Chương 93: Ngày thứ 7 (1)
23/5/1077
Ngày chiến đấu thứ 7 tại ngoại thành.
Trong số những người lãnh đạo của 2 phe, Felix là người duy nhất vẫn chưa được cập nhật thông tin.
Tối qua, sau khi sắp xếp xong phòng tuyến mới, Felix chỉ vội húp chén cháo rồi gục ngay tại bàn ăn luôn.
Giống như anh, những người lính khác cũng chẳng biết mô tê gì về chuyện vừa xảy ra.
Lin Grey không phổ biến tin này cho người của mình vội vì nó có thể khiến họ ỷ lại về quân tiếp viện mà mất tập trung, Bl thì cũng chỉ có 2
người biết về chuyện này và cũng đồng ý giữ bí mật.
Đối với những người lính, hôm nay cũng chỉ là một ngày chiến đấu như bình thường.
Nhưng mới chỉ đầu ngày, đã có những điều bất thường xảy ra.
Mới chỉ vừa thức dậy đi rửa mặt, Felix đã nhận được tin Twilight đã mạnh tay điều động toàn bộ lực lượng dự bên đến tiền tuyến chỗ
anh.
Chỉ để lại 1 Caster lưu thủ tại cánh phải, 1 người vẫn ở lại bảo vệ hậu phương, toàn bộ những đơn vị còn lại, bao gồm cả kiếm sĩ, lính
đánh thuê, tiểu đội sát thủ vốn cũng được anh để lại để bảo vệ căn cứ cũng bị điều đến đây.
Chưa hết, trong số lực lượng chi viện, có 2 Engineer cũng đi theo trong đội hình, công việc của họ là lo việc sửa chữa công sự và lắp đặt
công sự. Khi vừa đến nơi, hai người họ ngay lập tức bắt tay vào lắp đặt những bộ nỏ cố định sau phòng tuyến.
Tác dụng Engineer trên chiến trường cũng chỉ có thế, dù thi thoảng họ cũng sẽ hỗ trợ bằng nỏ nhẹ, nhưng điều đó không có ý nghĩa.
Cái quan trọng ở đây chính là việc Twilight đã gửi Engineer lên tiền tuyến.
Phải biết, dù hay tỏ ra cứng rắn và luôn bắt họ tăng ca, Twilight luôn chú trọng lo lắng cho sức khỏe và sự an toàn cho các Engineer, họ
luôn được xắp xếp sau hậu phương và được bảo vệ tận răng bởi các đơn vị khác.
Đương nhiên, họ là nòng cốt của đội hậu cần mà, nếu một Engineer tử vong thì năng xuất tổng thể của cả đội hậu cần cũng sẽ bị giảm
xuống đáng kể.
Thế nên, việc gửi họ ra tiền tuyến chắc chắn phải có ý đồ riêng.
Nhất thời chưa đoán ra dụng ý của Twilight, cậu ta cũng không dặn gì cho anh, nhưng Felix cũng không có nhiều thời gian để nghĩ ngợi
lung tung.
Phòng tuyến này hôm nay có chút khác biệt, để cho phù hợp với địa hình, nó là một dải vòng cung dài bao quanh con đường lớn, lwcuj
lượng Bl cũng phải dàn mỏng ra để đắp hết vào chỗ trống.
Hai bên cánh trái, phải cùng trung tâm phòng tuyến đều được lắp mỗi bên 2 chiếc nỏ cố định, hai Enginner hoàn thành ở trung tâm rồi thì
tiếp tục qua bên cánh phải lắp đặt tiếp.
Còn Felix bắt đầu đi hô hào đánh thức quân lính, cho họ ăn sáng và chuẩn bị tổ chức phòng thủ trước đợt tấn công của quân Ursus ngày
hôm nay.
Và kể từ lúc đó, mọi chuyện lại càng trở nên bất thường hơn trước.
Ngày hôm nay trời khá đẹp, nắng không quá gắt cũng không có sương mù che phủ tầm nhìn.
Như thường lệ, đúng 8:00 sáng, Felix đem toàn bộ quân lực của mình bố trí ra phòng tuyến chờ đợi kẻ địch xuất hiện.
Nhưng họ cứ chờ đợi.
1 tiếng, 2 tiếng, rồi 3 tiếng trôi qua mà bóng dáng quân Ursus vẫn chưa xuất hiện.
Điều này làm Felix ngồi ngay sau phòng tuyến sốt ruột nhăn mày.
Quân Ursus không tấn công, các kiếm sĩ cũng không dẫn đội ra phơi năng mà ngồi sau phòng tuyến chờ đợi, nơi này có lắp bạt che nên
cũng có đủ bóng râm che nắng.
Cho đến tận khi mặt trời lên đến đỉnh đầu, kim đồng hồ đã chỉ đúng 12:00, vẫn chẳng hề có động tĩnh gì cả.
“Không có gì xảy ra tức là có gì đó đang xảy ra!” Felix biết vậy, nhưng anh không biết kẻ địch đang nghĩ gì, chỉ có thể bị động chờ đợi, điều
này làm anh khá là căng thẳng.
Nhưng căng thẳng cũng chả làm được gì nhiều hơn ngoại trừ gửi do thám đến doanh trại quân Ursus.
Dù thế, Drone cực kỳ dễ bị bắn hạ nếu chỉ có chúng, sát thủ thì lấy được nhiều thông tin hơn, nhưng cũng chỉ là về quân Ursus chuyển
sang trận thế phòng thủ, canh phòng cực kỳ nghiêm ngặt.
“???”
Chỉ vừa mới hôm qua, kẻ địch còn đánh nhau rất khí thế, tự dưng hôm nay lại chuyển sang thế phòng thủ không tiến lên nữa.
Felix không thể hiểu được kẻ địch nghĩ gì, anh quay sang nhìn Matt, anh ấy lắc đầu không cho ý kiến.
Felix lại nhìn qua nhóm truyền tin, họ cũng đang bàn tán về chuyện này, nhưng khi thấy anh nhìn qua thì tất cả đồng loạt im bặt.
“Nói gì đi chứ!!!” Felix khóc thầm khi thấy những người lính truyền tin động loạt ‘nghiêm’ khi anh nhìn qua, thói quen này đã ăn sâu vào
bản năng của họ khi Hisomaru còn chỉ huy, ông ấy là một người nghiêm khắc trong quân kỷ.
Twilight cũng là tuýp người không thích sự ồn ào dễ gây mất tập trung, thế nên những người lính đã dần biến điều này thành bản năng:
“Không làm phiền chỉ huy, chỉ cần làm theo lệnh.”
Khác với họ, Felix lại thích sự sôi nổi náo nhiệt hơn, nhưng anh cũng không tiện bắt những người lính kia thay đổi thói quen, và thói quen
đó còn là 1 thói quen tốt.
Không còn cách nào khác, Felix lại hướng ánh mắt cầu cứu về phía nhóm Caster, hiện tại đã gom lại thành một nhóm nói chuyện phiếm,
và cũng không hề để ý tới anh luôn.
Và đó là tất cả những gì Felix có thể làm, các kiếm sĩ không có ở đây, họ ở cùng đội của mình để có thể hành động ngay khi có biến.
“Mé, đúng thật là sai lầm khi cho Twilight ‘mượn’ bà chị Toxi, không có chỉ ở đây phiền thật.” Không còn ai có thể cố vấn cho mình, Felix
đành phải tự vắt óc để xử lý tình hình.
Ngồi trên ghế, Felix bắt đầu sắp xếp lại những thông tin hiện tại.
Đầu tiên, không chỉ ở cánh này, lúc nãy, Lin Grey cũng có điện đàm qua hỏi han tình hình, quân Ursus ở phía trung tâm sáng nay cũng đã
rút đi sạch sẽ, ông ấy cũng không thể đoán ra mưu đồ của kẻ địch.
Không chỉ thế, sau khi nhận được cuộc điện đàm đó, Felix cũng đã liên lạc qua cánh phải, và nhận được câu trả lời tương tự.
“Ba cánh quân Ursus ở ngoại thành đồng loạt rút quân?”
“Chúng nhận thấy rằng việc tấn công ngoại thành không có tiến triển nên quyết định tập trung quân lực về nội thành để tạo thành một
điểm đột phá? Nghe nói tình trạng trong nội thành cũng bắt đầu bế tắc cho quân Ursus.”
Đó cũng là một cách giải thích, đặc biệt khi việc bãi bỏ những dự án nhỏ mà tập trung vào cái sinh lời nhất là việc thường ngày đối với
các thương nhân như Felix.
Nhưng nếu nghĩ theo cách đó, lại có rất nhiều điễm mâu thuẫn xuất hiện.
Chỉ bằng một cuộc tập kích của Bl, Ursus đã đánh mất cứ điểm mà chúng dày công chiếm đóng.
Để phải chi viện và thay chỉ huy ngay lập tức để kiềm chế quân ngoại thànhở đây.
Mới chi viện xong rút quân? WTH???
Suy nghĩ càng nhiều, Felix càng cảm thấy mạch não mình càng rối căng lên.
Thế là anh quyết định không nghĩ nữa.
Quân Ursus muốn rút quân? Kệ chúng làm gì thì làm.
Gọi người đem tin trực tiếp đến cho Twilight rồi ở đây Chill thôi, nghĩ nhiều làm gì, để cậu ta nghĩ đi.
Nghĩ là làm ngay, Felix lập tức viết ra một phong thư, đưa cho một Assasin bảo mang đến cho Twilight, trong thư đề cập đến tình hình
hiện tại.
Đợi Assasin cầm bức thư rời đi, Felix lại đột nhiên nghĩ đến một điều nữa.
Anh không biết quân Ursus định làm gì, nhưng Twilight thì không nhất định.
Thế là, anh quay sang chỗ nhóm Caster gọi to.
“Oi!!!”
Nghe thấy tiếng anh gọi, các Caster đều quay sang nhìn Felix, anh nói.
“Nhân lúc đang rảnh, mọi người chuẩn bị bữa trưa sớm đi, đó là công việc của đội hậu cần đúng chứ?”
Tưởng rằng Felix chuẩn bị giao nhiệm vụ quan trọng gì đó, thì ra là cái này?
Các Caster nhìn nhau một chút, rồi một người bước ra.
“Để tôi đi gọi tổ hậu cần chuẩn bị, mang đến đây luôn nhé.” Người Caster nói rồi nhờ một người lính vận chuyển đánh xe chở anh về hậu
phương.
Không lâu sau, anh ta trở lại cũng một chiếc xe bán tải chở bữa trưa.
Bánh mì Sandwich + bơ đậu phộng/một ít loại mứt trái cây + Pa tê đóng hộp+ một ít thịt nguội.
Gọn gàng, dễ ăn, và tương đối xa hoa trong một trận chiến.
Các đơn vị đóng ở phòng tuyến không thể di chuyển nên phần ăn của từng đội được mang đến tận nơi.
Riêng Felix, anh vẫn đủ bình tĩnh để không quá thả lỏng, vì vẫn lo lắng về quân Ursus nên anh không trở ra đằng sau ăn cũng mọi người mà chỉ mang một ít đồ ăn trở lại vị trí quan sát của mình.
Hành động đáng ngờ của quân Ursus đang nhắc anh phải đề cao cảnh giác.
Dù rằng, cho đến lúc anh ăn trưa xong, vẫn chả có chuyện gì xảy ra cả.
…
Vì không bị quấy nhiễu, bữa trưa của Bl kết thúc sớm hơn khá nhiều.
Mặt trời đã bắt đầu ngã về Tây, thời gian chuyển sang buổi chiều.
Ấy thế mà vẫn chưa hề có bất kỳ một động thái can thiệp nào đến từ vị trí quân Ursus.
“Có lẽ thật sự chúng sẽ không tấn công ngày hôm nay.” Mọi chuyện xảy ra trái với linh cảm của mình, khác với Twilight, Felix thẳng thắng
thừa nhận mình đã suy nghĩ quá nhiều.
“Nếu vậy thì mình nghĩ là nên cho mọi người dọn dẹp nghỉ ngơi sớm hôm nay đi.”
Theo như những gì Twilight nói, mỗi ngày Felix sẽ phải rút quân về một phòng tuyến mới đã được chuẩn bị từ trước Dù hôm nay chưa có
thông cáo nào, nhưng nếu chuẩn bị ngay từ bây giờ thì mọi người sẽ có thêm nhiều thời gian nghỉ ngơi, để chuẩn bị cho ngày mai, đại loại
vậy.
“Chứ ngồi chờ không thế này cũng chả giúp ích được gì.”
Gật đầu, anh cầm lấy chiếc loa ra lệnh cho toàn bộ phòng tuyến dọn dẹp mọi thứ có thể và sẵn sàng rút quân.
Lúc đó. cũng đã có những người lính đánh thuê bắt đầu nghĩ y chang Felix. Khi nhận được mệnh lệnh, họ ngay lập tức bắt tay vào thu
dọn, bắt đầu với việc di chuyển những chồng bao cát để tận dụng lần nữa.
Nhưng…
Liệu Felix thực sự đã nghĩ quá về âm mưu của quân Ursus?
Câu trả lời là chính xác.
Felix đã sai, nhưng không phải vì anh đã nghĩ sai về động thái của quân Ursus ngày hôm nay.
Mà là vì anh đã ra quyết định lui lại khá vội vàng.
Trong lúc những người lính đánh thuê đang mang tất cả những thứ gì họ có thể mang chất lên xe vận chuyển.
Một tiếng “Phanh!” lớn vang lên từ phía xa.
Theo ngay sau đó, là hàng loạt những tiếng động tương tự truyền đến.
Từ trên trời, những vật thể đen được phóng lên không trung, bay theo đường vòng cung, và đích đến, rõ ràng là phòng tuyến đang được
dọn quá nửa của Bl.
“Pháo cối! Tìm chỗ nấp đi!” Một người nào đó hét lớn.
Nhưng, nấp chỗ nào?
Chẳng có một vị trí che tránh nào cả, những người lính đánh thuê đang dọn dẹp trước phòng tuyến chỉ còn cách nhảy qua một bên, thoát
khỏi những quả đạn pháo đang lao xuống.
Ầm! Ầm! Đoàng!
Những tiếng nổ lớn làm mặt đất rung chuyển, chấn động cả không khí xung quanh.
Hàng ngũ Bl trở nên tán loạn.
Nhiều người lính đánh thuê không kịp tránh thoát khỏi vụ nổ, thương vong ngay lập tức xuất hiện từ phía Bl.
Những người may mắn, nhanh chân, không bị vụ nổ ảnh hưởng thì bắt đầu lồm chồm bò dậy, đây là lúc, họ nhận ra một điều.
Những vụ nổ từ loạt đạn pháo cối vừa rồi chỉ khiến không khí chấn động, còn mặt đất đang rung chuyển, nó đến từ một thứ khác.
Từ đằng xa, một đại đội quân Ursus được trang bị kỹ càng đang hành quân, chuyển động từng bước chân của chúng gần như đều nhau
tất cả đều được huấn luyện rất tốt.
Chúng là 100 lính Ursus tinh nhuệ được gửi đến chi viện cho ngoại thành.
“Tất cả, đứng dậy chỉnh đốn lại ngay lập tức!”
Trong số các đơn vị của Bl, các Kiếm sĩ là những người phản ứng lại nhanh nhất, kinh nghiệm chiến trường của họ còn cho biết, những
tên lính đang di chuyển đến kia, chúng cực kỳ nguy hiểm.
“Caster, làm chậm bước tiến công của bọn chúng, kéo dài thời gian cho quân ta!”
Vút! Vút! x6
Ngay lập tức, những đường đạn Arts lửa đỏ rực lao qua bụi mù bay về phía trước.
Không cần lần nhắc thứ 2, các Caster cũng đã hoàn hồn sau tiếng pháo kích dữ dội, họ dàn thành hàng ngay sau phòng tuyến chính, bắt
đầu xả phép về phía kẻ thù, cố gắng kéo dài thời gian cho đồng đội.
Trong khi đó, tại ngay sau phòng tuyến chỉ huy.
“Felix, ra lệnh! Ngay!”
Nhận thấy lãnh đạo phe mình vẫn còn bàng hoàng, một trong 2 Engineer được Twilight gửi đến gào lên.
Những Kiếm sĩ còn lại ở trại chỉ huy đã kéo theo đội của mình lao ra ngoài, hai người họ cũng bắt đầu hét lên chỉ đọa những người lính đánh thuê khác dựng lại phòng tuyến tạm thời, một người mang đội lao ra ngoài cùng các kiếm sĩ, trong khi người còn lại chạy về phía sau.
Felix nghe được tiếng gào cũng tỉnh hồn lại, bất quá lúc này mọi người cũng đã về lại vị trí hết.
Anh chỉ cần phải ra lệnh.
“Mọi người! Chúng ta đang bị tấn công! Nhưng đừng lo lắng, mọi thứ vẫn chưa vượt ngoài dự tính, bảo vệ phòng tuyến bằng cả mạng sống, đừng cho kẻ địch bất kỳ cơ hội nào để vượt qua! Cuối cùng chúng ta sẽ là người thắng!”
“Ô! Ô! Ô!” Toàn quân Bl hét to lên theo.
…
Như vậy.
Ngay đúng vào lúc chiếc kim đồng hồ chỉ đúng vào con số 14:00.
Trận chiến ngày thứ 7 tại ngoại thành mới chính thức bắt đầu.
23/4/2023 có chương mới. Chương 93.5 sẽ khá là dài.