Chương 494: Cẩn thận
Câu nói đầu tiên của Đỗ Cửu khiến những lời biện giải Lý Long đã nghĩ sẵn trong đầu khi xuống xe đều phải nuốt ngược trở lại.
Còn nói gì được nữa?
Mình là một người mới từ nơi khác điều đến hệ thống chưa lâu, đối phương có thể liếc mắt một cái nhận ra ngay và gọi đúng tên, điều này đại biểu cho cái gì không cần nói cũng biết.
…
“Ngại quá, Giám đốc Đỗ. Chúng tôi có việc gấp nên xe chạy hơi nhanh, anh xem xử lý thế nào? Chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm bồi thường.”
Diệp An Ninh không yên tâm về đồng nghiệp Lý Long đầu óc toàn cơ bắp kia, lập tức nhảy xuống xe theo, thấy đám đông vây xem đã đông nghẹt liền nói lời hòa giải.
Nhìn vết tích bị đâm của hai chiếc Mercedes, cô gái biết sẽ phải đền không ít tiền, nhưng so với việc nhanh chóng thoát thân, cô biết tiền bạc ngược lại trở thành chuyện nhỏ.
“Vậy sao?”
Diệp An Ninh xuống xe rất vội, cửa xe chưa đóng hẳn. Ánh mắt Đỗ Cửu quét qua ống nhòm và máy ảnh đặt trong xe lộ ra mồn một.
“Anh xem chúng tôi có việc gấp, nên chuyện này…” Lời Diệp An Ninh chưa nói hết, Đỗ Cửu đã phất tay ra hiệu cho người dưới: “Đi lấy cái máy ảnh kia lại đây, tôi nghi ngờ bọn họ theo dõi chúng ta.”
Mấy gã đàn ông bước xuống từ xe Mercedes lập tức đi về phía chiếc Fukang, một người trong đó đã đưa tay chộp lấy máy ảnh, cảnh tượng này khiến nửa câu sau của cô phải nuốt ngược vào bụng.
“Ngăn bọn họ lại.”
Diệp An Ninh có chút thất thố, lập tức hét lên với Lý Long, cô rất thông minh, biết tại sao Lưu Ba Đào chỉ có thể dùng mấy người bọn họ âm thầm điều tra Tô Bình Nam, lý do rất đơn giản.
Có người không đồng ý, lực cản rất lớn. Cho nên nếu bọn họ bị đối phương nắm được bằng chứng, cộng thêm sự hiểu biết sâu sắc về người đàn ông tên Tô Bình Nam trong những ngày qua, cô biết đối phương tuyệt đối sẽ không để yên, mà Sếp Lưu tuyệt đối không đỡ nổi.
“Dừng lại.”
Động tác của Lý Long rất nhanh, nhưng tốc độ của Đỗ Cửu còn nhanh hơn. Ngay khi Lý Long vừa động, gã đã trượt bước chắn ngay trước mặt đối phương.
Lý Long nổi giận, tính chất đặc thù của nghề nghiệp và sự hung hãn của bản thân khiến cực ít người dám coi thường anh ta như vậy, lập tức máu nóng dồn lên não, đấm thẳng một quyền ra ngoài.
“Đừng động thủ.”
Tiếng hét lanh lảnh của Diệp An Ninh và tiếng nắm đấm của Lý Long nện vào má Đỗ Cửu vang lên gần như cùng lúc.
Đám đông vây xem ồ lên kinh ngạc.
Đỗ Cửu ngoài dự đoán của mọi người không hề đánh trả, mà vặn vẹo cái cổ thô to, ngước mắt nhìn Lý Long, giọng điệu rất lạnh: “Đâm đuôi, quay lén, bây giờ còn ra tay đánh người, thú vị đấy.”
Lý Long không nói gì, ánh mắt nhìn Đỗ Cửu đầy cảnh giác. Anh ta biết lực đấm của mình, đối phương vậy mà như người không có việc gì khiến anh ta vô cùng kinh hãi.
…
Trương Nhiên là chuyên gia khẩu ngữ, thân thể yếu ớt, dù liều mạng bảo vệ máy ảnh nhưng vẫn bị mấy gã đàn ông dễ dàng giật lấy.
“Lấy được rồi.”
Mấy gã đàn ông rất thông minh, thành thục tháo cuộn phim bỏ vào túi rồi ném trả máy ảnh lại. Vì bọn họ biết máy ảnh có giá, nhưng cuộn phim thì vô giá, ở nhiều phương diện sẽ quyết định hướng đi của sự việc hoàn toàn khác nhau.
Mấy gã đàn ông đưa cuộn phim cho Đỗ Cửu rồi không nói một lời đứng bên cạnh gã. Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Diệp An Ninh và Lý Long.
Hai bên đều không nói lời nào, không khí nhất thời có chút lạnh lẽo. Người vây xem tắc đường ngày càng đông, tuyến đường chính của Thiên Đô bị tắc nghẽn hoàn toàn, cuối cùng bộ phận giao thông liên quan cũng chạy tới.
Người đến lại là người quen của Cẩm Tú.
Dẫn đội là Lý Phú, chính là người làm việc dưới trướng Lý Cương, viên chức nhỏ từng kiểm tra xe của Tô Bình Nam. Nhưng nhân vật nhỏ bé năm xưa giờ cũng coi như đi vào quỹ đạo, trên vai đã có thêm một ngôi sao.
“Có chuyện gì vậy?”
Lý Phú chưa nói hết câu thì mắt đã trợn tròn. Mercedes S600? Lại còn hai chiếc? Nhìn lại biển số xe, anh ta lập tức không nói nên lời.
Xe của Tô Bình Nam, Tập đoàn Cẩm Tú.
Lại nhìn hai bên vẫn đang giằng co, Lý Phú lập tức dùng giọng điệu ôn hòa bắt đầu hòa giải: “Các vị nếu có ý kiến khác nhau, có thể để chuyên gia đến. Mọi người không cần thiết làm khó coi, hiện tại chúng ta đang gây cản trở giao thông rồi.”
“Ồ.”
Đỗ Cửu chỉ vào má mình: “Vậy tôi hỏi chút, bọn họ đâm đuôi, quay lén, còn đánh người, tình huống này nên làm thế nào?”
“Quay lén? Đánh người?”
Lý Phú nghe mà đầu óc mơ hồ, nhưng khi Diệp An Ninh lén lút đưa thẻ ngành cho anh ta xem, Lý Phú chỉ muốn tự vả vào miệng mình.
Thần tiên đánh nhau, liên quan quái gì đến tôi. Tại sao lại là tôi?
Đây là suy nghĩ chân thật nhất trong lòng anh ta, sao lại xui xẻo thế chứ, đúng lúc xảy ra chuyện ngay trong địa bàn của mình.
…
Phòng thu hình của Đài truyền hình Thiên Đô đèn đuốc sáng trưng. Tô Bình Nam ngồi dưới đài nhìn Mạnh Hiểu Hiểu tổng duyệt từng li từng tí, trên mặt nở nụ cười.
Người phụ nữ hôm nay mặc một chiếc váy dạ hội màu đen sẫm, giọng phổ thông cực chuẩn và phong thái hào phóng, chẳng hề nhìn ra dáng vẻ của yêu tinh cứ thấy anh là quấn lấy không buông.
“Anh ở dưới đài em hơi căng thẳng, nhưng anh đến xem em là lần đầu tiên, em rất vui.” Mạnh Hiểu Hiểu vẻ mặt hưng phấn, người đàn ông hôm nay đột nhiên xuất hiện ở đây khiến cô vui sướng không thôi, vội vàng tổng duyệt vài phút rồi lập tức xuống sân khấu, khoác tay Tô Bình Nam.
“Nói thế nào thì các người cũng hóa duyên từ chỗ tôi không ít, đến xem thử.” Tô Bình Nam nhìn gương mặt quen thuộc đang hát trên sân khấu: “Đây chẳng phải là cô ca sĩ tên Dương Điềm sao?”
“Đúng, là cô ấy.”
Mạnh Hiểu Hiểu liếc xéo người đàn ông của mình: “Hiện tại trong nước hot nhất chính là cô ấy và Mao An Ninh, không mời đến sao chống được thể diện. Anh tưởng mấy cái đèn sân khấu này tốn bao nhiêu tiền?”
Tô Bình Nam mỉm cười không nói, ánh mắt nhìn người phụ nữ trên sân khấu. Anh biết về sau quỹ đạo cuộc đời của vị thiên hậu nhạc ngọt ngào này rất phức tạp, câu chuyện cháu trai của vị đại kiêu (trùm) ở Hạ Thành vung tiền như rác vì người phụ nữ này có thể nói là lưu truyền rộng rãi.
“Có muốn giới thiệu cho hai người làm quen không?”
Mạnh Hiểu Hiểu mím môi cười: “Nhưng Tô lão bản có lẽ không còn cơ hội rồi, người ta bây giờ hoa đã có chủ, vị Lại tổng kia si tình lắm, đi đâu cũng đi theo.”
Tô Bình Nam lắc đầu: “Không hứng thú.” Anh biết hai chú cháu nhà kia chẳng còn bao nhiêu thời gian để nhảy nhót, tránh còn không kịp, sao lại đi dây dưa với đối phương.
…
“Sao vậy, Tiểu Lưu có việc gì?”
Trong thư phòng nhà Mạnh Hiểu Hiểu, cha Mạnh đeo kính lật xem tài liệu nghe điện thoại.
“Xe của Tập đoàn Cẩm Tú bị người của Lưu Ba Đào đâm đuôi, nghe nói người của Lưu Ba Đào còn động thủ.” Thư ký riêng Tiểu Lưu của cha Mạnh báo cáo rất chi tiết, nghe là biết đã tìm hiểu cặn kẽ rồi mới gọi cuộc điện thoại này.
Im lặng nghe xong, cha Mạnh qua vài phút mới hỏi: “Hiện tại Tô Bình Nam đang ở đâu?”
“Ở đài truyền hình, xem Hiểu Hiểu tổng duyệt chương trình.”
Địa chỉ Tiểu Lưu đưa ra khiến cha Mạnh có chút ngạc nhiên, đặt điện thoại xuống, cha Mạnh day day trán, suy nghĩ trọn vẹn mười mấy phút rồi thở dài.
“Đáng tiếc con bé kia quá ngốc, đoán chừng còn tưởng người ta đến quan tâm nó, người trẻ tuổi này hành sự quá cẩn thận rồi.”