Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
hai-quan-phan-tuong-ta-cuoi-nu-de-ba-bien-xung-hoang.jpg

Hải Quân Phản Tướng, Ta Cưới Nữ Đế Bá Biển Xưng Hoàng!

Tháng 1 21, 2025
Chương 190. Hết thảy cuối cùng rồi sẽ kết thúc, nhưng hướng tới tự do không thôi Chương 189. Thần cùng sâu kiến, tầng tầng lớp lớp át chủ bài!
dai-de-toc-truong-sang-lap-van-co-de-nhat-gia-toc.jpg

Đại Đế Tộc Trưởng, Sáng Lập Vạn Cổ Đệ Nhất Gia Tộc

Tháng 1 10, 2026
Chương 360: Danh tiếng Đế thị Chương 359: Tư Đồ Lam kết giao
kiem-ke-chu-thuat-nhan-vat-chi-bat-dau-thien-cung-bao-quan

Kiểm Kê Chú Thuật Nhân Vật Chí, Bắt Đầu Thiên Cùng Bạo Quân

Tháng 10 18, 2025
Chương 183: Bình thản Chương 182: Không thể đánh thắng phục sinh cuộc so tài năm đầu, chú thuật kết thúc
cai-nay-vu-yeu-phai-them-tien.jpg

Cái Này Vu Yêu Phải Thêm Tiền

Tháng 1 17, 2025
Chương 634. Có ít người luôn luôn hoàn toàn như trước đây ( hoàn tất vung hoa ) Chương 633. Hắn hướng vận mệnh giơ ngón tay giữa lên
van-toc-xam-lan-toan-dan-tham-chien-ta-luu-thu-phia-sau.jpg

Vạn Tộc Xâm Lấn: Toàn Dân Tham Chiến, Ta Lưu Thủ Phía Sau

Tháng mười một 25, 2025
Chương 519, liền để trận chiến này, khủng bố đi! Chương 518, tiếp xuống, đây mới thật sự là phản kích chi chiến!
dai-de-cam-khu-su-pho-sau-khi-chet-ta-dien-roi.jpg

Đại Đế Cấm Khu: Sư Phó Sau Khi Chết, Ta Điên Rồi

Tháng 2 24, 2025
Chương 951. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 950. Lựa chọn cuối cùng
tu-te-khuyen-bat-dau-that-thap-nhi-bien

Từ Tế Khuyển Bắt Đầu Thất Thập Nhị Biến

Tháng mười một 10, 2025
Chương 538: Đại kết cục Chương 537: Thất Thập Nhị Biến
phan-phai-cuoi-nguoi-mu-vi-hon-the-dien-cuong-an-ai.jpg

Phản Phái: Cưới Người Mù Vị Hôn Thê, Điên Cuồng Ân Ái

Tháng 1 22, 2025
Chương 454. Phiên ngoại một: Tóm lại liền là phi thường đáng yêu! Chương 453. Đại kết cục
  1. Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực
  2. Chương 137: Giáng sinh (2)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 137: Giáng sinh (2)

20:09

“Dậy đi, đến nơi rồi, mệt thì ăn cái gì đó đã rồi ngủ tiếp.”

Dù hơi trễ hơn dự kiến, nhóm Twilight thành công mang theo rất nhiều chiến lợi phẩm trở về.

Beatrix được đánh thức dậy, dụi dụi mắt bước xuống xe.

“Beatrix!!!”

Còn chưa tỉnh hẳn, Beatrix bị một bóng người ôm chầm lấy, giật mình xù lông ngã ngồi xuống đất.

“Beatrix..may quá..hức..hức..cậu không sao?” Yühsia ôm chặt lấy cô nhóc, khóc nấc lên.

Nhận ra bạn thân, nghe giọng nói quan tâm đầy nức nở của cô bé, Beatrix cũng không nhịn được nữa, hai mắt rung rung, toàn bộ dồn nén cùng sợ hãi đồng loạt trào ra.

“Yühsia~aaa!”

Ôm chặt bạn thân, nước mắt chảy ra, cô nhóc cũng khóc òa lên.

“Quả nhiên là vậy đúng không?”

Felix cùng Yelena cũng đứng chờ tại lối vào, nhìn cảnh hai đứa nhỏ ôm nhau khóc, anh ẩn ý cười quay sang Twilight.

“Trùng hợp thôi.” Chỉ đạo mấy nhóm lính đánh thuê chất hàng xuống, Twilight chậm rãi đi tới, tay còn đang bẻ 1 miếng chocolate ném vào miệng.

Không có cách, ban nãy hơi quá tay, cần bổ sung chút năng lượng.

Nhìn hai đứa nhỏ bù lu bù loa, cậu im lặng cảm nhận 2 thân nhiệt lạnh tanh chập chờn cách đây vài dãy nhà, trực tiếp đi qua.

“Khóc đủ chưa! Đi rửa mặt cho tỉnh rồi gọi về báo người thân một câu đi.” Gõ đầu mỗi đứa một cái, Twilight mất kiên nhẫn nói. “Nhanh lên không bọn anh bắt đầu tiệc trước đấy.”

Bị gõ một cái, Yühsia ôm đầu rưng rưng, còn Beatrix ôm đầu lau nước mắt đứng dậy.

“Biết rồi!” Cô nhóc hướng cậu lè lưỡi làm mặt quỷ một cái rồi nhanh chân kéo Yühsia chuồn vào nhà.

“Cậu ấy đang rất vui.” Bị nắm tay kéo đi, Yühsia nhận thấy rõ ràng tâm trạng Beatrix.

Nhưng sợ sẽ gợi lại ký ức không vui, với lại cũng ít khi biết được suy nghĩ bạn mình, cô bé cũng chỉ chạy theo như mọi lần mà không hỏi gì.

…

Bước vào nơi mình vừa bị đá ra 2 ngày trước, dưới ánh mắt kinh sợ của Yühsia, Beatrix nhẹ ngân nga bước về phía bộ điện thoại bàn đặt ngay cạnh cầu thang.

Đội hậu cần chủ yếu liên lạc với nhau trực tiếp hoặc qua bộ đàm, mục đích duy nhất Twilight lắp bộ điện thoại này là để Lin Grey tiện liên lạc.

Nhưng ngay khi Beatrix lại gần định quay số gọi thì chuông điện thoại lập tức vang lên, một số lạ đánh tới.

Thấy vậy, Yühsia toan ra cửa gọi Twilight, nhưng Beatrix đã nhấc tay nghe lên.

“Alo!”

“Beatrix?”

“Vâng, chú Wei.”

Quả nhiên, người duy nhất có nhu cầu liên lạc với Twilight ngay lúc này thì chỉ có Wei Yenwu hoặc Lin Grey.

Nếu đường dây điện thoại này kết nối tới được Lin Grey, hiển nhiên Wei Yenwu cũng có thể trực tiếp gọi đến.

Về lý do thì ai cũng đã biết.

Nếu không ai bắt máy, chẳng mấy chốc nữa sẽ có liên lạc viên cấp cao của Lungmen có mặt ở đây.

“Cháu có ổn không? Lũ khốn đó có làm gì cháu không?” Sau một chút bất ngờ, giọng Wei Yenwu tiếp tục vang lên bên kia đầu dây.

Khác với thái độ quan tâm rõ rệt của Yühsia, đây là một lời hỏi thăm khá tượng trưng. Nhưng đã quen thuộc với tính cách Wei Yenwu, Beatrix chỉ bình thường đáp lại.

“Xin cảm ơn chú quan tâm, cháu không sao ạ.”

“Thế thì tốt! Cứ nghỉ ngơi tại đó một chút đi, ta sẽ cho người đến đón cháu ngay lập tức!”

“Chú Wei.” Ngăn Wei Yenwu cúp máy, Beatrix lo lắng ngập ngừng một chút. “Ông nội cháu..có đang ở đó không ạ?”

“…”

Sau một lúc yên lặng, một giọng nói trầm ổn vang lên.

“Là ta.”

“Ông nội!”

Nghe thấy giọng nói này, vẻ mặt Beatrix rạng rỡ hẳn lên. Nhưng một giây, hai giây, nó lại dần trùng xuống.

“Ô-Công việc của ông thế nào rồi ạ?” Cô nhóc ngập ngừng hỏi.

“Vẫn tiến triển rất tốt.”

“Vậy đêm giao thừa!?”

“Ta sẽ rời khỏi Lungmen sau vài tiếng nữa, nếu muốn đón giao thừa thì cháu nên về với gia đình.”

“Dạ….vâng, cháu sẽ suy nghĩ ạ.” Chiếc đuôi mèo hưng phấn giơ cao lần nữa rũ rượi hạ xuống, Beatrix chán chường trả lời.

“Tốt lắm, vậy thì chuẩn bị về đi, Wei sẽ cho người đón cháu.”

“!”

“Thật ra ông nội! Cháu có một thỉnh cầu ạ!”

“…”

…

“Được thôi.”

“Dạ vâng! Chúc ông giáng sinh an lành!”

“Ừm.”

Điện thoại cúp máy, Adam đưa trả tay nghe về cho Wei Yenwu.

“Ông bạn, tôi không nghĩ ông nên đối xử như thế với cháu gái mình đâu.” Cầm lấy tay nghe úp xuống điện thoại bàn, đến cả Wei Yenwu cũng không nhịn được lắc đầu trước cách hành xử với cháu của bạn mình.

“Đây là điều cần thiết, là người thừa kế tương lai của tập đoàn Swchire, nó cần phải hiểu được tỉnh táo và cứng rắn. Đây là tôn chỉ dạy dỗ bao đời của gia tộc Swchire.” Lắc đầu thở dài, vẻ mặt Adam trở nên nhu hòa không ít.

“Ít nhất ông nên chúc mừng giáng sinh con bé.”

“Thay vì chỉ trích ta, cậu nên quan tâm đến nhỏ Ch’en hơn đi. Nó vẫn chưa vượt qua cú sốc đó phải chứ?”

Nghe thế, Wei Yenwu chẳng thể nói gì thêm ngoài nở một nụ cười tự giễu.

Quả thật trong vai trò một người giám hộ, ông cũng chẳng có tư cách mà chỉ trỏ ai.

“Bỏ qua chủ đề này đi.” Adam đứng dậy, chỉnh lại bộ suit.

“Beatrix với nhóc nhà Lin sẽ qua đêm giáng sinh ở chỗ thằng nhóc đó. Ta sẽ đợi ở chỗ cũ, lâu rồi chúng ta chưa uống một chầu với nhau, Kojui sẽ không từ chối đâu.”

“Ừ, tôi biết rồi. Tôi sẽ qua đó ngay sau khi xử lý xong công việc.” Wei Yenwu gật đầu đồng ý.

Kể từ sau cái chết của Edward, nhóm ba người còn lại cũng chưa họp mặt ăn nhậu với nhau lần nào.

Nhưng đó là sau khi xử lý xong vấn đề phát sinh tối nay.

Kế hoạch để L.G.D (Lungmen Guard Department) giải cứu Beatrix bị bắt cóc đã phá sản, để có đủ danh vọng trấn nhiếp toàn Lungmen, ông đành phải chuyển mục tiêu sang thanh trừng toàn bộ các thế lực ngầm.

Đêm nay coi như chú định ông sẽ không trở về.

“Thằng nhóc đáng ghét!” Tưởng tượng cảnh phu nhân Fumizuki nội trận lôi đình khi biết tin này, Wei Yenwu thở dài một câu tiếp tục tăng ca.

…

Bên nhà Twilight.

Beatrix cũng đặt điện thoại xuống.

Dù đã được đồng ý ở lại đây chơi, vẻ thất lạc trên gương mặt cô nhóc là không thể che dấu.

“Beatrix…” Biết rằng đây là vấn đề trước giờ giữa người nhà Swchire, Yühsia có thể làm cũng chỉ là an ủi người bạn.

“Không sao.” Hiểu cho bạn mình, Beatrix nhanh chóng điều chỉnh lại tinh thần, cười nói. “Đi thôi, tớ không muốn nghe tên thằn lằn kia phàn nàn nữa đâu.”

Lúc hai người ra khỏi nhà, nhóm Twilight đã đi trước, chỉ còn lại Will đứng dựa cột điện chờ.

Là chỉ huy thực tế của đơn vị Bloody Lines ở đây, trong mấy bữa tiệc thế này Twilight phải đứng ra phát biểu vài câu cho có không khí, vậy nên cậu phiền Will, người nhận trách nhiệm xử lý nhanh mấy xe hàng mang về nên sẽ đến bữa tiệc trễ một chút, trông chừng Beatrix và Yühsia.

Cho an toàn thôi, ai lại để một người mới bị bắt cóc xong đi lang thang giữa trời tối được chứ.

Chờ hai đứa nhỏ đi ra, anh gật đầu chào rồi chỉ tay ra hiệu cho họ nhanh đi qua chỗ tổ chức tiệc, bản thân thì theo không xa phía sau.

…

Bữa tiệc được tổ chức tại khoảng sân trống nằm ngay trước nhà kho công xưởng.

Lúc Beatrix với Yühsia đến nơi, Twilight đã đang đứng trên bục cao phát biểu.

Nhìn thấy họ, Yelena vẫy tay báo vị trí, đi qua đó thì Felix đưa cho mỗi người một ly nước trái cây.

Twilight cũng vừa lúc kết thúc bài phát biểu.

“Vì một năm thành công đã qua, vì một năm mới tốt đẹp hơn!” Cậu cất cao giọng, nâng ly nước trong tay lên.

“Nâng ly!”

“Nâng ly!!!”

Theo sau Twilight, từng người khác cũng đưa ly lên hô to, tuyên bố bữa tiệc giáng sinh chính thức bắt đầu!

Khác với năm trước phải cắm trại trong rừng thông Ursus, giáng sinh năm nay được chuẩn bị kỹ lưỡng hơn rất nhiều, đặc biệt là phần đồ ăn.

Không chỉ thu mua nguyên liệu từ Lungmen, Twilight còn sớm chuẩn bị rất nhiều đặc sản vận chuyển từ Rietti tới, nhiều nhất phải kể đến gà rừng được săn từ vùng rừng rậm hoang dã ở Siracusa.

Nhưng hiếm thấy nhất trong những món ăn được dọn lên, chỉ được phục vụ cho vài thành viên thâm niên của Bloody Lines.

“Ồ, Sashimi phải không? Lâu lắm rồi tôi mới thấy đấy!” Nhìn những lát cá thái mỏng được trang trí tinh xảo trên khay cùng một chén wasabi, Felix ngạc nhiên xen lẫn hứng thú hỏi.

“Ở đâu ra vây?”

“Tôi nghe được là ngài Hisomaru tìm được một quán nhậu có chủ quán là người Higashi, ông ấy nhờ người đó chuẩn bị một chút cá biển.” Trả lời là Jet, người mang đồ ăn sang cho bàn trẻ em.

“Còn nếu câu hỏi tác giả làm ra của dĩa cá này thì là Crow.”

Vì cá được ướp lạnh và vận chuyển đường dài đến Lugnmen, nó không còn tươi như lúc vừa bắt từ biển lên. Nhưng theo lời bình phẩm của Felix, nếu quen thì ăn vẫn rất ngon.

Dù sao thì đây cũng là mồi nhậu chính cho Hisomaru cùng mấy thuộc hạ theo ông từ Higashi uống rượu bên kia.

Là người duy nhất đủ can đảm để tống cá sống vào mồm trong hội trẻ em, Felix ngồi thưởng thức món đặc sản Higashi trong khi Yühsia và Yelena hỏi han Beatrix về việc bị bắt cóc.

Cô nhóc cũng không phải loại nhát gan gì, trực tiếp kể ra cảm nhận bản thân cùng trải nghiệm khi bị bắt cóc.

Nhưng khi kể đến đoạn Twilight xuất hiện giải cứu cô, đồng thời dạy cho tên chủ mưu vụ bắt cóc một bài học, giọng điệu của Beatrix nhỏ bé thất vọng một chút.

“Sao vậy? Nhóc phiền lòng chuyện gì à?” Chi tiết đó không qua mắt được Felix, anh ngừng ăn lại hỏi thăm.

Yühsia đang muốn kể cho anh cùng Yelena biết nỗi khổ tâm của bạn mình để cùng động viên cô ấy thì một tiếng móc mỉa đã cắt ngang cuộc trò chuyện.

“Còn phải đoán à? Cảm thấy bị bỏ rơi vì ông nội không tỏ ra quan tâm đến nhóc phải không?”

Vừa nhắc liền đến, Twilight nhường lại sân khấu cho bất kỳ ai can đảm lên làm tiết mục nghệ thuật, mang thêm một đống đồ ăn trở về với hội trẻ em.

Yühsia giật mình, Beatrix còn chưa kịp nổi nóng bật chế độ cãi tay đôi lại thì Felix đã làm ra vẻ mặt “Thì ra là vậy.”

“Chà, vấn đề chung cả nhỉ?” Anh nói.

“Vấn đề chung?”

“A!” Nói đến đây, Yelena cũng sực nhớ ra Twilight đã từng nói đến việc Liena gần như không bao giờ có mặt ở nhà vào lễ giáng sinh.

“Ừ.” Twilight gật đầu.

Cái này đã nói rồi, là người quản lý cả một thành phố, lại là chân sai vặt của Sicily, Liena rất hiếm khi về nhà sớm, vào ngày lễ lớn thì còn hiếm hơn.

Không chỉ cậu, Leontuzzo và cả hội người thừa kế Mafia chắc cũng đang trong tình cảnh tương tự.

Bù đắp cho điều đó, Liena rất yêu thương chiều chuộng Twilight, mọi yêu cầu của cậu miễn không quá quắt thì đều được đáp ứng vô điều kiện. Quan trọng nhất là cô không hề hạn chế tự do của Twilight, cho cậu muốn làm gì thì làm.

Leontuzzo được đào tạo để kế thừa gia đình Bellone, tuy không có quá nhiều tự do nhưng còn lại cũng đại khái tương tự.

“Mà cũng phải, làm gì có thể loại cha mẹ nào lại không quan tâm tới con cái mình chứ.” Felix cười nhẹ kết luận.

Twilight nhìn qua thì thấy anh đã cầm lấy miếng gà nướng cậu mang về thoải mái tiếp tục ngồi ăn.

“Là vậy sao?” Nghe chuyện nhóm Twilight, Beatrix thầm nhủ.

Ngẫm lại thì tuy lúc nào cũng tỏ ra nghiêm khắc và lạnh lùng, nhưng rõ ràng ông nội luôn đáp ứng mọi yêu cầu của mình từ nhỏ nhặt đến quá quắt một chút như sớm trở lại Lungmen giữa lúc tình hình còn đang rối ren.

Và khi biết chuyện mình bị bắt cóc, dù bận bịu và không nói ra nhưng ông nội vẫn cất công đến Lugnmen.

Theo lời Felix thì ông ấy vẫn luôn theo dõi và quan tâm đến mình theo một cách riêng.

Nghĩ thông suốt, Beatrix rạng rỡ hẳn lên, kích hoạt nội tại siêu cấp hướng ngoại lập tức tham gia vào cuộc trò chuyện.

“Này, ông anh nói là mẹ mình rất ít khi trở về vào dịp lễ, vậy thì giáng sinh những năm trước mọi người trải qua như thế nào vậy?” Cô nhóc hứng thú hỏi.

“Mình cũng gia đình sẽ đến nhà bà, mọi người sẽ cùng nhau ăn bánh nướng.”

“Lết xác đi dự tiệc giáng sinh của đối tác, kiếm quan hệ làm ăn.”

Yelena cùng Felix nhanh chóng đưa ra câu trả lời, xong rồi tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Twilight.

“Gì? Lúc còn ở Rim Billiton thì theo Felix ăn chực thôi, sau thì cắm chỗ nào thì làm một bữa chỗ đó thôi.”

“Vậy còn trước đó thì sao?” Không hài lòng với đáp án của cậu, Felix tiếp tục hỏi dò.

Trước đó? Tức là khoảng thời gian Twilight còn ở Siracusa.

“Cũng chẳng có gì đặc sắc cả. Ăn tiệc xong rồi nếu bà già về sớm thì về với bả, còn không thì cùng khứa bạn (Leontuzzo) đi dạo quanh Sette Colli, chả có gì đặc sắc cả.” Hồi tưởng lại quá khứ, Twilight nhún vai nói.

“Nhưng nếu mấy người muốn nghe chuyện đến thế thì đúng thật là có đấy.” Liếc quanh ánh mắt thất vọng của những người trước mặt, cậu chậm rãi nói tiếp.

“Đúng năm tôi gặp Felix ấy, giáng sinh năm đó có một vụ ẩu đả lớn xảy ra ở Rietti, cảnh sát không cản nổi nên nhà Luckbolts đã điều vài thành viên xuống dẹp loạn, lúc đó cũng không có gì làm nên tôi cùng theo thực chiến.”

Đó là lần đầu tiên Twilight nắm quyền chỉ huy, đối phương chỉ là mấy tên xay xỉn phá làng phá xóm, một cơ hội tốt để cậu kiểm chứng khả năng của mình.

Kết quả cũng không cần nói nhiều, tên cầm đầu bị tống vào nhà đá, đám còn lại bị đánh một trận cho tỉnh rượu rồi ném về nhà.

Kể chuyện một hồi sau, Twilight bắt đầu thấy khô họng, cậu cầm lấy ly nước trái cây đặt bên cạnh uống cạn một hơi.

“Ây, đấy là…”

Ngoài sự ngọt ngào của trái cây, dòng chất lỏng chảy xuống cổ họng Twilight còn mang theo một vị đắng chát khó chịu.

“Ực!-Khụ khụ! Cái quái gì đây?”

“Nước trái cây lên men, có 4.5% nồng độ cồn thôi nhưng…”

Rầm!

“..cậu coi đó là một loại rượu nhẹ cũng..”

Còn chưa kịp nói hết, Twilight đã đổ gục xuống đất trước ánh mắt hoảng hồn của hội trẻ em.

Felix cũng giật mình, anh biết Twilight thuộc hàng ngửi mùi rượu cũng say nhưng mấy loại đó ít ra cũng toàn là rượu mạnh, không ngờ rằng chỉ nhấp tí cồn cũng đủ làm cậu tạch luôn thế này.

Động tĩnh làm tất cả đang ăn nói vui vẻ cũng chú ý, Will nhanh chóng đưa tay trấn an mọi người rồi bay tới kiểm tra.

“Không sao cả, là mệt mỏi nên ngủ thiếp đi thôi!” Kiểm tra một hồi, xác nhận tình huống xong, anh đứng dậy thông báo.

Nguyên do này dễ hiểu hơn, khoảng hai ngày rồi Twilight chưa nghỉ ngơi đủ giấc, một chút cồn làm chất xúc tác dễ dàng làm cậu thả lỏng tâm trí chìm vào giấc ngủ.

Nghe anh thông báo, mọi người cũng yên tâm trở lại. Nhưng vấn đề bây giờ là nếu tiếp tục ồn ào sẽ khiến Twilight tỉnh, và lúc đó cậu ta sẽ rất cáu.

“Để em, em có thể mang anh ấy về nhà nghỉ ngơi ạ!”

Ánh mắt chuyển sang người vừa phát biểu, Yelena một tay lau miệng, một tay giơ lên xung phong.

Trong lúc cả đám trò chuyện, chỉ duy nhất cô bé chăm chú ăn, phần đồ ăn Twilight mang về phần lớn tiến vào bụng cô.

“Có ổn không?”

Vài ánh mắt nghi hoặc nhìn qua Yelena, cô bé dưới sự hỗ trợ của Will chất Twilight khoác lên vai mình.

“Dạ được ạ!” Yelena gật đầu khẳng định. “Với lại em cũng no rồi nên cũng sẽ về nằm nghỉ luôn ạ.”

Beatrix cũng định lên tiếng muốn giúp, nhưng bị ánh mắt Felix ra hiệu ngăn cản.

“Nhóc cũng đói mấy ngày rồi, ăn cho no đi đã rồi muốn làm gì thì làm.”

Bên kia, Jet cầm hộp đồ ăn đưa cho Yelena.

“Nhóc trích một phần ra để cho đội trưởng, còn lại thì mang ra cho mấy anh em đang trực đêm giúp anh nhé.”

“Dạ vâng ạ.” Treo hộp đồ ăn chéo bên vai còn lại, Yelena gật đầu.

“Ừ, vậy làm phiền nhóc nhé.”

Vẫy tay tạm biệt cô nhóc, đợi Yelena rời đi, mọi người mới dần tiếp tục bữa tiệc.

Không có Twilight, Beatrix với Yühsia tập trung vào lấp đầy cái bụng rỗng, Felix thì đi qua giao lưu với mấy người đội phó đội hậu cần.

…

Xụi lơ thả lỏng hoàn toàn, Twilight không quá nặng để Yelena có thể đỡ cậu về đến nhà.

Đặt Twilight nằm lên giường, Yelena đưa tay xoa mồ hôi rồi kéo chăn lên đắp cho cậu.

“Anh ngủ ngon ạ.” Xong xuôi, chúc ngủ ngon một câu, cô bé rón rén nhẹ bước rời khỏi phòng.

Bước xuống nhà dưới, Yelena theo lời Felix trích một phần đồ ăn dành cho Twilight để vào tủ lạnh, rồi xách theo hộp đồ ăn đi về phía trạm gác.

…

Đem đồ ăn cho nhóm trực đêm xong, Yelena trở về nhà.

Đối nghịch với sự ồn ào của bữa tiệc, căn nhà cực kỳ yên ắng.

“Ngô~Chắc mình đi ngủ luôn vậy.”

Đồng hồ mới chỉ điểm 21 giờ hơn và cũng không mệt mấy, nhưng để không làm ồn phiền đến Twilight đang nghỉ ngơi, cô bé vẫn quyết định đi ngủ sớm.

Nhưng khi bước ngang qua cầu thang dẫn xuống tầng hầm, đập vào mắt cô bé là cảnh cách cửa, sau khi bị Beatrix đột nhập thành công đã được gia cố thêm 1 lớp khóa, vốn được khóa chặt lại đang mở toang.

Không kịp nghĩ nhiều, Yelena phản ứng lại hết tốc lực chạy vội lên lầu.

Vừa nhìn thấy hành lang tầng 2, cánh cửa phòng ngủ vừa được nhẹ nhàng khép lại cũng đang mở tung khiến trái tim thấp thỏm của cô bé đập hụt một nhịp, càng không để ý rằng, xung quanh mình đã xuất hiện vài hạt tinh thể nhỏ.

Dừng chân trước cửa phòng ngủ.

Bên trong vẫn y như cũ.

Nhưng chiếc giường đã trống không.

Và ở phía cửa sổ đối diện, một bóng đen đeo theo chiếc túi lớn đủ để chứa một người nhỏ tuổi đang căng phồng, một chân đạp lên thành cửa sổ chuẩn bị bước ra ngoài.

Không chần chừ, Yelena đưa tay về phía trước.

Những viên tinh thể nhỏ lơ lửng quanh cô bé bắt đầu sáng lên.

Rắc! krack!

Tác giả: Bận quá nên lên chương trễ, xin lỗi mng (>人<)

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-xuyen-qua-toi-ma-thoi-den-the-gioi.jpg
Ta Xuyên Qua Tới Ma Thổi Đèn Thế Giới
Tháng 12 6, 2025
tu-son-trai-npc-den-dai-boss.jpg
Từ Sơn Trại Npc Đến Đại Boss
Tháng 2 3, 2025
toan-cau-chay-nan-vat-pham-cua-ta-co-the-tu-dong-thang-cap
Toàn Cầu Chạy Nạn: Vật Phẩm Của Ta Có Thể Tự Động Thăng Cấp
Tháng 10 25, 2025
duoi-mot-nguoi-la-mot-nguoi-toi-co-the-thong-tri-the-gioi.jpg
Dưới Một Người: Là Một Người, Tôi Có Thể Thống Trị Thế Giới
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved