lại một câu cho vui, nhưng Twilight đã búng tay ra lệnh cho mấy người lính truyền tin lôi anh ra ngoài.
Anh sau đó được mang lên xe đi ké những người bị thương đi về hậu phương nghỉ ngơi.
Trước khi bị mang đi, Twilight còn tiện thể lột luôn bộ điều khiển Drone và bộ đàm của Felix, bây giờ cậu sẽ tiếp quản chỗ này.
Việc đầu tiên, gọi cho Lin Grey để nắm chắc lại tình hình.
Felix có thể mù mờ, nhưng Twilight có lẽ đã lờ mờ đoán được mục đích của cuộc tấn công này.
“Cậu muốn nói, chúng sẽ ngừng tấn công vào khoảng bình minh, sau đó sẽ lại tổng tấn công một lần cuối cùng nữa, làm sao cậu có thể
chắc chắn về điều đó?” Sau khi nghe Twilight trình bày, Lin Grey nhíu mày trầm giọng đặt ra nghi vấn.
“Oh, cái này suy luận ra dễ thôi mà, ông Hisomaru có nói với tôi rằng trận chiến này có lẽ sẽ kết thúc sớm thôi lúc tôi vừa mới gặp mặt
ông ấy, và động thái của kẻ địch cũng cho thấy chúng muốn tất tay.”
Những gì Twilight nói y hệt với những gì Wei Yenwu đã suy luận ra trong cuộc gặp mặt kín lần trước, sau khi ông nhận được tin
Leithania sẵn sàng hỗ trợ quân sự cho Lungmen.
Ursus có lẽ sẽ không quá lo ngại Leithania, nhưng không có gì đảm bảo rằng Yen, quốc gia đã bỏ mặc Lungmen sẽ không trở mặt và
nhúng 1 chân.
Một khi Yen tham gia vào, một quốc gia lân cận có quan hệ cực kỳ thân thiết là Higashi chắc chắn cũng sẽ lại cắn một miếng.
Và không có gì đảm bảo rằng, sẽ không có thêm quốc gia nào nữa ‘vui vẻ’ tham gia ‘bữa tiêc’ hỗn loạn này.
Đó là xét vè mặt chính trị, Ursus chắc chắn sẽ không muốn quá nhiều quốc gia đột nhiên trở mặt với họ lúc này, và chắc chắn sẽ buộc
Kaschey phải rút quân về nước.
Nhưng như thế vẫn chưa kết thúc, quân Ursus vẫn còn cơ hội.
Chi viện của Leithania cần thời gian để đến nơi, và các nước khác có lẽ cũng sẽ ngồi quan sát một khoảng thời gian trước khi thật sự
hành động.
Nếu trong khoảng thời gian đó, Kaschey có thể chiếm đóng Lungmen và điều khiển cho cả thành phố di chuyển về hướng Ursus, chúng
vẫn sẽ chiến thắng.
Đây không còn là lúc để đùa giỡn trêu đùa nhục mạ Wei Yenwu, đại công tước đã đích thân đưa ra mệnh lệnh, toàn bộ đơn vị, tổng tấn
công vào Lungmen!
Không chỉ ở ngoại thành bắt đầu chịu cuộc tấn công dữ dội từ Ursus, vào khoảng 19:00 tối nay, sau khi Lin Grey vừa đi chi viện một chút,
ở nội thành cũng bắt đầu trở nên ồn ào.
Có vẻ cuộc tấn công ban đêm này không phải chỉ là do mấy tên chỉ huy ở ngoại thành nghĩ ra, đây là chiến dịch chung của toàn bộ quân
Ursus.
Ban đầu, khi nghe tin này, Lin Grey phải xoa trán suy nghĩ một hồi, ông còn một nhóm Mafia vẫn còn đóng tại phòng tuyến trung tâm, nếu
kẻ địch đã dồn hết lực lượng về đây thì có thể điều động họ đến nội thành hỗ trợ.
Nhưng Wei Yenwu lúc đó đã nói ông nên lo việc của mình ở đây, đặc biệt là giám sát thật chặt Twilight để chắc chắn cậu ta không có âm
mưu gì. Việc trong nội thành ông ta sẽ tự lo liệu.
Wei Yenwu cũng nói, trong trường hợp tệ nhất, ông ta cũng sẽ điều động ảnh vệ tham chiến.
“…”
Lin Grey biết một chút về gốc gác những ảnh vệ của Wei Yenwu, ông biết họ mạnh và nguy hiểm như thế nào.
Tuy không có những khả năng đáng sợ như các Emperor’s Blades của Ursus, nhưng khả năng chiến đấu bình thường và phối hợp của họ
cũng phải ở mức gần tương đương.
Thế nên ông quyết định đặt niềm tin vào việc Wei Yenwu có thể tự xử lý và điều động toàn bộ thành viên gia tộc mình đến đây để gia cố
hàng phòng thủ.
Quân Ursus ở ngoại thành tiến đến ngày càng đông, khi lực lượng chi viện của chúng xuất hiện một lần nữa, Lin Grey nhận ra rằng chỉ sợ
nếu ông không nghiêm túc.
Thì ngoại thành Lungmen chính là phòng tuyến đầu tiên bị chọc thủng.
…
“Nếu tôi đoán không sai thì lực lượng lính Ursus bắt đầu tấn công vào buổi chiều đã rút lui về hết rồi, chúng chia nhỏ lực lượng của mình
thành nhiều đợt đánh luân phiên. Điều này sẽ khiến binh lính của chúng có thời gian nghỉ ngơi trong khi ta sẽ gặp áp lực về tâm lý vì cảm
thấy tại sao đánh mãi không hết địch, bóng tối sẽ càng đẩy sự căng thẳng đó lên cao.”
“Ông nên phổ biến điều này cho người của ông để họ không bị hoảng loạn, vì tôi chắc chắn đợt tấn công tiếp theo của kẻ địch sẽ đến
trong ít phú…” Twilight bình tĩnh giải thích qua bộ đàm.
Nhưng cậu còn chẳng kịp nói xong, Lin Grey đã cảm nhận được rung chấn đến từ mặt đất.
Dù còn ở xa, nhưng ông có thể nhận biết được, đó là tiếng bước chân dồn dập, số lượng…khoảng 100 người.
“Chúng đang đến đấy, nhanh thôi.” Ông đưa bộ đàm lên, ngắt lời Twilight vẫn đang luyên thuyên gì đó mà ông không để ý.
“Wow, nhanh hơn tôi tưởng, tên chỉ huy bên kia cũng biết tính toán đấy, đây đã đúng là lúc thích hợp để tiếp tục một đợt tấn công nữa,
với những người lính được nghỉ ngơi xung sức, trong khi người của ta đã bắt đầu mệt lử.”
“Cậu có vẻ không lo lắng nhỉ? Khi mà những gì cậu chỉ ra hoàn toàn không vui chút nào?” Lin Grey cười hỏi lại, nghe giọng điệu bình tĩnh,
tự tin, khoa cá tính của Twilight, ông biết cậu ta đã có biện pháp.
“Haha.” Đáp lại ông, quả nhiên là hai tiếng cười đầy nghịch ngợm.
“Vậy, chúng ta sẽ làm gì?” Lin Grey hỏi tiếp.
“Ahhhh…không làm gì cả.”
Ở bên kia bộ đàm, Twilight cười một nụ cười nhạt.
Cứ mỗi khi như vậy. lại có một chuyện gì đó không hề tốt đẹp xảy ra, tất nhiên là cho phe địch.
“Bảo người của ông tránh hết trục đường chính ra đi, nói với họ rằng nếu không muốn chết thì nhanh cái chân mà né qua một bên.” Cậu
nói với Lin Grey.
“Được thôi, nhưng cậu tính làm gì?” Ông hỏi lại, đúng lúc đó, ông lại cảm nhận được một vài tiếng bước chân nặng trịch truyền đến từ
phía sau.
Ông quay lại nhìn, đoán đó là người của Twilight, vì ông nhớ là khắp cả ungmen ông chưa từng gặp kẻ nào trang bị như thế cả.
Và Twilight, cậu chỉ trả lời hết sức đơn giản.
Nếu quân Ursus muốn chia quân thành các đợt tấn công khắp nhau để vượt qua đêm nay, thứ ta cần làm chính là…
“Chào đón chúng một cách thật nồng cháy.”
Kèm theo đó, là tiếng cười dần có chút điên cuồng vang lên.
Điệu cười đó, đã lâu rồi Lin Grey mới nghe thấy một lần nữa.
…
Đợt tấn công thứ 3 của quân Ursus ngày càng tiến lại gần cánh trái phòng tuyến ngoại thành của Lungmen.
Hiện tại, những người lính đang hành quân từ từ, đến khi vào vào gần tầm bắn của Caser phe địch, chúng mới phải xung phong lao lên.
(Sau cả buổi bị bắn, quân Ursus đã ước lượng được được tằm bắn của Caster Bl, tuy có hơi bất ngờ vì nó xa gần gấp rưỡi Caster của họ,
nhưng độ trễ của mỗi đường đạn lại dài hơn nên vẫn có thể hiểu được.)
Từ giờ cho đến lúc đó, những người lính Ursus vẫn còn thời gian để thư giãn tán chuyện một chút.
“Hơơ, buồn ngủ quá.” Một người lính vừa đi vừa ngáp, ngay lập tức, gã bị đồng đội cười chọc.
“Cả buổi sáng ngủ chưa đủ à?” một vài người thì giả vờ hỏi han, nhưng thực chất là để trêu chọc.
Cũng có một vài người nghiêm túc nhắc nhở.
“Này, chúng ta đến đây để thay thế cho những người bị thương, nhớ những người trở về từ đợt 1 chứ, họ bị thương rất nặng những vẫn
xung phong vì thắng lợi của đất mẹ, chúng ta cũng phải cố gắng hết mình.”
“Ghaghagha!”
Cuộc hành quân dần trở nên lộn xộn ầm ỹ, mấy tên lính tinh nhuệ và cả tên sĩ quan Ursus đi đầu cũng phát giác điều này, nhưng cũng
mặc kệ.
Chúng biết việc chiến đấu vào lúc nửa đêm này rất dễ gây căng thẳng cho người lính, dù đã cho họ nghỉ ngơi đầy đủ từ trước.
Cứ để mấy tên lính quèn đó xả Stress một chút cũng được, thế thì lát nữa chúng mới có thể lao lên không hề nao núng,
Cuộc hành quân của Ursus cứ ồn ào như thế, cho đến khi đến gần phòng tuyến.
Tên sĩ quan ra hiệu lệnh cho toàn quân dừng lại.
“Hỡi những người lính quả cảm cảu đất mẹ vĩ đại, đã đến lúc rồi! Kẻ địch mệt mỏi đang ở ngay trước mặt chúng ta, tiêu diệt chúng, báo
thù cho những người đồng đội đã ngã xuống, mang về chiến thắng cho tổ quốc. Xung phong!”
Theo tiếng hiệu lệnh của tên sĩ quan, những tên lính Ursus đồng loạt hô to lên rồi lao về phía phòng tuyến.
Như thường lệ, một vài mũi tên và đường đạn Arts lao về phía chúng, nhưng không thể cản bước được những người lính Ursus đang lao
lên.
Sau một vài đợt, bỗng nhiên, những mũi tên và đường đạn Arts không còn bắn đến nữa, cả những tên Mafia ngang đường được những
người bị thương, được mang về, kể cũng không thấy đâu.
Chỉ có những tiếng bước chân nặng nề vang lên.
Tên chỉ huy lập tức đưa tay lên ra lệnh cho tất cả ngừng lại.
Một tên lính Ursus cầm cây đuốc ném về phía trước, ngọn lửa vẫn sẽ tồn tại được một lcus trước khi tắt, làm vậy chúng có thể biết được
thứ gì đang ở phía trước.
Nhưng cây đuốc chỉ vừa chạm đất, nó đã bị một chiếc ủng thép đè lên dẫm tắt.
Từ trong bóng tối, một thân ảnh to lớn bọc giáp dày có chút chắp vá nhưng kín đến tận răng dần lộ diện.
“Defender?”
Khi nhìn thấy kẻ địch xuất hiện, tên sĩ quan lập tức liên tưởng.
Thời kỳ hiện tại, các đơn vị tác chiến chủ yếu chỉ chia thành 4 loại chính: Guard, Defender, Caster và Sniper.
Còn lại, chỉ có một số quốc gia có đơn vị quân đặc biệt của họ như Emperor’s Blades của Ursus, các Knights (Hiệp sĩ) của Kazimierz, đội
quân Steam Knights biểu tượng của Victoria, và còn nhiều hơn thế nữa, nhưng Twilight không biết đến, và chắc chắn là những thứ đó
cũng sẽ không xuất hiện ở đây.
Nên khi nhìn thấy một kẻ mặc giáp dày xuất hiện, dù cho không cầm khiên, cũng rất dễ bị liên tưởng đến một tên Defender.
Nhưng dù là cái gì, đó cũng chắc chắn là kẻ địch.
“Chỉ có một mình, bao vây hắn, bộ giáp chắp vá đó sẽ không thể chịu được quá lâu đâu, chỉ cần chú ý những mũi tên và đường đạn Arts là
được.” Tên sĩ quan ra lệnh.
Ngay lập tức, một vài tên lính Ursus ra khỏi hàng, hướng về phía tên ‘Defender’ vừa xuất hiện chậm rãi tới.
Đối diện, ‘Defender bọc thép cũng tương tự như vậy, vẫn nặng nề đi tới.
Đến gần được một đoạn, mấy tên lính Ursus cũng phần nào nhìn rõ hơn kẻ mà mình sắp phải đối mặt.
Bộ giáp đen của tên ‘Defender’ thoạt nhìn có vẻ cồng kềnh và có chút cũ kỹ, nhưng nó rõ ràng là vẫn rắt chắc chắn, và quan trọng nhất
hắn không mang theo khiên mà thay vào đó là một thứ nhìn rất giống một cái ba lô lớn trên lưng,
Hai bên đã gần tiếp cận nhau, thông thường, Defender đánh cận chiến thì lúc này cũng đã phải đưa khiên lên chắn, nhưng tên ‘Defender;
kia lại không làm như vậy.
Thấy quân Ursus, hắn rút từ sau lưng ra một cái ống kim loại đen, cầm sợi dây trên chiếc ống đó cắm vào thứ đeo ở sau lưng.
Sau đó giương nó lên trước mặt những người lính đang lao đến.
Hành động đó khiến mấy tên lính Ursus nghĩ hắn đang chuẩn bị làm gì đó, nên bước chân của họ dần chậm lại, tách lẻ nhau ra một người
một góc thận trọng tiến tới.
Nhưng ngạc nhiên là, chẳng có gì xảy ra cả.
Vẻ mặt những tên lính Ursus toát ra sự khó hiểu, đến cả ‘Defender’ cũng cảm thấy ngạc nhiên, bắt đầu dùng tay gõ vài cái vào thứ đeo ở
sau lưng.
“Đủ rồi, giết hắn đi!” Đứng từ sau quan sát, tên sĩ quan dần dần mắt kiên nhẫn, hắn ra lệnh cho những người lính gi*t kẻ ngáng đường,
trong khi cho toàn bộ lực lượng tiếp tục tiến tới.
Ba tên lính Ursus nghe lệnh cũng cùng lúc lao vào tấn công.
“Ồ, được rồi này.” Gõ gõ thêm vài phát, ‘Defender’ đột nhiên nói một câu.
Thấy ba tên lính Ursus đã dến trước mặt, anh đưa cái ống làm từ kim loại lên.
Ở đối diện, những tên lính Ursus có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ở đầu chiếc ống, một ngọn lửa màu xanh nhỏ hiện lên.
Sau đó…
…không còn sau đó nữa.
Phừng!!!!
Từ đầu chiếc ống sắt, một ngọn lửa thổi ra cực kỳ dữ dội, lực đẩy về khiến cả anh cũng bị bắt ngờ mà lùi lại một nhịp.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, ba tên lính Ursus còn chưa hiểu chuyện gì, cũng chẳng kịp lao lên, đã biến thành than thịt vương vãi trên
mặt đất.
Thiêu rụi chúng xong, ‘Defender’ kéo cần gạt, ngăn cho ngọn lửa dừng thổi lửa, tiếp tục tiến về phía trước.
Nhưng sự sững sờ của bọn lính Ursus không vì thế mà mất đi.
“C-cái quái gì…?” Bọn chúng theo bản năng bất giác lui về sau một bước.
Phải đến khi tiếng hét của tên sĩ quan vang lên: “Coi chừng!” chúng mới tỉnh hồn.
Vào giây phút ngọn lửa được thổi ra, nó đồng thời cũng làm bừng sáng lên toàn bộ khu vực này.
Quân Ursus vốn muốn dùng bóng tối để che dấu chính mình trước khi đến đủ gần để tiến công, nhưng giờ đây, vị trí của từng người
trong số chúng đã lộ ra, kể cả của tên sĩ quan.
Đương nhiên, khu đã có được vị trí, một lượng lớn các mũi tên đi kèm theo vài đường đạn Arts ngay lập tức lao đến chỗ hắn.
Cùng lúc đó, tất cả cũng có thể nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của tên ‘Defender’ và cả thứ hắn đang cầm.
Thứ được đeo ở sau lưng không phải là một cái ba lô mà là một cái thùng dầu, và thứ hắn cầm không phải là một cái ống sắt.
Đó là một bộ súng phun lửa.
Nhưng đáng sợ hơn cả, không phải hình dáng dọa người của tên ‘Defenders’ cũng không phải những mũi tên đang bắn tới.
Ở đằng sau, vẫn còn thêm một vài Tên Defender nữa đang tiến tới.
Và chúng cũng mang theo bộ đồ chiến đấu y chang tên đầu tiên.
…
“Dù vẫn muốn ém họ thêm một chút cho chiến dịch dứt điểm, nhưng cảm ơn Will, và lũ xâm lược Ursus, các người đã làm rất tốt để ép
tôi sử dụng con át chủ bài của mình.”
“Nào, đến lúc rồi, hãy thắp sáng màn đêm u tối này, bằng lửa và máu và tiếng gào thét đau đớn của kẻ thù.”
“Nghe lệnh ta, tiến lên đi, Fireflies!”
“Thiêu rụi tất cả chúng cho tôi!”