Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
mao-son-chung-cuc-troc-quy-nhan.jpg

Mao Sơn Chung Cực Tróc Quỷ Nhân

Tháng 1 19, 2025
Chương 1506. Đại kết cục! Chương 1505. Nắm tay giảng hòa?
tan-the-nhan-vat-phan-dien-sau-khi-song-lai-ta-lan-vao-nhan-vat-chinh-doan

Tận Thế Nhân Vật Phản Diện: Sau Khi Sống Lại, Ta Lẫn Vào Nhân Vật Chính Đoàn

Tháng mười một 11, 2025
Chương 313: Bản hoàn tất sau cảm nghĩ Chương 312: hết thảy thủy chung
bat-diet-kinh.jpg

Bất Diệt Kinh

Tháng 1 2, 2026
Chương 209: Ý Nghĩ Binh Khí. Chương 208: Diệp Linh Xuất Chiến.
tay-bop-ra-phan-ung-nhiet-hach-nguoi-dem-cai-nay-goi-la-hoa-cau-thuat.jpg

Tay Bóp Ra Phản Ứng Nhiệt Hạch, Ngươi Đem Cái Này Gọi Là Hỏa Cầu Thuật ?

Tháng 1 24, 2025
Chương 280. Nhanh nhất thông quan quái vật đại bạo loạn, vội vã trăm năm chớp mắt quá! Chương 279. Khiếp sợ toàn thế giới, vô địch Trầm Minh, vô địch đệ thất hào khu vực!
lam-phan-phai-that-qua-sung-suong.jpg

Làm Phản Phái Thật Quá Sung Sướng

Tháng 1 17, 2025
Chương 421. Lấy sức một mình cung cấp nuôi dưỡng người cả thế gian Chương 420. Ở trước mặt ta, không người nào dám tự xưng là thần
dai-phung-da-canh-nhan.jpg

Đại Phụng Đả Canh Nhân

Tháng 4 23, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 122. Tuyệt thế võ thần (2)
trong-sinh-nhat-ban-lam-than-quan.jpg

Trọng Sinh Nhật Bản Làm Thần Quan

Tháng 2 2, 2025
Chương 1478. Toàn sách xong Chương 1477. Kết cục trước 2
ta-tren-giuong-thong-hong-hoang.jpg

Ta Trên Giường Thông Hồng Hoang

Tháng 1 11, 2026
Chương 245: Hồng Hoang rung mạnh, Nữ Oa khó xử Chương 244: trấn áp khí vận, khí vận Kim Long
  1. Từ Arknights Bắt Đầu Xây Dựng Thế Lực
  2. Chương 106: Thành phố Sette Colli
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 106: Thành phố Sette Colli

Chương 106:

5/6/1077

Sau 2 ngày di chuyển, đoàn tàu tốc hành Siracusa xuất phát từ thành phố du mục biên giới Bonzaino đã đến trạm dừng chân của thành phố Sette Colli.

Đúng 6:34, tàu vào ga.

Ngay khi tiếng loa thông báo hành khách đã có thể di chuyển vang lên và cửa tàu mở ra, có ba bóng người ngay lập tức nhảy xuống sân ga hướng về phía cổng ra chạy đi.

Không lâu sau đó, một người đàn ông được rất nhiều vệ sĩ vây quanh cũng chậm rãi bước xuống sân ga.

“Có chuyện gì sao, thưa ngài?” Thấy người đàn ông bỗng nhiên nhìn về một phía, một trong số những người cận vệ tiến đến bên cạnh khẽ cúi đầu hỏi.

“Không có gì.” Người đàn ông trả lời như vậy, cũng thu hồi ánh mắt. “Đi thôi, đừng lãng phí thời gian.”

“Vâng, xe của ngài đã được chuẩn bị sẵn, mời đi lối này.”

Nhóm người đàn ông tiếp tục lịch trình của mình, không hề để ý tới một chiếc Drone nhỏ bay ra khỏi sân ga.

…

Cạch.

Lén lút cất chiếc Drone vừa đáp xuống tay vào trong túi, Felix tăng tốc chạy ra cổng sân ga, cố gắng để không mất dấu hai người đã đi trước kia.

…

Twilight và Yelena sau khi xuống tàu thì đi thẳng một mạch ra cổng nhà ga, ra đến nơi thì cả hai mới chợt nhận ra rằng Felix đã lạc đi đâu mất.

Hết cách, hai người kéo nhau đi qua cửa tiệm cách đó một con đường mua đồ ăn sáng, cũng tiện quan sát ga tàu phía đối diện.

Một lúc sau, trong khi Twilight mua đồ ăn, Yelena nhìn thấy Felix lao từ trong ga ra ngoài liên tục nhìn xung quanh, cô bé mới vẫy tay tạo sự chú ý để anh nhận ra và đi qua đây.

Felix đi qua đến nơi vừa lúc Twilight cầm đồ ăn trở về.

“Anh vừa đi đâu vậy?” Nhìn thấy Felix, Twilight liền hỏi, cũng đồng thời đưa cho anh ta một cái túi giấy cùng 3 ly nước.

“À, chỉ là lần đầu đến đây, thấy tò mò nên có đứng lại ngó xung quanh một tí, đến lúc chú ý thì lạc mất luôn rồi ấy mà, ha ha.” Felix cười ngượng giải thích, anh nhận lấy mấy thứ mà Twilight đưa qua, anh mở nó ra nhìn rồi hỏi. “Món gì đây?”

“Hamburger.” Twilight cũng mang theo một chú tò mò trả lời. “Nghe nói là đồ ăn mới du nhập về, lúc xếp hàng chờ thấy nhiều người gọi thứ này nên tôi tò mò mua thử xem có ngon không?”

Cậu vừa nói vừa đưa túi hamburger còn lại cho Yelena, mình thì cần cái còn lại bóc túi ra cắn một cái rồi dặn dò hai người kia.

“Giờ tôi sẽ tạt qua một vài chỗ người quen xem có ai có thể chở chúng ta về không? Hai người cứ ngồi đây ăn sáng đi, tôi sẽ trở lại sau khi tìm được xe.”

“Em đi với.”

“Không.” Twilight lắc đầu từ chối.

“Nhóc trên tàu 2 ngày liên thì chắc cũng thấy mệt rồi, cứ ngồi đây nghỉ ngơi đi, anh đi vòng quanh đây một chút rồi về thôi, sẽ không mất quá lâu đâu.”

Twilight đã từ chối thẳng thừng như vậy, Yelena không đòi hỏi thêm, chỉ dạ vâng một tiếng rồi cụp tai ngồi xuống.

“Thôi nào, anh đã hứa là ngày mai sẽ dẫn nhóc đi chơi mà, thế nên…ừm..bây giờ giúp anh trông chừng Felix nhé, không thì ổng lại chạy đi đâu gây chuyện nữa mất.” Thấy vậy, Twilight (Nhón chân) đặt tay lên đầu nhẹ an ủi cô bé.

Uy lực tuyệt kỹ sờ đầu không bao giờ gây thất vọng, cảm nhận được hơi ấm bởi bàn tay của cậu, đôi tai cụp xuống có vẻ ủ rủ ngay lập tức dựng thẳng lên trở lại, Yelena lộ ra vẻ mặt thỏa mãn, còn chủ động vướn người lên để cảm nhận nó rõ ràng hơn.

Không phải nói, cảm giác xoa đầu/được xoa đầu thực sự rất thoải mái, Twilight cũng…không có gì.

“Được rồi, ở yên đây nhé, anh đi một tí thôi rồi về.” Vò vò đầu Yelena thêm vài csi nữa, Twilight hạ tay xuống chào tạm biệt rồi đi về phía cửa.

Đợi cậu đi khuất tầm mắt, Felix nhét hết phần còn lại của chiếc bánh hamburger vào miệng, hút một hơi hết ly nước rồi bật dậy.

“Được rồi, nhân lúc cậu ta không có ở đây, đi thám hiểm thôi!”

“Ehhhh?” Felix đột ngột bật dậy như muốn lật bàn khiến Yelena giật mình đến độ suýt làm rơi chiếc bánh vừa mới bóc ra trên tay xuống đất.

“Đích đến của chúng ta là Rietti phải không? Chỉ lát nữa thôi là sẽ phải rời khỏi Sette Colli ròi, nhóc không muốn thăm quan nơi này một vòng sao?”

“Ơ, không hẳn ạ.” Yelena giật mình trả lời, nhưng rồi cô bé hơi hạ thấp đầu xuống, mái tóc che đi ánh mắt lộ ra vẻ âm trầm đáng sợ. “Twilight vừa mới bảo em trông chừng anh ở đây.”

Dù cô bé chẳng hề tỏa ra một chút hàn ý nào từ Arts của mình, song chỉ cần biểu cảm đó trên gương mặt cũng đủ để làm Felix lạnh sống lưng.

Nhưng nếu bỏ cuộc dễ dàng như thế, Felix đã không là Felix.

Anh chỉ tay về bên phải và hét lên.

“A, Twilight quay lại kìa!”

“?!”

Phản ứng trước tiếng hét bất ngờ của Felix, Yelena theo bản năng quay ngoắt về hướng anh chỉ, ở đó chẳng có gì cả.

Felix cũng chỉ nhân vài giây cô bé mất tập trung như thế, anh ngay lập tức hướng về phía cửa ra chạy đi.

Chạy ra đến cửa, anh còn không quên với lại một câu.

“À, Twilight vừa nhờ nhóc trông chừng anh đúng không? Nếu cậu ta quay lại mà chỉ thấy một mình nhóc ở đây thì sẽ rââất là thất vọng đấy! Ha ha!”

Nói xong thì anh ngược hướng với Twilight chạy đi, để lại Yelena sửng sốt một chút.

Nhịp độ làm việc Felix luôn tương đối nhanh, cô bé phải mất một khoảng thời gian ngắn để có thể thích nghi.

Và đến khi lấy lại được tinh thần rồi thì…

“井”

Yelena phồng hai má bánh bao lên, chính thức tức giận.

Cô bé dần hiểu được tại sao Twilight luôn tỏ ra khó chịu với Felix dù hai người rõ ràng rất thân thiết với nhau.

Bởi vì thú thật, thái độ và cả bộ mặt của Felix lúc chọc người khác nhìn cực kỳ gợi đòn. Nếu Twilight ở đây, cậu ta sẽ ngay lập tức đuổi theo và đập cho anh ta một trận.

Nhưng ở đây hiện tại là Yelena, cô bé quá hiền để có thể hành động như vậy.

Vậy nên hiện tại, cô bé hết sức phân vân về việc nên đuổi theo Felix, hay vâng lời Twilight mà ở yên trong quán.

Sau một hồi đắn đo, rốt cuộc viễn cảnh mà anh ta nói, rằng Twilight thất vọng và giận giữ khi quay trở lại mà không thấy Felix đâu là điều chắc chắn sẽ xảy ra.

Với một người sẵn sàng làm bất cứ thứ gì Twilight yêu cầu như hiện tại, vẻ mặt thất vọng của cậu ta sẽ gây sát thương chí mạng lên tinh thần của cô bé.

Yelena không chậm trễ thêm một giây nào nữa, ngay lập tức dùng đôi chân ngắn ngủn của mình chạy ra ngoài cửa tiệm, đuổi theo Felix.

Đến khi cô bé đi rồi, những người khác trong cửa tiệm mới ho khụ khụ, xấu hổ quay mặt về tiếp tục làm việc của mình.

Bởi suy cho cùng, vẻ ngoài của Yelena quá là dễ thấy, thêm với việc biểu cảm phồng má tức giận của cô bé hoàn toàn không mang lại chút cảm giác áp bách nào cả, thay vào đó là sự dễ thương tựa như một con thú nhỏ, dễ dàng làm xiêu lòng hết thảy trái tim đầy bần rộn của những con người ở đây.

…

Ở bên ngoài, Felix vẫn chưa chạy đi luôn mà đứng cách đó không xa nghiêm túc chờ xem cô bé có đuổi theo không.

Khi thấy Yelena chạy ra khỏi cửa tiệm, khóe miệng anh hơi giương lên một chút.

“Oi! Ở đây này, nếu không muốn làm Twilight thất vọng thì giỏi mà bắt anh đi!” Đảm bảo rằng Yelena đã thấy và rượt theo mình, Felix mới tiếp tục ‘chạy trốn’.

“Nào cố lên, sắp được rồi!”

“Đứng lại!”

Như thế, Felix cứ liên tục nhây nhây ở đằng trước cỗ vũ trong khi Yelena cố gắng đuổi theo phía sau, thậm chí để giúp cô bé lên tinh thần, anh còn cố tình trêu ngươi bằng cách chạy lùi không cần nhìn đường.

Hai người ồn ào thu hút sự chú ý của những người Siracusian khác trên đường, nhưng ai cũng chỉ coi họ là hai đứa trẻ đang nô đùa vui vẻ với nhau.

Sự thật, không phải trong cuộc ai cũng vui đâu.

Không phải một đứa trẻ có thiên phú vận động, Yelena rất nhanh bị hụt hơi khi chỉ cứ cố dùng hết sức chạy mà theo.

Nhưng nghĩ đến việc khiến Twilight thất vọng khiến cô bé không muốn dừng lại.

“Đừng chỉ tập trung vào một thứ, hãy nhìn về phía trước đi.” Đúng lúc này, như có một giọng nói trong đầu hướng dẫn, Yelena bỗng vươn tay ra.

Felix nhìn thấy động tác đó, những cũng chỉ nghĩ rằng đó là một hành động mang tính nỗ lực, anh cười động viên một cái rồi tiếp tục sải bước về phía sau…

Soạt!

Felix trượt chân, cảm giác cả cơ thể mất đà ngã về phía sau khiến đồng tử anh rụt vào một cái rồi nhắm mắt lại.

Oành!

“Ui!” Nằm ngửa mặt nhìn lên trời, cảm giác tê rần truyền đến từ mông khiến Felix rên nhẹ một tiếng.

“Bắt được rồi.” Yelena từ từ tiến vào tầm nhìn của anh, cô bé chỉ nhìn thoáng qua xác nhận rằng Felix không bị sao rồi lùi lại, nắm lấy cẳng chân như muốn kéo anh về.

“Thôi thôi đừng, để anh tự đi, lớn đầu rồi mà bị một đứa nhỏ tí xíu kéo lê đi trong thành phố mất mặt lắm.” Felix giơ tay lền đầu hàng nói.

“Anh chắc chắn mình sẽ không chạy chứ?” Yelena vẫn còn bán tín bán nghi hỏi, có mùi rằng nếu cô để cho Felix đứng dậy, anh ta sẽ ngay lập tức bỏ chạy tiếp.

“Yên tâm, thua là thua, anh không nuốt lời đâu, mà nói chứ giờ này chắc Twilight cũng sắp trở rồi, nếu muốn chạy thì phải suy xét thêm khả năng bị cậu ta đuổi đánh nữa.”

Nghe nói vậy, Yelena mới yên tâm thả tay ra.

Felix cũng không chạy thật, anh đứng dậy xoa xoa cái mông đau của mình, phủi chút bụi bám trên quần áo rồi quay đầu xung quanh kiếm đường đi trở về.

Hai người rượt nhau cũng không quá xa, đi ngược lại một chút là về, bởi vì nãy giờ toàn chạy ngược nên Felix nhớ đường khá là rõ.

“Felix, hình như có người gắp rắc rối.” Đang chuẩn bị đi vòng về, Yelena đột nhiên vỗ vai Felix rồi chỉ về một phía.

Hai người họ đang đứng ở một ngã tư, ở góc đường đối diện họ hai thằng nhóc to con đang lôi một đứa trẻ khác nhỏ hơn đi về một hướng vắng người, đây có lẽ là một vụ bắt nạt.

Thấy Yelena đứng lại chăm chú nhìn, Felix cũng quay lại theo, anh nheo mày lại cúi thấp người hỏi nhỏ.

“Sao thế? Nhóc muốn giúp thằng nhóc kia à?”

“Twilight sẽ hiểu thôi.” Cô bé nhẹ trả lời như vậy.

Felix mỉm cười, anh làm bộ xắn tay áo lên.

“Được thôi, nhưng mà chuyện này nên để cho người lớn can thiệp thì tốt hơn, nhóc cứ ở yên xem anh ra tay đây.” Nói vậy, Felix quay quay khởi động bả vai, băng qua đường cái theo sau 3 đứa trẻ kia.

…

(Đoạn sau đây có một vài tình tiết không dành cho trẻ em, lưu ý trước khi đọc)

“Thế nào, đã chịu nôn tiền tiêu vặt ra đây chưa?”

Tại một góc đường. hai thằng nhóc lớp 5 to con đang đè một đứa nhỏ mới khoảng lớp 2 vào tường trấn lột.

Bởi vì cao to hơn hẳn một cái đầu và bị nằm lấy cổ áo đè sát vào tường, đứa nhóc lớp 2 tuy không thể vùng vẫy phản kháng, nhưng vẫn quật cường lắc đầu không chịu nhượng bộ.

Cảm thấy tức giận vị sự ngang bướng của thằng nhóc kia, tên côn đồ giơ nắm đấm lên chuẩn bị dần nó một trận nhừ tử.

“Bình tĩnh nào hai nhóc, bắt nạt người yếu thế hơn…là không tốt đâu~~”

Bỗng nhiên một giọng nói nhẹ nhàng đến mức đáng sợ vang lên ngay sát bên tai, khiến hai đứa côn đồ giật mình buông thằng nhóc kia ra.

Đến khi chúng hoàn hồn quay lại sau lưng thì thấy Felix đang đứng ở đó, hai tay đặt gọn gàng sau lưng, trên miệng treo nụ cười thương mại cực kỳ nho nhã, lịch thiệp.

“Ông là ai?”

Nhìn gương mặt lạ lẫm, hai thằng nhóc côn đồ mở miệng dò hỏi.

“Tôi là ai sao? Chỉ là một người khách du lịch tiện đường đi ngang qua thôi. Nhân tiện, anh mới chỉ 14 tuổi thôi, đừng gọi là ông.” Felix nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của chúng.

“Khách du lịch hả, thế thì cút đi, đây không phải là chuyện của ông.”

“Đúng đấy, nếu còn dám lo chuyện bao đồng, đừng trách tại sao chúng tôi lại ra tay.”

Nghe thấy đối phương chỉ là khách du lịch bình thường, hai thằng nhóc bắt nạt ngay lập tức trở mặt đe dọa luôn Felix.

Dù vẫn hơi rén vì đối phương lớn tuổi hơn, ấy vậy, tỉ trọng cơ thể hai bên lại không quá cách biệt, (Felix chỉ cao hơn một chút) lại còn hai đánh 1, hai thằng nhóc côn đồ chắc chắn sẽ không ngại nếu phải đánh nhau.

Chưa kể, đây còn là giữa lòng thủ đô Siracusa, nếu thật sự đánh lên, giữa 2 người Siracusian và một tên khách du lịch ngoại lai, không cần phải nói bên nào chắc chắn được thiên vị.

Trước sự đe dọa hung dữ ấy, Felix chẳng những mặt không đổi sắc, anh vẫn giữ tông giọng mềm dẻo thân thiện

“Không, không, không, đừng hiểu lầm, tôi hoàn toàn không có ý định can thiệp vào chuyện của các cậu.” Anh nhìn thoáng qua cậu nhóc trẻ ngồi bệt dưới đất đang thở lấy hơi sau hai thằng côn đồ. “Chỉ là tôi có một chút hứng thú với cậu trai đằng kia thôi.”

“Cậu ta có ánh mắt giống một người bạn cũ của tôi, một người hiền lành tốt bụng, đã gi*t 4 kẻ bắt nạt mình trước khi tự sát vì quá tuyệt vọng vào cuộc sống. Ánh mắt của một kẻ cùng đường mạt lộ sẵn sàng làm mọi thứ khi chẳng còn gì để mất.”

“Hả, cái..ý ông là..”

“Tôi đã tận mắt chứng kiến vụ việc đó, khi mà cậu trai trẻ lạnh lùng đâm từng nhát dao vào cơ thể của tên cầm đầu nhóm bắt nạt, sau đó truy đuổi và cắt cổ những tên còn lại liên can. Cảnh tượng đó, thật sự rất đáng sợ.”

Felix cứ tiếp tục liên thoắng nói không ngừng nghỉ, trực tiếp làm lơ việc 2 thằng nhóc côn đồ bắt đầu sợ sệt lùi lại.

“Đúng rồi, nếu nhìn kỹ thì hai cậu cũng rất giống những tên bắt nạt đó đấy, có muốn biết cảm giác đó như thế nào không?”

Một tông giọng cực kỳ thân thiện, nhưng chính điều đó cùng thái độ nhiệt tình của Felix khi nói ra những thứ đáng sợ kia lại càng dễ làm người khác lạnh sống lưng.

“Ahh, cái cảm giác đó, cảm giác đau đớn khi mà một vật bén lạnh xuyên qua da thịt, vị tanh của máu tươi trào lên từ cổ họng, cơ thể dần lạnh đi vì xuất huyết, mọi thứ trước mắt mờ dần đi…”

Càng nói, Felix càng bước đến.

Hai thằng nhóc côn đồ sợ hãi lui về phía sau, cơ thể run rẩy đầy mồ hôi lạnh, cho đến khi đụng sát tường, không còn đường lùi nữa.

Trong mắt chúng, nụ cười và ánh mắt của Felix dần trở nên lạnh lùng đáng sợ.

“Hai người có biết đó là cảm giác gì không? Đó chính là…” Anh tiến tới ngay gần, ghé đầu xuống sát mặt hai thằng nhóc côn đồ, trong miệng chuẩn bị thốt ra hai từ.

“Này, các người đang làm gì ở đây!”

Từ đằng sau, lối vào góc đường, một tiếng gọi lớn vang lên.

Tiếng gọi bất ngờ đánh thức 2 thằng nhóc côn đồ khỏi ảo giác đáng sợ tự tưởng tượng ra.

“Uwaaaa! Mẹ ơi!” Chúng nước mắt giàn giụa, bò sang hai bên tránh né Felix vừa tặc lưỡi một cái ở trước mặt, khóc thảm thiết chạy đi, có lẽ là về nhà mách mẹ.

“Xui thế nhỉ, chỉ tí nữa thôi là dọa được hai thằng nó tiểu ra quần rồi.” Anh đứng thẳng người dậy, tiếc nuối than một câu, rồi quay người lại đối mặt với chủ nhân cửa tiếng gọi vừa rồi.

Trong khi đó…

Tại cửa tiệm đối diện nhà ga.

Hiện mọi người ở đây, từ chủ quán cho đến khách hàng trong tiệm đều kịch liệt run rẩy sợ hãi.

Ở ngay trước cửa tiệm, Twilight đang tỏa ra một luồng Aura nóng giận cực kỳ khủng bố.

“Khoan, sếp nhỏ, đừng giận, chắc là bạn bè của cậu chỉ đi dọa đâu đó quanh đây thôi, không có chuyện bị bắt cóc hay gì đâu.” Mấy Mafia nhà Luckbolts đứng xung quanh thấy thế thì bị dọa cho sởn gai ốc, vội vàng cố gắng hạ nhiệt cậu xuống.

“Tìm!” Twilight nghiến ra một chữ.

“Vâng”

“Hai Cautus, một cô bé tóc trắng 6 tuổi tên Yelena và một thằng khốn nạn màu nâu đen tên Felix! Tìm và mang họ về đây, tôi không quan tâm thằng ml Felix ra sao nhưng nếu cô bé có bị gì, dù chỉ là một vết xước nhỏ…”

“Muốn toàn thây thì liệu mà đừng có vác mặt về đây!” Cậu gào lên.

“Rõ!!!” Các Mafia sợ hãi đập tay trước ngực như quân nhân, từng người vội vàng chạy đi liên lạc, dò hỏi những người xung quanh tìm người theo lệnh của Twilight.

Không chỉ các thành viên của đội hậu cần Bloody Lines, các Mafia nhà Luckbolt, những người nhìn Twilight từ nhỏ đến lớn, cũng biết chuyện gì sẽ xảy ra khi cậu tức giận đến mất kiểm soát.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

di-gioi-giai-tri-chi-vuong.jpg
Dị Giới Giải Trí Chi Vương
Tháng 5 12, 2025
tan-the-bat-dau-bi-nha-ben-ngu-ty-day-nguoc
Tận Thế: Bắt Đầu Bị Nhà Bên Ngự Tỷ Đẩy Ngược
Tháng mười một 11, 2025
ta-o-group-chat-mo-phong-truong-sinh-lo.jpg
Ta Ở Group Chat Mô Phỏng Trường Sinh Lộ
Tháng 2 24, 2025
thuc-tien-chu
Thực Tiên Chủ
Tháng 1 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved