Chương 478: Máy Bay đến Cảng
Gió rít gào, mưa như trút nước trong đêm. Máy Bay cách một thời gian dài cuối cùng cũng một lần nữa đặt chân lên mặt đất Cảng Thành.
…
“Phải cẩn thận.”
Tô Định Bắc lúc hắn rời đi giọng điệu có chút trầm thấp: “Đi làm tốt chuyện này, chính là giúp tôi.”
“Biết rồi.”
Máy Bay gật đầu thật mạnh. Những ngày tháng ở Cẩm Tú, là một trong những ngày tháng vui vẻ nhất trong đời hắn, đối với Tô Định Bắc, Máy Bay nội tâm đơn thuần đã là có thể nhảy vào nước sôi lửa bỏng.
Hắn không phải một mình về Cảng Thành, cùng đi với hắn còn có năm người, năm người hắn không quen thuộc nhưng đã cưỡng ép ghi nhớ tất cả tên họ sở thích tư liệu.
“Máy Bay ca.”
Tiếng Quảng Đông của Lữ Tư Kiệt rất chuẩn, đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến gã được chọn đi cùng Máy Bay.
“Chuyện gì?”
Máy Bay còn chưa quen dẫn đội, nói chuyện giọng điệu tỏ ra rất xa lạ.
“Đại lão đã nói, có người ngoài tất cả do anh làm chủ. Mọi người là một thể, cho nên bây giờ chúng ta cần tìm hiểu lẫn nhau một chút, điều này rất quan trọng.”
Tô Bình Nam chọn Máy Bay chủ yếu là vì hắn tâm tư đủ đơn thuần dễ kiểm soát, lại thêm thân phận của hắn. Nhưng Tô Bình Nam cũng hiểu, một kẻ không biết dùng não chỉ dựa vào tàn nhẫn thì không thể nổi danh được. Trong cái vòng tròn ăn thịt người không nhả xương là xã đoàn này, chỉ phút chốc là làm bia đỡ đạn, cho nên mới có sự xuất hiện của năm người còn lại.
“Được.”
Máy Bay cũng hiểu định vị của mình, chậm rãi gật đầu.
Đến giờ hắn vẫn không quên được cuộc nói chuyện lần đó giữa hắn và đại lão đứng đầu trước khi đi.
“Làm đến người đứng đầu Hòa Liên Thắng, cậu vinh hoa phú quý đều có rồi, còn yêu cầu gì nữa?” Đây là câu trả lời của Tô Bình Nam khi Máy Bay có chút lắp bắp đưa ra một thỉnh cầu mong đại lão đứng đầu đồng ý sau khi hắn thành công.
“Em còn muốn đi theo Tứ tiểu thư.”
Khi Máy Bay dưới ánh mắt sắc bén của Tô Bình Nam nói ra câu này, không ai biết hắn cần lấy hết bao nhiêu dũng khí.
Tô Bình Nam nhìn Máy Bay trầm ngâm rất lâu, cuối cùng dưới ánh mắt mong chờ của Máy Bay chậm rãi gật đầu.
…
“Máy Bay?”
Đến địa điểm hẹn, một người đàn ông mặc áo mưa đen cầm đèn pin cường lực nhìn sáu người bọn họ, bước xuống từ một chiếc xe Toyota.
“Là tôi.”
Máy Bay gật đầu, mấy người Lữ Tư Kiệt im lặng đứng sau lưng Máy Bay.
“Lên xe, tao là Hoa Sinh. Trước kia quan hệ khá tốt với đại ca Lạn Tử Hoa của mày, cho nên mày muốn nổi danh, lần này tao giúp mày.”
Hoa Sinh là côn đồ khu Thôn Môn, gã làm nghề chăn dắt, cho nên quan hệ rất rộng. Hiện tại Đại D rải tiền thưởng khắp thế giới muốn mượn người khai chiến ai mà không biết?
Cho nên khi Máy Bay mất tích đã lâu gọi điện thoại cho gã, làm người trung gian đến chỗ Đại D nhận tiền thưởng chém người để nổi danh, gã rất sảng khoái đồng ý ngay. Chỉ có điều gã không rõ thực ra không phải Máy Bay tìm gã, mà là Rebecca cảm thấy Máy Bay từ đường dây này bắt cầu với Đại D là an toàn và ít gây chú ý nhất.
“Máy Bay, không giới thiệu mấy vị anh em này chút sao?”
Sau khi một nhóm người lên xe, Hoa Sinh quay người nhìn mấy người Lữ Tư Kiệt rõ ràng có mùi vị giang hồ nồng đậm, có chút nghi hoặc mở miệng.
“Hoa Sinh ca, mấy người này là anh em tôi quen biết những ngày làm ăn trên biển. Người Đại Lục, tôi muốn nổi danh cần người giúp đỡ, bọn họ liền tới.”
Sau khi Máy Bay nói ra lời thoại đã học thuộc lòng, Hoa Sinh lập tức thoải mái. Gã kinh nghiệm giang hồ đầy mình, mắt cũng rất độc, liếc mắt là ngửi thấy mùi máu tanh trên người đối phương.
“Không tệ.”
Hoa Sinh thức thời không hỏi nhiều nữa, xoay người khởi động xe, giọng điệu có chút hâm mộ: “Có mấy vị anh em này giúp đỡ, xem ra sau này tao phải gọi mày là Máy Bay ca rồi.”
“Mạng tôi rất cứng, không chết thì nhất định sẽ nổi danh.”
Máy Bay đưa ra câu trả lời.
…
Hơn hai mươi chiếc xe buýt nhỏ và đủ loại xe cộ trong đêm mưa này vây kín con đường trước cửa hộp đêm Phú Hào của Lâm Hoài Lạc ở Vịnh Tử đến mức nước chảy không lọt. Cũng may là hôm nay mưa to, nếu không vé phạt cũng đủ cho A Lạc tốn một khoản tiền lớn.
“Xã đoàn sẽ nhớ kỹ các người, tôi sẽ nhớ kỹ các người.” Nhìn mọi người thần sắc trang nghiêm, Lâm Hoài Lạc chậm rãi nói.
“Không có quy củ không thành phương viên, Hòa Ký chúng ta trải qua bao nhiêu năm mưa gió vẫn đứng vững không ngã, dựa vào chính là quy củ. Hiện tại Đại D phá hỏng quy củ, chính là muốn làm sập xã đoàn.”
“Làm sập xã đoàn, mọi người đều không có cơm ăn.” Lời của Lâm Hoài Lạc còn chưa nói xong, Jimmy đã lên tiếng.
“Đánh thế nào, tôi nghe anh.”
Long Căn mạng lớn, chỉ gãy một tay một chân. Nhưng Quan Tử Sâm lại bị làm cho liệt nửa người, điều này khiến Jimmy do một tay lão nuôi lớn hận Đại D đến tận xương tủy, hắn lập tức hưởng ứng đầu tiên.
Jimmy tuy vẫn là thân phận Tứ Cửu, nhưng não Quan Tử Sâm hỏng rồi, Đồng La Loan vẫn luôn là hắn chủ sự, cộng thêm Jimmy làm ăn rất có bài bản, có thể nói là người và tiền đều không thiếu, cho nên hắn chen lời những người còn lại đều không có ý kiến gì.
“Lạc ca.”
Ngay lúc Lâm Hoài Lạc định tiếp tục, Khủng Long dưới trướng hắn đi tới, ghé vào tai Lâm Hoài Lạc giọng nói đè xuống rất thấp: “Song Phiên Đông, Lãnh Lão, người của Xuyến Bạo đều chưa đến, em nhận được tin nói Xuyến Bạo đang giúp Đại D du thuyết rất nhiều chú bác, bảo bọn họ ủng hộ Đại D, hoặc giữ trung lập.”
“Tôi biết rồi. Còn gì nữa không?”
Lâm Hoài Lạc liếc nhìn Khủng Long đang muốn nói lại thôi, giọng điệu rất lạnh.
“Lạc ca, người của Điền Kê vẫn luôn ủng hộ chúng ta cũng chưa đến, em nghe ngóng rồi, nghe nói là Xuyến Bạo tặng một triệu cho gã.” Khủng Long nói xong nhìn sắc mặt xanh mét của Lạc ca, lặng lẽ lui xuống.
“A Lạc.”
Lão Quỷ lên tiếng: “Đặng Bá chết rồi, rất nhiều người bắt đầu dao động, việc chúng ta phải làm bây giờ là lập tức đánh vào Thôn Môn giúp cậu lấy được Long Đầu Côn.”
“Tôi đồng ý.”
Đại Phố Hắc giọng khàn khàn nói: “Hiện tại rất nhiều người không nghe lời, chẳng qua là cảm thấy cây gậy chỗ các người danh không chính ngôn không thuận.”
“Không sai.”
A Lạc nhanh chóng chỉnh lý tốt suy nghĩ của mình: “Tối nay chúng ta đánh vào Thôn Môn, lúc lấy gậy đồng thời nhổ cờ của An Phong. Một xã đoàn hoàng hôn, lại dám xen vào chuyện nhà Hòa Ký, chúng ta nhổ cờ của bọn họ, sẽ không ai nói gì cả.”
“Được.”
Lão Quỷ đứng dậy đầu tiên, tình cảm của lão với Đặng Bá sâu đậm nhất, có thể nhịn đến bây giờ đã là tới giới hạn.
“Trận này, chúng ta không phải phô trương thanh thế, là đánh sinh tử.” Lâm Hoài Lạc thể hiện ra sự bá khí và hung hãn cần có của người đứng đầu một xã đoàn lâu đời.
“Bác sĩ phòng khám tư nhân của Hòa Ký tôi đã thông báo đầy đủ, tiền thuốc men và phí an gia mọi người không cần lo lắng. Đã muốn làm lớn chuyện, tôi sẽ cho tất cả người trẻ tuổi cơ hội nổi danh.”
Câu tiếp theo của A Lạc khiến hơi thở của rất nhiều người trẻ tuổi đầy tham vọng không nhịn được trở nên dồn dập.
“Lấy được gậy, tôi A Lạc lấy thân phận người đứng đầu mở sơn môn, người có công tôi thăng đại để, phong Song Hoa, tuyệt đối không để các người thất vọng.”
“Được!”
Bầu không khí lập tức nhiệt liệt hẳn lên, tiếng hưởng ứng ầm ầm khiến tài xế xe buýt nhỏ đang đợi trong mưa cũng có thể nghe rõ mồn một.