Chương 480: Cược một lần phú quý
Quán bar 777 trước kia vào giờ này chính là lúc người đông nghìn nghịt, trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc vô số nam thanh nữ tú ăn mặc kỳ quái nhảy múa điên cuồng.
Hôm nay quán bar lại yên tĩnh lạ thường.
“Lời tôi nói rõ trước, lần này không phải phô trương thanh thế khoe cơ bắp, mọi người phải đao thật thương thật dựa vào mạng cược phú quý.”
Khủng Long ngồi ở tầng một quán bar, sau khi chào hỏi Hoa Sinh giọng điệu rất trực tiếp: “Tiền, Đại D ca không thiếu, muốn thượng vị, được. Đại D ca nói sau này cái này cũng không thành vấn đề. Nhưng mà…”
Khủng Long nheo mắt nhìn Máy Bay mặt không biểu cảm: “Cậu phải làm ra công lao khiến mọi người đều phục.”
Hoa Sinh ghé vào tai Khủng Long nói nhỏ vài câu, sau đó Khủng Long kinh ngạc ngẩng đầu nhìn mấy người Máy Bay: “Các cậu chỉ có sáu người lại muốn uống rượu mạnh nhất?”
“Tôi là thằng khốn nạn, cảm thấy mạng cứng đủ đánh, cơ hội này đương nhiên tôi phải nổi danh.”
Máy Bay biết rượu mạnh mà Khủng Long nói là chỉ việc dẫn đội trực tiếp đối đầu với những Song Hoa Hồng Côn của Hòa Ký, chết cũng không được lui, đây là vị trí nguy hiểm nhất cũng dễ nổi danh nhất.
“Có gan, mạng là của cậu, cậu dám liều, chỗ Đại D ca có rất nhiều cơ hội, mời lên lầu hai.”
Khủng Long lộ ra một tia kính phục, làm động tác mời. Không ai lấy mạng mình ra đùa giỡn, kẻ dám nói như vậy tay nhất định rất cứng.
“Cảm ơn. Cậu rất hợp tính tôi, làm xong việc cùng nhau ăn cơm uống rượu.”
Máy Bay gật đầu với Khủng Long, cất bước lên lầu. Nhìn bóng lưng đám người Máy Bay, Khủng Long nhe răng cười cười: “Kẻ nào sống sót còn chưa biết đâu, thằng nhóc này đủ tàn nhẫn.”
…
Tiểu đệ ở cửa phòng bao lớn nhất lầu hai rõ ràng đã biết mục đích đến của đám người Máy Bay, im lặng gật đầu với Máy Bay, không nói một tiếng đẩy cửa phòng bao ra rồi lùi lại.
Đám người Lữ Tư Kiệt đi theo sau Máy Bay, vừa định cất bước thì bị tên tiểu đệ kia chặn lại. Lữ Tư Kiệt liếc mắt nhìn đối phương, bầu không khí nhất thời có chút lạnh.
“Chỉ có một mình Máy Bay ca được vào.”
Trong ánh mắt sắc lẹm của mấy người, tiểu đệ tiếp khách ở cửa khó khăn mở miệng: “Quy củ mọi người đều hiểu.”
“Các anh đợi tôi ở dưới.”
Máy Bay biết đây là quy củ, quay người nói với năm người còn lại một câu rồi một mình đi vào phòng bao.
So với lầu một, người trong phòng bao lầu hai rõ ràng ít hơn nhiều. Bảy tám người ngồi trên sô pha hình thái khác nhau, điểm duy nhất giống nhau chính là thần sắc đều có chút ngưng trọng.
Phòng bao trang trí rất lộng lẫy, điểm duy nhất có chút chẳng ra sao là góc Đông Bắc thờ Quan Nhị Gia.
“Cậu từng theo Lạn Tử Hoa?”
Đại D gật đầu: “Hoa Sinh nói cậu đánh rất giỏi, ngồi.”
Máy Bay y lời ngồi xuống, Đại D ra hiệu người bên cạnh rót cho Máy Bay nửa ly Whisky màu hổ phách, sau đó nâng ly ra hiệu: “Cậu có thể đến chứng tỏ cậu biết tình hình gì. Lời thừa tôi không nói nhiều, tiền để ở đó, cậu cảm thấy mình đáng giá bao nhiêu, tự mình lấy.”
Máy Bay nhìn theo hướng ngón tay Đại D, mới thấy ở trong góc, một chiếc túi du lịch to tướng cứ thế mở miệng vứt ở đó, dưới ánh đèn từng cọc Đại Kim Ngưu (tiền mệnh giá một ngàn của Cảng Thành) tỏa ra ánh sáng mê người.
“Đại D ca hào sảng.”
Máy Bay uống cạn rượu trong ly, đứng dậy đi về phía túi du lịch.
“Một triệu.”
Máy Bay lấy vài cọc rồi dừng tay: “Đây là phí an gia cho anh em chúng tôi. Còn về đáng giá bao nhiêu, tối nay qua đi tôi nghĩ Đại D ca sẽ rõ hơn tôi.”
“Được.”
Đại D đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó cười lớn. Những người còn lại cũng đều cười rộ lên, Đại Phi ngồi trong góc tối rất nghiêm túc nhìn Máy Bay vài lần, gã có cảm giác, tên này tương lai rất có thể là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của gã.
…
…
Tô Bình Nam nói rất đúng, đêm mưa lớn này định sẵn đối với rất nhiều người là một đêm không ngủ.
Địa bàn của Xuyến Bạo là một tiệm giải khát nằm ở Bắc Giác. Bởi vì từ nhỏ ông ta đã thích uống đồ lạnh, cho nên ban đầu biệt danh của ông ta không gọi là Xuyến Bạo, mà là Băng Thất Dũng (Dũng Tiệm Giải Khát).
Băng Thất Dũng, ý là nói ông ta cả ngày không có việc gì làm thì ngâm mình trong tiệm giải khát ăn đồ lạnh. Mãi đến sau này ông ta thành đại lão vì phong cách làm việc quá mức kiêu ngạo hống hách, lúc này mới được người ta dần dần gọi là Xuyến Bạo.
“Làm người không thể nhìn bề ngoài, Đại D nói thế nào nhỉ? Nói năng làm việc là kiêu ngạo một chút, nhưng làm người hào phóng, hiểu quy củ mới là thật. Cứ lấy Xuy Kê đã chết mà nói, nó nợ Đại D nhiều tiền như vậy, Đại D chẳng phải vẫn luôn đối xử tốt với nó sao? Cả nhà lớn như vậy của nó trước khi chết không phải đều do Đại D chăm sóc sao? Nếu không với cách đánh bạc đó của nó, sớm đã chết đói rồi.”
“Hiện tại cái gì cũng là giả, chỉ có tiền mới là thật. Chúng ta đều già rồi, A Lạc nói dẫn chúng ta đánh vào Tiêm Sa Chủy, đúng, nhưng thực lực hiện tại của chúng ta lại có thể chia được bao nhiêu?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Xuyến Bạo tiếp tục nói: “Nó A Lạc làm được, Đại D cũng làm được y như vậy. Nếu ông ủng hộ Đại D, một triệu ngày mai qua lấy.”
“Rầm rầm rầm.”
Cửa tiệm giải khát bị gõ mạnh.
“Ông suy nghĩ thêm đi, nghĩ thông suốt thì gọi điện thoại cho tôi.” Xuyến Bạo đặt điện thoại xuống, vỗ vỗ tiểu đệ A Cường đang ngủ gật: “Mưa lớn thế này lại muộn thế này, đi xem là ai?”
“Mấy ngày nay đa sự chi thu, đại lão. Ông bận việc lớn không biết, mấy ngày nay ở chợ đêm đám Phì Ngưu quậy rất dữ, chắc chắn là tên kia gây rắc rối, ông lại cứ nấu cháo điện thoại mãi, cho nên tìm tới cửa rồi.”
A Cường có chút lười biếng đứng dậy, lầm bầm một câu.
…
“Ai đấy? Đến đây. Muộn thế này rồi, thằng khốn mày nếu không có việc gì chính đáng ông đây đập vỡ đầu mày.” Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục, A Cường có chút không kiên nhẫn cách cửa hét lên một câu, đồng thời mở chốt cửa.
“Tìm chú Bạo có việc gấp, Cường ca.”
Không biết có phải mưa gió bên ngoài quá lớn hay không, giọng đối phương rất mơ hồ.
Cửa mở.
Cuồng phong kèm theo nước mưa lạnh băng gào thét ùa vào, đồng thời còn có một ánh đao sáng loáng.
“Các người làm cho sạch sẽ.”
Đông Quan Tử một dao chém ngã A Cường, dặn dò người phía sau bổ thêm dao với tốc độ cực nhanh, sau đó cả người như con vượn một bước nhảy qua chướng ngại vật lao thẳng lên lầu.
Nhanh, cả quá trình phải nhanh.
Đây là Bắc Giác, Xuyến Bạo hiển nhiên sông dài ngày xuống, nhưng cũng là rắn độc địa phương ở nơi này. Không thể giải quyết đối phương nhanh nhất, vậy thì kẻ chết nhất định là mình.
…
“Đoàn xe của A Lạc động rồi.”
Khủng Long đẩy cửa bước vào: “Ba mươi mốt chiếc xe buýt nhỏ, bảy chiếc xe con, theo tin tức nói, A Lạc ở trong chiếc Toyota màu bạc trắng kia, biển số xe là JF741.”
“Biết rồi.” Đại D đứng dậy, ánh mắt nhìn quanh mọi người: “Mọi người nể mặt tôi, lên thuyền của tôi. Vậy chúng ta hôm nay cược một lần phú quý hoa khai.”