Chương 418: Điện thoại và đánh cược
Thời đại này, mạng internet có thể nói là một vùng đất cằn cỗi, cho nên chuyện của Tập đoàn Cẩm Tú ở Las Vegas không gây ra sóng gió gì trong nước, chẳng mấy ai biết.
“Anh đang nhúng tay vào ngành cờ bạc ở nước Cờ Hoa?”
Sáng sớm hôm sau, Tô Bình Nam còn chưa dậy, điện thoại của Mạnh Tĩnh Tuyết đã gọi tới, có thể thấy tin tức của Mạnh đại tiểu thư linh thông đến mức nào.
“Phải.”
Tô Bình Nam trả lời rất dứt khoát.
“Có chịu thiệt không?”
Giọng điệu cô gái vẫn dịu dàng khó tả như cũ. Mạnh đại tiểu thư xưa nay không có sức đề kháng với những chuyện mạnh mẽ bá đạo thế này, sự quan tâm đối với Tô Bình Nam trong lời nói bộc lộ rõ ràng.
Trong lòng Tô Bình Nam khẽ động.
Hắn xưa nay mạnh mẽ và cũng quen với việc độc hành một mình, lời nói của người phụ nữ khiến hắn cảm thấy ấm áp.
“Không có.”
Tô Bình Nam cười trả lời, tiếp đó hỏi ra vấn đề hắn quan tâm nhất: “Sao em biết?”
Mạnh Tĩnh Tuyết ở đầu dây bên kia mỉm cười mím chi, ánh mắt long lanh phong tình quyến rũ, hoàn toàn không giống vẻ lạnh lùng ngày thường: “Không phải kênh chính thức, em có người bạn sống lâu năm ở Las Vegas, tối qua gọi điện thoại nói đến chuyện của Cẩm Tú ở đó.”
“Cái tên Cẩm Tú khiến em lập tức nghĩ đến anh, người dưới trướng mạnh mẽ hung hãn, em không nghĩ ra Hạ quốc còn có doanh nghiệp nào mang phong cách này.” Mạnh Tĩnh Tuyết quả thực vô cùng hiểu Tô Bình Nam, cho nên ngay lập tức đoán được là hắn.
Tô Bình Nam mỉm cười, sự quan tâm mọi lúc của người phụ nữ khiến nội tâm có chút gợn sóng.
“Tại sao muốn chen chân vào ngành cờ bạc?”
Mạnh Tĩnh Tuyết có chút tò mò và không nghĩ ra.
Theo người phụ nữ thấy, ngành nghề Tập đoàn Cẩm Tú tham gia đã đủ phức tạp, lợi nhuận mỗi ngành cũng đủ cao, một Tô Bình Nam luôn nhìn xa trông rộng nhúng tay vào cờ bạc chắc hẳn không chỉ đơn thuần vì lợi nhuận.
Nước trong ngành cờ bạc quá sâu.
Đây là một ngành có rào cản sâu nhất, cực kỳ không thân thiện với người mới, bởi vì chẳng ai muốn người mới vào chia một chén canh.
Hơn nữa ngành này rất đặc biệt, tuy nó tồn tại hợp pháp, nhưng cả ngành lại tràn ngập bóng tối, bên trong lúc nào cũng xảy ra lừa đảo và bạo lực. Muốn đứng vững bên trong không dễ, người có thể làm được như cá gặp nước đều là đại gian hùng một phương.
“Anh không muốn nuôi sói thành chó.”
Tô Bình Nam giọng điệu thản nhiên, đối với Mạnh Tĩnh Tuyết hắn không kiêng dè: “Thứ nhất anh cần mở rộng một điểm lợi nhuận cố định ở nước ngoài, đây là lý do anh cần Tập đoàn Cẩm Tú giữ vững tính sói.”
Tính công kích ẩn chứa trong lời nói của người đàn ông khiến Mạnh Tĩnh Tuyết có chút mê đắm, im lặng vài phút sau người phụ nữ nói: “Hiện tại nước Cờ Hoa rất coi trọng thị trường Hạ quốc, cho nên một người chú làm quan ngoại giao của em có quan hệ khá tốt với nhân vật lớn của phe Lừa, nếu anh cần, em có thể giúp.”
“Không cần.”
Tô Bình Nam từ chối ý tốt của Mạnh Tĩnh Tuyết: “Anh vừa khéo mượn cơ hội này rèn luyện một số nhân tài có thể độc đương một phía, thuận tiện cho kế hoạch mở rộng tiếp theo của anh, cho nên có chút khó khăn ngược lại là chuyện tốt.”
“Kế hoạch tiếp theo?”
Mạnh Tĩnh Tuyết nhạy bén nắm bắt được điểm mấu chốt trong lời nói của Tô Bình Nam.
“Ha ha.”
Tô Bình Nam cười vài tiếng, không nói gì thêm.
Mạnh Tĩnh Tuyết ở đầu dây bên kia nhíu mày. Hai người quen biết thời gian không ngắn, vẫn luôn là Mạnh Tĩnh Tuyết chủ động tiếp cận Tô Bình Nam. Mạnh đại tiểu thư kiêu ngạo, tính tình cũng thanh lãnh quyết đoán, nhưng cô chung quy vẫn là phụ nữ. Từ bạn bè bình thường phát triển đến quan hệ hiện tại, Mạnh Tĩnh Tuyết tốn không ít tâm tư.
Ban đầu, Mạnh Tĩnh Tuyết chưa hiểu tình yêu cũng chưa từng trải qua tình yêu tiếp cận Tô Bình Nam chỉ vì cô cảm thấy hai người rất xứng đôi.
Cô cảm thấy người đàn ông này xứng với mình, mình cũng không ghét, vậy thì đã có đủ điều kiện kết hôn. Nhưng Mạnh Tĩnh Tuyết rốt cuộc vẫn xem thường tình yêu – thứ mà chẳng ai có thể nói rõ ràng.
Theo thời gian tiếp xúc càng dài, sự ưu tú và ngạo nghễ của Tô Bình Nam đều khiến cô mê đắm. Trong lúc không hay biết, người phụ nữ kiêu ngạo đã yêu người đàn ông ngang tàng này.
Mạnh Tĩnh Tuyết bắt đầu không kìm được quan tâm đến tất cả của người đàn ông, chứ không còn phán đoán và đưa ra quyết định từ góc độ lợi ích nữa.
Thậm chí chỉ cần gặp Tô Bình Nam, Mạnh đại tiểu thư thanh lãnh như tuyết sẽ cam tâm tình nguyện trở nên dịu dàng như nước.
Nhưng hôm nay tiếng cười “ha ha” của Tô Bình Nam khiến Mạnh Tĩnh Tuyết hiểu mình vẫn chưa đi vào trái tim người đàn ông ngang tàng này, khiến tim cô có chút đau.
“Chúng ta đánh cược đi.”
Cơn kiêu ngạo của Mạnh Tĩnh Tuyết nổi lên.
“Cược gì?”
Tô Bình Nam hỏi.
“Cho em ba ngày, xem em có đoán được kế hoạch phát triển tiếp theo của anh không.” Giọng nói của Mạnh Tĩnh Tuyết trong dịu dàng mang theo một tia kiên quyết: “Nếu đoán được, anh phải cho em gia nhập.”
Mạnh Tĩnh Tuyết quyết định đổi cách ở chung với Tô Bình Nam.
Tô Bình Nam rất bận, chỉ có bước vào vòng tròn của người đàn ông thì hai người mới có thể sớm chiều ở chung, như vậy Mạnh Tĩnh Tuyết mới có thể đường đường chính chính ở bên cạnh người đàn ông khiến mình ngày càng rung động này.
“Được.”
Tô Bình Nam trầm ngâm một lát rồi cuối cùng cũng đồng ý, nhưng hắn lại không hỏi Mạnh Tĩnh Tuyết nếu thua thì sao.
Lại trò chuyện vài câu, hai người cúp điện thoại.
Mạnh Tĩnh Tuyết lẩm bẩm với ống nghe đã vang tiếng tút tút, giọng nói gần như không thể nghe thấy: “Nếu thua, em sẽ thua cả người cho anh.”
…
Mười chín tiếng sau cuộc xung đột đầu tiên giữa người Chicago và Tập đoàn Cẩm Tú.
Sa mạc Las Vegas lúc chập tối so với ban ngày có thêm chút mùi vị cô tịch thanh lãnh, ánh tà dương đỏ như máu thiêu đốt chân trời thành màu đỏ sẫm.
“Biết tại sao tao thích sa mạc Las Vegas không?”
Trong một chiếc xe Cadillac việt dã đậu bên đường cao tốc, Vegas vừa thong thả lau chùi khẩu súng sáng loáng vừa nói với Bò Rừng Billy.
“Tại sao?”
Bò Rừng Billy với nụ cười nịnh nọt tiếp lời.
“Bởi vì bất cứ thứ gì ném vào sa mạc đều sẽ bị nó nuốt chửng, hơn nữa sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào, lũ người Hạ quốc cũng không ngoại lệ.” Câu nói này của Vegas đằng đằng sát khí, trong mắt đều là sự tàn bạo khát máu.
Bò Rừng Billy im lặng. Trong tầm mắt, một chiếc xe Dodge việt dã màu đen xuất hiện ở cuối con đường.
“Là xe của lũ người Hạ quốc.”
Một tên đàn em ngồi ghế sau cẩn thận nhận diện biển số xe, sau đó bỏ ống nhòm xuống, gật đầu chắc chắn với Vegas ở ghế phụ.
“Làm việc.”
Trong tiếng cười gằn của Vegas, Bò Rừng Billy khởi động xe. Trong tiếng gầm rú, chiếc xe màu đen như mũi tên rời cung lao vút đi.
Năm phút sau, hai xe gặp nhau giữa đường.
“Đoàng đoàng.”
Tiếng súng lanh lảnh vang lên, rồi rất nhanh tan biến trong sa mạc trống trải.
Cùng với hai tiếng súng lanh lảnh này, người Chicago chính thức tuyên bố với các thế lực lớn trong sa mạc này rằng họ một lần nữa bước bước đầu tiên tiến quân vào ngành cờ bạc.