Chương 390: Lời Đồn
Ôn Uyển lại đổi một thủ pháp, lần này xoa bóp là huyệt Kiên Tỉnh, Tô Bình Nam đã nhắm mắt dưỡng thần, cô gái lại bắt đầu thất thần, suy nghĩ bay về một chuyện mấy ngày trước.
…
Phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp, ở xã hội nào cũng thuộc về tài nguyên khan hiếm.
Ôn Uyển từ khi chuyển vào khu chung cư, ra vào chưa bao giờ đi cùng ai. Trong sự quan sát của các bà cô trong khu, cô gái giờ giấc sinh hoạt vô cùng quy luật, người xinh đẹp, cũng không có bạn bè lộn xộn gì. Qua lại lâu ngày, rất nhiều bà cô động lòng.
“Tiểu Ôn à, nhà dì làm… cháu nhận lấy, đừng khách sáo với dì, cháu con gái con đứa một mình, phải chăm sóc tốt bản thân, con gái gầy quá không tốt…”
Chiêu bài của các bà cô cơ bản giống nhau, ai nấy thái độ nhiệt tình, sự quan tâm hỏi han trong lời nói khiến Ôn Uyển không thể từ chối, sau khi cô gái bị ép nhận lấy thì thường là đến phần chính.
“Tiểu Ôn à, bao nhiêu tuổi rồi?”
“Tiểu Ôn à, có bạn trai chưa? Dì quen một người…”
Mỗi lần Ôn Uyển đều dở khóc dở cười từ chối.
Nhưng cô gái đã đánh giá thấp sức chiến đấu của các bà cô, cô càng từ chối, các bà cô càng hăng hái, làm Ôn Uyển có chút khổ mà không nói nên lời.
Ôn Uyển có một bí mật nhỏ không ai biết, đó là khi các bà cô giới thiệu đối tượng, bóng dáng đầu tiên lướt qua trong đầu cô lại là Tô Bình Nam.
…
Phát hiện này khiến Ôn Uyển giật mình.
Sao có thể như vậy?
Cô gái rơi vào một loại cảm xúc kỳ lạ.
Ôn Uyển bắt đầu suy nghĩ tại sao mình lại có cảm giác này, cô nhớ trước kia người đàn ông mình thích không phải kiểu này mà.
Mặc dù Ôn Uyển tự lập sớm, nhưng thiếu nữ nào chẳng hoài xuân, trong lòng cũng từng ảo tưởng về chân mệnh thiên tử của mình.
Dịu dàng lương thiện, anh tuấn tiêu sái, rạng rỡ cởi mở, hài hước dí dỏm, đẹp trai nhiều tiền…
Nhưng người ta bảo giới thiệu đối tượng, trong đầu mình hiện lên lại là con robot kia là thế nào?
Cô gái quyết định làm rõ, thế là Ôn Uyển bắt đầu so sánh trong lòng, kết quả khiến Ôn Uyển càng thêm mờ mịt.
Dịu dàng lương thiện?
Rất nhiều việc Tô Bình Nam cũng không kiêng dè Ôn Uyển, Ôn Uyển đều biết, người đàn ông này tâm ngoan thủ lạt còn nghe được, dịu dàng lương thiện? Bốn chữ này tuyệt đối không gắn được lên đầu con robot đáng sợ này.
Anh tuấn tiêu sái, rạng rỡ cởi mở?
Cũng không đúng, con robot kia trầm ổn như một ngọn núi, ánh mắt hung dữ sắc bén, thực sự không nhìn ra cởi mở ở chỗ nào, hung thần ác sát còn nghe được.
Hài hước dí dỏm?
Ôn Uyển cười khổ, robot không nói chuyện thì thần sắc âm trầm, khí thế lạnh như băng, ngẫu nhiên một nụ cười cô gái đều cảm thấy là sự ban thưởng to lớn, trông mong Tô Bình Nam hài hước, Ôn Uyển cảm thấy thà tin mặt trời mọc đằng tây còn đáng tin hơn.
Vậy rốt cuộc là tại sao?
Ôn Uyển có chút buồn phiền, mấu chốt là nỗi buồn phiền này vạn lần không thể nói với bất kỳ ai, cũng không biết nói từ đâu.
Nói cái gì?
Tôi điên rồi, lại có cảm tình với Tô Bình Nam? Muốn làm người phụ nữ của hắn? Ôn Uyển biết mình nếu nói ra, ngày hôm sau tin tức này sẽ truyền đến tai người đàn ông kia, đến lúc đó kết cục của mình nhất định sẽ thê thảm, đối với robot, Ôn Uyển từ tận đáy lòng có chút sợ hãi.
Hơn nữa Ôn Uyển cũng hiểu, robot đối với mình không có chút ý nghĩ nào khác, ánh mắt Tô Bình Nam nhìn mình không có một tia dục vọng nào khác, vậy thì lý do duy nhất giữ mình lại là vì tay nghề xoa bóp của mình.
…
Ôn Uyển cảm thấy mình có vấn đề, nhân lúc mình trúng độc còn nông, cô gái quyết định tự cứu.
Thế là khi bà chị Mã rảnh rỗi lần thứ không biết bao nhiêu nhắc đến đối tượng vô cùng phù hợp với hình tượng chàng trai trong mơ của cô trước mặt cô gái, cô gái bất ngờ gật đầu đồng ý.
Chuyện tiếp theo mọi thứ thuận lý thành chương.
Tô Bình Nam ở bên kia đại dương, thợ xoa bóp riêng Ôn Uyển nhàn rỗi vô cùng, hai bên đã đều có thời gian, dứt khoát quyết định gặp mặt một lần.
Ngoài dự đoán là, có lẽ để thể hiện sự coi trọng cuộc gặp mặt, người đàn ông tên Mạnh Phi kia chọn địa điểm gặp mặt ở Cẩm Tú Sơn Trang.
Cẩm Tú Sơn Trang của Tập đoàn Cẩm Tú.
…
Người đàn ông gặp mặt ánh mắt ôn hòa, nói chuyện cũng rất hài hước, chìa khóa xe Audi cố ý đặt trên bàn ăn biểu thị tài sản của người đàn ông chắc cũng khá.
Mọi thứ dường như đều rất thuận lợi, chủ đề của người đàn ông bao quát rất rộng, hai bên trò chuyện rất vui vẻ. Nhưng Ôn Uyển lại luôn cảm thấy người này thiếu chút gì đó, rất có cảm giác không tập trung.
Câu được câu chăng ứng phó, nội tâm Ôn Uyển rất nhanh tìm được nguyên nhân.
Đó chính là Tô Bình Nam.
Mình cứ bất tri bất giác lấy người trước mặt so sánh với BOSS, không so thì thôi, vừa so lập tức cảm thấy vô vị, đặc biệt là sự khoe khoang cố ý của người đàn ông đối diện càng khiến cô gái buồn cười.
“Nghe nói em làm việc ở Tập đoàn Cẩm Tú?”
Mạnh Phi vừa hỏi, vừa ân cần xoay bàn xoay, xoay món đặc sắc vừa lên đến trước mặt Ôn Uyển: “Nếm thử xem, món này không tệ, Cẩm Tú các em làm ăn uống rất có tâm, bất luận phục vụ hay khẩu vị. Anh thường đi Cảng Thành làm ăn, cảm thấy nơi này nỗ lực thêm chút nữa, thậm chí có thể sánh ngang với Khách sạn Peninsula ở Cảng Thành.”
“Ồ.”
Ôn Uyển nhìn Mạnh Phi vẫn đang nỗ lực khoe khoang bản thân, nói: “Tôi làm thư ký ở Tập đoàn Cẩm Tú, thư ký văn phòng của Tô tổng.”
Cô cũng không nói dối, chức vụ thợ xoa bóp riêng Tập đoàn Cẩm Tú vốn dĩ không có, cộng thêm ngày thường cô cũng giúp làm một số công việc thư ký, cho nên Tô Bình Nam dứt khoát cho Ôn Uyển một chức danh thư ký văn phòng.
Mạnh Phi há miệng, lại đột nhiên mất đi sự lanh lợi vừa rồi, hơn nữa ánh mắt rõ ràng có chút phiêu hốt, sắc mặt cũng tái đi.
Ôn Uyển là một người phụ nữ rất xinh đẹp, mà ở thời đại này từ thư ký thường có một số hàm nghĩa không tốt, nhìn thần sắc biểu cảm của người đàn ông rõ ràng là nghĩ lệch lạc rồi.
Ôn Uyển đứng dậy, ánh mắt vẫn trở nên lạnh lùng.
Một người đàn ông bỉ ổi như vậy khiến cô cảm thấy ghê tởm: “Khách sạn Peninsula cũng là sản nghiệp của Tập đoàn Cẩm Tú, hơn nữa đầu bếp của Peninsula sẽ luân chuyển đến mấy khách sạn lớn khác của Cẩm Tú.”
Không cho người đàn ông cơ hội mở miệng, Ôn Uyển tiếp tục nói: “Món này gọi là Tuyết Sơn Bạch Phượng Hoàng, thực ra chính là tuyệt kỹ sở trường của sư phụ Trần ở khách sạn Peninsula.”
Bầu không khí gượng gạo lan tràn giữa hai người, cô gái tao nhã xách túi lên, đưa danh thiếp của mình cho nhân viên phục vụ: “Một nửa chi phí tính cho tôi.”
Nói xong, Ôn Uyển đầu cũng không ngoảnh lại bỏ đi, để lại người đàn ông đã sợ đến tái mặt ngồi một mình trầm mặc ở đó.
…
Cô gái vẫn nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, ngày thứ hai sau khi về nhà, cũng không biết người đàn ông tên Mạnh Phi kia nói gì với chị Mã, người trong khu bắt đầu chỉ trỏ vào cô.
Cô gái có chút không hiểu ra sao, sau đó vẫn là một người hàng xóm thật thà lén nói cho Ôn Uyển chân tướng: “Cô gái, mọi người đều nói cô là tiểu tam được một ông chủ lớn bao nuôi, rốt cuộc cô đắc tội ai vậy? Tin đồn này làm náo loạn cả lên.”
…
“Sao vậy?”
Tô Bình Nam nhíu mày, ngón tay cô gái đã vài phút không động đậy, hắn mở mắt ra liền thấy Ôn Uyển đang thất thần, khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn viết đầy vẻ tủi thân.
“Không, không có gì.”
Ôn Uyển đang thất thần bị Tô Bình Nam đột nhiên lên tiếng dọa giật mình, lắp bắp trả lời.
“Có chuyện thì nói.”
Giọng điệu của ông chủ robot vẫn lạnh nhạt như trước: “Làm người khúm núm, không biết sao cô luyện được tay nghề tốt thế này.”
Nếu là trước kia, Ôn Uyển e rằng lại sợ chết khiếp, nhưng hôm nay, cô gái mặc dù bị dạy dỗ, nhưng vẫn cười rạng rỡ vô cùng, giọng điệu của robot tuy rất không khách khí, lại khiến cô an tâm không nói nên lời.
*