Chương 30 + 31: Có mặt kịp thời
Viết lại chương 30+ 31, vài ngày nx mình đẩy xuống nha.
—————————————————
Đoàng!
Phụt!
Giữa nơi đồng không mông quạnh, một tiếng súng bất chợt vang lên đánh động tất cả mọi người ở đây.
Một thứ gì đó nhớt nhát bắn lên mặt, Yelena.
Cô bé hé mở mắt ra thì thấy.
Tên lính tuần tra vừa mới đang định kết thúc cô đã vô lực đổ gục trên mặt đất, cây nỏ của hắn thì bị rơi khỏi tay, nằm ngay trước mặt cô.
Đầu của hắn bị nổ toang như dưa hấu bị đập vỡ, máu thấm dần xuống mặt tuyết, đủ thấy lực bắn của viên đạn mạnh như thế nào.
Yelena sững sờ chạm vào má mình, vào chỗ vết máu bắn lên.
Cô bé sợ hãi lùi lại theo quán tính, nhưng nó không chiếm cứ tâm trí cô quá lâu.
Suy cho cùng, đây không phải lần đầu tiên cô thấy người chết.
Thế nên trước cả đám lính, cô là người đầu tiên lấy lại tinh thần, cô vô thức nhìn qua hướng phát ra tiếng nổ súng.
Ở đó, một thân ảnh nhỏ bé, đeo mặt nạ nửa mặt, mặc một bộ quân phục đen không gọn gàng lắm đang đứng trên một đồi tuyết nhỏ, phẫn nộ nhìn xuống phía đám lính tuần tra.
…
Trong lúc Yelena nhìn sang phía thân ảnh đó, đám lính tuần tra cũng kịp bừng tỉnh và tìm chỗ che chắn.
Phải biết, súng là một khái niệm mới lạ ở Terra.
Bởi, súng là vũ khí được độc quyền chế tạo tại Laterano và không hề được sử dụng bởi những chủng tộc khác ngoài Sankta.
Nhưng với những hiến pháp tự do về súng đạn ở đó, hầu như tất cả Sankta đều có tài thiện xạ kinh khủng khiếp. Họ có thể dễ dàng bắn trúng những mục tiêu di động với tốc độ cao ở khoảng cách trên 100m.
Điều đầu tiên cần phải làm khi bị một Sankta nhắm vào, hãy tìm một chỗ che chắn. Súng có tốc độ ra đạn rất nhanh, nhưng không có sức công phá mạnh mẽ như nỏ, chúng khó có thể xuyên thủng những lớp công sự dày đặc.
Súng có thể bắn liên thanh, nhưng cần một khoảng thời gian nạp đạn, đó chính là lúc để xông lên.
Đây là tư duy cơ bản mà ai cũng phải biết.
Phát bắn vừa nãy có sức công phá quá khủng khiếp, tuy không tận mắt, nhưng nhìn thấy hình ảnh đồng đội mình làm gương, chúng không dám vong động mà chờ thời cơ.
Nhưng trái với tưởng tượng của những tên lính tuần tra, Twilight không tiếp tục nổ súng.
Inferno Strike của cậu có nguyên lý hoạt động khác với ‘súng’ của Laterano, đạn của nó không hề được cường hóa bởi khả năng đặc biệt của các Sankta nên gần như bất lực trước vật cản.
Nhưng đây chỉ là chức năng bề ngoài, thật chất khẩu súng trong tay Twilight còn hoạt động như một vật xúc tác, giúp tăng tầm bắn và độ chính xác cho các đường đạn Arts của cậu. (Tưởng tượng là thay vì dùng trượng thì thg cu này có thể bắn phép bằng súng.)
Điểm trừ thì tất nhiên là thời gian ngưng tụ Arts khá chậm, nếu chiến đấu tầm gần và trung thì dùng gậy phép vẫn ngon hơn.
Bỏ qua chuyện đó, tranh thủ lúc đám lính tuần chưa phát hiện thủ đoạn của cậu, Twilight trượt xuống sườn tuyết đến chỗ Yelena.
“Nhóc không bị thương ở đâu chứ.” Cậu kéo mặt nạ xuống hỏi.
“Không, nhưng sao cậu lại ở đây?” Yelena vui mừng khi lại thấy cậu, nhưng cô cũng bắt đầu thấy lo lắng cho cậu.
Twilight vừa giết một tên lính trong nháy mắt, nhưng cô không nghĩ cậu có thể chống lại ba tên còn lại.
“Chuyện dài lắm, anh mài sẽ kể sau.” Twilight lấy một chiếc khăn tay từ trong balo phía sau, lau vết máu cùng bụi bẩn trên mặt cho cô bé. “Bây giờ, xử lí chuyện này trước đã.”
Lau sạch khuôn mặt Yelena, để lộ ra làn da trắng mịn như tuyết, Twilight quăng luôn chiếc khăn cho cô bé cầm, bản thân cậu dùng 2 ngón tay(Áp út/út) rút cây gậy phép ra kẹp chung với khẩu súng nhìn về phía đối diện.
Bên kia, mấy tên lính tuần tra đã nhận ra đối phương cũng chỉ là một đứa trẻ, tự tin rời khỏi nơi ẩn nấp, chúng nở một nụ cười giận giữ, rồi từ từ tiếp cận hai đứa trẻ.
Trên cánh đồng tuyết của Northern Tundrae.
Nơi còn được gọi với cái tên nhà tù của Infected. (Ursus vẫn chưa chính thức biến nơi này thành trại tập trung/ nơi hành hình Infected).
Ba người đàn ông trưởng thành trực thuộc đơn vị tuần tra khét tiếng mang theo địch ý không hề che giấu nhắm vào hai đứa trẻ còn chưa đến 10 tuổi.
Yelena thấy nớm nớp lo sợ, nhưng trước khi cô kịp nói gì, Twilight đã mở lời trước.
“Thông thường thì khi gặp phải mấy chuyện phiền phức thì anh hay khích lệ mọi người bằng một vài câu đùa đơn giản. Nhưng có vẻ như giờ thì không hợp nhỉ.” Đứng trước ba tên lính đằng đằng sát khi đang đến gần, cậu bật ra câu đùa nhạt cùng nụ cười tự tin.
“Không khoe khoang hay tự tin thái quá đâu, nhưng một câu thôi
Nhóc tin anh chứ?”
Một câu hỏi tưởng chừng cực kì đơn giản, nhưng chỉ nhiêu đó là đủ để đánh bay mọi lo lắng trong Yelena.
Không biết từ bao giờ, cô đã vô điều kiện tin tưởng cậu bé trước mắt mình.
Yelena lấy lại tinh thần, cô đứng thẳng dậy, kiên định đứng sát bên cậu.
“Tốt.” Nhận thấy cô bé đã lấy lại tinh thần, Twilight xoa đầu khích lệ một câu.
“Bây giờ thì lùi lại một chút đi, anh sẽ cho nhóc thấy…ờm, một chút ‘ảo thuật’”
Tin tưởng cậu, Yelena gật đầu đi chầm chậm lùi về sau, để lại Twilight đối mặt với ba tên lính.
Lúc này, đám lính tuần tra đã đến rất gần.
“Một tên nhóc nữa à, thật khó tin khi nó vừa giết Klev đấy.”
“Này nhóc con, tao không biết mày lấy đâu ra đồ chơi đó, nhưng nếu bây giờ quỳ xuống thì bọn tao sẽ châm chước tha cho mày một mạng.” Một tên rút kiếm ra hăm dọa nói.
“Còn nếu không, bọn tao sẽ không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mày đâu.” Một tên khác tiếp lời, cũng rút kiếm ra. Trong khi tên còn lại đã gài tên vào nỏ.
Tuy phách lối là vậy, ba tên lính này cũng không phải tay mơ, bọn chúng tản thành hình vòng cung bao vây lấy Twilight.
Đối mặt ba tên lính được huấn luyện với vũ trang, Twilight không những không hề có tí run sợ nào, cậu khẽ nheo mày đánh giá chất lượng trang bị của chúng rồi mở miệng trào phúng.
“Ha ha, ngoài mồm nói thế nhưng không phải bọn bây đang e ngại thằng nhóc con này sao? Tự tin vứt cho chó ăn hết rồi à?”
“Nhóc con, mày dám!” Một tên lính rống lên, hai tên cận chiến lao đến chỗ Twilight, trong khi tên cầm nỏ lại nhắm ngay Yelena đằng sau.
“Ngu dốt! Không ai dạy bọn mày cách chiến đấu à?!” Twilight nhe nanh nở nụ cười, cậu kéo mặt nạ phòng độc lên, cánh tay trống còn lại rút lấy một vật thể hình trụ treo trên balo ném về phía 2 tên lính đang lao đến.
Theo phản xạ, tên lính chém hạ vật thể đang lao tới ấy, nhưng khi lưỡi dao và vật thể chạm vào nhau…
“Cúi đầu, nhắm mắt vào Yelena!” Vừa hét, Twilight kéo mặt nạ dưỡng khí lên.
Bành!
Yelena nghe lời nhắc nhở liền nhắm mắt, co người lại như con mèo nằm trên tuyết, tai thỏ cũng cụp xuống.
Đám lính thì không may mắn như vậy, ngay khoảng khắc lưỡi dao chém đôi vật thể bị ném tới, nó phọt ra một làn khói trắng mù mịt, khiến chúng tạm thời mất phương hướng.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
“Ugh!”
Từ trong làn khói, vài chớp lửa lóe lên. Tên lính cầm nỏ vô lực ngã xuống, ba viên đạn chuẩn xác đâm xuyên bàn tay phải, cổ họng và đầu hắn.
Với khả năng cảm nhận thân nhiệt và mặt nạ dưỡng khí đầy đủ, tí khói này không hề cản trở khả năng chiến đấu của Twilight.
Lóe! Xoẹt!
Lách người tránh khỏi lưỡi đao chém tới, Twilight lăn qua một vòng rồi giương súng lên.
Tên lính thứ 2 đã xuất hiện ngay trước mặt, lưỡi đao chuẩn bị chém xuống.
Nhưng thứ phản ứng lại là cây đũa phép.
Bùm!
Chớp lửa rực vàng lóe lên cùng tiếng nổ vang lên xua tan màn khói.
“Agh! Cứu” Agh!”
Tên lính thứ 2 ngã về sau, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Trang bị toàn bộ cháy sạch, nửa thân trên như ngọn đuốc sống không ngừng dãy dụa trên tuyết cố gắng dập lửa.
Nhìn có thể dần ngừng dãy dụa từ từ cháy thành than, Twilight quay sang tên lính còn lại, người đang nhìn cậu như một con quái vật.
“Đừng, đừng tới đây, ngươi có thể mang con nhỏ đó đi, ta sẽ làm như không thấy gì cả…agh!”
Đoàng!
Một viên đạn lao tới bắn văng thanh đao hắn cầm trong tay. Tên lính quay đầu toan bỏ chạy thì viên đạn tiếp theo đã găm vào gót chân, khiến hắn gã xuống.
“Ngươi muốn gì! Agh! Nóng..nóng quá!”
“Ta đã nhìn thấy vài cảnh tượng ‘thú vị’ trên đường đến đây. Hành hình trẻ em và Infected cũng vui lắm nhỉ?”
Dẫm mạnh lên cổ họng tên lính, Twilight dí họng súng đen ngòm giữa hai mắt gã.
“Đừng..ah..tha cho tôi..”
Đoàng!
Phát súng kết liễu tên lính tuần tra cuối cùng, Twilight nạp đầy đạn rồi quay trở lại chỗ Yelena đang nằm.
“Mọi chuyện ổn rồi.”
Đưa tay kéo cô bé dậy, ngay lập tức, Yelena ôm chầm lấy cậu.
Đứng trước lằn ranh sinh tử, nếu chỉ chậm một chút thôi, có thể cô bé đã trở thành nạn nhân của đám lính tuần tra kia, không, có khi còn tệ hơn.
Vậy nên khi Twilight xuất hiện, đánh bại đám người xấu và giải cứu cô, sự kiên cường nhỏ bé của Yelena lập tức vỡ òa.
Nhận thấy trước áo mình bắt đầu ẩm ướt, Twilight đứng yên nhẹ nhàng xoa đầu an ủi cô bé.
“Không sao, không sao, anh ở đây rồi.”
Để Yelena ôm mình nức nở một lúc, Twilight mới ngẩng đầu lên nhìn về phía đối diện.
Một điểm khác biệt nữa giữa súng và nỏ, đó chính là nó tương đối ồn. Một khi cậu nã đạn, điều đó đồng nghĩa với việc đang thông báo vị trị của mình cho lẻ thù.
Quả nhiên là vậy. Sau khoảng 10p từ tiến súng đầu tiên, một tốp lính tuần tra lần theo con đường Yelena chạy tới xuất hiện trước hai người.
Nhìn thấy hai đứa trẻ, phản ứng đầu tiên của chúng là nghi hoặc, nhưng khi nhìn thấy xác đồng đội xung quanh, chúng lập tức đề cao cảnh giác tiến lại gần.
Cùng lúc đó, một tiếng động nhỏ phát ra, khóe miệng Twilight đằng sau mặt nạ dưỡng khí không khỏi nhếch lên một chút.
…
Dưới ánh nắng chói chang đầu giờ chiều.
Twilight nắm tay chắn trước mặt Yelena đã ngừng khóc, nắm áo cậu đứng đối diện với khoảng 10 tên lính tuần tra Ursus vũ trang đầy đủ.
“Ngươi là ai!” Tên lính có vẻ là chỉ huy đám lính lớn tiếng tra hỏi.
Dù đối địch chỉ là 2 đứa trẻ chưa đến 10 tuổi, nhưng xác 4 người đồng đội không còn nguyên vẹn la liệt trên mặt đất mách bảo cho hắn không được hành động khinh xuất. Khả năng có mai phục là rất cao.
Câu hỏi của hắn, Twilight không trả lời. Cậu lục trong balô ra một tập giấy da ném về phía đám lính.
Một tên tiến tới nhặt nó lên, đưa cho tên chỉ huy.
“Hợp đồng đánh thuê?”
Thứ mà Twilight ném ra chính là hợp đồng đánh thuê của Bloody Lines với đại công tước Vanya.
Bên trong đó còn kèm theo giấy tờ nhập cảnh, bản đồ lộ trình, cùng nhiều giấy tờ khác để Bloody Lines có thể tốc độ nhanh nhất đến biên giới phía bắc Ursus.
Có con dấu ủy quyền của 1 đại công tước, nhìn sơ qua thì mọi thứ đều ổn, trừ 1 vấn đề.
Nơi họ đang đứng, cánh đồng tuyết Northern Tundrae không nằm trên lộ trình di chuyển của Bloody Lines.
Căn bản, trừ việc có móc nối với 1 đại công tước, giấy tờ này không giải quyết được gì cả.
“Di chuyển trái phép trong lãnh thổ đến quốc, mục đích của ngươi là gì?” Kiểm tra xong giấy tờ, tên đội trưởng vẫn giữ nguyên cảnh giác tra hỏi Twilight.
“Mục đích? À, mục đích à, mục đích của ta là gì vậy Yelena?” Twilight ngẫm nghĩ một lúc, nhìn về phía Yelena.
“Tất nhiên là…
Đánh lạc hướng rồi!”
Phập!
Từ hư vô, một con dao bất ngờ đâm phập vào thái dương tên chỉ huy khiến hắn ch*t ngay lập tức.
Vài tên lính đứng gần kịp phản ứng thì…
Đoàng Đoàng!
Twilight nã 2 phát súng, rồi ôm Yelena nhảy sang một bên né mũi tên bay tới, gậy phép chỉ xuống đất, tạo thành một bức tường lửa che chắn tầm nhìn.
Từ sau bức tường lửa, một bóng người xách theo thanh đao ngoại cỡ, dẫn theo vài người lao ra xông thẳng vào đội hình đám lính tuần tra Ursus.
Đỡ Yelena đứng dậy, vài mũi tên bay về phía Twilight, nhưng va vào bức tường vô hình rụng rơi xuống tuyết.
“Xin lỗi đội trưởng, chúng tôi đến trễ.” Một thanh niên quấn khăn quàng bước đến cúi đầu.
Đó là Jet, người vừa đâm chết tên chỉ huy là Rag, còn thanh niên vừa lao qua bức tường lửa chính là Matt.
Gần hết thành viên cấp cao của đội hậu cần đã có mặt hỗ trợ.
“Không sao.” Gật đầu ra lệnh cho anh trông chừng Yelena, Twilight quay đầu gia nhập vào chiến trường.
“Để lại 1 tên, còn lại giết không tha!”
Matt một đao chặt chết tên lính Ursus gật đầu, xoay người nằm chặt cổ một tên khác đứng gần đó dập mạnh xuống đất.
…
“Khặc!”
Không mất quá nhiều thời gian để tên lính tuần tra Ursus cuối cùng ngã xuống dưới lưỡi dao của Matt.
Sau đó, anh cùng một nhóm nhỏ tiến tới trinh sát xung quanh, Rag bắt đầu thu dọn chiến trường trong khi Twilight quay trở lại chỗ Jet và Yelena.
Cậu đặt tay lên đầu cô bé.
“Được rồi, giờ nhóc ‘thực sự’ đã an toàn rồi.”
Lời cam đoan của của Twilight khiến tâm trạng Yelena dịu đi chút ít, nhưng sực nhớ đến cha mẹ ở lại cầm chân đám lính, vẻ mặt cô lại hốt hoảng lo lắng lên.
“Đừng lo lắng.” Đã xâu chuỗi lại và phần nào đoán ra diễn biến sự việc, Twilight trấn an cô bé. “Cấp dưới của anh đã đi kiểm tra rồi, họ chắc chắn sẽ ‘tìm thấy’ cha mẹ nhóc thôi.”
Đưa tay lên nắm lấy bàn tay đang xoa đầu mình, Yelena nhẹ gật.
“Tốt lắm, bây giờ thì, trước tiên kể cho anh nghe, tất cả mọi chuyện xảy ra sau khi anh rời khỏi thị trấn đi.”
Jet từ đâu đó lấy ra 2 chiếc ghế nhỏ đặt xuống, Twilight để cô bé ngồi nghỉ ngơi, bản thân khoanh tay lại nói.
“Vâng.”
Tính từ khi Twilight rời đi đến trại đồn trú lính Ursus hiện tại, Yelena một năm một mười kể cho Twilight.
“Thì ra là vậy.” Qua lời của cô bé, cậu cũng rõ ràng mục đích của Adams hơn, đặc biệt là lý do ông ta không ngần ngại đẩy con gái lại gần mình.
Adams vốn đã có ý định đưa gia đình rời khỏi cánh đồng tuyết Northern Tundrae từ lâu, chỉ là không có khả năng cùng cơ hội.
Sự xuất hiện của Twilight cùng một thế lực khác hoàn toàn với quân đồn trú Ursus như là một tấm Visa có thể đưa ông cùng gia đình rời khỏi cánh đồng tuyết, thậm chí là ra khỏi biên cảnh Ursus an toàn.
Đáng tiếc, ông không đoán được hành tung, cũng không thu được đủ hảo cảm từ cậu, vậy nên kế hoạch tốt nhất liền trở nên thất bại.
Vậy thì chỉ còn kế hoạch ban đầu, nhân lúc mọi thứ hỗn loạn thì tìm cách trốn khỏi cánh đồng tuyết. Khi vào được thành phố, ông có thể nhờ vả vài mối quan hệ cũ để tìm cách xuất cảnh.
Đáng tiếc vẫn là chậm một bước, lính tuần Ursus bất ngờ có mặt khiến mọi kế hoạch đổ bể.
Trong khi cậu đang suy nghĩ vu vơ, Jet đã nhận được tin báo từ nhóm trinh sát.
“Đội trưởng, trinh sát báo về.” Anh bấm kết thúc điện đàm, nói. “Họ đã tìm thấy người cần tìm…”
Vừa báo cáo, anh vừa liếc nhìn qua Yelena, không biết nên nói hay không.
Không khó để suy ra kết quả từ giọng điệu của anh, Twilight không nhiều lời gì, chỉ đơn giản nói.
“Được rồi, đi thôi.”
Cậu đỡ Yelena dậy, để Jet ẵm cô bé lên đi về vị trí nhóm trinh sát báo về.
Trải qua khá nhiều chuyện trong 1 ngày so với một đứa trẻ, Yelena rõ ràng là rất mệt mỏi.
Nhưng nghĩ đến cha mẹ, ngay khi nhìn thấy nhóm trinh sát của đội hậu cần đứng thành hình cung phía trước, cô bé lắc người nhảy từ trên tay Jet xuống, chạy về phía đó.
Bước chân nhỏ nhắn nhanh nhẹn hiếm thấy, từ từ chậm lại, dần trở nên nặng trĩu, rồi cuối cùng là đổ gục xuống nền tuyết đỏ thẫm.
“Chuẩn bị 1 đám tang nhỏ, còn lại tiếp tục làm việc đi.” Theo sau cách đó không xa, Twilight đang phân phó việc cho Jet thì bỗng cảm thấy một ánh mắt nhìn mình chằm chằm.
Quay sang thì thấy, dù cho di thể đã lạnh, nhưng ánh mắt dường như vẫn mang theo ý thức nhìn về phía cậu Adam White.
“Chậc.”
Phất tay đuổi Jet đi xử lý công việc, Twilight bước đến bên cạnh Yelena đang nức nở chống chân ngồi xuống, một tay khoác qua ôm lấy cô bé, hai mắt ngược lại nhìn thẳng Adam.
“An nghỉ đi, tôi sẽ xử lý phần còn lại.”
Nghe cậu nói như vậy, khóe miệng ông mới như nhoẻn cười, ánh mắt dần tan rã.
Twilight cũng nắm lấy tay Yelena, nhẹ đặt bàn tay cô bé tên lên, vuốt mắt/ nói lời tạm biệt với người cha mình.