Chương 492: Ý trời đã định
Nghe Tô Bình Nam mở miệng bàn chuyện chính sự, rất nhiều nhân viên làm việc trong phòng ăn đã tự giác đi ra ngoài, trật tự và quy tắc nghiêm ngặt khiến Phương Trọng được mở rộng tầm mắt.
Một hỏi một đáp diễn ra rất nhanh.
Tô Bình Nam hỏi.
“Tại sao cậu nghĩ đến khu công nghiệp ô tô?”
Phương Trọng không cần suy nghĩ trả lời: “Điều này được quyết định bởi vị trí địa lý của Đông Phong Motor và Cơ khí Phương Bắc. Vị trí địa lý lý tưởng, muốn xây dựng một khu công nghiệp hàng đầu cả nước, phải làm lớn làm mạnh, nhưng bọn họ vẫn chưa đủ.”
“Theo tôi được biết, mấy năm nay cái gọi là khu công nghệ cao mọc lên như nấm, vậy Thiên Nam muốn làm mạnh, điểm mấu chốt nhất nằm ở đâu?”
Tô Bình Nam không cho đối phương thời gian suy nghĩ, Phương Trọng vừa dứt lời, lập tức hỏi tới.
“Một miếng không thể ăn thành mập. Chúng ta bắt đầu làm từ xe nông nghiệp trước, đồng thời nâng cấp xây dựng cơ sở hạ tầng. Hiện tại xe nông nghiệp mới là điểm nhu cầu thực sự của thị trường, nhưng tôi cho rằng tối đa mười năm hoặc mười lăm năm sau, thị trường ô tô cá nhân sẽ tuyệt đối là trọng điểm trong trọng điểm.”
“Không thể thu hút đầu tư mù quáng, phải lựa chọn.”
Phương Trọng rơi vào một trạng thái kỳ lạ, Tô Bình Nam đối diện dường như là một nhân vật lớn nắm giữ mọi vận mệnh của hắn. Hắn bắt đầu thao thao bất tuyệt nói ra tất cả suy nghĩ của mình.
“Hiện tại là thị trường của người bán, vừa hay chúng ta luyện nội công, thu hút các nhà máy lớn quốc tế. Tương lai vận tải logistics có triển vọng rộng lớn đến mức dọa người, lợi dụng nơi tập trung ngành nghề không những phải để dây chuyền sản xuất của bọn họ vào, còn phải để trụ sở chính, trung tâm nghiên cứu phát triển, trung tâm bán hàng của bọn họ cùng vào. Dần dần làm mạnh theo hướng khu tập trung ngành nghề, cơ sở gia công chế tạo.”
…
Hai người đối thoại thời gian không dài, nửa tiếng sau Tô Bình Nam dừng hỏi, nói ra vấn đề cuối cùng.
“Vậy theo cậu, địa chỉ của khu công nghệ cao có khả năng thay đổi không?”
“Không có.”
Phương Trọng trả lời chắc nịch, hắn đẩy gọng kính, hắn vốn nho nhã lúc này ngữ khí thần thái vậy mà có loại mùi vị tung hoành ngang dọc: “Khả năng vận chuyển của ba đường quốc lộ, bốn đường cao tốc đáng giá ngàn vàng. Đây là vốn liếng lớn nhất của khu phát triển, bằng không không đón được phượng hoàng vàng đâu.”
…
Hai bên kết thúc cuộc đối thoại, ý cười trên mặt Tô Bình Nam rất đậm.
“Nói hay lắm. Uống rượu.”
Tô Bình Nam nói xong, người bên dưới giúp rót rượu lập tức rót đầy cho Phương Trọng đang có chút đỏ mặt vì cảm xúc kích động. Nhưng ánh mắt nhìn Phương Trọng vẫn có vẻ khâm phục.
Tô Bình Nam là ai?
Nói một câu hơi quá, vị trí của hắn trong lòng những thuộc hạ sắt đá của tập đoàn Cẩm Tú tương đương với thần tiên, còn hơn xa một người lãnh đạo tập đoàn đơn giản như vậy.
Bất luận tầm nhìn, chiến lược, thủ đoạn đều khiến tất cả mọi người bái phục sát đất. Nhưng một sinh viên đại học trẻ tuổi như vậy thế mà có thể dưới sự cha hỏi liên thanh của Tô tổng không những đối đáp trôi chảy, hơn nữa xem ra câu trả lời còn khiến BOSS vô cùng hài lòng.
Điều này rất khó.
…
…
“Vào trong đó một bữa cơm ăn thả cửa?”
Lý Long gặm bánh mì, nhìn Cẩm Tú Sơn Trang đèn đuốc sáng trưng và xe sang ra vào cảm thấy mình đang nhai rác rưởi.
“Bình thường thì bằng một tháng lương của cậu đi.” Diệp An Ninh nghĩ một chút: “Ăn thả cửa đoán chừng cậu sẽ phá sản, trong đó nghe nói trên trời bay dưới đất chạy cái gì cậu nghĩ đến đều có.”
“Cửa son rượu thịt ôi, ngoài đường xương chết rét.”
Lý Long lập tức dập tắt ý định vào trong tiêu xài, giọng điệu có chút chua loét. Hắn nói xong nhìn thân hình lồi lõm quyến rũ và làn da trắng như tuyết của Diệp An Ninh, rất nghiêm túc nói một câu: “Có điều Diệp Tử cậu tương lai có cơ hội, bây giờ không phải đang mốt lấy đại gia sao? Với dung mạo này của cậu thì không thành vấn đề.”
Diệp An Ninh trừng mắt nhìn bạn học cũ miệng không che đậy, trong lúc buồn chán cũng đấu võ mồm nói: “Chị đây đại gia bình thường không hàng phục được đâu, phải là loại giàu nứt đố đổ vách kia.”
“Tô Bình Nam đủ tư cách.”
Lý Long ma xui quỷ khiến tiếp một câu: “Tên này e rằng tự mình cũng không đếm hết mình có bao nhiêu tiền.”
…
“Cậu là thủ khoa kỳ thi công chức năm ngoái, tại sao lại chọn vào phòng xúc tiến đầu tư?”
Trong bao phòng, Tô Bình Nam đổi chủ đề hỏi.
“Không có lựa chọn, muốn ở lại thành phố Thiên Đô này, đây đã là lựa chọn tốt nhất của tôi.” Giọng điệu trả lời của Phương Trọng có chút đắng chát.
“Cho cậu xem cái này.”
Tô Bình Nam búng tay, Lục Viễn lập tức đưa qua một tờ tài liệu mỏng.
“Năm đó cậu là thủ khoa. Người đứng thứ hai tên là Lưu Quả Cảm, người đứng thứ ba tên là Hách Kiến Quân.” Tô Bình Nam lật xem cười nói: “Nghe nói lúc phỏng vấn cậu dùng Cẩm Tú làm ví dụ phản bác hai người kia đến mức không còn manh giáp.”
“Tuổi trẻ khí thịnh không hiểu chuyện.”
Phương Trọng không có chút biểu cảm kiêu ngạo nào, ngược lại rất ngượng ngùng giải thích một câu.
“Kết quả cậu là người đứng đầu này vào phòng xúc tiến đầu tư, lý do rất không tệ.” Tô Bình Nam lật xem phê thị, trên mặt vẫn cười: “Có cái nhìn độc đáo về xây dựng kinh tế, cũng coi như là vật tận kỳ dụng (dùng hết khả năng của vật).”
“Vậy chúng ta nói về hai vị còn lại xem.”
Tô Bình Nam lật xem tài liệu vài cái, ngẩng đầu nói: “Hiện tại hai vị này, một người là thư ký Lưu, một người đã đi huyện treo chức, cậu đoán xem 5 năm sau, khi các cậu gặp lại và ngồi cùng nhau, khoảng cách sẽ nằm ở đâu?”
Người đàn ông nói chuyện ngồi ở vị trí chủ tọa của bữa tiệc, ung dung châm một điếu xì gà, trên mặt mang theo nụ cười ôn hòa nhưng lời nói lại tru tâm (đánh vào tim đen).
Phương Trọng không trả lời ngay, anh không hiểu tại sao Tô Bình Nam lại đề cập đến chủ đề này, nhưng anh có thể tưởng tượng ra cảnh mình khúm núm bưng trà rót nước và bị quát mắng.
“Hút thuốc không?”
Tô Bình Nam ném một điếu xì gà cho Phương Trọng: “Quên nói với cậu một chuyện, chỗ tôi vừa nhận được một tập tài liệu, chính là báo cáo khả thi về Khu Khai Phát mới ra lò cách đây nửa giờ, trên đó không có tên cậu. Vị trí vốn dĩ thuộc về cậu đã bị đổi thành một vị giáo sư danh tiếng lẫy lừng, đoán chừng cậu cũng quen, là vị giáo sư hướng dẫn họ Mã của cậu.”
Dường như nhìn ra suy nghĩ của Phương Trọng, Tô Bình Nam không chút để ý đưa tập tài liệu hội nghị mà mình vừa dùng quan hệ lấy được cho anh ta.
Tay Phương Trọng hơi run rẩy, anh lật xem rất nhanh, nội dung văn bản gần như đại đồng tiểu dị, chỉ sửa đổi ở vài chi tiết nhỏ nhặt, còn lại hầu như bê nguyên xi tư duy của anh.
“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”
Phương Trọng không còn kiêng kỵ thân phận của Tô Bình Nam nữa, anh đứng dậy, trầm giọng gầm nhẹ: “Gọi tôi đến đây chẳng lẽ chỉ để tiêu khiển tôi sao?”
“Đời người vô định, thế sự khó lường.”
Tô Bình Nam không hề tức giận, vẫn giữ nụ cười ung dung nói: “Trong cái xã hội giả tạo này, thượng tầng dựa huyết mạch, trung tầng dựa quan hệ, hạ tầng dựa liều mạng.”
“Cậu tưởng nhân định thắng thiên? Lại không biết rất nhiều chuyện không phải do người làm, mà là do trời định.”
Người đàn ông nói xong, nhìn Phương Trọng đang đầy vẻ nghiêm túc: “Có muốn tới giúp tôi không? Những kẻ chân lấm tay bùn như chúng ta chưa chắc đã không thể nhân định thắng thiên.”