Chương 135: 1 Ngày trước giáng sinh
Dù đã quyết định, nhưng không có Twilight làm chủ, Felix, Will và Jet cũng không công khai tin sắp rời khỏi Lungmen ra ngay mà đợi qua giáng sinh.
Là ngày lễ, họ cũng không muốn mọi người rầu rĩ không vui.
…
23/12/1077
Sáng sớm.
Cánh cửa tầng hầm được gắn tạm bợ bật ra, Twilight tay gắng mang theo 1 cái thùng nhựa leo lên cầu thang.
Sau vụ việc hôm qua, vì bực mình trong người nên cũng chẳng ngủ được bao lâu, đến khoảng nửa đêm thì cậu bật dậy đi xuống tầng hầm, dọn dẹp cũng như kiểm tra xem Beatrix đã mò được những gì dưới đây.
Kéo chiếc hộp lên hết bậc thang, tình cờ đụng phải Yelena ngủ dậy vừa rửa mặt từ trên lầu đi xuống.
“Đúng lúc lắm, lại đây giúp anh tí.” Thả chiếc hộp xuống nghỉ tay, Twilight vẫy tay gọi cô bé chạy lại.
Chạy lại gần, Yelena cũng thấy được bàn tay băng bó của cậu, đây là hậu quả của việc nóng giận tối qua.
“A..”
“Không cần lo đâu, để vài ngày là nó tự lành thôi.” Không đợi cô bé mở lời, Twilight đã đáp lại trước, cậu ra hiệu cho Yelena qua một bên.
Chiếc thùng nhựa không nặng như vẻ bề ngoài của nó, hai người mỗi người một bên dễ dàng xách nó lên, tiến ra phía cửa.
…
Ngoài trời hiện vẫn là sáng sớm, đa số mọi người vẫn là đang nghỉ ngơi, chỉ thi thoảng có vài nhóm tuần tra đi ngang qua cùng hai người chào hỏi.
Trên đường đi, Twilight cũng thuận tiện hỏi thăm sắp xếp của Felix tối hôm qua.
“Vậy sao?” Nghe Yelena hồi báo toàn bộ, Twilight nhẹ gật đầu.
Quả là Felix, chỉ trong một thời gian ngắn mà anh ta đã hoạch định tỉ mỉ kế hoạch rút lui một cách hoàn hảo, đặc biệt là trong trường hợp tệ nhất.
“Trường hợp tệ nhất?”
“Tối qua lúc con mồn lèo kia bỏ đi, Felix đã giữ Yühsia lại nói chuyện đúng chứ?”
Thấy Yelena gật đầu, Twilight tiếp tục giải thích.
“Yühsia là một đứa trẻ hiểu chuyện, nhưng tính cách nhút nhát khiến con bé có phần bi quan. Hơi khó khăn nhưng mà, giả định trong trường hợp này đi Yelena, nếu cảm thấy lỗi sai thuộc về mình, nhóc sẽ làm gì?”
“…” Yelena nghiêng đầu nghĩ ngợi.
“Em sẽ..đem chuyện này hỏi ý cha!”
“Đó là điều Felix muốn.” Twilight tán thưởng cô bé.
“Dù trong trường hợp này là hợp tình hợp lý, nhưng bằng việc đặt mình vào thế bị hại và khiến Yühsia cảm thấy tội lỗi, thêm tính cách mềm yếu đó, con bé khả năng cực cao sẽ đem mọi chuyện kể cho ông Kojui, và lời kể đó sẽ khuynh hướng có lợi cho bọn mình hơn.”
Cậu không mong gì việc Lin Grey có thể đứng ra hòa giải chuyện này, chỉ cần có thể kéo dài thời gian bất kỳ động tác nào tập đoàn Swchire định làm là được.
Khoảng thời gian dư ra đó sẽ giúp Felix giảm nhẹ áp lực thanh lý đống tài sản ở Lungmen này.
“Anh nói nhóc nghe hiểu chứ?”
“Uh…” Yelena cái hiểu cái không gật đầu.
“Thôi không cần miễn cưỡng đâu, nhóc chỉ cần hiểu là Felix nhờ người lớn can thiệp, từ đó kiếm càng nhiều tiền càng tốt trước khi rời khỏi Lungmen thôi ấy mà.” Twilight cũng không trông đợi một đứa trẻ còn chưa đi qua tiểu học có thể hiểu được những gì mình đang nói, đành cười haha giải thích đơn giản nhất có thể.
À mà nhắc đến tiểu học, tuy bản thân có thể dạy các kỹ năng cơ bản trong cuộc sống (và để sống chiến trường) nhưng vì sự trưởng thành của cô bé, tốt hơn hết thì nên cân nhắc việc đưa Yelena đến trường.
Nếu vậy thì thay về đến Rin Billiton, nhóm cậu nên quay trở lại Siracusa, cơ sở giáo dục ở đó theo cậu thấy thì tốt hơn…a!
“Twilight-sama!”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện vu vơ thì chạm mặt Crow, Hoshiguma cùng vài người khác trong võ đường của Hisomaru đang chạy bộ buổi sáng.
“Chào mọi người”/“Vẫn đều đặn nhỉ?”
Việc Crow cùng hội thành viên trẻ đội 2 chạy bộ mỗi buổi sáng đã trở thành thông lệ, bất cứ lúc nào có việc đến công xưởng lúc sáng sớm (Twilight mở đồng hồ bỏ túi ra nhìn) cứ tầm giờ này sẽ gặp nhóm họ ở đây.
Không làm phiền nhau, hai bên chỉ chào hỏi qua rồi tiếp tục việc của mình.
Có điều hôm nay, nhìn thấy cậu, Hoshiguma hướng Crow nói gì đó rồi tách đoàn đứng lại.
“Ừm…Twilight-sama?”
“Nếu không quen thì gọi tôi là sếp, chỉ huy hậu cần hay trực tiếp là Twilight cũng được, dù sao cũng chỉ có mỗi Crow sẽ thêm sama vào xưng hô thôi. Có gì không?”
“Được rồi, vậy sếp..” Hoshiguma nhìn cậu gãi gãi đầu một lúc rồi quyết định nói ra.
“Ờ thì chuyện là hôm qua, sau khi nhậm chức, tôi có gặp vài đứa đàn em cũ của mình, và ờ… tôi có nghe được vài chuyện, về các băng nhóm xã hội đen trong Lungmen.”
Ban đầu cô định mật báo cho quân cảnh, nhưng mà sực nhớ hiện tại mình đang làm việc cho Bloody Lines, Hisomaru cũng đã từng nói là có chuyện gì cần giải quyết thì cứ báo lên cho Twilight xử lý, Hoshiguma vẫn là đem chuyện này nói cho cậu trước.
“Vậy à?” Tuy có hứng thú, nhưng mà hiện tại Twilight đang không rảnh tay lắm. “Giờ tôi đang phải xử lý việc khác, đến giờ nghỉ trưa đi, tôi sẽ qua võ đường kiếm cô.”
“Ok, thưa sếp!” Hoshiguma chào hai người một cái rồi phất tay chạy bắt kịp nhóm Crow.
—
Đúng hẹn.
Giờ nghỉ trưa, Twilight đến võ đường gặp Hoshiguma.
“Bom bẩn?”
Ngồi nhìn Hoshiguma ăn trưa, cậu nghiêng đầu nghi vấn trước.
“Nói kỹ hơn đi.”
“Vâng, à thì tôi có thằng em đang làm nhân viên vận chuyển cho nhà Housho, 1 trong những băng phái lớn ở Lungmen. Nó nói rằng khoảng 1 tháng trước, có một số lượng lớn các kiện hàng không rõ nguồn gốc được đưa vào Lungmen.”
Hoshiguma vừa vỗi vã nốc cơm, vừa kể.
“Thêm nữa là mấy ngày gần đây, có tin đồn rộ lên rằng các băng phái xã hội đen ở Lungmen đang liên minh với nhau để chuẩn bị làm một vụ lớn. Những kiện hàng được vận chuyển từ trước đó chính là vũ khí, bom bẩn cùng thuốc nổ.”
“Ra là vậy.” Yên lặng ngồi nghe cô nói, Twilight thầm nghĩ.
“Thông tin có giá trị đấy, làm tốt lắm! Dù chưa chính thức vào làm nhưng tôi sẽ đặc cách cho cô lương thưởng cuối năm.” Nghe chuyện xong, cậu cũng không nán lại lâu mà đứng dậy.
Chẳng hề vui vẻ với phần thưởng, nhìn cậu nhanh chóng rời đi, Hoshiguma không nhịn được với theo hỏi.
“Này sếp, nếu tin đồn là thật thì chuyện này nghiêm trọng đấy! Cậu có định đem chuyện này báo cho Lungmen hay làm gì đó không?”
Giọng điệu của cô tỏ ra khá bận tâm, Twilight không quay đầu lại hồi đáp.
“Không cần phải làm gì đâu, tin đồn cô nghe được là do nhà Grey thả ra đấy.”
Một chút thủ đoạn đơn giản để áp lực lũ xã hội đen đó phải động thủ, xem ra Wei Yenwu bắt đầu nghiêm túc trong việc trấn áp thế giới ngầm Lungmen rồi.
“Thay vì lo lắng cho mấy lão hồ ly đó, nếu có thể thì cô nên khuyên mấy đứa đàn em của cô lánh đi một thời gian đi.”
Tiện thể nhắc Hoshiguma một câu, cậu phất tay rời khỏi võ đường.
—
“Đây là những gì ngài yêu cầu.”
“Cảm ơn.” Đặt lại vài đồng xu trả tiền nước, Will cầm lấy mảnh giấy mà Bartender đưa qua, đứng dậy rời đi.
Leng keng! Leng keng!
“…”
“Ở đây phải…”
Một giọng nữ vang lên, hai bóng người vừa trò chuyện, vừa mở cửa đi vào.
Nhưng khi nhìn thấy Will, họ lập tức im lặng đi về phía quầy.
Anh cũng không nói gì, mỉm cười giang tay cúi đầu nhường đường rồi rời khỏi quán Bar.
—
Lungmen Control Tower
Văn phòng làm việc.
Wei Yenwu bình tĩnh ngồi nghe cấp dưới báo cáo.
“Adams thế nào rồi?”
“Chủ tịch rất lo lắng, ngài ấy đang trở về nhanh nhất có thể, dự kiến sẽ đến Lungmen vào tối mai.”
“Có tin gì mới từ lũ bắt cóc không?”
“Ngài Lin vẫn đang cố gắng đàm phán…”
“Thưa giám đốc, có điện báo từ ngài Lin.” Một thư ký hớt hả xông vào.
“Nói đi.” Wei Yenwu gật đầu ra hiệu.
“Vâng, bọn bắt cóc yêu cầu mọi hoạt động chèn ép việc kinh doanh của chúng phải ngừng lại ngay lập tức, đền bù thiệt hại do những chính sách đó gây ra, chủ tịch tập đoàn Swchire phải ký giấy chuyển nhượng quyền sỡ hữu cảng Tây cho… …”
Càng đọc, thư ký ngày càng run rẩy, đối diện, Wei Yenwu cười càng ngày càng to, vẻ mặt cực kỳ dữ tợn.
“Nhắn với Kojui bảo chúng ta cần thời gian suy nghĩ.” Nghe báo cáo xong, Wei Yenwu bình thản nói.
“Lực lượng hành động đặc biệt thế nào rồi?”
“Thưa ngài, đã chuẩn bị sẵn sàng, có thể xuất kích bất cứ lúc nào!”
“Tốt, tiếp tục chuẩn bị công việc đi.”
Phân phó cho thuộc cấp vài điều nữa, dần dần văn phòng làm việc chỉ còn lại Wei Yenwu, cùng với một bóng đen đáp xuống cửa sổ phía sau nghế ngồi của ông.
“…”
“Tiếp tục theo dõi, ta muốn biết chính xác vị trí của con bé trước trưa mai.
Bóng đen gật đầu nhảy lùi ra sau biến mất, chỉ còn lại Wei Yenwu.
Ông liếc nhìn qua khung ảnh đặt trên bàn làm việc, trong đó là hình ảnh 4 người đang khoác vai nhau, thở dài một hơi, rồi tiếp tục trầm lặng xử lý công việc.
—
“Sao?”
“Có vẻ như thông tin mà quý cô Oni đó cho ngài không hề sai đâu, đội trưởng.”
Chiều tối hôm đó, Twilight ngồi hóng gió trên sân thượng tòa nhà, tiện thể nghe Will thông báo kết quả điều tra.
“Vũ khí thì khó mà tra ra ngay được, nhưng theo như lời liên lạc viên chợ đen, đúng là hơn 1 tháng trước, có một lượng lớn chất nổ khai khoáng được bí mật vận chuyển từ Rim Billiton đến Lungmen. Ngoài ra, tôi cũng nhìn thấy vài gương mặt lạ xuất hiện tại điểm giao dịch, nhìn thân thủ thì có thể là thợ săn tiền thưởng.”
“Thợ săn tiền thưởng?” Twilight nhìn qua.
“Vâng, dù chỉ nhìn lướt qua nhưng cách di chuyển và che giấu sát ý chứng tỏ rằng chúng không hề tầm thường, chắc chắn là có thâm niên, tôi không nhớ trong hội sát thủ có người giống vậy.”
“Ha, xem ra lũ xã hội đen đó cũng biết cách chi tiền đấy.” Twilight cười khinh miệt.
Khả năng là lính đánh thuê cũng không cao, chỉ có những kẻ hoạt động độc lập hay theo nhóm nhỏ như thợ săn tiền thưởng mới cả gan nhận mấy nhiệm vụ kiểu này.
Cũng có khả năng chúng được gửi tới từ mấy kẻ đứng đằng sau lũ xã hội đen, nhưng cũng chẳng quan trọng. Giăng ra một kế hoạch cực kỳ tinh vi, Lungmen đang đứng ở thế chủ động hoàn toàn, lại còn sự tồn tại của đám người mặc áo mưa đen nữa.
“Kệ chúng đi, lính đánh thuê, sát thủ hay thợ săn tiền thưởng cũng được, chắc hẳn mấy tên trùm xã hội đen phải tuyệt vọng lắm mới nghĩ rằng đám vì tiền mà mù con mắt này có thể làm nên chuyện.”
“Thay vào đó, trong lúc lũ người lớn đó đang bận rộn với nhau thì.” Twilight đứa dậy, đút tay vào túi quần, ánh mắt thâm ý nhìn thẳng về phía Lungmen Control Tower sáng rực giữa trung tâm thành phố.
“Vũ khí không đáng bận tâm, nhưng hàng tồn thì chúng ta thiệt hại kha khá trong cuộc chiến đó đấy.”
“Ý của ngài là?”
“Triệu tập những người giỏi nhất của anh đi Will.” Twilight đưa tay ra khỏi túi, nở một nụ cười hung phấn nắm chặt nó lại.
“Lần này chúng ta sẽ ‘giúp’ Lungmen một tay.”
Thời gian đếm ngược đến đêm giáng sinh: 1 ngày!
——
—
“Anh Twilight nói anh ấy với anh Will sẽ không ăn tối.” Từ trên lầu chạy vô bếp, Yelena hướng ba người Felix nói.
“Chắc tiệc giáng sinh lại trục trặc gì rồi.” Jet phán.
“Vậy cứ ăn trước đi.” Felix gật đầu đứng dậy.
Họ bắt đầu dọn bữa tối, thì bỗng nhiên tiếng đập cửa vang dội lên.
Cả đám quay sang nhìn sau, cuối cùng là Yelena chủ động đặt chén dĩa xuống trước, chạy ra mở cửa.
“Xin hỏi ai vậy…Yühsia!?”
Đứng đằng sau cánh cửa là Yühsia, nhưng không giống dáng vẻ nhút nhát thường ngày, cô bé thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại, như thể vừa chạy thục mạng đến đây.
“Có chuyện gì sao?”
Đương nhiên cũng không an tâm để Yelena đi ra mở cửa một mình, Jet cũng đi theo sau cô bé, đằng sau Rag cùng Felix dọn xong bát đĩa cũng ngó đầu ra coi.
“M-ọi người…” Như thể lấy hết cam đảm, Yühsia nhắm mắt lại hét to.
“Xin mọi người hãy cứu Beatrix!!”