Chương 507: Vụ cá cược bốn phút rưỡi
Vương Lâm có chút ngạc nhiên.
Chuyện ông ta đang cần gấp vay nóng một khoản tiền lưu truyền trong phạm vi không rộng, cơ bản chỉ lưu truyền trong vòng bạn bè của ông ta, Tô Bình Nam của Tập đoàn Cẩm Tú vậy mà cũng nghe nói rồi?
Mục đích hắn nói như vậy là gì? Nhất thời Vương Lâm nhíu mày.
…
Bất động sản có kiếm tiền không?
Kiếm.
Nhưng hiện tại Vương Lâm đang vô cùng thiếu tiền.
Vốn cần thiết cho ngành này tương đối cao, cộng thêm vì mảnh đất nhà máy dệt bông mà Vạn Đạt và Thực Đức cùng ở Liên Thành đấu đá rất dữ dội, hai bên minh tranh ám đấu các loại thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, kết quả về khoản vay ngân hàng, Vạn Đạt bị Thực Đức có thực lực và quan hệ hùng hậu hơn bóp chặt cổ họng.
Ở một thời không khác, Từ Bạch và Vương Lâm cũng vì chuyện này mà mở ra cuộc tranh đấu Vương – Từ kéo dài mười mấy năm. Mãi đến khi Từ vì nhân vật đứng sau lưng ngã ngựa, chết trong tù mới đặt dấu chấm hết.
“Tổng giám đốc Tô tin tức rất nhanh nhạy, tôi quả thực cần một khoản tiền lớn, nhưng chỉ có thể dùng phương thức vay nóng, về phần lãi suất tôi có thể trả cao hơn ngân hàng sáu điểm.”
Đối với Tô Bình Nam thưởng thức thì thưởng thức, Vương Lâm lại không định để đối phương nhập cổ phần Vạn Đạt. Bởi vì Vương Lâm biết đối phương và mình là cùng một loại người.
Cả hai đều là tính cách độc tài. Một núi không thể chứa hai hổ, nếu để vốn của Tô Bình Nam tiến vào Vạn Đạt, đối với Vương Lâm có dục vọng khống chế cực mạnh thì đây là một chuyện khiến ông ta vô cùng kiêng kỵ.
“Lợi nhuận không đủ, con số Tổng giám đốc Vương cần không nhỏ. Một khoản tiền lớn như vậy nằm ở Vạn Đạt, chỉ vì vài điểm lãi suất cỏn con kia Cẩm Tú sẽ không làm.”
Tô Bình Nam nheo mắt, trong giọng nói bình tĩnh mang theo một tia không thể phát hiện: “Nhưng không phải là không thể, Cẩm Tú muốn mảnh đất năm kia ở Ma Đô của Vạn Đạt làm thế chấp, kỳ hạn một năm. Đến thời gian, nếu Vạn Đạt không trả được khoản tiền, mảnh đất kia Vạn Đạt phải bán cho Cẩm Tú theo giá thị trường.”
Ma Đô, Lục Gia Chủy.
Bảy mẫu đất thương mại.
Căn bản để Tập đoàn Vạn Đạt một bước lên trời sau này, khẩu vị của Tô Bình Nam rất lớn.
“Tôi cần thời gian để quyết định.”
Vương Lâm sao lại không biết giá trị của mảnh đất kia, nhưng bộ mặt tiểu nhân đắc chí của Từ Bạch và sự tự tin của ông ta đối với dự án cải tạo nhà máy dệt bông Vạn Đạt khiến ông ta không từ chối ngay lập tức.
…
Tiếng hát hợp xướng của cổ động viên vang vọng Ngôi Sao Cẩm Tú, bài hát của đội Cẩm Tú rất đơn giản, vô cùng dễ bắt tai. Cho dù có rất nhiều người không biết hát, sau khi nghe vài lần cũng đã có thể hát theo, nhất thời không khí cuồng nhiệt, cảnh tượng cực kỳ hoành tráng.
Điều này khiến người dẫn chương trình Đêm Bóng Đá của đài truyền hình trung ương phụ trách phỏng vấn cảm động đến rưng rưng nước mắt.
“Hôm nay chúng ta sẽ chứng kiến bóng đá Hạ Quốc, hãy nhìn hiện trường sau lưng tôi, nghe tiếng hát này và bầu không khí này.” Người dẫn chương trình Tiểu Đoạn rõ ràng đã động tình: “Chúng ta đang đi trên con đường chuyên nghiệp hóa thành công.”
Đoạn hình ảnh tràn đầy cảm xúc này nhiều năm sau được những cổ động viên hoài niệm cảnh tượng năm xưa đăng lại lên mạng, gây ra sóng to gió lớn. Khi đó bóng đá Hạ Quốc đã là chuột chạy qua đường người người đòi đánh, Vạn Đạt đã sớm phẫn nộ rời cuộc chơi, mà Tập đoàn Cẩm Tú cũng vì đủ loại vấn đề và xung đột với Liên đoàn bóng đá không ngừng, khiến người ta thổn thức không thôi.
Trận đấu diễn ra rất trôi chảy, trình độ rất cao, nhưng ham muốn tấn công của hai bên đều không mạnh, hoàn toàn là đang so kè phòng ngự.
Không còn cách nào, chức vô địch ai cũng muốn, mọi người đá cực kỳ thận trọng, ai cũng không dám tùy tiện phạm sai lầm, để thủng lưới trước đồng nghĩa với việc dâng chức vô địch giải đấu cho đối thủ, hậu quả này ai cũng không gánh nổi.
Theo thời gian trôi qua, trận đấu đã tiến vào hiệp hai, tỷ số hai bên vẫn là 0-0, nhìn Cẩm Tú phòng ngự kín kẽ không một kẽ hở, tất cả mọi người đều tưởng rằng sẽ kết thúc với một trận hòa thì trên sân đột nhiên phong vân biến đổi.
Vạn Đạt là người đầu tiên thay đổi lối chơi.
Hai đội bằng điểm nhau, nhưng hiệu số bàn thắng bại của đội bóng đá Cẩm Tú dẫn trước Vạn Đạt, điều này có nghĩa là hòa thì Cẩm Tú có thể đăng quang vương vị trên sân nhà, ngay đầu hiệp hai Vạn Đạt đột nhiên thay đổi chiến thuật đánh cho Cẩm Tú trở tay không kịp.
Một quả ném biên.
Tôn Hải của đội Vạn Đạt nhận bóng xuống biên tốc độ rất nhanh, sau khi đột phá sự phòng ngự của hai người đột nhiên sút bóng, quả bóng vẽ ra một đường cong quỷ dị đập vào người một hậu vệ Cẩm Tú lăn vào khung thành Cẩm Tú.
Tiếng gào thét khắp sân đột nhiên ngưng bặt, trong sân vận động Ngôi Sao Cẩm Tú rộng lớn trở thành biển vui sướng của số ít cổ động viên đội khách.
Tôn Hải cởi áo gào thét, khuôn mặt hưng phấn đến mức có chút vặn vẹo, bắt đầu chạy khắp sân.
Khoảnh khắc bóng vào lưới, Vương Lâm không kìm nén được sự hưng phấn trong lòng hung hăng vung nắm đấm, sau đó mới đặt ánh mắt lên người Tô Bình Nam.
Đối phương vẫn vẻ mặt bình tĩnh, nhìn qua thần sắc như thường, chỉ là đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất khổng lồ của phòng bao, ánh mắt nhìn chăm chú vào Tôn Hải đang chạy khắp sân, không nhìn ra bất kỳ hỉ nộ nào. Dường như bàn thắng vừa rồi không phải là Cẩm Tú bị dẫn trước vậy.
Màn hình lớn trong sân vận động vẫn đang chiếu lại bàn thắng quỷ dị vừa rồi, sau khi chiếu vài lần hình ảnh chuyển đổi, đầu tiên là ống kính quét qua huấn luyện viên và cầu thủ Cẩm Tú Thiên Nam sau đó dừng lại trên cửa sổ sát đất của phòng bao số 1.
Tô Bình Nam biểu hiện rất hào phóng, thậm chí trước ống kính còn vỗ tay, nhưng tất cả mọi người của đội bóng đá Cẩm Tú Thiên Nam đều cho rằng ông chủ lớn đã thực sự nổi giận, sự không cam lòng trong nội tâm khiến họ bắt đầu phản công điên cuồng.
Nhất thời trước khung thành Vạn Đạt gió thổi hạc kêu, nếu không phải thủ môn quá thần thánh, nói không chừng chỉ trong thời gian ngắn ngủi này đã khiến Cẩm Tú gỡ hòa tỷ số.
Thực ra Tô Bình Nam thật sự không diễn kịch.
Một trận đấu không có mờ ám, thua thì thua thôi. Thắng có cách của thắng, thua có cái lợi của thua, tầm nhìn và đẳng cấp hiện tại của hắn đã sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà rối loạn trận cước.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong tiếng hò reo cổ vũ khàn cả giọng khắp sân, trận đấu đã dần đến hồi kết.
Tỷ số vẫn là 1-0.
…
“Tổng giám đốc Vương, hay là chúng ta đánh cược một ván?”
Tô Bình Nam nhìn Vương Lâm, đột nhiên cười đưa ra một vụ cá cược khiến Vương Lâm động lòng.
“Cược gì?”
Vương Lâm là một thương nhân đủ chín chắn, mặc dù Vạn Đạt đang dẫn trước, trên mặt ông ta cũng không có quá nhiều biểu cảm đắc ý.
“Kết quả trận đấu này nếu Vạn Đạt nâng cúp, tôi không lấy một xu tiền lãi, vô điều kiện giúp Vạn Đạt vượt qua cửa ải khó khăn này.” Tô Bình Nam châm điếu xì gà: “Nếu Cẩm Tú lật ngược tình thế, vẫn là điều kiện ban đầu của tôi không đổi.”
Vương Lâm nhìn đồng hồ, hiện tại cách khi trận đấu kết thúc tính cả thời gian bù giờ trọng tài cho cũng chỉ còn bốn phút rưỡi, ông ta suy nghĩ một chút rồi vẫn gật đầu.
“Cược.”
Vương Lâm vừa dứt lời, thì nghe thấy bên ngoài bỗng phát ra tiếng hoan hô dời non lấp biển.
Cẩm Tú vào bóng rồi.