Chương 524: Nguy cơ lớn
Vương Đại Lực từ văn phòng Tô Bình Nam đi ra, thần tình có chút hoảng hốt.
Trăm nghe không bằng một thấy, sự tích về Tô Bình Nam Vương Đại Lực nghe không ít từ miệng người khác, trong thâm tâm hắn vẫn luôn cho rằng Tô Bình Nam chính là kiểu nhân vật lớn tính cách cường thế, dựa vào tâm ngoan thủ lạt mà trỗi dậy của hào cường địa phương, kết quả lần gặp mặt này hoàn toàn lật đổ ấn tượng ban đầu của hắn.
Bình tĩnh, có chút thâm sâu khó lường.
Đây là ấn tượng của Vương Đại Lực, chẳng trách Tô Bình Nam có thể phát triển Tập đoàn Cẩm Tú đến mức độ này. Quả nhiên có chỗ hơn người, đối với tầm nhìn và cách cục của Tô Bình Nam, Vương Đại Lực tâm phục khẩu phục.
Sau khi nghe hắn phân tích trình bày xong, Tô Bình Nam từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh chỉ gọi một cuộc điện thoại, vài câu nói sau đó đã sơ bộ định ra sự việc.
Tô Bình Nam nhìn Vương Đại Lực, vấn đề chỉ thẳng vào trọng tâm: “Theo như anh nói, công nghệ của loại điện thoại này thuộc về phần mở rộng của điện thoại cố định, muốn biến nó thành sản phẩm thay thế điện thoại di động giá rẻ thì dải số của nó thuộc về bộ phận nào mới là mấu chốt của vấn đề.”
Điều này có chút nằm ngoài dự liệu của Vương Đại Lực, hắn còn tưởng rằng Tô Bình Nam sẽ hỏi về đống khuyết điểm mà hắn nói, không ngờ đối phương hoàn toàn không để ý.
“Đúng vậy, Tô tổng.”
Vương Đại Lực đã cân nhắc vấn đề này: “Công nghệ này ban đầu chính là gắn liền với điện thoại cố định, phạm vi là ba trăm mét, nhưng tôi hỏi người bên kỹ thuật, cải thiện khoảng cách không khó lắm. Cái khó là nếu chúng ta làm ra thì bắt buộc phải sử dụng tổng đài của bộ phận viễn thông, đối phương có đồng ý hay không mới là mấu chốt để có thể làm lớn làm mạnh.”
Tô Bình Nam trầm tư vài phút rồi nhấc điện thoại lên.
Không biết điện thoại gọi cho ai, nhưng năng lượng ẩn chứa trong những lời nói chỉ lân phiến trảo khiến Vương Đại Lực vốn đã cẩn thận dè dặt càng không dám thở mạnh.
“Bộ Công nghiệp và Công nghệ thông tin anh có người quen không? Có một số thứ tôi không nắm chắc, cần anh giúp.” Tô Bình Nam rất trực tiếp, Vương Đại Lực có thể nhận ra quan hệ giữa hắn và người bên kia điện thoại rất không bình thường.
“Có một dự án, tôi cho người mang tài liệu cho anh, lợi nhuận này còn lớn hơn nhiều so với việc anh tham gia vào vụ làm ăn của tôi ở bên kia đại dương. Chọn thế nào tùy anh.”
“Được, vậy tôi đích thân đi, gặp mặt nói chuyện.”
Đối phương cũng không biết nói gì, Tô Bình Nam cười cúp điện thoại.
“Thời kỳ đặc biệt, hoàn cảnh đặc biệt, thứ này rất có triển vọng, độ khó làm nó không nằm ở công nghệ, mà ở chính sách.”
Tô Bình Nam cúp điện thoại nói: “Định Bắc, việc này vẫn giao cho em, công nghệ của Đông Doanh nhất định phải lấy được, cứ mạnh dạn mà làm, còn về phần chính sách Tập đoàn sẽ xử lý tốt.”
Tô Định Bắc gật đầu.
Tô Bình Nam đứng dậy rất thân thiết vỗ vỗ vai Vương Đại Lực nói một câu: “Vất vả rồi.”
“Tô tổng khách khí.”
Vương Đại Lực trả lời có chút lắp bắp, hắn có chút không thích ứng với sự lễ ngộ như vậy của Tô Bình Nam.
“Làm việc cho tốt, Cẩm Tú sẽ không bạc đãi anh.”
Ngày hôm sau cuộc nói chuyện này, lương của Vương Đại Lực tăng gấp ba lần, hơn nữa một chiếc Santana mới toanh được sang tên cho hắn, bất tri bất giác, Vương Đại Lực trở thành đối tượng ngưỡng mộ của gần vạn nhân viên kinh doanh Tập đoàn Cẩm Tú.
…
“Việc này đừng làm dưới danh nghĩa Tập đoàn Cẩm Tú.”
Sau khi Vương Đại Lực đi, trong văn phòng chỉ còn lại hai anh em Tô Định Bắc và Tô Bình Nam: “Gần đây có một người cho anh cảm hứng, tư bản mới là vương đạo, anh sẽ đăng ký công ty mới tại Thung lũng Silicon nước Tinh Điều, đóng gói nó thành một doanh nghiệp công nghệ cao.”
“Tại sao?”
Tô Định Bắc hỏi.
“Tính hạn chế của công nghệ điện thoại này dẫn đến việc nó sẽ không tồn tại lâu dài, nhưng lại có thể khoác lên một lớp áo công nghệ cao để niêm yết tại nước Tinh Điều.” Tô Bình Nam không giấu giếm suy nghĩ thật của mình: “Anh có cảm giác nó sẽ hot, có thành tích, lại biết kể chuyện, chúng ta có thể gom tiền của đám quỷ tây kia.”
Tô Bình Nam biết quỹ đạo của Tiểu Linh Thông đời sau, cho nên hắn không định thay đổi, mà định hoàn toàn làm lại theo con đường của gã râu xồm kia, điểm duy nhất khác biệt là hắn sẽ bán tháo lượng lớn cổ phiếu khi giá trị thị trường ở mức cao nhất.
Nhưng làm như vậy chắc chắn sẽ gây ra sự bất mãn mãnh liệt của đám quỷ tây, cho nên Tô Bình Nam mới quyết định dựng bếp riêng.
“Được, em không có ý kiến.”
Phản ứng của Tô Định Bắc rất nhanh, mỉm cười gật đầu.
…
“Làm ăn lớn?”
Mạnh Tĩnh Tuyết ở đầu dây bên kia biết Tô Bình Nam không phải người nói ngoa, với thể lượng hiện tại của Cẩm Tú mà còn được hắn gọi là làm ăn lớn, thì chắc chắn không nhỏ.
“Đây là muốn dùng lợi nhuận của vụ làm ăn này để tôi từ bỏ vụ cá cược sao?” Mạnh đại tiểu thư cười rạng rỡ với dung nhan tinh xảo trong gương: “Đã chọn anh, thì gốc rễ của anh ở đâu tôi sẽ tham gia vào đó, anh không chạy thoát đâu.”
…
Ông chủ lớn Ngưu làm việc khác luôn tỏ ra lười biếng, bộ dạng không có tinh thần, nhưng lần này gã lại chăm chỉ như một con ong mật.
Chỉ là con ong này hơi béo một chút.
Gã thực sự gấp rồi. Tin tức chỉnh đốn lần này đã truyền đi xôn xao, văn bản chỉnh hợp cụ thể vừa mới ra lò khiến tất cả mọi người thất kinh, mọi người đều đã đánh giá thấp quyết tâm của nha môn.
Hiện tại Ngưu béo điều duy nhất thấy may mắn là có Tập đoàn Cẩm Tú làm hậu thuẫn vững chắc, bởi vì căn cứ vào chi tiết mà xem, đây sẽ là một cuộc đại tẩy bài triệt để.
Văn bản ban hành viết rất rõ ràng, Tấn Châu chỉnh hợp triệt để tài nguyên than đá, thông qua mô hình doanh nghiệp than lớn nhà nước thu mua và sáp nhập, khiến số lượng mỏ than toàn khu vực Tây Sơn giảm xuống còn 1000 mỏ, quy mô doanh nghiệp than về nguyên tắc không được thấp hơn ba triệu tấn mỗi năm, sản lượng than của một mỏ đơn lẻ không được thấp hơn 90 vạn tấn mỗi năm.
Chưa hết, có lẽ tai nạn hầm mỏ xảy ra quá nhiều đã khiến bên trên không thể nhịn được nữa, dưới cùng văn bản còn có một quy định cứng: tất cả các mỏ đang sản xuất bắt buộc phải thực hiện khai thác cơ giới hóa.
Ông chủ lớn Ngưu Quảng Phát có bảy mỏ, được coi là chủ mỏ hàng đầu trong thành phố, nhưng phân tích thế này gã cảm thấy mình thực sự rất nguy hiểm.
Bởi vì chỉ cho giữ lại 1000 mỏ, vậy thì danh ngạch bảy công ty năng lượng lớn gã bắt buộc phải chen vào, lại trừ đi gã khổng lồ Thăng Hoa, nghĩa là ông chủ Ngưu gã phải cạnh tranh danh ngạch cuối cùng với tất cả các hào cường còn lại. Nếu không thì chờ đợi ông chủ lớn Ngưu gã chỉ có con đường bị sáp nhập hoặc bán đi.
Nghĩ thôi cũng khiến ông chủ lớn Ngưu Quảng Phát có chút không rét mà run. Mấy tên kia không ai là đèn cạn dầu, không phải gã chưa từng có ý định rút lui, nhưng vừa hỏi giá cả gã lập tức đỏ mắt.
Một mỏ than nhiệt lượng năm ngàn calo và sản lượng 90 vạn tấn một năm giá thị trường bao nhiêu?
Mười bảy ức.
Nhưng công ty Tấn Đầu tham gia cổ phần 51% đưa ra giá bao nhiêu?
Một ức ba ngàn vạn.
Chưa hết, một khi tham gia cổ phần xong, anh không những không còn quyền kinh doanh, ngay cả quyền quản lý cũng không có. Một câu thôi, lợi nhuận chia theo cổ phần, còn bản thân anh à, chỗ nào mát mẻ thì đến đó mà ở.
Không bán?
Ha ha, có một số thứ tra anh cái là chuẩn ngay, mấy chủ mỏ này ai mông sạch sẽ chứ?
“Nguy cơ lớn, đi kèm với lợi nhuận lớn.”
Một câu nói của Tô Bình Nam trong điện thoại, khiến ông chủ lớn Ngưu chỉ trong vài ngày đã gầy đi rất nhiều như vớ được cọng rơm cứu mạng, an bài xong người dưới, gã hỏa tốc chạy tới Thiên Nam.
*