Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ben-ngoai-thien-mac-lai-la-hong-hoang.jpg

Bên Ngoài Thiên Mạc Lại Là Hồng Hoang

Tháng 1 6, 2026
Chương 241: Vu Tộc bộ lạc Chương 240: Tâm Hồn Ký Chủng kỳ hiệu
dang-phat-ta-toan-tong-quy-cau-dai-su-huynh-cuoi-ma-nu-mac-mac-dia-truu-can-yen.jpg

Đang Phát Tà: Toàn Tông Quỳ Cầu Đại Sư Huynh Cưới Ma Nữ Mặc Mặc Địa Trừu Căn Yên

Tháng 1 9, 2026
Chương 329: Giám ngục trưởng Chương 328: Thật vô dụng!
hai-tac-ta-la-kaido-thuong-dinh-tu-ta-mo-ra.jpg

Hải Tặc: Ta Là Kaido Thượng Đỉnh Từ Ta Mở Ra

Tháng 1 23, 2025
Chương 205. Chu du các cái thế giới Chương 204. Kaido giáng lâm Hokage thế giới
dragon-ball-danh-bai-doi-thu-lien-tro-nen-manh-me.jpg

Dragon Ball: Đánh Bại Đối Thủ Liền Trở Nên Mạnh Mẽ

Tháng 3 30, 2025
Chương 260. Đại kết cục Chương 259. Son Goten vs Archon
xin-nho-lam-thien-tai-rat-met-moi-ta-chi-muon-ngu.jpg

Xin Nhờ! Làm Thiên Tài Rất Mệt Mỏi, Ta Chỉ Muốn Ngủ

Tháng 1 15, 2026
Chương 322: A cái gì a? Chương 321: Thứ này, đến cùng là từ đâu đến?
tu-tran-yeu-quan-bat-dau.jpg

Từ Trấn Yêu Quan Bắt Đầu

Tháng 3 23, 2025
Chương 533. Đại kết cục Chương 532. Càn Dương Tiên Tôn
ta-deu-phong-hao-dau-la-nguoi-de-cho-ta-giang-dao-ly

Ta Đều Phong Hào Đấu La, Ngươi Để Cho Ta Giảng Đạo Lý ?

Tháng 10 30, 2025
Chương 329: Tất cả mọi chuyện toàn bộ giải quyết, phi thăng Thần Giới 【 hoàn tất 】 Chương 328: Đoạt xá Đường Tam Tà Thần
nguoi-cai-tro-choi-nha-thiet-ke-moi-ngay-so-canh-sat-lap-ho-so.jpg

Ngươi Cái Trò Chơi Nhà Thiết Kế, Mỗi Ngày Sở Cảnh Sát Lập Hồ Sơ?

Tháng 1 21, 2025
Chương 642. Hết trọn bộ Chương 641. Nổ tung nghệ thuật
  1. Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực
  2. Chương 110.5: Trại trẻ mồ côi
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 110.5: Trại trẻ mồ côi

Chương 110.5:

Sau khi đỡ người phụ nữ Lupo nằm trở lại giường, Twilight lùa mấy đứa trẻ mồ côi lo lắng tụ tập ở cửa phòng ra ngoài sân chơi trước khi ngồi xuống chiếc ghế kê cạnh giường.

Đây là một căn phòng nhỏ đơn giản với duy nhất chiếc giường trải ra trắng cùng cái bàn gỗ tròn nơi đặt một lọ cắm hoa và bình nước nằm ngay trước hai cánh cửa sổ mở toang đón ánh nắng.

Bình thường nhìn sơ qua thì chẳng thấy có gì, nhưng là một thương nhân với ánh mắt đánh gia tinh tường, Felix chỉ cần liếc qua cũng đánh giá được chất lượng sản phẩm.

Chiếc giường và bàn đều được làm bằng loại gỗ tốt, ra giường mềm mại sạch tinh tươm, lọ cắm hoa làm bằng sứ có hoa văn và bình nước làm bằng thủy tinh trong suốt.

Chỉ tính riêng những thứ đó thôi bán ra ngoài cũng khối tiền rồi, đây là những thứ mà một trại trẻ mồ côi nghèo không thể có.

Cảm thấy dừng hứng thú hơn, Felix không rời đi mà đứng dựa lưng vào vách tường, so chăm một đám trẻ ồn ào, đứng đây nghe Twilight nói chuyện sẽ vui hơn.

Người còn lại, vì không kịp thoát thân nên đã bị đám trẻ mồ côi lôi kéo ra ngoài vườn. Mặc dù nhìn vẻ mặt Yelena có chút lúng túng, nhưng đây âu cũng là chuyện tốt, cả hai thằng anh đều đồng tình về việc cô bé thật sự nên giao lưu với bạn bè đồng trang lứa nhiều hơn.

Yelena không có một người bạn nào hồi còn ở thị trấn mỏ, việc kết bạn có thể phần nào cải thiện được tình trạng hạn chế giao tiếp của cô bé.

…

“Khụ khụ, đã lâu rồi kể từ lần cuối cậu ghé thăm nơi này, thật xin lỗi vì với bộ dáng này..khụ khụ..ta khó lòng tiếp đón tử tế được.”

“Cô không cần phải màu mè như vậy đâu, chúng ta dù sao cũng coi như người một nhà mà, cô Lara.” Twilight rót một ly nước đưa qua.

“Cảm ơn.” Người phụ nữ Lupo tên Lara nói, không biết là vì ly nước hay những lời trước đó.

“Không có gì.” Twilight khách sáo từ chối lời cảm ơn, rồi cậu hỏi. “Gần đây mẹ cháu có hay đến đây thăm không?”

“Liena luôn đến đây mỗi tuần với những món quà, chị ấy thật sự rất yêu trẻ con.” Lara mỉm cười đưa lại ly nước. “Chị ấy còn có vẻ đặc biệt hứng thú với Erwin, những đứa trẻ khác kể lại rằng hai người họ luôn nói về chuyện gì đó.”

Nghe thế, Twilight chỉ cười chứ không bình luận gì, đến lượt cậu kể về những chuyện mình đã trải qua kể từ khi rời khỏi Siracusa.

Tất nhiên, những chi tiết không nên nói tự động bị lược qua, cậu chỉ tập trung vào thiên nhiên và con người ở những quốc gia cậu từng đi qua, Rim Billiton đầy những nhà máy xí nghiệp, Leithania uyên bác cổ kính, Ursus với phương Bắc tuyết phủ trắng quanh năm, và một chút đề cập đến Lungmen.

Sau những lời hỏi han ban đầu, cô Lara không nói gì nữa cả, chỉ nằm lặng yên trên giường tưởng tượng về những khung cảnh Twilight đang miêu tả, y như một đứa trẻ đang được người cha kể cho một câu chuyện cổ tích trước khi ngủ thiếp đi.

Với sức khỏe yếu ớt từ nhỏ của mình, việc di chuyển đối với Lara là cực kỳ khó khăn, tuy rằng đôi lần đến thăm, Liena có đưa cô ấy ra ngoài dạo quanh thành phố bằng một chiếc xe lăn. Nhưng cũng chỉ có như vậy, thế giới quan của Lara chỉ gói gọn trong Rietti nhỏ bé.

Đó là lý do trước khi người cha ngã gục để lại vị trí ông trùm cho Liena, hai anh em nhà Luckbolts rất thường xuyên ra ngoài du lịch, cốt là để mang những câu chuyện về thế giới rộng lớn về kể lại cho Lara.

Hiện tại, một người đang cực kỳ bận bịu với công việc của gia đình, người còn lại thì lưu vong và không bao giờ được đặt chân lên lãnh thổ Siracusa nữa, Lara đã rất lâu chưa được nghe những câu chuyện thế này.

Đó là lý do khi gửi Povis đến giúp Twilight, Liena có kèm theo một lời nhắn, một thỉnh cầu nhwof con trai mình giúp đỡ.

“Khi trở lại, hãy mang theo một câu chuyện, và kể nó lại cho Lara.”

…

“Đó là tất cả những gì cháu biết, xin lỗi vì không thể kể nhiều hơn.”

“Ah, cô đáng ra phải là người nói câu đó mới đúng, xin lỗi vì đã phiền cháu thế này..khụ khụ.” Lara ngồi người dậy cô gắng cúi đầu, nhưng Twilight đã đỡ cô ấy nằm xuống.

“Không sao đâu cô, dù gì cũng là do mẹ cháu nhờ mà.” Cậu đứng lên, ngoắc tay ra hiệu cho Felix đang hơi gật gù dựa vào tường. “Cô nghỉ ngơi cho khỏe đi, hạn chế di chuyển khi không ai đẩy giúp xe lăn, có gì cần cứ nhờ Erwin làm cho. Còn bây giờ, cháu xin phép đi trước.” Twilight nói rồi đi về phía cửa, Felix cũng im lặng theo sau.

“Cháu không ở lại ăn cơm à?”

“Dạ không, chiều nay cháu có chút chỗ phải đi, lần sau sẽ nán lại ạ.”

“Vậy sao.” Vẻ mặt Lara hơi thất lạc chút, nhưng cô không ngăn cản Felix mở cửa phòng ngáp một cái đi ra trước, Twilight ở sau tiện tay đóng cánh cửa lại.

“Này Luke!” Đến lúc bóng dáng Twilight sắp khuất khỏi cánh cửa, cô mới bất ngờ gọi cậu lại.

“Họ vẫn ổn chứ?”

Nghe được câu hỏi, cánh tay đóng cửa của cậu hơi khựng lại, do dự một chút rồi đưa ngón cái lên, sau đó từ từ khép cửa lại.

Còn một mình trong phòng, Lara nằm xuống gối nhẹ mỉm cười, cô nhắm mắt lại tiếp tục tận hưởng những tượng tượng về thế giới rộng lớn mà Twilight đã kể, trước khi chúng dần mờ nhạt đi rồi tan biến trở thành những ký ức mơ hồ.

…

Rời khỏi phòng ngủ Twilight và Felix không ra ngoài sân gặp đám trẻ mà đi thẳng lên tầng 2.

“Twilight, cô ấy là ai vậy, người phụ nữ tên Sara ấy?” Trong lúc bước lên cầu thang, Felix hỏi.

“Đó là điều ông anh không nên biết đâu, đừng tò mò.” Twilight từ chối trả lời.

“Oookay? Vậy đổi câu hỏi, chúng ta lên lầu làm gì đây?”

“Gửi đồ, thằng cu chúng ta cần tìm chưa về.” Ngắn gọn giải thích, bước lên tầng đi đến dãy hành lang phòng ngủ của đám trẻ.

Không vì lý do gì, Twilight mở cửa kiểm tra tất cả các phòng một lượt, trước khi dừng lại trước căn phòng nằm ở cuối hành lang.

“Chậc.”

Tại sao không vào? Bởi vì cửa phòng đã được lắp ổ khóa, lần trước cậu đến thì không có, chắc nó được lắp để những đứa trẻ khác không táy máy mò vào rồi phá hoại.

Twilight cũng hiểu điều đó, không vào được, cậu chỉ luồn bức thư được viết sẵn xuống dưới khe cửa rồi hai người quay xuống dưới sân.

“Người cần tìm không thấy, công việc ở trại trẻ mồ côi này đại khái cũng xong rồi, bây giờ xuống chơi với mấy đứa trẻ mồ côi một chút rồi rời đi thôi, dù sao công việc chính của ngày hôm nay sẽ tương đối mất thời gian.” Đây là những tính toán về kế hoạch tiếp theo ngày hôm nay của Twilight.

….

Trong khi Twilight và Felix dành thời gian trong phòng kể chuyện cho Lara, Yelena bị những đứa trẻ mồ côi khác hứng khởi lôi kéo ra vườn, sau đó dưới sự nhiệt tình của chúng, cô bé rất nhanh hòa nhập vào chơi đùa.

Dù còn kiệm lời ít nói, nhìn Yelena cười vui vẻ chơi đuổi bắt, Twilight có hơi chút nhẹ nhõm.

“Với độ tuổi của mình, đáng ra cậu nên là một trong số chúng.” Đằng sau, giọng nói của Felix vang lên.

“Anh đang ám chỉ tôi mồ côi à?” Twilight lườm ngược lại.

“Không.”

“Ừ, tôi hiểu, nhưng tôi sẽ không dừng lại, tôi sẽ sống vì những gì bản thân mình muốn.” Nhìn anh, Twilight nói, rồi cậu kéo chiếc balo bỏ xó này giờ bên cánh cửa đi ra trước hiên hô to.

“Mấy đứa! Lại đây anh phát quà này!”

“YAY!”

Nghe tiếng cậu, lũ trẻ tạm ngừng việc chơi đùa, tụ tập lại trước hiên nhà mong đợi nhìn Twilight.

Số lượng trẻ mồ côi ở đây không đông, chỉ tầm khoảng hai mấy, nếu lược bỏ những đứa đã đi kiếm tiền, hiện tại chỉ có khoảng 17 đứa nhỏ ở đây.

Yelena cũng trở về đứng bên cạnh Twilight.

“Chơi vui không?” Nhìn cô bé, Twilight nghiêng qua hỏi nhỏ.

“Dạ có ạ.” Yelena mỉm cười.

Twilight gật đầu, cậu không hỏi thêm nữa.

Hiên ngang đứng trước đám trẻ chẳng kém mình mấy tuổi, Twilight dõng dạc như thể mình là một người lãnh đạo tài tình nào đó phát biểu.

“Được rồi, để cảm ơn vì giúp người bạn nhỏ đây của anh thấy vui hơn, mấy đứa xếp hàng lần lượt đi, anh sẽ cho quà từng đứa!”

“Vâng thưa sếp!” Nghe lời cậu, đám trẻ xếp thành một hàng chờ đợi điểm tên mình.

“Được rồi, đầu tiên, Meri.” Người đầu tiên đứng trước mặt Twilight chính là cô bé mở cửa lúc ba người mới đến, Twilight lục lọi trong túi ra một hộp cứu thương đồ chơi. “Tương lai nhóc muốn làm bác sĩ đúng không? Đây, cho nhóc này.”

“Vâng! Em cảm ơn sếp!” Nhận lấy món đồ chơi, Meri reo mừng chạy qua một bên, nhường chỗ cho đứa trẻ tiếp theo.

17 đứa trẻ tương ứng với 17 món quà khác nhau, những món quà này không phải được mua tình cờ, Twilight đã lên danh sách sẵn từ rất lâu, cứ mỗi khi đi qua một khu chợ hay khu mua sắm nào đó, thấy món gì hợp với ai thì cậu mua luôn, vậy nên tất cả đều nhận được thứ mình thích.

Công việc phát quà cũng diễn ra khá nhanh và suôn sẻ, còn những ai hiện tại không có ở đây, trong lúc dạo qua các phòng, Twilight cũng tiện tay để quà lại cho chúng rồi.

“Đây, của nhóc, chơi vui vẻ nhé.” Đưa cho đứa trẻ thứ 17 món quà, Twilight nhìn nó chạy qua khoe với đồng bạn một cái rồi khoác chiếc balo quà giờ đã gần như rỗng không ra sau lưng, chuẩn bị rời đi.

Nhưng chỉ vừa nhìn lại cậu chợt nhận ra có ai đó đang đứng ở trước mặt nhìn chằm chằm vào mình.

Đó là một cô bé 5-6 tuổi, đôi mắt xanh lam tựa như bầu trời cùng mái tóc màu vàng nhạt xõa rộng sau lưng được cùng với sợi ruy băng cột thành hình nơ trên đầu. Cô nhóc mặc một bộ váy đầm xanh lam, nhìn qua thì sẽ không thấy giống một đứa trẻ mồ côi cho lắm, nhưng không hiểu tại sao không ai để ý đến điều đó.

“Đứa thứ 18? Người mới à?” Twilight nhìn đánh giá bé gái trước mặt, cậu nhớ mặt tất cả thành viên trong trại trẻ mồ côi cũng như hầu hết đám trẻ con quanh đây, nhưng tuyệt nhiên không có cô bé này.

Nhưng cậu cũng không phỏng đoán quá nhiều, Lara là một người phụ nữ tốt bụng, cộ ấy chắc chắn sẽ không từ chối ai đó cần giúp đỡ, trong 2 năm rời đi thì có 1-2 đứa trẻ mới cũng không phải là khó đoán.

Nhưng vấn đề ở đây là, Twilight không hề chuẩn bị quà cho cô bé ở trước mắt này, cũng như không biết nó thích gì.

Cũng không thể không cho, có thể thấy đứa trẻ này không mấy hòa hợp với mấy đứa còn lại, thế thì càng phải cho nó thứ gì đó. Cậu chỉ đành đưa tay vào trong balo, thử tìm xem đống đồ mình mang theo có gì lấy ra làm quà được không.

“Huh?”

Tìm kiếm một lát trong túi, Twilight bỗng rút ra một quyển sách.

“Cái gì đây? Một cuốn truyện cổ tích? Mình có mua thứ này à?” Twilight tự hỏi trong khi ngắm nghía cuốn nhật ký, nhưng việc đó không kéo dài lâu vì ánh mắt của cô bé trước mặt đã nhìn chằm chằm vào cuốn sách như thể rất muốn có nó.

Không nghĩ ngợi nhiều nữa, Twilight mỉm cười đưa luôn cuốn nhật ký về phía trước.

“Anh không biết đây có phải là thứ nhóc thích hay không, nhưng mà đây, nhận lấy.”

Nhận lấy cuốn nhật ký từ tay Twilight, cô bé ôm nó chặt vào ngực, ánh mắt nhìn qua cậu như chờ đợi điều gì đó.

“Có chuyện gì nữa sao?” Bắt đầu cảm thấy có chút khó hiểu kèm khó chịu với cái nhìn chằm chằm này, Twilight hỏi.

“Tên em là Alice.” Cô bé đột nhiên mở miệng nói.

“Ừ, chào Alice, có vấn đề gì sao? Nhóc không thích món quà này à, vậy để anh đổi cho cái khác nhé.”

“Không…không có gì..” Alice nhẹ lắc đầu, cô bé hẹ thấp đầu che đi vẻ mặt tiếc nuối, đi qua bên hiên nhà đối diện với đám trẻ đang chơi cùng món đồ chơi mới, ngồi xuống mở cuốn truyện ra yên lặng đọc.

(・_・?)

Hành động này càng làm Twilight cảm thấy vài giấu chấm hỏi mọc lên trên đầu, nhưng cậu không thấy mình sẽ có thể trò chuyện với một đứa trẻ hướng nội, bèn nhìn qua Yelena.

“Có chuyện gì sao ạ?” Cảm nhận được ánh mắt của cậu, cô bé đang cùng với những đứa nhóc mồ côi khác khoe đồ chơi quay lại người lại.

Twilight không nói gì, đưa mắt ra hiệu về phía cô nhóc tên Alice ngồi bên hiên nhà kia.

Đã coi như một thành viên của đoàn lính đánh thuê, mấy tên người lớn trong đội hậu cần đã giới thiệu cho Yelena một số ám hiệu cơ bản của đoàn, chẳng hạn như khi Twilight nhìn ai đó rồi lếc sang một vị trí cụ thể tức là cậu đang bảo người đó đi làm gì đó ở đó đi.

Yelena mất một lúc để hiểu được ý của cậu, nhưng không chạy qua đó vội mà quay lại với những đứa trẻ mồ côi khác.

“Này, sao cô ấy không qua đây chơi chung với chúng ta vậy?” Cô chỉ về phía Alice hỏi.

“Alice?” Mấy đứa trẻ mồ côi tỏ vẻ không hiểu, rồi khi nhìn qua cô bé đang ngồi trên hiên nhà, chúng sững người một lúc rồi trả lời.

“A, phải rồi, Alice, cô ấy chỉ vừa mới tới nên chưa thể hòa nhập với mọi người ấy mà.”

“Lần trước chúng mình có hỏi, cô ấy còn nói là nếu không có gì quan trọng thì đừng làm phiền cô ấy nữa cơ.”

Những lời nói máy móc rất bất thường, đối với người khác là vậy, nhưng Yelena nhận ra được.

Cô bé Alice ấy đang bị cô lập, giống như cô lúc còn ở thị trấn trên cánh đồng tuyết Ursus.

Ngay lập tức, độ hảo cảm của Yelena đối với những đứa trẻ mồ côi giảm quá phân nửa, cô tìm một lý do để tách khỏi chúng rồi đi qua chỗ cô bé kia.

Twilight vẫn chưa rời đi, cậu nhìn thấy được hết và cũng nghĩ tương tự, nhưng có phần rõ ràng hơn nhiều so với Yelena.

Vấn đề ai đó bị cô lập này không bao giờ là hiếm, đặc biệt, những đứa trẻ mồ côi ở đây đã gắn bó và hình thành một tập thể rõ ràng, khá khó để một người mới có thể dung nhập vào.

Lập trường của cậu cũng không tiện để xử lý vấn đề này, chỉ có thể sau đó nói chuyện với Erwin, chỉ thằng nhóc đó một số cách để dung nhập người mới.

Nghĩ xong xuôi, Twilight đi ngược vào nhà xin một cốc nước, chừa một chút thời gian để Yelena có thể nói chuyện với Alice.

Một lúc sau, cậu mới trở ra gọi hai người kia rời đi.

“Chào nhé mấy nhóc, lần sau quay lại anh sẽ mang thêm quà, nhớ ngoan ngoãn và nghe lời cô Lara nhé!”

“Chào mọi người, hẹn gặp lại!”

“Bi…ến…t..há..i.”

“Vâng, mọi người đi vui vẻ.”

Vẫy tay chào mấy đứa trẻ mồ côi, Twilight, Yelena mang theo Felix nhìn như người mất hồn chào tạm biệt rời đi.

Những đứa trẻ tập trung ở lối đi ra tạm biệt họ, riêng Alice, khi nhóm Twilight rời đi, cô bé ngước nhìn những người họ đi xa.

Rồi bỗng nhiên, một thứ không nên có ở một đứa trẻ hiện lên sau lưng cô.

Sát khí.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-hong-mong-thanh-the-bat-dau-vo-dich.jpg
Từ Hồng Mông Thánh Thể Bắt Đầu Vô Địch
Tháng 2 3, 2025
vo-hiep-sieu-than-lua-chon-bat-dau-truoc-cau-20-nam.jpg
Võ Hiệp: Siêu Thần Lựa Chọn, Bắt Đầu Trước Cẩu 20 Năm
Tháng 2 4, 2025
huyet-mach-than-nong-thien-ho-xuat-the.jpg
Huyết Mạch Thần Nông – Thiên Hồ Xuất Thế
Tháng 12 17, 2025
kinh-khung-tro-choi-tranh-cai-ta-lien-co-the-tro-nen-manh-me.jpg
Kinh Khủng Trò Chơi, Tranh Cãi Ta Liền Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ
Tháng 1 12, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved