Chương 91.5: Hết ngày 5
“Chúng đi rồi à?”
“Ừ, chúng rút rồi.”
Sau khi nhận được lệnh rút lui, toàn bộ quân Ursus không chờ quá một giây mà đồng loạt lui lại.
Bl cũng không hề tổ chức truy đuổi hay gì đó, khi thấy kẻ địch rút lui, tất cả mọi người, bao gồm cả những người đang chiến đấu ngoài
phòng tuyến đều động loạt thở ra một hơi.
Ngoại trừ một người.
“Này! ai đó chạy lên ôm cậu ta lại đi!”
Thấy Matt vừa rục rịch muốn đuổi theo, những người lính đánh thuê gần anh nhất ngay lập tức lao đến đè anh xuống rồi kéo trở về.
Trong phòng tuyến, khi thấy quân Ursus đồng loạt rút lui, Felix cũng thở dài đầy nhẹ nhõm ngồi bệt xuống ghế.
Nhưng cảm giác đó không tồn tại được bao lâu, anh lại lần nữa đứng dậy nói với lính truyền tin.
“Vẫn chưa đến lúc để nghỉ ngơi, trước tiên mang những người bị thương và hi sinh về đi, sau đó kiểm kê thiệt hại, tôi muốn biết chi tiết
kết quả.”
“Rõ! Chúng tôi sẽ thông báo cho mọi người ngay.”
Những người lính truyền tin lập tức chạy đi, để lại Felix lần nữa thẫn thờ ngồi xuống ghế.
“Mẹ kiếp.” Anh nghiến răng thốt lên: “Đây rõ ràng không phải sở trường của mình, việc chỉ huy này, nắm giữ sinh mạng của người khác,
mệt mỏi quá.”
“Nhưng tại sao cậu ta lại thấy thích nó đến như vậy?” Anh tự hỏi.
Nhưng chưa xong, tiếng bộ đàm treo trên ngực đã vang lên.
Felix không nghĩ ngợi gì nhiều mà nhận cuộc gọi.
“Ấn tượng đấy, đôi khi tôi còn nghĩ anh không chịu được nữa rồi cơ.” Người gọi không ai khác ngoài người mất tích cả ngày nay, giọng
cười của Twilight vang lên từ bộ đàm.
“Tất cả đều trong dự đoán của cậu hết rồi nhỉ?” Không phản ứng trước lời châm chọc đó, Felix hỏi ngược lại.
Bên kia bộ đàm trầm mặc một chút, một lúc sau, Twilight mới tiếp lời, giọng nói đầy sự nghiêm túc.
“Tình hình tệ hơn dự tính, tôi vốn nghĩ là nếu cứ tình hình này thì chỉ cỡ anh là đủ phòng ngự được, nhưng có lẽ, Ursus đã thay đổi người
chỉ huy.”
“Vậy giờ tính sao đây? Nói trước là tôi nghĩ mình khong đủ khả năng chỉ huy Bl đối mặt với quân Ursus trong tình trạng này đâu.”
Ý của Felix quá rõ ràng, anh muốn Twilight quay trở lại chỉ huy, và anh cũng đang nghĩ đến một người khác nữa.
“Bỏ ý định đấy đi.” Twilight không cần nhìn trực tiếp cũng đủ biết Felix nghĩ gì, cậu thẳng thừng dội lên một xô nước lạnh.
“Những gì tôi đang cố gắng làm không phải chỉ để lại vài ba bản thiết kế là được, mấy Engineer chỗ tôi chưa giỏi đến mức tự xử với thứ
đó. Chưa kể đến việc mỗi ngày tôi phải dành một ít thời gian sau bữa ăn để hướng dẫn Yelena cách sử dụng Arts, con bé rất có năng
khiếu, và còn là Infected, tôi muốn trước khi Arts bộc phát hoàn toàn, cô phải hỏi học được cách kiểm soát nó.”
“Còn nếu có ý định nhờ và Hishomaru, tôi phải nhắc cho anh một điều, tình hình trong nội thành đang tệ hơn chúng ta rất nhiều, đừng đi
làm phiền họ.” Cậu nhắc nhở thêm.
“Thế thì tôi nên làm gì đây? Tổ chức binh lính để phòng ngự? Tôi không làm nổi đâu, và quân Ursus sẽ rất thích điều đó.” Felix gần như gào
lên, đúng là anh tương đối thông minh trong việc đầu tư và chiếm lĩnh thị trường, nhưng chiến đấu và đầu tư là hai phạm trù khác nhau,
Felix biết nếu mình còn cố chỉ huy, quân Ursus sẽ rất nhanh biết được chỉ huy phe địch chỉ là một tên tay mơ, giống y chang Twilight đánh
giá chỉ huy phe địch những ngày trước.
Felix không biết quân Ursus còn chút e ngại nào sau trận thua lần trước không, nhưng nếu là anh, khi biết người cầm đầu phe địch đã
thay đổi, và còn là một tên thiếu kinh nghiệm, anh sẽ xua toàn bộ quân lên tấn công ngay lập tức.
Thật tình, mọi thứ cứ như đang hoán đổi cho nhau, mấy ngày trước, bên có lợi là Ursus lại có một tên chỉ huy ngu đần, giờ thì ngược lại,
Bl vừa mới đẩy lùi kẻ địch 1 lần, vị trí chỉ huy lại được giao cho 1 người không đủ giỏi để chỉ huy còn bên kia thì lại được thay máu, có một
lãnh đạo đủ năng lực.
Haizz, Felix bây giờ đang rất muốn trở về phòng và ngủ một giấc thật đã cho đến sáng hôm sau.
“Về chuyện đó, anh không cần phải lo, tôi biết giao cho anh việc phòng thủ nó là việc ngu ngốc đến mức nào, nhưng hiện tại, anh là người
có uy tín và nắm giữ vị trí cao nhất, dù có hơi vô nghĩa khi nói đi nói lại điều này, nhưng một tập thể mà không có sự đồng nhất thì chỉ
đang để bỏ đi, và để giữ cho một thể thống nhất, người chỉ huy là một yếu tố không thể thiếu.”
“Những Kiếm sĩ có đủ khả năng để lo liệu trên tiền tuyến, công việc của anh rất đơn giản, kiểm soát thông tin và tập trung chi viện cho
những nơi gặp khó khăn, đừng để kẻ địch luồn được ra sau lưng họ. Thế thôi, anh có làm nổi không?” Twilight đưa ra lời khuyên rồi khích
lệ nói.
“Nổi không á, đương nhiên là được.” Felix vỗ ngực thể hiện sự tự tin, dù không tự tin lắm, nhưng thể diện vẫn phải giữ.
“Thế thì tốt.” Ở đầu dây bên kia, Twilight mỉm cười.
“Nhưng những chuyện đó cứ để sau đi, còn bây giờ, tiếp tục kế hoạch, dọn dẹp tất cả mọi thứ rồi rút về phòng tuyến tiếp theo, phòng
ngự ở đó cho đến hết ngày mai, tôi đã liên lạc với Lin Grey, ông ấy sẽ cho người giúp chúng ta chữa trị cho thương mình, lát nữa sẽ có xe
đến đón, những người còn lại sau khi làm xong thì có thể tự do nghỉ ngơi. Thế thôi nhé.”
Cho biết xong kế hoạch, Twilight cúp bộ đàm quay trở lại công việc.
Còn Felix cũng đứng dậy, anh đi ra ngoài phổ biến lại kế hoạch cho những người khác.
…
“Kết quả của ngày hôm nay rất tốt, tuy hơi tiếc khi chúng ta không thể nhân lúc kẻ địch đang lơi là mà chiến thắng luôn, nhưng kết quả
hiện tại đã vượt quá mong đợi rồi.”
Sau khi rút quân về, Tử tước trẻ tập hợp toàn bộ sĩ quan Ursus mở lời khen ngợi. Dù cho không toàn thắng, khen 1, 2 câu cũng chẳng
mất mát gì, điều này giúp tạo thiện cảm và nâng cao tinh thần.
Sau phần khen ngợi, việc tiếp theo chính là tổng kết lại thương vong và chuẩn bị tổ chức chiến đấu vào ngày mai.
“Xin lỗi!”
Đang lúc những người sĩ quan Ursus vừa mới bắt đầu họp không được bao lâu, một sĩ quan không được gọi đến họp đột nhiên đi vào.
“Có chuyện gì vậy?” Tử tước trẻ không trách cứ sĩ quan mà ra hiệu cho ông nhanh chóng báo cáo, người này ban nãy được anh ra lệnh
cho ở lại giám sát việc canh phòng phòng tuyến của kẻ địch.
“Vâng! Theo lệnh ngài, sau khi chỉnh đốn, tôi đã mang theo 2 trung đôi ngay lập tức quay lại phòng tuyến để đảm bảo kẻ địch sẽ không có
âm mưu gì.”
“Nhưng ngay khi vừa trở lại…” Người sĩ quan ấp úng không nói nên lời.
“..nó đã biến mất.”
“Cái gì?”
“Phòng tuyến, toàn bộ mọi thứ ngoài tàn dư của chướng ngại vật đều đã được dọn đi, tất cả mọi thứ!”
“Hả…”
“Bình tĩnh, ra hiệu cho binh lính, những người còn có thể chiến đấu ngay lập tức sẵn sàng.”
Biết rõ chuyện gì sắp xảy đến, Tử tước trẻ ngay lập tức giơ tay lên ngăn chặn sự ồn ào.
Anh chỉ vào 2 sĩ quan cùng người phụ tá già rồi bước đến lối ra.
“Tôi sẽ đến đó kiểm tra tình hình, ba người theo tôi, còn lại tối bàn bạc sau, mọi người nghỉ ngơi đi.”
“Vâng!”
Những người sĩ quan đứng dậy hành lễ, đợi đến khi những người Tử tước trẻ đi xa thì mới lần lượt đứng dậy rời đi.
Đến phòng tuyến.
Mọi thứ đều giống như những gì người sĩ quan đã báo cáo.
Nơi vốn đặt hàng phòng ngự của Bl nay chẳng còn một thứ gì ngoại trừ máu còn vương vãi.
Từ những mũi tên, vũ khí hay thi thể bị bỏ lại, tất cả đều ‘mất tích’.
“…”
Nghĩ ngợi một lúc lâu, Tử tước trẻ mới hạ lệnh.
“Gọi trinh sát, sử dụng toàn bộ Drone chúng ta có, tìm hiểu xem chúng đang làm gì.”
Phòng tuyến không ở tức là kẻ địch đã dọn nó đi.
Nhưng Bl đã chấp nhận đánh cứng vào ngày hôm nay để giữ lại phòng tuyến này của chúng, ấy vậy mà hiện tại chúng lại chủ động rút lui,
thế thì hành động của chúng có ý nghĩa gì?
Tử tước trẻ không biết, thế nên anh mới phải cẩn thận.
Càng cẩn thận, càng tốt.
Vì sẽ không ai bên phe Ursus hiện tại có thể đoán được Bl đang làm gì.
Không lâu sau khi Drone được gửi đi, kết quả được báo về là:
Kẻ địch đang xây dựng một phòng tuyến khác ở cách vị trí này khoảng 1200m.
Đó là lượng thông tin ít ỏi có được khi chiếc Drone cuối cùng của Ursus bị bắn hạ.
Chỉ nhiêu đó là không đủ để biết được điều gì, Tử tước trẻ quyết định không làm điều gì mạo hiểm.
Chiến lược phản công chậm mà chắc của anh vẫn sẽ được tiếp tục thực hiện như cũ.
…
…..
“Oáppp!”
8:08
Ngoại thành Lungmen.
Felix đang ngồi ngáp ngắn ngáp dài trên một con đường vắng tanh nằm gần khoảng nối giữa khu 5 và 2.
Gió đêm hiu hiu thổi lại, Felix rụt cổ vào áo khoác, đầu thi thoảng lại gật gật theo giai điệu nhạc phát ra từ chiếc máy ghi âm nằm trong
túi áo
Anh ngồi đây chừng 10 phút nữa, từ đằng xa, hai ánh đèn chói vàng lóe lên, một chiếc xe hơi chạy đến dừng lại trước mặt anh.
Bấm tắt máy ghi âm, Felix đứng dậy mở cừa bước lên xe.
Đợi anh vào, đóng cửa lại, chiếc xe tiếp tục lăn bánh, hướng về trong nội thành.
…
“Cảm ơn đã cho đi nhờ.”
Bước vào trong xe, Felix mỉm cười cảm ơn Lin Grey, chủ nhân của chiếc xe.
Lúc chiều, sau khi dọn dẹp xong, nghe tin ông sắp xử đi vào nội thành, anh mới ngỏ lời xin được quá giang.
“Ông về luôn trong đêm mà đúng không? Tôi muốn đi gặp ông Hisomaru xin một ít lời khuyên.”
Lý do không có gì là không hợp lý, Lin Grey cũng định đi vào để họp bàn trực tiếp, ông không hề tỏ ra để bụng vì thái độ có phần thiếu lễ
phép hồi sáng và rộng rãi cho anh quá giang một đoạn.
Đi vào xe, thấy Felix mệt mỏi gục ra sau ghế, Lin Grey nhìn một chút rồi hỏi.
“Câu trông có vẻ mệt.”
“Đương nhiên, phía ông thì sao? Thương vong thế nào?” Felix miễn cưỡng vừa ngáp vừa trả lời.
“Có thể nói là khá nặng, quân Ursus có vẻ có tinh thần hơn những ngày trước rất nhiều, vài người của ta đã bị ép vào trạng thái phải một
đánh năm, cho dù ta có bảo vệ họ bằng khiên thì cũng không thể cứu hết tất cả.” Lin Grey cũng có chút thở dài trả lời.
Lớp khiên bằng Arts của ông có thể tiêu trừ được phần lớn sát thương vật lý thông thường, tuy vậy, nó cũng không phải toàn năng, đặc
biệt là trong tình huống đạn pháo cối liên tục nã từ trên trời xuống.
“Đúng vậy, chúng thật sự rất khó chịu. Tôi mừng vì chúng ta không phải đối mặt với pháo binh hạng nặng.”
“Ta hoàn toàn đồng tình với điều đó.”
Cả hai người đều đồng tình với một quan điểm.
May là pháo binh địch đã bị tiêu diệt, cảm ơn cho bất kỳ ai đã tấn công vào trại Ursus ngày hôm đó.
Đồng tình xong, ngoài việc tổn thất của phe mình, Lin Grey và Felix cũng chẳng còn chủ đề nào để trao đổi với nhau nữa.
Hai người yên lặng ngồi chờ trong xe, cho đến khi nó chạy vào nội thành.
Felix nhìn qua cửa sổ đánh giá nơi này.
Anh đã có vào nội thành một lần, nhưng lúc đó, việc chủ yếu anh tập trung là nói chuyện với Twilight, bây giờ mới có cơ hội quan sát.
Họ đang tiến vào qua con đường nối giữa hai khu vực của thành phố, vì chia quân phòng thủ 2 đầu, nơi đây may mắn vẫn chưa bị chiến
tranh chạm tới.
Vì vậy, khu vực này được tận dụng làm khu tỵ nạn của dân thường còn ở lại và nơi chữa trị cho thương binh. (Những người lính Bl bị
thương cũng được đưa đến đây tịnh dưỡng.)
Đi được một đoạn nữa, chiếc xe dừng lại ở khu gần nơi chữa trị của binh lính bị thương, Felix xuống ở chỗ này.
“Làm những gì cậu muốn, ta sẽ đón câu ở đây sau 3 tiếng nữa.”
“Rõ rồi, cảm ơn.” Felix mở cửa xuống xe, không quên quay lại cảm ơn một câu nữa rồi mới đóng cửa lại.
“Không có gì.” Lin Grey gật đầu qua ô cửa kính.
Rồi chiếc xe lắn bánh tiếp tục chạy đến tháp trung tâm.
“Phùùù.” Chà xát hai bàn tay, Felix đi vòng vòng xung quanh đi hỏi đường.
…
Tổng kết sơ bộ ngày thứ 5:
-Quân Ursus:
+350 quân sau ngày thứ 3 + 100 quân chi viện – 138 thương vong = 212 lính thường + 100 quân tinh nhuệ.
+Sĩ quan: Thiệt mạng 2 người
-Bl:
Tổng số lượng: Còn 116 sau ngày thứ 3 – 14 lính đánh thuê thường mất khả năng chiến đấu – 2 Kiếm sĩ – 4 Assasin của Felix = 96 người. Caster chưa có thương vong.
-Lin Grey:
+Số lượng ban đầu: Khoảng 280 – 59 số lượng thương vong trong 5 ngày= 221. Cận vệ GreyTails mất 6 người.
6/4 có chương mới