Chương 133.5: Tầng hầm
Dù được Twilight thả mặc thích làm gì thì làm ở chỗ của cậu, vẫn có 3 nơi Beatrix và Yühsia bị cấm đặt chân vào.
Thứ nhất là công xưởng và thứ 2 là phòng Lab của ‘bác sĩ’ tư xưng của đội hậu cần.
Công xưởng thì miễn bàn rồi, còn cái phòng tra tấn cách ly kia, thành viên bình thường của Bloody Lines còn phải tránh vội chứ đừng nói người ngoài.
Trừ đi hai vị trí kể trên, tại doanh địa tạm thời của đội hậu cần vẫn còn một nơi, không chỉ Beatrix hay Yühsia, tất cả những người khác trong đội hậu cần, kể cả Felix và Yelena cũng bị nghiêm cấm bước vào.
Tầng hầm tòa nhà mà họ đang cư trú, phòng làm việc của Twilight.
…
“Bên trong đó có gì à? Ai mà biết được?”
Vốn câu hỏi dành cho Yelena lại bị Felix vô tình đi ngang qua nghe thấy.
“Twilight làm ra căn phòng này từ hồi mới đến nhà anh được mấy ngày rồi. Theo lời kể thì đây là nơi cậu ta cần sự yên tĩnh để học tập và làm việc, cũng như là chỗ để cất tí đồ lung tung.” Felix nói, theo tưởng tượng thì đây cũng giống như là căn phòng anh cất đồ sưu tầm của mình.
Bình thường khi cắm trại dã chiến thì Twilight sẽ trực tiếp dùng toa xe vận chuyển của mình làm việc, nhưng bây giờ chuyển đồ vào làm hẳn 1 cái phòng ở đây, chứng tỏ cậu dự tính sẽ ở lại Lungmen dài dài.
Và đương nhiên.
“Dù nói có hơi thừa nhưng mà…” Nhìn qua Yelena, Yühsia và đặc biệt là Beatrix, Felix nghiêm túc nhắc nhở.
“Twilight nghiêm cấm không cho ai vào phòng làm việc của mình là có lý do của nó, đừng cố thử chọc giận cậu ta.”
Lần cuối cố cạy khóa phòng làm việc của Twilight, cậu ta hoàn toàn không tỏ ra nổi nóng, mà hai người đã ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc với nhau.
Kể từ hôm đó, Felix hoàn toàn bỏ đi ý định lẻn vào đó.
Trường hợp này xảy ra với Felix vì Twilight coi anh là một đối tác quan trọng, nếu đối phương là một người khác ngoài Liena, cậu sẽ thực sự ‘tức giận’.
“Vậy thôi nhé, đừng nói Twilight anh nói chuyện này cho mấy đứa, cậu ta sẽ lại dọa thả anh từ nhà cao tầng xuống đấy!” Nhìn 3 đứa nhỏ rén gật đầu, Felix mỉm cười đùa giỡn 1 câu xua tan bầu không khí nghiêm túc rồi chào tạm biệt rời đi…
Đến thẳng chỗ Twilight.
Cùng 1 tính cách, Felix thừa biết Beatrix một khi đã hiếu kỳ thì sẽ không ngoan ngoãn từ bỏ với chỉ vài câu cảnh cáo như vậy.
Trong trường hợp này, cách làm ít tốn công nhất chính là hú Twilight 1 câu, rồi cậu ta sẽ tự xử lý.
Nhưng bất ngờ là, trong suốt nửa tháng sau đó, Beatrix trừ 1 lần nũng nĩu ăn vạ đòi vào xem nhưng bị thẳng thừng từ chối, cô nhóc hoàn toàn không có động thái nào cố gắng lẻn vào trong suốt cả tháng trời.
Điều này khiến Felix hơi bất ngờ, xem ra anh đã nghĩ hơi nhiều, có lẽ cô nhóc đã chấp nhận từ bỏ ý đồ của mình.
…
Có cái cc.
Nghi ngờ của Felix là hoàn toàn chính xác, Beatrix Swchire một khi đã nổi lên ham muốn thì sẽ không dễ dàng dừng lại.
Nhưng đồng thời anh lại đánh giá quá thấp mức độ ranh mãnh của cô nhóc.
Sau đúng hôm cuộc trò chuyện ngắn đó diễn ra, Beatrix để ý thấy ổ khóa cửa tầng hầm đã được thay thế, đồng thời lúc nào cũng có người túc trực tại nhà.
Cô lập tức biết ngay là Felix đã đánh tiếng cho Twilight đề phòng.
Vì vậy, thay vì hành động khinh xuất, biết rằng nhóm Twilight có ý định ở lại Lungmen lâu dài, Beatrix quyết định kiên nhẫn chờ thời cơ.
Cứ thế gần 1 tháng trôi qua, vào cuối tháng 12, cơ hội mà cô nhóc chờ đợi cũng dần tới gần.
“Gần đây anh Twilight và mọi người đều rất bận rộn chuẩn bị cho lễ giáng sinh, họ chẳng mấy khi xuất hiện ở nhà.”
Nghe được những lời phiền muộn này từ Yelena, đôi tai mèo Beatrix lập tức dựng thẳng lên.
Cũng vừa được nghỉ lễ giáng sinh, sau hôm đó, tần suất cô nhóc chạy đến chỗ đội hậu cần ngày càng nhiều.
Vì bận tối mắt tối mũi, Twilight đã điều toàn bộ nhân sự có thể đi làm việc, vậy nên rất nhiều thời gian chỉ có 3 người ở nhà.
Nhân lúc này, nhờ Yühsia làm đồng phạm đánh lạc hướng Yelena, Beatrix có thời gian khám phá những chỗ bình thường không được vào.
Tuy người trông coi đã bị rút đi nhưng 2 chiếc ổ khóa vẫn còn khóa chặt cánh cửa xuống tầng hầm.
Chiếc ổ khóa mới thì dễ, vì được mua ở Lungmen, Beatrix có thể nhờ giám đốc chi nhánh tập đoàn Swchire và ông Lin Kojui truy ngược lại nguồn gốc và tìm được cách mở.
Vấn đề là chiếc ổ khóa cũ của Twilight, là loại khóa mật khẩu không có lỗ khóa, nó không thể được mở bằng công cụ cạy khóa đặc biệt ông bác giám đốc đưa cho, buộc phải có mật khẩu mới có thể vào trong.
Nhưng đang khó chịu, Beatrix sực nhớ ra rằng có thể mình biết nó ở đâu.
…
Cùng lúc Twilight và Felix đang ngồi phỏng vấn Hoshiguma.
Yelena từ trên lầu lon ton chạy xuống, trong tay ôm 1 quyển vở kẹp dày giấy ghi chú.
“Đây rồi.” Nhìn cuốn sổ cũ trong ngực cô bé đó, ánh mắt Beatrix sáng lên.
Sổ tay ghi chép cũ của Twilight.
Được cậu bắt đầu viết từ lúc bắt đầu học tập về Arts, trong này có ghi chép kiến thức cơ bản và một số kinh nghiệm rút ra được lúc tự thí nghiệm.
Ngoài nó ra thì cuốn sổ này cũng như một cuốn nhật ký ghi lại hành trình từ khi Twilight rời khỏi Siracusa và những ngày đầu hoạt động trong Bloody Lines cùng vài thông tin linh tinh khác.
Sau khi Yelena thức tỉnh thì cậu đã đưa cuốn sổ cũ này cho cô bé tham khảo.
Beatrix từng tình cờ nhìn thấy cô bé đang ngồi đọc quyển sổ này, vậy nên cô nhóc đã hỏi mượn nó.
Trong trường hợp Twilight có ghi lại mật khẩu khóa cửa hầm thì nó phải nằm trong một trong hai cuốn sổ tay của cậu (Quyển còn lại Twilight vẫn cầm theo xài) còn nếu không có, lựa chọn cuối cùng của Beatrix là đánh liều phá khóa.
“Đây, cậu muốn coi gì?”
Yelena đặt cuốn sổ xuống sàn, Beatrix lập tức xúm lại gần mở nó ra.
“Khoan, đây là nét chữ của ông Lin mà?” Lướt bỏ qua vài trang kiến thứ về Arts, Beatrix bất ngờ hô lên.
Nghe vậy, Yühsia không mấy hào hứng cũng nhích lại gần.
Đúng thật, ngoại trừ ghi chú cùng giấy dán của Twilight, thi thoảng có lẫn vào vài dòng viết tay của Lin Grey, chủ yếu là nhắc nhở cùng sửa lại lỗi sai của cậu.
“Mình nhớ anh Twilight từng nói ông Lin Grey là thầy dạy Arts đầu tiên của anh ấy.”
“Cha cũng từng kể về chuyện này.”
Để củng cố điều đó, lật thêm vài trang nữa thì xuất hiện vài bức ảnh hồi trước của Twilight, trong đó có một tấm chụp đứng cùng với Lin Grey.
“Đây là cậu Leontuzzo… đây là cô Lana quản lý trại trẻ mồ côi…”
Đã xem qua từ trước, Yelena nhiệt tình giới thiệu những gương mặt mình nhận ra trong đống ảnh.
Rồi cô bé hào hứng cầm lấy 1 tấm đưa ra trước hai người bạn.
“Còn đây là mẹ anh ấy, cô Liena.”
Nhìn vào bức hình Twilight và Liena diện vest đứng tử tế, Yühsia đã quen Liena từ trước gật đầu.
Còn Beatrix thì cố kiềm nén sự sốt ruột mà nhìn chằm chằm vào 4 chữ số được ghi trên tấm ảnh.
“20/05?” Cô giả vờ tò mò hỏi.
“A, anh Felix nói đây có thể coi là ngày sinh nhật của anh Twilight.”
Có vẻ như Twilight có thói quen ghi lại những ngày quan trọng trên ảnh chụp chung, họ tiếp tục nhìn thấy 1 bức ảnh hội thành viên ban đầu của đội hậu cần lúc thành lập chụp chung với nhau vào 24/12.
Thì ra giáng sinh đối với đội hậu cần không chỉ là ăn lễ bình thường, đây cũng là ngày kỷ niệm thành lập, bảo sao Twilight dồn nhiều công sức đến vậy.
Ngoài ra còn một vài tấm ảnh có ghi ngày khác như là 1 tấm có vẻ như là ăn mừng chiến dịch đầu tiên, một tấm chụp cạnh 1 đống giáp trụ mà Beatrix mơ hồ nhận ra,…
Ngoài mấy tấm ảnh này thì cuốn sổ vẫn còn một vài ghi chú về các thành viên đội hậu cần cùng một số ghi chép về các hoạt động thời kỳ đầu.
Nhìn có vẻ thú vị nhưng hiện giờ Beatrix chỉ tập trung vào việc tìm cách xuống tầng hầm, mật khẩu khóa cũng vừa vặn 4 số, khả năng rất cao nó là 1 trong những ngày kia.
Đúng vào giữa trưa, có người mang đồ ăn đến cho 3 đứa nhỏ.
Tranh thủ Yelena và Yühsia đang chuẩn bị đồ ăn trong bếp, Beatrix lén tách lẻ ra chạy xuống tầng hầm.
“Không còn nhiều thời gian cho đến giáng sinh, ngày mai sẽ là cơ hội cuối cùng của mình.”
Cầm ổ khóa lên bắt đầu thử nhập vào từng con số, Beatrix trong đầu lại bắt đầu tính cách nhón quyển sổ tay còn lại của Twilight trong hôm nay.
Theo quan sát thì Twilight sau khi trở về thì sẽ lên lầu ngủ luôn và mấy ngày nay, có thể tìm cơ hội lẻn vào…
Cách!
Đang suy nghĩ thì một tiếng động vang lên khiến Beatrix giật mình.
Chỉ vừa nhập vào con số nhìn thấy đầu tiên, chiếc ổ khóa đã bật ra.
“Không, vẫn chưa đến lúc.” Lo sợ nhìn ra sau lưng xem có ai không, Beatrix cưỡng ép sự hiếu kỳ của mình ấn chiếc ổ khóa lại.
Chỉ cần đợi thêm một chút nữa, khi mà mọi người lên lầu nghỉ trưa, cô sẽ lấy chiếc chìa khóa còn lại rồi lẻn xuống, hoàn thành mục đích của mình.
Dự tính như vậy, Beatrix hào hứng trở lại phòng ăn.
Nhưng làm gì dễ ăn như vậy.
Ăn trưa xong, ba đứa trẻ lên lầu ngủ trưa.
Đợi Yelena ngủ say, cô nhóc rón rén bò dậy thực hiện ý đồ.
Nhưng chỉ vừa chạy đến cầu thang xuống tầng, tiếng cửa mở cùng âm thanh nói chuyện phát ra từ tầng dưới khiến Beatrix vội rụt chân lại nấp đi.
“Mệt vỡi~~~” Rag ngáp dài cùng Will bước vào nhà.
“Ráng tí đi, nốt hôm nay là xong rồi.”
“Ờ, ngủ tí đây, nào đi hú tui dậy nha.” Nằm dài trên sofa, anh vắt chiếc áo lên mặt nhanh chóng ngáy khò khò.
Còn Will thì đi vào bếp, mở tủ lạnh lấy ra 1 lon nước để lên bàn rồi ngồi khoanh tay nhắm mắt?
Nhìn thấy 2 người, đặc biệt là Will, Beatrix nghẹn ra vẻ mặt khó chịu.
Nhưng chẳng còn cách nào khác, không thể biết được Will đã ngủ hay chưa, ngồi chờ 1 lúc, cô chỉ có thể chán chường trở về phòng ngủ nằm chờ.
Chờ một lúc thành ra ngủ quên luôn.
Đến lúc Beatrix tỉnh dậy thì đã là gần 5 giờ chiều.
Cô vội muốn chạy xuống thì Yelena do động tĩnh đã rục rịch tỉnh lại.
Dù mặt ngoài ngồi chơi vẫn cười khá tươi, sau vài lần liếc trộm đồng hồ, nội tâm Beatrix đã ngày càng mất kiên nhẫn.
Bất chấp việc Twilight có thể về bất cứ lúc nào, cô nhờ Yühsia đánh lạc hướng Yelena, bản thân lấy cớ đi vệ sinh rời đi.
Lần này thì không có gì cản đường nữa.
Đứng trước cửa tầng hầm, mở 2 chiếc ổ khóa ra, Beatrix hít sâu 1 hơi bình tĩnh lại rồi vặn tay nắm cửa.
Kẹtttt
Cánh cửa tầng hầm hé mở, để lộ ra một căn phòng bừa bộn.
“Hả?”
Bước vào tầng hầm, cảm nhận đầu tiên của Beatrix là sự thất vọng.
Nơi đây trông chẳng khác gì một căn phòng chứa đồ lộn xộn, trong này cũng chẳng có nguồn sáng này ngoại trừ chiếc đèn nhỏ nhằm trên bàn làm việc của Twilight.
Tiến đến mở chiếc đèn duy nhất lên, chút ánh sáng giúp Beatrix nhìn xung quanh rõ hơn, càng làm củng cố thêm sự thất vọng của cô nhóc.
Trong phòng thật sự chẳng có gì ngoài một đống đồ kỳ lạ, bàn làm việc của Twilight cũng chỉ dán chằng chịt giấy dán, các bản thiết kế màu xanh, tranh vẽ 1 đống đen xì, cùng nhiều thứ khác.
Dù biết kỳ vọng càng lớn, thất vọng cũng càng nhiều, nhưng Beatrix không khỏi cảm thấy 1 tháng qua của mình lãng phí.
Thứ đáng chú ý duy nhất có lẽ là mấy thứ đồ được sắp xếp gọn gàng 1 góc bàn.
1 quyển sách cũ, 1 cái vòng, một viên tinh thể? nằm lơ lửng trong lọ thủy tinh cùng….ồ, cuốn sổ tay còn lại của Twilight.
“Ít ra cũng không ra về tay trắng, để xem trong này giấu gì nào!”
Cầm cuốn sổ tay đặt ra giữa bàn, Beatrix lấy lại chút hào hứng mở nó ra.
Nhưng…
Rầm!
Còn chưa kịp nhìn trang đầu có gì, cánh của tầng hầm bất ngờ bật văng ra khiến Beatrix giật mình dựng thẳng đuôi gập cuốn sổ lại.
Quay sang thì thấy Twilight đang đứng đó, miệng thở hổn hển cùng vẻ mặt cực kỳ tức giận.
“A…” Lấy lại bình tĩnh, cô nhóc toan mở miệng giải thích xin lỗi.
Thì Twilight đã hằm hằm tiến tới, bàn tay siết chặt lấy cổ áo cô.
“Này!!”