Chương 381: Tính Ta Một Phần
“Cảm ơn.”
Đó là câu đầu tiên Tô Bình Nam nói với Điền Hải sau khi xuống xe.
Điền Hải nghe vậy lập tức cười lớn: “Có câu này của Tô tổng, cái gì cũng đáng giá. Có điều gọi Tô tổng thì khách sáo quá, cứ gọi là Tô ca đi.”
Điền Hải tỏ ra cực kỳ thân thiết, lời nói thể hiện sự thấu hiểu nhân tình thế thái, chừng mực nắm bắt vừa phải. Gã ăn mặc lòe loẹt, nhưng xử sự lại cực kỳ lão luyện.
Hàn huyên vài câu, Điền Hải rất trịnh trọng giới thiệu Trần Lan với Tô Bình Nam: “Người phụ nữ của tôi, Trần Lan. Chắc cả đời này rơi vào tay cô ấy rồi.”
Người phụ nữ nghe mà trong lòng vui sướng, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười, ánh mắt nhìn về phía Tô Bình Nam cũng tràn đầy vẻ biết ơn.
Điền Hải coi trọng Tô Bình Nam như vậy, tự nhiên sẽ không nói hươu nói vượn trước mặt đối phương, nếu không sẽ ảnh hưởng lớn đến cái nhìn của người ta. Cho nên người phụ nữ có thể nói là cuối cùng cũng nhìn thấy tia hy vọng và ánh sáng để bước chân vào nhà họ Điền.
…
Trong phòng bao tràn ngập hương trà, mùi thơm thanh khiết xộc vào mũi, vừa ngửi đã biết là trà ngon thượng hạng. Xem ra Điền Hải quả thực đã tốn nhiều tâm tư, những thứ chuẩn bị hôm nay không có món nào không phải là cực phẩm.
Có thể lăn lộn đến đẳng cấp của Điền Hải, bất kể vẻ ngoài của gã có đánh lừa người khác thế nào, nhưng trong xương tủy chắc chắn không phải kẻ hồ đồ, tuyệt đối xứng đáng được gọi là người thông minh.
Đối đãi và chung sống với Tô Bình Nam như thế nào? Làm sao để trở thành bạn bè? Điền Hải có suy tính của riêng mình.
Tô Bình Nam bản tính cứng rắn, đối nhân xử thế thủ đoạn cao minh tàn nhẫn, muốn nhận được sự công nhận thật lòng của loại người này, chỉ có một từ.
Lấy thành tâm mà đối đãi.
Hai bên ngồi xuống, Trần Lan vẫn luôn quan sát những người của Cẩm Tú, bao gồm cả Tô Bình Nam.
Qua thời gian quan sát ngắn ngủi, người phụ nữ rút ra kết luận là những người của Tập đoàn Cẩm Tú này quy củ nghiêm ngặt, giống quân nhân hơn là giống thương nhân.
Tô Bình Nam tuy ít nói, nhưng Điền Hải lại cực kỳ giỏi nói chuyện. Sau khi Điền Hải kính ba ly rượu, Tô Bình Nam chủ động nâng ly.
“Chuyện lần này đã làm phiền Điền tổng rồi, xin nói lời cảm ơn trực tiếp, mượn hoa kính phật mời một ly, sau đó bàn với Điền tổng một vụ làm ăn.”
Uống cạn ly, Tô Bình Nam nói tiếp: “Từ năm ngoái đến năm nay, người làm bất động sản ở Hải Nam mười người thì chín người chết, có thể kiếm tiền rút ra được đều là hào kiệt, Điền tổng được tính là một người.”
Câu này Tô Bình Nam nói thật lòng.
Tỉnh Nam năm 88 thành lập đặc khu, dòng tiền nóng của cả nước điên cuồng đổ vào, dường như muốn bù đắp lại tất cả lợi nhuận đã bỏ lỡ trong đợt khai phát đặc khu Thâm Thành tại nơi này.
Giá đất một mẫu trong vòng năm năm từ ba ngàn tệ tăng vọt lên sáu triệu, sự điên cuồng có thể tưởng tượng được. Thực ra đã có rất nhiều người biết cái gọi là khai phát đã trở thành trò cười, bất động sản đã biến thành trò chơi chuyền hoa đánh trống, nhưng lợi nhuận khổng lồ khiến nhiều người cho rằng mình sẽ không phải là người cầm gậy cuối cùng.
Có thể tỉnh táo và thoát thân từ lợi nhuận điên cuồng ấy rất khó, xứng đáng với hai tiếng hào kiệt.
Điền Hải cười khổ lắc đầu.
Chuyện này gã vẫn còn hơi tham, cộng thêm việc dàn trải quá lớn, tuy đã thanh lý nhưng rút tay vẫn hơi muộn, dẫn đến phần lớn lợi nhuận đã theo gió bay đi.
“Tôi biết trong tay Điền tổng vẫn còn một số tòa nhà dở dang, hôm nay nhân cơ hội này, bàn với Điền tổng một vụ làm ăn.”
Tô Bình Nam mỉm cười, hắn đương nhiên biết Điền Hải không kiếm được bao nhiêu tiền từ bất động sản. Hiện tại cả nước nhắc đến bất động sản tỉnh Nam đều như nói đến cọp đổi màu, căn bản không ai dám động não vào lúc này.
Điền Hải ngẩng đầu, vẻ mặt nghi hoặc: “Ý của Tô ca là?”
Tô Bình Nam nói: “Hai khu nhà ở đường Lam Thiên và khu đất ở Vịnh Long Tử của Điền tổng sẽ do Cẩm Tú tiếp nhận, giá của năm ngoái.”
Khác với người khác, nguyên nhân Tô Bình Nam nguyện ý ra tay có hai điều. Một là ngành du lịch Hải Nam có tiền đồ lớn, việc kinh doanh khách sạn cao cấp của Tập đoàn Cẩm Tú bố cục tại Hải Nam có triển vọng và lợi nhuận khá tốt. Hai là trả nợ ân tình.
Tô Bình Nam có thể đợi thêm vài năm, tự nhiên sẽ tốn ít tiền hơn mà làm được nhiều việc, nhưng với một người luôn quan niệm “người cầu ta dễ, ta cầu người khó” như hắn, nợ ân tình của Điền Hải khiến Tô Bình Nam như mắc xương trong họng, cho nên dứt khoát vào cuộc bố cục trước.
…
Giá của năm ngoái.
Năm chữ này vừa thốt ra, biểu cảm của Điền Hải và Trần Lan hoàn toàn khác biệt.
Trần Lan không giấu được vẻ vui mừng.
Người phụ nữ biết giá của năm ngoái, mấy khu đất đó quả thực là giá trên trời. Nếu bán được theo giá đó, bạn trai của cô có thể nói là tài sản lập tức tăng gấp đôi.
Điền Hải thì nhíu mày.
Gã hiểu ý của Tô Bình Nam, anh giúp tôi một việc, tôi trả anh cái tình này. Không những trả cái tình này, nếu theo cái giá đó, nghiêm túc mà nói, Điền Hải gã ngược lại còn nợ Tập đoàn Cẩm Tú một ân tình to lớn.
Điều này không phù hợp với ý định ban đầu của gã, vấn đề là có đáng hay không.
Thu hết vẻ mặt nhíu mày của Điền Hải vào mắt, Tô Bình Nam cười nói: “Tôi làm ăn sẽ không lỗ vốn, tỉnh Nam cũng vậy, chẳng qua là nước chảy đá mòn tạo một dòng tiền ổn định mà thôi, Điền tổng không cần nghĩ nhiều.”
Trong lòng Trần Lan sốt ruột muốn chết, cúi đầu giả vờ ăn thức ăn để che giấu vẻ kinh ngạc trên mặt.
Cô rất thông minh, biết loại chuyện này mình vĩnh viễn không phát biểu ý kiến mới là lựa chọn cao minh nhất.
Đồng thời cô thực sự bị hào khí của Tô Bình Nam khuất phục. Người này nói đến mấy chục triệu cứ như uống nước lã, phong độ đại tướng giơ tay nhấc chân này là lần đầu tiên người phụ nữ thấy ở một người đàn ông, đồng thời trong lòng đột nhiên nảy ra một ý nghĩ mãnh liệt.
“Cô em họ ‘kịch sĩ’ của A Hải, cái đứa điên khùng suốt ngày kêu gào không có đàn ông tốt ấy, nếu ở bên người đàn ông này thì sẽ thế nào? Dù sao con bé ‘kịch sĩ’ đó tuy thích diễn một chút, nhưng dung mạo và vóc dáng thì miễn chê.”
Ngay lúc Trần Lan đang suy nghĩ lung tung, Chu Dao vừa từ bệnh viện ra không nhịn được hắt hơi mấy cái.
“Tiêu đời rồi!”
Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái nhăn lại: “Ngực không sao, nhưng bổn cô nương lại bị cảm rồi, xui xẻo, nhất định là hôm nay ra đường không xem ngày, bị mấy tên điên kia dọa sợ.”
Cô gái xoa xoa cái mũi còn hơi ngứa, miệng lầm bầm.
…
“Vụ làm ăn này tôi không thể làm.”
Điền Hải suy nghĩ vài phút, từ chối ngoài dự đoán của mọi người: “Cái giá này không phải giá của bạn bè. So với kiếm tiền, tôi muốn làm bạn với Tô ca hơn, bạn bè thực sự.”
Trên khuôn mặt trầm ổn của Tô Bình Nam lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh ngạc, ánh mắt nghiêm túc đánh giá biểu cảm của Điền Hải, phán đoán suy nghĩ thực sự của gã.
Điền Hải nâng ly, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Tô ca thực sự có hứng thú, tính theo năm phần giá của năm nay cho anh, chỉ một điều kiện, anh phải kết giao người bạn là tôi, phải tính ta một phần.”
Điền Hải không chiếm của Tô Bình Nam một xu.
Gã biết rõ giá giao dịch thực tế của tỉnh Nam năm nay.
Cái giá hét ra và giá giao dịch thực tế chênh lệch đến năm phần.
Không nhiều không ít, lấy thành tâm đối đãi người. Theo Điền Hải thấy, đây là cách duy nhất để kết bạn với nhân vật lợi hại này.
Tô Bình Nam tay phải gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, cuối cùng dưới ánh mắt mong chờ của Điền Hải, hắn gật đầu: “Thành giao.”
*