Chương 134: “Chát!”
“Này! Thả ra!”
Nghe thấy động tĩnh, Felix ngó đầu ra hóng thì thấy được cảnh tượng Beatrix la hét bị Twilight nắm cổ áo lôi từ tầng hầm lên.
Vẻ mặt hoang mang của Yelena cùng Yühsia run rẩy lo sợ như đứa trẻ vừa làm chuyện xấu. Chẳng cần nghĩ nhiều, Felix liền hiểu chuyện gì xảy ra.
“Hai đứa nhỏ này tìm được cách mò xuống phòng làm việc của Twilight rồi đi, cũng giỏi đấy.”
Dùng gần 1 tháng mưu đồ, đánh lạc hướng Yelena cùng những người trông coi, tranh thủ lúc Twilight bận rộn không có nhà để thành công lẻn vào phòng làm việc của cậu.
Đánh giá trên tiêu chí một đứa trẻ, làm được thế này đã là quá xuất sắc.
Nhưng…
Vừa nghĩ ngợi, mang theo tâm thái hóng chuyện Felix kéo Yelena và Yühsia nhường đường ra.
Coi thường lời cảnh báo của anh đây, hậu quả cũng không đơn giản như nhóc tưởng tượng đâu.
Để xem cậu ta xử lý thế nào.
———-
Mặc cho cô nhóc dãy dụa, Twilight một tay nắm chặt cổ áo Beatrix kéo một đường ra thẳng cửa chính.
Đi ngang nhóm Felix, ánh mắt đỏ rực tràn đầy sự giận dữ quét qua khiến con tim mong manh của Yühsia muốn ngừng đập.
Nhưng may là Twilight cũng chỉ lườm qua cô bé một cái, rồi cậu tiếp tục đi tới.
Đến trước cửa.
———-
“Uầy, mãi cũng xong rồi, cuối cùng cũng được nghỉ!”
Tan tầm, Jet, Will và Rag đều tình cờ xong việc nên cả ba cùng nhau kết bạn đi về.
Nghe Rag phàn nàn, Will đi bên cạnh cười cười.
Đáng ra là một kỳ nghỉ, Jet và Rag sau khi hộ tống Trial đến Victoria đã phải vội vàng chạy về Lungmen chi viện. Lúc đến nơi thì tuy đã đánh nhau xong, nhưng dự án của Felix hơi thiếu nhân lực, hai người lại phải ở lại hỗ trợ.
Đền bù 1 khoản thưởng xong, Twilight hứa là sau lễ giáng sinh sẽ thả 2 người về quê.
“Ông hôm nay cũng xong rồi đúng không?” Đáp lại Rag vài câu, Will quay sang Jet.
“Ừm.” Người sau đang ngậm điếu thuốc gật đầu.
Thấy cũng sắp về đến nhà, anh vứt điếu thuốc xuống đất, dùng đế giày chà xát đốm lửa rồi trả lời.
“Nhìn chung cũng xong rồi, mai tôi chỉ cần qua kiểm…”
Rầm!
Chưa kịp nói hết, cánh cửa vào nhà bất ngờ bật tung ra trước mắt ba người, theo sau đó là thứ gì đó tựa rác rưởi bị quăng ra.
Không, không phải rác, đó là người.
Chưa cần hai người kia phản ứng, Will đã nghiêm mặt rút con dao giắt sau lưng quần, dịch chuyển đến trước cửa 1 đoạn.
Bởi vì không chỉ họ, phía đối diện cũng có một vài người cũng giật mình trước động tĩnh vừa rồi.
Bảo tiêu của ‘người’ vừa bị ném ra, bảo tiêu của Beatrix Swchire.
Nhìn thấy cô chủ bị ném nằm lăn trên đất, họ vội vàng muốn chạy đến nhưng lại chần chờ dừng chân.
Không phải vì Will đang chắn trước mắt, mà là.
Từ trong nhà, một bóng người xuất hiện.
Đó là Twilight.
Từng bước cậu chậm rãi xuống từng bậc thang, nhưng trong ánh mắt người ngoài, những bước chân chậm rãi đó lại mang theo một sức nặng vô hình.
Không ai nghĩ rằng một đứa trẻ lại có thể tỏa ra thứ này.
Thứ chỉ hình thành trên người những kẻ từng trải qua chiến trường khốc liệt nhất.
Sát khí.
Ánh mắt sắc bén tựa loài dã thú, sát khí tỏa ra nồng nặc trên người cậu như thực chất ngưng tụ thành một đầu quái thú giương nanh vuốt về con mồi trước mặt.
Đơn thuần sự hiện diện của cậu đã khiến tất cả mọi người có mặt phải tỏ ra e ngại.
Chỉ có một người duy nhất là không nhận ra tràng diện hiện tại.
Vì đang là mùa đông, Beatrix mặc áo khoác ngoài tương đối dày, vậy nên khi bị ném xuống đất, cô nhóc cũng không xây xước gì mà chỉ hơi đau nhức, chủ yếu là sững sờ vì chuyện vừa rồi.
Chỉ là lẻn vào căn phòng làm việc nhàm chán đó một chút thôi mà tên khốn đó lại làm thế với mình.
Thật không thể tha thứ!
Thân phận cao quý, lại được người trong gia đình hết mực sủng ái, chưa từng một ai dám tỏ ra mảy may bất kính với Beatrix, chứ chưa nói đến trực tiếp động thủ với cô như này.
Nhìn thấy đôi chân của Twilight dừng lại trước mặt mình, Breatrix trực tiếp nổi đóa, ngẩng mặt lên ăn thua đủ với cậu.
“Mày…”
Chát!
Âm thanh chát chúa vang lên, đưa cả không gian chìm vào tĩnh lặng.
Beatrix đưa tay lên mặt, không tin được chuyện gì xảy ra.
Yühsia cũng tương tự, Yelena há to miệng, đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy Twilight thực sự tức giận đánh người.
Felix cùng Rag (Vừa về đến) hít drama hào hứng tiếp tục hóng diễn biến.
Will, Jet không phản ứng gì nhiều, chỉ nhìn chằm chằm đối diện. Mấy người bảo tiêu của Beatrix thì giờ đã phát cuống lên, họ có thể tưởng tượng kết cục của bản thân khi mấy vị chủ tịch tập đoàn biết chuyện này.
“Cút.”
Xoa vết hằn bỏng rát trên má, Beatrix như người mất hồn nhìn lên.
Twilight cắn răng, thở phì phò, một bên bàn tay nắm chặt thứ gì đó trong túi áo.
“Đây là lần cuối cùng!
Cút đi!
Đừng bao giờ bén mảng tới đây!
Đừng bao giờ để tôi thấy cái bản mặt cô nữa!”
Gào to với toàn bộ sự phẫn nộ, Twilight thở hồng hộc liếc sang mấy người bảo tiêu, Will cùng Jet cùng lúc tránh sang để họ chạy đến đỡ lấy cô chủ của mình, cậu không ngoảnh lại quay vào nhà.
Bước vào trong, Twilight mới rút tay trái ra khỏi túi áo mình.
Bàn tay đần đìa máu, khẩu súng ngắn ưa thích bị bóp chặt đến nỗi biến dạng.
“*#%@ %$# *@!” Cậu văng tục vung tay ném mạnh nó xuống sàn.
Linh kiện văn tứ tung.
Nhưng hơi thở sau đó cũng dần ổn định.
Đợi cho bản thân bình tĩnh trở lại.
“Hừ…hừ..hừ…Xin lỗi.” Cậu nhìn qua Felix nói.
“Ha,ha, không sao, không sao.” Anh nở nụ cười thoải mái trả lời.
Nhìn anh thư thả phất tay, Twilight không đáp lại.
“Đi ngủ…không cần gọi.” Cậu quay sang dặn dò Yelena một câu rồi lững thững lết xác lên lầu.
Vài giây sau, một tiếng dập mạnh cửa vọng xuống, đồng thời Wll và Jet cũng đi vào nhà.
Còn Rag, lúc mấy người bảo tiêu mang Beatrix rời đi, Will ra hiệu cho anh lén bám theo.
“Chà, lâu lắm rồi tôi mới thấy sếp tức giận thế đấy.” Liếc qua ‘khẩu súng’ nằm trên mặt đất, Will vào trong bếp tìm một cái túi, cẩn thận bọc nó lại
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Jet tắc nhìn mấy cái cửa bung chốt nghi hoặc hỏi.
Felix không trả lời anh mà nhìn qua 2 đứa nhỏ.
“Hình như anh đã nhắc mấy đứa không được tìm cách mò vào tầng hầm rồi đi.”
Yühsia và Yelena chỉ biết cúi đầu, người sau chịu lỗi vì để Beatrix qua mặt mà không biết gì.
“Mà thôi, bây giờ cũng chẳng làm được gì.” Felix nhún vai, anh quay sang Jet và Will.
“Phiền hai người sắp xếp cho cả đội chuẩn bị hành lý đi, sau lễ giáng sinh, chúng ta sẽ khởi hành về Rim Billiton.”
Nghe lời anh, Yühsia giật mình một cái ngầng đầu lên thì Jet và Will đã nhẹ gật đầu quay người rời đi.
Cũng đến nơi đây rất nhiều lần, cô bé dễ dàng nhận ra đội hậu cần đã đổ không ít công sức vào việc xây dựng bến cảng này, cũng như không khí háo hức xung quanh khi mọi thứ dần hoàn thành và lễ giáng sinh đang đến gần.
Công sức nhiều tháng trời chỉ để rời đi vào phút chót, không hụt hẫng là không thể nào, nhưng cũng chẳng ai ý kiến điều gì.
Người Twilight vừa đánh là ai? Ái nữ tập đoàn Swchire! Tập đoàn danh nghiệp hùng mạnh bậc nhất Terra!
Hai bên chưa đánh lên tới đã là vạn hạnh, đừng nói đến kinh doanh ngay dưới mũi người ta.
Dù là một đứa trẻ nhút nhát, cũng không lanh lợi, Yühsia cảm thấy bản thân mình có lỗi không hề nhẹ trong chuyện này.
Nếu cô chịu nghe lời cảnh báo của Felix, nếu cô có chính kiến hơn, nếu phản đối kế hoạch của Beatrix, mọi thứ có thể đã…
“Đúng là nhóc cũng mang một phần lỗi trong chuyện này, nhưng chuyện đã rồi thì đừng day dứt quá. Quan trọng là phải biết rút kinh nghiệm để không xảy ra chuyện này nữa.”/ “Đúng vậy!” Nhìn được tâm tình của Yühsia, Felix cùng Yelena an ủi cô bé.
“Bây giờ thì sốc lại tinh thần và về nhà nghỉ ngơi đi. Cô nhóc Beatrix đó là bạn thân của nhóc đúng không? Tranh thủ động viên an ủi con bé đi. Bọn anh vẫn sẽ ở đây đến hết lễ giáng sinh, nhớ dành một chút thời gian đến và xin lỗi Twilight, cậu ta sẽ không làm khó một cô bé dễ thương đâu.”
“Vâng__”
Dù được an ủi, tâm trạng Yühsia đến lúc về đến nhà cũng chẳng khá hơn là bao.
Cô bé cảm thấy muốn làm gì đó, nhưng không biết làm gì, chỉ có thể ngồi tại phòng khách chờ cha mình về.
Nhưng phải đến tận đêm muộn, Lin Grey mới về tới nhà.
“Yühsia, sao con vẫn còn thức?” Bước vào trong, ông bất ngờ khi thấy con gái vẫn còn ngồi thức chờ mình.
“Cha, con có chuyện cần nói.”
“Để sau đi, ta đang nó việc quan trọng cần giải quyết.” Lin Grey lắc đầu, ra lệnh cho người hầu đưa Yühsia về phòng ngủ.
Nghe vậy, cô bé vội vàng hét lên.
“Là chuyện liên quan đến Beatrix với anh Twilight ạ!”
Nghe hai cái tên này, mặt Lin Grey biến sắc.
Ông đưa tay ngừng người hầu lại, bước vào trong phòng.
“Nói cặn kẽ đi.”
———-
“Đừng lo cô chủ! Chủ tịch chắc chắn sẽ không để yên chuyện này, ngài ấy sẽ lấy lại công bình cho cô!”
Trở lại lúc chiều tối, Beatrix được nhóm bảo tiêu đưa rời khỏi khu vực của Bloody Lines.
Từ lúc chịu một cú tát từ Twilight, Beatrix cứ đơ đơ như người mất hồn, cô không thể hiểu được vì sao…
“Không, tên đó, hắn ta…hắn ta dám đánh mình!”
Ngồi trên xe đi một đoạn khá xa, Beatrix mới lấy lại tinh thần ngồi thẳng dậy.
Cảm nhận được cảm giác đau rát trên bờ má, khuôn mặt Beatrix dần vặn vẹo.
“Kể cả cha mẹ đều chưa từng đánh mình một lần, thế chỉ vì chút chuyện này mà hắn dám, hắn dám!”
Đến tận lúc này, Beatrix vẫn không thừa nhận lỗi lầm của bản thân, cô nhóc thề rằng sẽ bắt Twilight trả giá cho bằng được.
Kít! Crash!
Rầm!
Đột nhiên, xe thắng gấp, theo sau đó là âm thanh va đập khiến đuôi xe không kiểm soát trượt ngang tiếp tục va chạm với chiếc xe phía trước.
Một chiếc xe bất ngờ lao ra từ góc khuất, đâm vào đầu xe nhà Swchire.
Còn chưa kịp hoàn hồn, hàng loạt chiếc xe mô tô, ô tô xuất hiện từ các nẻo đường, bao vây lấy Beatrix và nhóm bảo tiêu.
Trong cơn choáng váng, Beatrix nghe thấy tiếng hét và ai đó trao đổi.
“Này! Các ngươi là ai! Có biết..guh!”
“Mang nó đi, nhanh chân lên.”
Còn chưa hiểu chuyện gì, Beatrix bị một chiếc khăn chụp vào mặt, từ từ mất đi ý thức.
—
“Mọi người có mặt hết chưa?”
“Còn 2 đứa, lát nữa họ mới đến, cần hối không?”
“Khỏi đi, mục tiêu có mặt ở đây không?”
“Có….”
“Đừng có gây mất tập trung…
TIếp tục theo dõi, nếu có ai nhìn thấy cơ hội, có thể trực tiếp ra tay…
Chỉ cần chú ý, chúng ta sẽ chỉ có 50 tối đa phút từ khi chiến dịch(Operation) bắt đầu..
Ai không đến kịp hoặc bị bám đuổi quá gắt…hiểu chưa?”
“Rồi.”/ “Rõ”/ “Ok”/…
“Thế thì, bắt đầu thôi!”