Chương 445: Lạnh thấu xương
Tô Bình Nam hôm nay xuất hiện ở Cẩm Tú Sơn Trang nguyên nhân không phải là Kiều Kiều, mà là vì Triệu Phong Nhuệ.
Nhắc tới Triệu Phong Nhuệ, những người tiếp xúc với gã mấy ngày nay đều chỉ có một đánh giá.
Tà môn.
Tô Bình Nam đặc biệt thông qua quan hệ của Thần Tiên Phát tìm tới mấy lão thiên (kẻ cờ bạc bịp) thủ pháp cao minh, kết quả một vòng kiểm tra xong, mấy lão thiên đều tấm tắc lấy làm kỳ lạ.
Không có gì khác, chỉ cần là không có tiền cược, trong tình huống không xuất thiên (gian lận) cái gã tướng mạo không có gì nổi bật này luôn lấy được bài lớn nhất. Cách đánh bạc đa dạng, rất nhiều cách chơi đối với Triệu Phong Nhuệ mà nói là chưa từng nghe thấy, nhưng gã vẫn cứ thắng.
Đáng tiếc là chỉ cần thêm tiền cược, dù chỉ là vài đồng, Triệu Phong Nhuệ lập tức đen như tù trưởng, thua đến thê thảm hồ đồ, điều này khiến tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm.
Thậm chí có một lão thiên vì muốn để Triệu Phong Nhuệ thắng một ván, đặc biệt chia một ván bài tốt cho Triệu Phong Nhuệ, kết quả lại là bản thân hoàn toàn dựa vào vận khí lấy được thùng phá sảnh lớn nhất.
Làm nghề cờ bạc bịp đa số đều tin thần thánh. Sự tà môn của Triệu Phong Nhuệ khiến những kẻ kiếm cơm bằng tay nghề này trong lòng thế mà nảy sinh một loại sợ hãi.
Tóm lại, người này rất quái.
Không ai biết vận khí này của gã rốt cuộc có tác dụng gì, bao gồm cả Tô Bình Nam. Nhưng Tô Bình Nam tin vào cảm giác của mình, hắn cho rằng người này sẽ đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển ngành cờ bạc của mình, cho nên Tô Bình Nam rất coi trọng Triệu Phong Nhuệ.
Triệu Phong Nhuệ mấy ngày nay sống như trong mơ, điều kiện Tập đoàn Cẩm Tú đưa ra khiến gã có chút nghi ngờ tính chân thực của sự việc.
Từ hôm đó nhận được danh thiếp của Tập đoàn Cẩm Tú trên tàu hỏa, Triệu Phong Nhuệ suy nghĩ rất lâu mới to gan gọi điện thoại. Xưa nay luôn chìm nghỉm giữa đám đông, gã biết chuyện nhà mình, ngoại trừ một bụng kiến thức đường sắt có thể nói ra thì Triệu Phong Nhuệ không cảm thấy mình có chỗ nào đặc biệt để được đối phương thưởng thức.
Nhưng Tiểu Hồng Bào cần kiến thức đường sắt này làm gì? Nếu nói hữu dụng, người ta phút chốc tìm được một người giỏi hơn mình gấp mười lần cũng dễ như trở bàn tay, gã cũng nghĩ tới vận khí nghịch thiên khi chơi bài của mình, nhưng Triệu Phong Nhuệ cũng không cảm thấy một loại vận khí không thể thắng tiền thì tính là tài năng đặc biệt gì.
Nhưng đối phương để lại số điện thoại nhất định có nguyên nhân, mang theo một nửa tò mò một nửa mong đợi gọi cho Đỗ Cửu xong, gã phát hiện ra một thế giới khác.
Cuộc sống xa hoa và điều kiện ưu đãi khiến người đàn ông thật thà này nơm nớp lo sợ không dám tin chuyện tốt sẽ đột nhiên rơi xuống đầu mình.
Đối với điều kiện Tập đoàn Cẩm Tú đưa ra nói không động lòng là giả, con số thiên văn đối với gã trước đây dường như dễ như trở bàn tay, nhưng thời gian trôi qua rất lâu, Triệu Phong Nhuệ vẫn chưa hạ quyết tâm.
Tại sao?
Thứ nhất, công việc đường sắt ở thời đại này là bát cơm sắt vang dội. Để một người trong thể chế mạo muội từ bỏ công việc ổn định bao nhiêu năm rất khó.
Thứ hai, tính cách Triệu Phong Nhuệ thật thà chất phác, đối với việc đi đến một nơi hoàn toàn xa lạ bên kia đại dương để phấn đấu, gã bẩm sinh có một loại cảm giác sợ hãi.
Cứ thế kéo dài, đã kéo dài rất nhiều ngày.
Tô Bình Nam đối với gã có vận khí đặc biệt này quả thực có chút tò mò, khi biết đối phương vẫn còn do dự không quyết định được bèn đặc biệt chọn hôm nay mở tiệc chiêu đãi Triệu Phong Nhuệ tại Cẩm Tú Sơn Trang, có thể nói là cho đủ mặt mũi và thành ý, điều này khiến Triệu Phong Nhuệ cực kỳ thụ sủng nhược kinh.
Trong tiệc rượu, Tô Bình Nam cực kỳ thất vọng đối với thái độ ấp a ấp úng không dứt khoát của Triệu Phong Nhuệ, hắn sinh tính kiêu ngạo, ghét nhất đàn ông cầm lên được không bỏ xuống được, tuy sắc mặt không đổi, nhưng giọng điệu đã lạnh đi không ít.
“Người sống một đời, thực sự có thể thay đổi vận mệnh rất ít.” Tô Bình Nam nói với Triệu Phong Nhuệ giọng điệu nghiêm túc: “Cơ hội hôm nay tôi cho anh, nắm bắt thế nào tôi không ép anh.”
“Tôi sợ.”
Triệu Phong Nhuệ cười khổ nói thật: “Đi đến một nơi đất khách quê người, đối với loại người thật thà như tôi đơn giản chính là đánh bạc.”
“Con người có ngàn vạn cách sống, nhưng tại sao không sống đặc sắc hơn một chút.” Giọng điệu Tô Bình Nam tràn đầy sức truyền cảm: “Lùi một vạn bước mà nói, cho dù là đánh bạc, vốn liếng của anh chẳng qua chỉ là một cái mạng mà thôi.”
Triệu Phong Nhuệ ngạc nhiên ngẩng đầu, gã xưa nay tự ti và nhạy cảm, mặc dù sự hờ hững trong mắt Tô Bình Nam giấu rất sâu, nhưng gã bản năng cảm nhận được sự khinh thường của người đàn ông này.
“Thay vì tầm thường vô vi ăn no chờ chết, chi bằng đổi một cách sống, không chết, thì anh đều là lãi.” Tô Bình Nam biết sự không cam tâm trong nội tâm người đàn ông này đối với trạng thái cuộc sống hiện tại, từ việc gã to gan gọi điện thoại có thể thấy được một hai, điều hắn cần làm chẳng qua là kích thích dã tâm của người thật thà này.
“Đại lão, Giám đốc Kiều ở sảnh Bách Hoa hình như xảy ra chuyện rồi.” Trong khi chờ đợi câu trả lời của Triệu Phong Nhuệ, Lục Viễn đi tới cúi người thì thầm bên tai Tô Bình Nam tình hình vừa nhận được.
Cẩm Tú Sơn Trang, với tư cách là một trong những đại bản doanh của Tập đoàn Cẩm Tú tại Thiên Đô, lực lượng kiểm soát đối nội vượt xa loại hội sở như Thiên Hương Lâu có thể sánh bằng. Cho nên phòng bao nơi Kiều Kiều ở vừa xảy ra chuyện, sơn trang lập tức nhận được tin tức.
Địa vị của Kiều Kiều ở Cẩm Tú không thấp, lại là ở địa bàn nhà mình, Cẩm Tú Sơn Trang tự nhiên sẽ hỏi đến, nhưng hôm nay tình hình có chút khác biệt, đại lão đỉnh đầu Tô Bình Nam có mặt, tình hình báo lên tự nhiên không đến lượt bọn họ làm chủ.
“Anh từ từ suy nghĩ, cơ hội tôi chỉ cho một lần.”
Tô Bình Nam gật đầu với Triệu Phong Nhuệ vẫn đang vẻ mặt giằng co, đứng dậy nói với Lục Viễn: “Cùng tôi đi xem xem, Kiều Kiều gần đây làm rất tốt, là một nhân tài hiếm có.”
“Đã hiểu.”
Lục Viễn khom người gật đầu, mấy người Đỗ Cửu lập tức đứng dậy đi theo Tô Bình Nam ra ngoài, nhất thời đại sảnh trống trải chỉ còn lại nhân viên phục vụ và Triệu Phong Nhuệ không mấy người, tỏ ra vắng vẻ hơn nhiều.
Triệu Phong Nhuệ trầm mặc nhìn chằm chằm một món ăn trước mặt, vừa rồi trước khi lên món, gã đã nhìn thấy giá của món này trên thực đơn.
460.
Tiền lương một tháng của gã, còn là bao gồm tất cả tiền thưởng chuyên cần cộng lại.
…
Tập đoàn Cẩm Tú cần đi bằng hai chân, cũng cần phát triển đa dạng hóa. Tô Bình Nam biết rõ cùng với thị trường ngày càng quy phạm hóa và thời đại dã man kết thúc, loại tinh anh thương nghiệp như Kiều Kiều mới là trụ cột tương lai của Cẩm Tú. Cho nên Tô Bình Nam cảm thấy hệ thống Cẩm Tú cần sự gia nhập của nhân tài như Kiều Kiều.
…
Trong một phòng bao khác.
Không khí lặng ngắt như tờ, nhìn quanh một vòng xong Tô Bình Nam mỉm cười với Kiều Kiều: “Muốn đi? Cùng đi thôi.”
Kiều Kiều gật đầu, đeo túi xách ngoan ngoãn đứng sau lưng Tô Bình Nam, nhỏ giọng giải thích ngọn nguồn sự việc một lần, lúc nói được một nửa thấy người đàn ông xua tay với mình, chỉ vào Chu Dao vẫn đang dùng mảnh thủy tinh chĩa vào cổ mình nói: “Đồ vật bỏ xuống, chuyện của Cẩm Tú thì nói với tôi.”
Mọi người trầm mặc.
Chu Dao dưới ánh mắt như chim ưng của người đàn ông không tự chủ được bỏ mảnh thủy tinh trong tay xuống lùi lại mấy bước, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch.
“Không có gì để nói? Vậy đi thôi.”
Tô Bình Nam đến như gió đi như gió, lúc đi còn cười với Lưu Mạn trên đầu vẫn đang đội mũ sinh nhật: “Sinh nhật vui vẻ, đã là bạn của Kiều Kiều, đơn hôm nay miễn phí.”
“Mẹ ơi, dọa chết tớ rồi.”
Cửa phòng bao đóng lại, Lưu Mạn đặt mông ngồi xuống ghế, không màng hình tượng thở hắt ra. Tất cả mọi người đều không tiếp lời, đều là vẻ mặt còn sợ hãi, bao gồm cả Triệu Dương cũng có chút chưa hoàn hồn châm một điếu thuốc.
Rất nhiều người lần trước đều gặp Tô Bình Nam ở quán bar, cảm thấy đối phương tuy có vẻ hơi lạnh lùng ít nói, nhưng nhìn qua chính là một người thanh niên có chút trầm lặng, cũng không đáng sợ như trong truyền thuyết.
Cho đến hôm nay, đối phương đứng ở đó chỉ là một ánh mắt đơn giản, mọi người liền hiểu mình đều sai rồi.
Ánh mắt của người đàn ông sắc bén như một con dao trong mùa đông, lạnh thấu xương.