Chương 136: Giáng Sinh (1)
25/12/1077
Lungmen.
Rất khó để tưởng tượng, một thành phố gần như bị phá hủy hoàn toàn bởi chiến tranh đã lấy lại sức sống của mình chỉ sau vài tháng ngắn ngủi.
Bằng chứng chính là hôm nay, lễ giáng sinh!
Dù mặt trời đã lặn, cả thành phố vẫn sáng bừng rực rỡ dưới ánh đèn neon đủ loại màu sắc, không khí người dần cực kỳ tích cực, đường phố tấp nập náo nhiệt, mọi thứ như thể cuộc chiến với Ursus trước đó chưa hề tồn tại.
Đáng chú ý nhất chính là, ngay giữa quảng trường trung tâm thành phố, một cây thông khổng lồ được trang hoàng sặc sỡ với ngôi sao vàng sáng bóng trên đỉnh sừng sững thu hút tất thảy mọi ánh nhìn, thu hút rất nhiều người vây xem.
Không thể không cảm thán, tài lực cùng năng lực phục hồi của Lungmen phải khiến cho nhiều người phải thán phục.
Nhưng, đằng sau vẻ đẹp hào nhoáng đó, cuộc chiến bảo vệ thành phố này vẫn chưa hề kết thúc.
…
“Đội trưởng, lực lượng vũ trang Lungmen đang bắt đầu di chuyển, lộ tuyến đến thẳng cứ điểm xã hội đen quận 8 (Nhà kho A)!”
“Tốt! Cứ theo kế hoạch đã định, tất cả chuẩn bị di chuyển đi!”
“Rõ!”
…
“—“
“Cái gì?! Ngươi nói 2 tiểu đội có vũ trang của Bloody Lines đang bí mật di chuyển đến quận 13?”
Nghe tin này, Wei Yenwu lộ rõ vẻ khó chịu.
Tập trung vào việc xử lý thế giới ngầm Lungmen, gần đây ông không quá để ý đến nhóm Twilight quá nhiều, chỉ vẫn để một vài ‘áo mưa đen’ giám sát tình huống (Bởi vậy nên xác nhận việc Twilight không liên quan đến việc Beatrix bị bắt cóc). Không ngờ giờ chúng lại bất ngờ nhảy ra.
Nhưng mà di chuyển đến quận 13 vào lúc này, không khó để Wei Yenwu đoán được ý đồ của Twilight.
“Tiếp tục quan sát, nếu chúng chỉ gây sự với lũ xã hội đen thì không cần can thiệp.”
Ông nhanh chóng đưa ra quyết định rồi điều ‘Áo mưa đen’ lui xuống, lại nhìn về phía đối diện.
Ngồi trước mặt ông là một Feline đã lớn tuổi.
Thành viên lớn tuổi nhất hội bạn thân thành lập Lungmen, doanh nhân vĩ đại nhất thế hệ, đứng top những người giàu nhất Terra, chủ tịch tập đoàn Swchire, Adams Schwire!
Người lẽ ra phải rất lo lắng việc cháu gái cưng của mình bị bắt cóc lại ưu tiên một mình đến gặp ông, đồng thời yêu cầu được nói chuyện riêng, Wei Yenwu không vòng vo, trực tiếp mở miệng.
“Vậy bạn của tôi, ông muốn nói điều gì?”
Adams Schwire không trả lời, ông nhẹ nhàng đặt tập hồ sơ cầm chặt trong tay lên bàn, đẩy nó về phía Wei Yenwu.
Cầm lấy tập hồ sơ, tháo dấu niêm phong tối mật ra bắt đầu kiểm tra, Wei Yenwu ban đầu lộ ra sự khó hiểu, song nhanh chóng thay thế bằng bất ngờ, rồi cuối cùng là vẻ mặt cực kỳ âm trầm.
“Đây chính là lý do ông nán lại Victoria đến thế, ông bạn?”
“Hầu như toàn bộ tài liệu đã bị thiêu hủy, đó là bản nháp duy nhất mà ta có thể tìm thấy.” Adams Schwire nhìn công sức nhiều tháng mình bỏ ra được Wei Yenwu đứng dậy quăng thẳng vào lò sưởi, bình tĩnh nói.
“Chỉ bằng một lần gặp thoáng qua?”
“Cậu cũng có ấn tượng giống như ta mà phải không?”
Wei Yenwu không đáp lại, căn phòng chỉ còn lại tiếng lạch bạnh của tập hồ sơ cháy thành tro.
Một lúc sau, Wei Yenwu mới cất tiếng.
“Còn ai khác biết chuyện này không?”
“Lũ quý tộc vẫn đang cố gắng xâu xé miếng bánh Victoria, nhưng ta e rằng lũ ‘mèo’ có thể sẽ đánh hơi ra điều gì đó.”
“Ông vất vả rồi, tôi sẽ tìm cách xử lý phần còn lại.” Wei Yenwu thở dài ngồi trở lại ghế, nhưng trong ánh mắt ông lại sáng lên một sự quyết tâm không hề nhẹ.
“Tốt.” Adams Schwire gật đầu. “Bây giờ thì đến chuyện của Beatrix, lũ khốn đó yêu cầu điều gì? Và kế hoạch của cậu như thế nào?”
…
Phù vù!
Đứng trên một mái nhà, Twilight hạ ống nhòm xuống, liếc qua chiếc đồng hồ quả quýt cầm trong tay.
18:58
Tiệc giáng sinh dự kiến sẽ bắt đầu lúc 20:00, họ có đúng 45p để hành động.
Không huy động toàn bộ thành viên đội hậu cần, trực tiếp công vào là bất khả thi với lượng thời gian ít ỏi này, vậy nên cậu quyết định tiếp cận theo 1 hướng khác.
“Đội trưởng, xe tải sẵn sàng rồi.” Một thành viên đội hậu cần tiến đến báo cáo.
Twilight gật đầu, vẫn chú ý vào chiếc đồng hồ cầm trên tay.
Kim đồng hồ đã qua mốc 59 phút, chỉ vài giây nữa là chạm đến 19:00.
“…”
Đùng!
“Cái đ*o gì thế!”
“Kẻ địch tấn công!”
Vài quả cầu lửa thổi bay hàng phòng tuyến tạm bợ của đám xã hội đen, có vẻ như chúng cũng nhận ra Lungmen không hề có ý định nhượng bộ.
Theo sau vụ nổ là một bóng người xách đao lao ra, hướng thẳng về phía những kẻ còn chuếnh choáng.
Xoẹt!
“Tiến lên anh em, giết sạch bọn chúng!”
Vừa dứt lời, các thuật sĩ cũng lao qua ngọn lửa, nhưng không xông vào kẻ địch mà tìm công sự che chắn, yểm trợ cho Matt quẩy tung phía trước, thu hút càng nhiều sự chú ý càng tốt.
Đứng từ xa nhìn, Twilight gật đầu, phất tay ra hiệu cho tiểu đội của mình.
“Di chuyển.”
…
“Chuyện đ*o gì vậy? Tao tưởng bọn cớm đang tấn công đám người ở quận 8 mà?!”
Tại nhà kho, nghe thấy động tĩnh cùng đám cháy lớn bốc lên, đám xã hội đen canh giữ không khỏi bàn tán lên.
Việc Lungmen điều động lực lượng vũ trang, quyết tâm dẹp yên thế giới ngầm là không thể che giấu, đám xã hội đen thông thường khi biết được tin này thì cực kỳ hoang mang, trong khi đám trùm thì đã bắt đầu di dời tài sản ra khỏi Lungmen.
“Bây giờ phải làm gì đây? Chúng ta có nên chuồn không?”
Một vài tên bắt đầu hoảng sợ muốn chạy trốn, nhưng một tên nghiêm giọng cảnh cáo.
“Không được, trong nhà kho này đang chưa một ‘gói hàng’ cực kỳ quan trọng để lật ngược tình thế, đại ca đã ra lệnh phải bảo vệ nơi này bằng mọi giá!”
“Muốn chạy thì cứ việc, nhưng đợi đến khi lão biết được thì…”
Còn chưa kịp dứt lời, thân trên tên xã hội đen đã nổ tanh bằng bởi một quả cầu lửa được tụ lực.
“Agh!!!”
“Có địch!”
Vụt! Vụt!
Đoàng Đoàng Đoàng!!
“Khặc!!”
Bị tập kích bất ngờ, đám xã hội đen chẳng có nổi một cây nỏ dễ dàng bị Twilight cùng tiểu đội Caster đi theo cậu xử lý sạch.
Hai lính đánh thuê đi đầu nhanh chóng chạy lên trước kéo cửa nhà kho ra, trong khi Twilight chỉ tay phân công.
“Anh, đi dẫn đường cho xe vận chuyển đi, hai anh canh chừng xung quanh.”
Ra lệnh xong, cậu cùng những người còn lại tiến vào trong nhà kho.
“Vơ vét tất cả những gì cầm theo được, nhưng ưu tiên thuốc nổ và vũ khí, nhanh chân lên.”
Nghe được mệnh lệnh, những người lính đánh thuê bắt đầu tản ra khắp nhà kho.
Vì cũng chỉ là một kho chứa hàng thông thường chứ chẳng phải kho tàng mật của mấy tên trùm xã hội đen, nơi đây chủ yếu là kim loại cùng nguyên vật liệu, ngoài ra còn có kha khá thuốc nổ đúng như tình báo cùng một chút vũ khí thông thường.
Những người lính đánh thuê theo lệnh bắt đầu gom tất cả những gì mình thấy thành 1 đống chờ mang ra xe vận tải.
Trong khi đó, Twilight tình cờ phát hiện một chiếc hòm sắt bị khóa được đặt trơ trọi 1 chỗ trong nhà kho, nơi cực kỳ dễ thu hút chú ý bởi vài ánh trăng bạc chiếu xuống từ cửa sổ trần.
“À, hình như nãy mấy tên canh cửa có nhắc đến ‘gói hàng’ đặc biệt gì đó.” Nhớ lại mấy lời loáng thoáng nghe được lúc nãy, Twilight nổi lên hứng thú.
Nghe xong báo cáo từ nhóm đánh lạc hướng, mọi thứ đều diễn ra cực kỳ trơn tru, cậu vui vẻ huýt sáo bước về phía đó.
“Nhìn lại thì, năm nay là một năm khá tuyệt vời.”
Dù tần suất nằm viện hình như có hơi nhiều, nhưng những gì đánh đổi lại được là quá đáng.
Đất xây dựng căn cứ đã có, tiền cũng kiếm dư thừa, tìm được một hạt giống đầy tiềm năng, và thành tích đánh thắng và đẩy lùi được quân Ursus (Dù khúc đầu có hơi chán vì tên chỉ huy bên địch quá ngu) cũng khiến cậu rất vui.
Mọi thành tựu đều vượt qua dự kiến ban đầu khiến Twilight hết sức thỏa mãn, cậu đã sẵn sàng tăng gấp đôi thiền thưởng cuối năm cho các thành viên đội hậu cần, nếu như con mắm ồn ào đó không kiếm chuyện ngay đúng lúc này. (À mà tiền thưởng cho đội hậu cần vẫn gấp đôi năm ngoái.)
Tự nhiên nghĩ đến Beatrix, tâm tình Twilight không khỏi khó chịu mà chùng xuống.
“Tầm này thì chắc là đám lính Lungmen kia cứu được nó rồi. Đáng đời, dính phải quả này thì phải sợ tới già.”
Mà, không biết phản ứng của con nhóc đó bây giờ thế nào nhỉ? Vẫn còn run rẩy sợ hãi vì cú sốc đầu đời, mừng rớt nước mắt vì đã được giải cứu, hay là bất tỉnh nhân sự và coi tất cả chỉ là một cơn ác mộng?
“Chậc, liên quan gì tới mình, dù sao thì chắc sau này cũng chẳng gặp lại đâu.” Xua đi mấy suy nghĩ khiến bản thân khó chịu, Twilight lấy lại hào hứng nhìn cái rương phía trươc.
Nó được khóa lại bởi một chiếc ổ khóa đơn giản, thứ dễ dàng bị Twilight nung chảy.
“Được rồi, món quá giáng sinh đầu tiên trong năm nay, nó sẽ là gì đây!”
Twilight hô lên, bật nắp hòm ra.
Bên trong sẽ là gì?
Vàng? Vũ khí? Trang sức? Nguyên vật liệu hiếm? Đồ bỏ đi? Một đống tiền hay đơn giản là đồ bỏ đi?
Uhhhh.
 ̄ ̄ ̄\(-‿-)
 ̄ ̄ ̄\(・‿・)
(ಠ_ಠ)
Đó là một đôi mắt nhìn chằm chằm vào cậu.
Rầm!
“Chuyện gì vậy đội trưởng?!”
Bất ngờ nghe thấy tiếng động lớn, vài người lính đánh thuê quay sang kiểm tra thì thấy Twilight một tay bịt kín mặt cúi đầu.
“Không có gì đâu, tiếp tục làm việc đi.”
Phất tay đuổi họ đi, Twilight hít sâu vài hơi.
“Ảo giác, 2 ngày rồi mình chưa ngủ đủ giấc,đây là là ảo giác, trong rương này chỉ chưa một đống tiền mặt, chắn chắn là vậy.” Lẩm bẩm như vậy, Twilight một lần nữa nâng nắp chiếc rương lên.
(ಠ_ಠ)
Không có gì thay đổi, vẫn là ánh mắt đó, vẫn là con người đó, người cậu vừa bất chợt nghĩ đến.
Nằm trên 1 đống nệm bẩn, hai tay hai chân bị trói chặt ra sau lưng, miệng cũng bị bịt kín bởi 1 chiếc khăn.
Không phải ai xa lạ, con nhóc ồn ào, Beatrix Swchire.
Rầm!
“Coi như mình chưa thấy gì đi.” Bình tĩnh đóng nắp chiếc rương lại, Twilight quay đầu bỏ đi, coi như mình chưa từng quyết định mở nó ra.
Nhưng khác với lần trước, cậu chỉ vừa bước được vài bước, chiếc rương đã bắt đầu rung lắc dữ dội.
“…”
“Haizzz…”
Thở dài một hơi, Twilight vẻ mặt chán chường quay đầu lại mở chiếc rương ra lần thứ 3, đối diện vẫn là cặp mắt nhìn chằm chằm đó, cậu bế Beatrix ra khỏi chiếc rương, đặt xuống đất, búng tay 1 cái.
Hai đốm lửa nhỏ hiện lên trên đoạn dây thừng trói tay chân cô bé, chúng ngay lập tức bung ra.
Nhận thấy tay chân đã tự do, Beatrix loạng choạng muốn đứng dậy nhưng ngay lập tức mất lực ngã xuống.
“Này…” May mắn Twilight đứng ngay bên cạnh kịp thời đỡ lấy, còn định nặng lời một câu.
Nhưng cánh tay run lẩy bẩy, hơi thở không đồng đều, thân nhiệt chập chờn khiến Twilight không thể mở miệng.
Dù ánh mắt thể hiện sợ kiên cường nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy khóe mắt đã đỏ hoe, sự thật không thể thay đổi rằng Beatrix vẫn là một đứa trẻ.
Sợ hãi, bất an, cảm giác không an toàn, những cảm xúc trái chiều tràn ngập trong cô nhóc.
“Bình tĩnh, thở đều ra, mọi chuyện kết thúc rồi, nhóc an toàn rồi.” Đỡ cô nhóc ngồi xuống, Twilight vẫy tay ra hiệu cho 1 người lính đánh thuê chạy lại rồi chậm rãi tháo chiếc khăn quấn quanh miệng Beatrix.
“Khụ khụ..”/Píp píp píp
“Từ từ thôi, uống miếng nước đi.” Vỗ nhẹ lưng Beatrix đang ho khan, Twilight rút bình nước mang theo đưa đến trước miệng cô nhóc.
Nhìn bình nước trước mặt, hai mắt Beatrix khẽ đảo liếc qua Twilight một tay giữ bình nước, tay còn lại cầm bộ đàm lên, rồi cũng ngoan ngoãn uống một chút.
Cảm nhận dòng nước mát chảy xuống cổ họng, Beatrix lấy lại một chút sức lực, cô lại nhìn về phía Twilight.
“Anh…”
Nhưng nhìn vẻ mặt dần đen lại của cậu, còn chưa kịp hỏi, Twilight đã giắt vội bình nước sau hông, đưa tay ra hiệu cho toàn bộ lính đánh thuê rồi ẵm Beatrix lên, nhanh chóng nấp vào góc khuất phía sau chiếc rương.
“Chuyện..gì..”
“Suỵt, im lặng.” Đưa ngón tay lên miệng, Twilight nhắm mắt lại tập trung.
Chỉ vài phút sau, rất nhiều tiếng bước chân vội vã chạy vào nhà kho.
“Mẹ kiếp!” Rầm!
Lúc nhìn thấy xác của mấy tên canh cửa ngoài kia, tên đại ca xã hội đen đã thấy điềm chẳng lành, đến khi nhìn thấy quân át chủ bài để đàm phán với Lungmen đã không cánh mà bay, hắn phẫn nộ đập mạnh vào cửa nhà kho.
“Lão đại cũng biến mất rồi, làm sao bây giờ đây đại ca?” Một tên đàn em xã hội đen sợ hãi.
Ngay khi bị tấn công, chúng ngay lập tức tìm tên trùm báo cáo nhưng không thể liên lạc. Đến lúc tìm đến tận nơi thì mới phát hiện hắn đã mang theo tài sản cao chạy xa bay.
Không chỉ chỗ họ, những tên trùm khác lúc nhận ra không thể ra điều kiện với Lungmen cũng đã biệt tăm, để mặc bọn thuộc hạ làm tốt thí cho Lungmen xâu xé.
Nhận ra điều này, đám xã hội đen còn lại đương nhiên cực kỳ phẫn nộ, vài kẻ bắt đầu tìm đường thoát thân, một số điên cuồng chống lại lực lượng vũ trang Lungmen, số khác thì tuyệt vọng đầu hàng chờ xét xử.
Chỉ có một số ít ngoại lệ, chẳng hạn như tên đại ca này.
Là một trong những kẻ tham gia vào kế hoạch bắt cóc cháu gái chủ tịch tập đoàn Swchire, hắn biết Beatrix bị trông giữ tại đây, những thông tin phong phanh ở quận 8 chỉ là tung hỏa mù.
Nhưng cũng chính vì thế mà hắn không thể đầu hàng được.
Đường sống duy nhất hiện tại chính là nắm được con tin trong tay, sau đó tìm cách rời khỏi Lungmen. Nhưng giờ con tin không thấy đâu…
“Khốn khiếp!”
Điên cuồng, tên đại ca đạp mạnh vào chiếc rương trống trơn.
Rầm!
“Ưm…”
“?”
Nghe thấy tiếng rên nhỏ vang lên, tên đại ca như tìm được suối trong giữa sa mạc.
“Ranh con, mày làm tao sợ muốn chết!” Hắn nở một nụ cười gớm ghiếc, đi vòng qua phía sau chiếc rương.
Nói thật, bắt cóc tống tiền hắn không phải chưa từng làm, nhưng Beatrix Swchire chính xác là trương hợp đau đầu nhất.
Trẻ con thông thường gào khóc thì chỉ cần hăm dọa hay động một chút tay chân thì chúng sẽ yên lặng, nhưng cmn con nhóc này không bao giờ là im miệng.
Tiếng mắng chửi như loa phát thanh bật liên tục, đến khi bị bịt miệng lại thì vẫn luôn trừng mắt nhìn chúng chằm chằm, cực kỳ khó chịu.
Đáng giận hơn là vì lý do đàm phán, mấy lão trùm không cho phép động một ngón tay vào nó.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, con nhóc này chính là tấm vé một chiều ra khỏi Lungmen, thậm chí chỉ cần một chút ‘tổn thương’ cùng hăm dọa, còn có thể kiếm được một khoản kha khá làm lại cuộc đời. Quan trọng nhất, đây là cơ hội để xả con bức bối mấy ngày qua.
Trong đầu nghĩ vậy, tên đại ca xã hội đen nhìn ra phía sau chiếc rương.
Nhưng trước thứ đầu tiên đập vào mặt hắn không phải là Beatrix đang run sợ lẩn trốn, mà là họng súng đen ngòm đã được tụ lực.
“Nhắm mắt lại.” Twilight tiện tay che mắt Beatrix đang nằm trong ngực mình, bóp cò.
“Này!”
Đoàng!!
Đường đạn Arts nổ tung ngay trên khuôn mặt tên đại ca xã hội đen khiến hắn ngã ra sau.
Không dừng lại, Twilight cắp Beatrix trong tay đứng dậy khỏi chỗ trốn, chỉa súng về phía đám xã hội đen nã đạn.
Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Bắn gục vài tên ở gần, Twilight đưa súng lên trời đục một lỗ trên nóc nhà.
“Bám chặt vào!”
Cậu khom người, bật qua lại vài kệ hàng rồi dùng Arts đẩy mình lên trên, bỏ lại đám xã hội đen vẫn đang ngu ngơ.
Phải đến khi tên đại ca lồm cồm bò dậy, nửa trái mặt hắn bỏng nặng đến mức biến dạng, thậm chí còn lộ ra cả xương. Nhưng vẫn còn đứng được sau phát đó thì cũng không phải dạng vừa.
“Ga-Đứng đó làm gì! Lấy xe đuổi theo chúng!!” Hắn ôm mặt nghiến răng gào lên với đám đàn em.
“Vâng!”
Hai tên xã hội đen chạy đến dìu hắn lên xe, theo hướng Twilight đuổi.
Đợi đám xã hội đen đi hết, nhóm lính đánh thuê mới rời khỏi chỗ trốn.
“Ai bấm bộ đàm báo cho đội phó đi, kế hoạch thay đổi.” Người vừa trốn cạnh Twilight nói.
…
Đứng trên nóc nhà, Twilight nhìn xuống đám xã hội đen lao ra khỏi nhà kho bắt đầu lên xe. Cậu chuyển tay bế ngang Beatrix ra theo kiểu công chúa, ánh mắt chuyển vàng, khom người lấy đà.
Vút!
Hít sâu một hơi, Twilight phóng tới, bật nhảy, parkour qua từng mái nhà.
“Uầy! Vẫn đã như ngày nào!”
Chạy nhanh hết tốc lực, cảm nhận gió đêm mát lạnh áp vào cơ thể, Twilight hưng phấn mỉm cười.
Lúc còn ở Rim Billiton, Will cũng thường mang theo cậu và Felix đi chơi kiểu này, mấy khu công trường với nhà cao tầng ở đó chạy nhảy rất phê. Nhưng sau khi Bloody Lines thành lập, các hoạt động chủ yếu ở vùng ngoại ô nên cũng ít có cơ hội.
Đến Lungmen, chính sách của Wei Yenwu ưu tiên phục hồi khu vực trung tâm rồi từ từ mở rộng ra, nhiều khu vực ở ngoại ô vẫn còn đang là đống đổ nát hoặc trở thành chỗ tụ tập của đám xã hội đen.
Vả lại, kiến trúc khu ngoại ô đa số là các khu định cư tập thể, chạy nhảy chỗ này rất dễ bị nhìn thấy nên Twilight cũng không hứng lắm.
Nhưng đêm nay là ngoại lệ, lễ giáng sinh, đa số cư dân Lungmen đều ở trong nhà quây quần bên gia đình, phần khác thì chắc đổ xô vào thành phố chơi. Đến lúc đứng trên mái nhà thì cậu mới chợt nhận ra cơ hội này.
Cuối năm rồi, cớ gì mà không bung xõa một đêm.
“Này, sao gió to quá! Ông đang làm cái quái gì vậy?”
À quên mất, còn cục tạ này trên tay nữa.
“Chạy chứ còn gì nữa, nếu không phải vì cô thì tầm này tôi đang thoải mái thưởng thức chocolates nóng bên cạnh lò sưởi chứ không phải chạy bạt mạng thế này đâu!”
“Ai mà biết được hắn sẽ bất ngờ đạp cái rương thế chứ!?”
“Mịa, tháo cái dẻ lau đó ra đúng là sai lầm!”
“Cái gì cơ!” Nghe vậy, Beatrix như con mèo bắt đầu vùng vẫy, khiến Twilight tí thì trượt chân.
“Này! Nằm im coi, chết cả đôi bây giờ!” May là dùng Arts cứu kịp thời, Twilight cũng gào lên, búng tay một phát.
Hai quả cầu lửa hình thanh quanh người cậu, lao xuống mấy chiếc xe đang đuổi theo phía dưới.
Bùm!
Một chiếc bị cầu lửa đánh trúng bình xăng lập tức nổ tung lên trời, nhưng những chiếc xe khác nhanh chóng lách qua tiếp tục đuổi theo.
Là địa bàn của chúng, đám xã hội đen rất am hiểu địa hình nơi này, dễ dàng tìm được đường đuổi theo Twilight. Cậu cũng nhìn thấy tên đại ca băng bó tạm bợ khuôn mặt, ngồi trên một chiếc xe kêu gào phía dưới, không khỏi cảm thán sức sống của mấy tên côn trùng này.
Nghe thấy tiếng nổ, Beatrix theo bản năng co rụt người vào ngực Twilight.
“Ấm quá, không hề lạnh tí nào.”
Hơn một ngày bị trói nằm một mình trong chiếc rương kim loại chật hẹp, lạnh lẽo, đây là cảm giác mà Beatrix cảm nhận được từ vòng tay Twilight. Dù hai người chỉ chênh nhau có 1 tuổi, nhưng khi nằm trong lồng ngực của cậu, cảm nhận trái tim mạnh mẽ đập từng nhịp, cô nhóc cảm thấy một sự an tâm kỳ lạ.
“Này, chừng nào tôi được mở mắt ra?” Giật nhẹ tay áo Twilight, Beatrix bỗng hỏi.
“Ủa, vẫn còn nhắm mắt hả?” Twilight có chút bất ngờ liếc xuống.
Ban nãy câu nói vậy với che mắt cô nhóc chỉ để không phải thấy cảnh máu me khi nổ súng vào đầu tên trùm xã hội đen kia thôi, tưởng là lúc bỏ tay ra thì cô nhóc cũng mở mắt ra rồi.
“Ông..”
“Thế thì chịu khó tí nữa đi, anh mày vừa thấy chỗ này hay lắm.”
Dứt lời, Twilight còn tưởng Beatrix sẽ bắt đầu làm ầm lên hoặc là trực tiếp mặc kệ mà mở mắt ra, nhưng không hiểu sao cô nhóc lại tự nhiên ngoan ngoãn theo lời.
Twilight cũng không chần chừ, tăng tốc lên.
…
Sau một hồi lên xuống, cuối cùng, Twilight dừng chân lại.
“Cảm ơn vì đã chờ, chúng ta đến nơi rồi.”
Một nơi gió thôi khá mạnh, Beatrix hơi nhăn mày rồi từ từ mở mắt ra.
“Chói quá.”
Nhắm mắt được một lúc, cô nhóc nhất thời chưa thích ứng được, nhưng khi mọi thứ dần rõ ràng hơn.
Hai người đang đứng trên giàn giáo của một tòa nhà cao tầng đang xây dở, cách mặt đất phải gần 100m.
Bình thường thì, đây sẽ là lúc Beatrix bắt đầu gào ầm lên đòi xuống, nhưng mà…
“Đây là…Lungmen.”
“Phải.”
Trước mắt hai người không phải là mặt đất dưới chân, mà là khung cảnh sáng rực buổi đêm lộng lẫy của Lungmen.
Một thành phố rộng lớn.
Dù mặt trời đã lặn, ở ngoại thành, những ánh đèn loáng thoáng như những ánh sao tinh tế dưới bầu trời đêm (Ai đọc lore thì sẽ biết Terra không thể thấy sao). Vào đến nội thành, như đã nói từ trước, vẫn sáng sực như ban ngày, ánh đèn neon rực rỡ, đường phố trần ngập không khí tích cực của một ngày lễ.
Đáng chú ý hơn tất thảy, một cây thông khổng lồ được trang hoàng sặc sỡ với ngôi sao vàng sáng bóng trên đỉnh được dựng sừng sững giữa trung tâm thành phố, nơi đang được rất nhiều người vây quanh, những gia đình hạnh phúc, các cặp đôi thể hiện tình cảm, những đứa trẻ vui đùa,…. tất cả đều nằm gọn trong tầm mắt của Beatrix.
Một thành phố rực rỡ, một thành phố tràn đầy sức sống.
“Lâu lâu tôi cũng ngồi trên sân thượng chỗ mình nhìn vào thành phố, nhưng đứng từ nơi cao thế này nhìn xuống đúng là khác biệt thật.” Twilight cũng chỉ vô tình phát hiện ra nơi này khi đang dò la địa hình quanh mấy khu nhà kho, cậu cũng đang tính bữa nào mang Felix với Yelena lên đây chơi.
“Dù thường xuyên tỏ ra lạnh lùng, tôi đôi khi cũng nghe thấy ông mình tỏ ra tự hào khi là một trong những người góp phần tạo ra thành phố này, nơi tất cả đều được chào đón.”
“Yeah, tôi biết chuyện đó.”
“Lúc chuyển đến đây, tôi thấy nơi này cũng chỉ bình thường, thậm chí còn chẳng náo nhiệt bằng Londinium.”
“Londinium chỉ toàn là khói từ các nhà máy và công xưởng.”
Cảm nhận hình ảnh trước mắt, Beatrix từ từ nhắm mắt lại, đưa ra lời cảm nhận.
“Nhưng bây giờ thì tôi nghĩ mình phần nào đó hiểu được ông ấy. Nơi này, thành phố này, nó…thật sự đẹp.”
Twilight nhẹ gật đầu đồng tình, hai người không bàn luận gì nữa, chỉ yên lặng chiêm ngưỡng.
Một lúc sau, Beatrix mới cất lời.
“Này, Twilight.”
Cậu liếc sang cô nhóc.
“Xin lỗi.”
“Vì chuyện hôm trước?”
“Cả tối nay nữa.”
“Ờ, cũng do tiện đường thôi, với cả Yühsia còn chạy đến nhớ bọn tôi giúp nữa mà.”
“Và cảm ơn.”
Vì đã cứu tôi, vì đã dẫn tôi đến nơi này.
“…”
“Không có gì.” Twilight nhẹ thở ra, mỉm cười.
Nhưng tầm mắt cậu đã chuyển xuống.
“Xin lỗi vì phải phá hỏng không khí, xem ra chúng ta hết thời gian rồi.”
Dưới chân công trường, đám xã hội đen đã đuổi đến nơi.
“Vậy thì, liệu quý cô đây có thể kiên nhẫn chờ ở đây một chút, trong khi tôi xuống đó dọn dẹp rắc rối mà chúng ta gây ra không nhỉ?” Twilight khom người muốn đặt Beatrix xuống nhưng bị cô nhóc lắc đầu.
“Này, anh có thấy tôi phiền phức không?”
“Phiền thấy mịa luôn ấy chứ, cô còn tạ hơn cả Yelena nữa.”
Trong những lần gặp rắc rối với Yelena, ít ra cô bé còn có tí sức chống cự. Sau khi thức tỉnh Arts xong thì có thể coi như vũ khí bí mật luôn.
Còn Beatrix, xét biểu hiện đến lúc này thì…không khác gì hơn 1 cục tạ khiến cậu không thể tung hết sức.
“Vậy sao…”
“Nhưng đối với tôi thì đó còn chẳng phải một vấn đề.” Twilight nhếch mép cười tự tin, nếu rảnh tay ngay lúc này thì cậu thậm chí sẽ vỗ ngực 1 cái.
Nhìn điệu bộ của cậu, Beatrix cũng an tâm bật cười.
“Vậy thì quý ngài lính đánh thuê tự tin, tôi có một yêu cầu.”
“Nó cũng rất đơn giản thôi…”
…
“Mịa kiếp, tao thề sẽ khiến thằng nhóc đó hối hận cho những gì nó đã làm với gương mặt của tao.”
Xe dừng bên dưới công trường, tên đại ca xã hội đen xách theo vũ khí xuống xe, quyết tầm tìm Twilight tính sổ.
“Đại ca, cẩn thận!”
Nhưng chỉ vừa đến lối vào, tiếng một tên đàn em cảnh báo đã vang lên.
Từ trên trời, thứ gì đó như sao băng rơi từ trên cao xuống, tọa thành một vụ nổ lớn khiến đám xã hội đen choáng váng.
“Tên bị bỏng kia đúng không?”
“Đúng rồi, chính hắn, hắn là kẻ cầm đầu vụ bắt cóc, rồi cũng là người nhốt tôi vào rương luôn.”
Làn bụi bốc lên không mất quá lâu để tan đi, lộ ra chủ nhân 2 giọng nói trẻ con đó.
Twilight hạ cánh trong tư thế Superhero landing, tay phải cầm súng, tay trái cầm gậy phép, Beatrix thì ôm chặt sau lưng cậu.
“Nhưng mà lần sau, anh có thể cảnh báo trước khi bất ngờ nhảy xuống như thế không? Đau tim lắm đấy.”
“Haha, nếu có lần sau.” Đáp lại lời cằn nhằn của Beatrix, Twilight lập tức nã vài phát súng về phía đám xã hội đen.
Tên đại ca do có kinh nghiệm nửa khuôn mặt nên phản ứng lộn người né được, nhưng vài tên đàn em xui xẻo lập tức trúng đạn.
“Lao lên, nó không thể tấn công tất cả chúng ta cùng một lúc đâu!” Hắn hô hào đàn em tiến lên, nhưng đám giang hồ nhà quê này thậm chí còn chẳng biết Caster là gì, đa số thấy e ngại trước khả năng của Twilight, chỉ có một số tên chịu lao lên.
Tính toán của tên đại ca là đúng, khẩu súng của Twilight thiên về khả năng tụ lực để tăng uy lực và độ chính xác, rất bất lợi khi đối mặt với số lượng kẻ địch áp đảo mà không có bảo kê.
Nhưng, tác dụng của nó chỉ là hỗ trợ các đòn tấn công tầm xa, sở trường của Caster đó chính là kiểm soát tầm trung.
Vị trí nơi cậu đứng cháy dữ dội lên, những đốm lửa như ma trơi hiện lên xung quanh theo hiệu lệnh từ gậy phép lao thẳng về những kẻ dám đến gần.
“Agh!!!”
“Hahaha.” Có vẻ như tâm trạng đang cực kỳ tốt, nhìn kẻ địch bị thiêu thành tro, Twilight cười thành tiếng.
“…”
Nụ cười nhe nanh đầy tự tin, động tác tinh chuẩn nhưng đầy điệu nghệ, kể từ lúc nhảy xuống, Beatrix chưa hề rời mắt khỏi Twilight. Biết là điều này để tránh phải thấy những cảnh tượng tàn bạo kia, nhưng mà bằng một cách nào đó, cô nhóc chẳng thể rời mắt được.
“Thằng nhóc khốn khiếp!”
Sau đợt tấn công của những quả cầu lửa, tên đại ca dùng cơ thể đàn em che chắn thành công vượt qua được.
Là kẻ duy nhất có vũ khí bén, hắn nhanh chóng lao đến gần.
“Cẩn thận!” Beatrix vội và cảnh báo, nhưng Twilight đã hành động trước.
Cậu giật lấy một quả lựu đạn khói giắt trên quần ném về phía tên đại ca, bản thân thì nhảy lùi về sau.
Thế nhưng động tác đó vẫn khiến lưỡi dao vẫn xoẹt nhẹ một đường trên tay cậu.
Không hề nao núng, Twilight quẹt vết máu chảy ra, nắm vào lòng bàn tay, lao vào màn khói.
Đùng!
Một tiếng nổ lớn vang lên, theo sau đó là tên đại ca văng ra sau đập trúng chiếc xe hắn lái tới.
Giữa bụng hắn bỏng xém 1 mảng lớn, dường như lục phủ ngũ tạng đều đã được nấu chín, thế mà vẫn còn thoi thóp được.
“Infected à, bảo sao.” Nhìn vài vết tinh thể trên cơ thể lộ ra sau lớp áo cháy xém, Twilight coi như hiểu được lý do hắn ăn quả đạn giữa mặt lúc ở nhà kho mà vẫn còn đi lại được.
Infected/ Người có nhiều Originium trong cơ thể có khả năng chống lại Arts cao hơn bình thường.
Nhưng dù sao thì.
“Nhiệm vụ hoàn thành.” Đưa súng lên chuẩn bị chuẩn bị kết liễu hắn, Twilight bỗng nhiên sực nhớ ra.
…
Hồi trở lại Siracusa, lúc Liena gọi cậu vào phòng làm việc nói chuyện riêng.
“Này Luke, con có biết điểm yếu lớn nhất của con trai là gì không?”
Twilight chuẩn bị rời khỏi phòng, nghe thấy vậy thì quay đầu lại.
“Huh? Chẳng phải cứ đốt hết là xong à?”
“Không phải ai cũng có khả năng như con đâu?” Liena thở dài lắc đầu.
“Ta cũng thấy chút tội lỗi khi nói cho con biết điều này, nhưng mấy chuyện gần đây con làm khiến có lo lắng quá.”
“Nhớ kỹ, chỉ dùng chiêu này nếu đối phương là kẻ mà con cực kỳ căm ghét, hoặc là trong tình huống nguy cấp nhất. Điểm yếu lớn nhất của cánh đàn ông là…”
…
“Này Beatrix, tôi vừa nhớ ra điều này.”
“Hả?”
“Cách đây không lâu, mẹ tôi có cho tôi biết điểm yếu của đám đàn ông là gì.” Nói rồi, cậu hơi hạ khẩu súng xuống.
“Khụ khụ!” Nhìn thấy vị trí nòng súng chỉ vào, tên đại ca sợ sun vòi, vội vã dùng ánh mắt cầu xin.
“Dù không hiểu lắm nhưng mà, cứ thử đi!” Chưa đủ kiến thức để hiểu được chuyện này, nhưng sự hoảng sợ của tên đại ca xã hội đen khiến Beatrix hả hê, cô nhóc thoải mái bật đèn xanh.
Đoàng!
“Ááááá!!!!”
Tiếng súng cùng tiếng gào rú đồng loạt vang lên, khiến những tên xã hội đen còn lại lạnh hết cả sống lưng.
Nhìn Twilight và Beatrix mỉm cười đứng trong 1 đống lửa cháy phừng phực như ác quỷ đến từ địa ngục, nào còn có ai có ý đồ phản kháng.
Vài tên đứng sau cùng vội vã bỏ vũ khí, đang muốn bỏ chạy thì một cánh tay khoác lên vai hắn.
“Yo, đi đâu mà vội mà vàng. :))))”
“M-Madame Oni!”
Đó là Hoshiguma xách theo ‘Hannya’ không những thế, Crow cũng một số kiếm sĩ từ đội chiến đấu số 2 cũng có mặt.
“Yo! Sếp, ngày lễ vẫn phải tăng ca ha!” Đem mấy tên xã hội đen cho hội kiếm sĩ giải giáp, Hoshiguma cười tỏ ra ‘bất mãn’ đi đến chỗ Twilight.
Khác hẳn thái độ dè dặt ban đầu, Hoshiguma cười rất thoải mái, mặt cô có chút ửng đỏ, khắp người mang theo một mùi đặc trưng, mùi cồn!
Ừ thì tất nhiên rồi, từ cái lò đó ra mà, dịp này không khui rượu uống cho thỏa thích mới là lạ!
Twilight lắc đầu, cũng không trách móc gì, suy cho cùng thì đây cũng là ngày lễ, với đúng thật sự cậu là người yêu cầu họ phải tăng ca.
Ngay từ ban đầu, Twilight đã không parkour trên mái nhà cho vui. Ý định của cậu ngay từ đầu là mang theo Beatrix thu hút sự chú ý, tạo điều kiện cho Will đến sau tiếp tục chỉ đạo vơ vét cái nhà kho đó.
Để đảm bảo không có gì ngoài ý muốn chảy ra, cậu còn bấm bộ đàm cho Felix, gọi gấp ai đó đến hỗ trợ, chắc là ổng thấy mấy người này uống rượu rảnh quá nên điều đi luôn.
Bíp! Bíp!
Vừa mới nhắc xong, một chiếc xe tải chở hàng từ từ tiếp cận nhóm cậu, bên ghế phụ Will bước xuống xe vẫy tay bước tới.
“Đội trưởng! Xem ra ngài vẫn ổn?”
“Hỏi thừa, bị một đám hiệp sĩ Kazimierz quây giết tôi còn sống được, nhiêu đây nằm nhò gì!” Twilight khoanh tay nhún vai. “Tình hình bên đó thế nào?”
“Chúng tôi nhồi hết tất cả những gì có thể mang đi được vào xe hàng, chiếc kia đã về trước rồi, nhóm của Matt đang hộ tống nó, không có tổn thất.” Will cười trả lời.
Gật đầu, Twilight bật đồng hồ ra xem.
Hiện tại là 19:56 phút, đã hơi trễ so với kế hoạch, nhưng nhìn chung, đêm nay là một đêm thành công.
Chiến dịch thành công mỹ mãn!!
Yay!!!!
Tất cả đều muốn ăn mừng.
Nhưng trước đó, còn hai vấn đề phải giải quyết.
Thứ nhất là đám xã hội đen này, lựa chọn khã dĩ nhất là nộp hết cho Lungmen, nhưng nếu thế thì cần một người phụ trách ở lại bàn giao.
“Tôi sẽ đảm nhiệm việc này và trở về sớm nhất có thể. Tất cả mọi người đều đang chờ ngài trở lại để bắt đầu bữa tiệc.” Wil chủ động đứng ra đảm nhận, khả năng xử lý và tốc độ chạy về của anh chính là nhanh nhất đội hậu cần.
“Phiền anh rồi Will.”
Còn vấn đề thứ 2, rắc rối hơn, xử lý thế nào Beatrix Swchire.
“Này, tôi sẽ liên lạc với bên Lungmen, cô ở đây chờ chút nhé, rất nhanh sẽ có người đến đón cô về.” Twilight nhìn ra sau hỏi.
“Khoan đã. Ban nãy anh có nói rằng Yühsia tìm đến nhờ mọi người giúp đỡ đúng không? Cậu ấy vẫn còn ở chỗ anh phải chứ?” Nghe vậy, Beatrix bỗng hỏi.
“Ừ.” Twilight gật đầu. “Do bận xử lý việc cô bị mất tích nên ông Lin Grey đã nhờ bọn anh trông chừng con bé.”
“Và mọi người cũng đã tổ chức tiệc giáng sinh nữa?”
“Thì sao?” Twilight nghiêng đầu, nhưng cũng đã nhận ra điều cô nhóc chuẩn bị đòi hỏi.
“Ông nội chắc vẫn đang bận bịu xử lý công việc ở Victoria, bạn thân cũng bị cướp đi mất rồi, ở nhà đón giáng sinh một mình, cô bé đáng thương này sẽ buồn lắm đấy.” Beatrix tỏ ra ‘buồn bã’ vuốt khóe mắt, những vết tích lúc khóc một mình trong cái rương kia phát huy tác dụng, còn tay thì ghì chặt hơn.
“Nếu được cảnh vệ Lungmen giải cứu, tôi còn có thể đến tìm Ch’en, nhưng bây giờ thì chẳng biết làm gì cả. Anh nên chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm chứ?”
Quanh co lòng vòng, cơ bản thì bên ngoài Beatrix đang tỏ thái độ ‘không muốn đi’. Nhưng bên trong, cô nhóc đang mong chờ một câu trả lời.
Twilight mặt nhăn lại nghiêng đầu ra sau, nhưng Beatrix đã chôn mặt vào lưng cậu, hoàn toàn không thể thấy biểu cảm.
Thấy có điềm từ trước, Hoshiguma do có biết mặt mấy tên xã hội đen nên đã bị Will kéo qua nhân diện.
“Thôi được rồi, miễn là cô không gây ra rắc rối thì thi thoảng cứ đến chơi bình thường cũng được.” Một lúc sau, Twilight bỏ cuộc, dù có từ chối thì chắc chắn con nhóc này vẫn sẽ tìm cách mò tới thôi.
Không có tiếng đáp lại, Beatrix nhắm mắt, áp mặt vào lưng cậu đã vô tình ngủ mất, nhưng bàn tay ôm chặt vẫn không hề nới ra.
“…”
“Haizz.”
Hết cách, Twilight đành cõng theo cô nhóc leo lên xe trở về.
Mệt mỏi, nhưng đáng mong chờ. Dù sao thì đêm giáng sinh hiện tại chỉ vừa mới bắt đầu.