Chương 339: Hồi ức của Phi Cơ
Phi Cơ tên là Phi Cơ (Máy Bay) nhưng chưa bao giờ được đi máy bay.
Khi hắn biết ăn cơm trên máy bay là miễn phí, khuôn mặt có chút âm u của Phi Cơ nở nụ cười.
Nhìn Phi Cơ ngấu nghiến phần ăn thứ sáu, lại nhìn ánh mắt dò xét của các tiếp viên hàng không, Tô Văn Văn vốn to gan mặt dày cũng không nhịn được mà lặng lẽ dịch chuyển chỗ ngồi, để mình cách xa tên này một chút.
…
Thiên Đô, Cẩm Tú Sơn Trang.
Phi Cơ dưới ánh mắt sắc bén của Tô Bình Nam, cả người tỏ ra có chút co rúm.
Đi suốt dọc đường, đủ loại nhân viên an ninh bưu hãn cùng uy thế lơ đãng lộ ra của Tô Bình Nam khiến hắn biết đây nhất định là một nhân vật vô cùng, vô cùng lớn.
“Thẳng lưng lên.”
Tô Bình Nam thần thái bình tĩnh, giọng điệu rất ôn hòa.
Phi Cơ tỏ ra cực kỳ nghe lời, lập tức thẳng lưng như cây bút chì.
Phi Cơ không ngốc, hắn ngửi thấy mùi nguy hiểm từ nhân vật lớn này. Đây là bản năng của hắn, một loại trực giác gần như dã thú. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng khiến Phi Cơ trong nhiều lần liều mạng chém giết luôn có thể tránh được đòn chí mạng.
“Đến Cẩm Tú rồi, lưng đừng có cong xuống.”
Tô Bình Nam nói một câu mà rất lâu sau này Phi Cơ mới hiểu.
“Nghe nói cậu ăn rất khỏe, ở Cẩm Tú, bao no.”
Tô Bình Nam nói xong nhìn Giám đốc Vương đã đợi sẵn một bên.
Giám đốc Vương ngày thường trước mặt đám nhân viên phục vụ này bưng cái giá rất cao, không hay nói cười, tạo cảm giác cực kỳ uy nghiêm. Lúc này nhìn thấy ánh mắt của Tô Bình Nam, lập tức tươi cười rạng rỡ, chạy chậm ra ngoài, khiến mấy nhân viên phục vụ đứng bên cạnh trố mắt ngạc nhiên.
Vài phút sau, các món ăn như nước chảy được bưng lên, bày kín cả một cái bàn.
Tô Bình Nam nhìn Phi Cơ có chút luống cuống, làm động tác bắt đầu.
…
Rất nhiều, rất nhiều năm sau.
Trên bãi biển nước Tus, Chu Lập Kiệt tóc đã điểm hoa râm nằm trên ghế bãi biển thường nhớ lại ngày đầu tiên mình đến Thiên Đô.
Về ký ức ngày hôm đó, ông chỉ nhớ hai việc.
Thứ nhất, hôm đó ông ăn rất no, rất no, chưa bao giờ no như thế.
Từ đó về sau, ông không bao giờ phải chịu đói nữa.
Thứ hai, chính là người phụ nữ đó.
Người phụ nữ mà ông đã bán mạng cả đời nhưng cảm thấy rất xứng đáng.
Cẩm Tú Tô Tứ.
Nhưng lúc đó người phụ nữ ấy vẫn còn là một cô gái, mọi người vẫn quen gọi cô gái là Tô Định Bắc, chứ không phải Cẩm Tú Tô Tứ.
Ông nhớ, ngay khi mình ăn được một nửa thì cửa bị đẩy ra, sau đó nhìn thấy đại lão đứng đầu Tô Bình Nam thế mà lại nở nụ cười ấm áp.
Nụ cười đó, cả đời ông cũng chưa thấy trên mặt đại lão đứng đầu được mấy lần.
Quay đầu lại, Phi Cơ liền nhìn thấy một người.
Cách ăn mặc của cô gái ông vẫn nhớ rõ mồn một, một chiếc áo và váy ngắn trắng tinh, mái tóc đen mượt được buộc bằng một chiếc bờm, toàn thân không có một món trang sức nào, xách theo một cái túi to.
“Anh hai.”
Cô gái chào đại lão đứng đầu trước, sau đó nhìn sang ông. Ánh mắt tuy có chút lạnh, nhưng lại không có bất kỳ ý khinh thường nào.
Tô Định Bắc ngồi xuống nhìn Phi Cơ miệng đầy dầu mỡ, cười cười, đưa cho Phi Cơ một tờ khăn giấy: “Ăn cơm phải nhớ lau miệng.”
Phi Cơ ngây ngốc nhận lấy khăn giấy, bắt đầu lau miệng mình.
Tay hắn rất mạnh, thậm chí gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên. Phi Cơ cảm thấy chỉ có như vậy mới có thể biểu thị hắn rất vui, bởi vì đây là lần đầu tiên sau khi mẹ mất, có người bảo hắn ăn cơm phải lau miệng.
“Người tôi có rất nhiều.”
Tô Bình Nam nhìn Phi Cơ thần tình hoảng hốt mở miệng: “Nhưng cậu biết tại sao tôi chọn cậu không?”
Phi Cơ lắc đầu.
“Bởi vì cậu rất giữ lời hứa.”
“Đêm mưa lớn đối phương chín người cậu không lùi, chỉ vì Lạn Tử Hoa cho cậu một miếng cơm.”
Tô Bình Nam vừa nói, vừa rất kiên nhẫn xoay bàn xoay giúp Phi Cơ, để hắn có thể ăn được từng món.
“Ăn nhiều chút, cậu cảm thấy mạng cậu tiện, tôi không thấy thế.”
Nhiệt tình giới thiệu một món ăn xong, giọng điệu Tô Bình Nam trầm xuống: “Mạng chỉ có một cái, cậu bán quá rẻ, tôi thấy không thích hợp, giá tiền do tôi định.”
Nghĩ đến đây, Chu Lập Kiệt thở dài.
Ông có chút nhớ đại lão đứng đầu rồi, hôm nào sức khỏe tốt hơn chút, mình nên đi thăm ngài ấy, chỉ là chắc ngài ấy sẽ rất bận, cũng không biết có rút được thời gian gặp mình không.
Nói ra thì đại lão đứng đầu tuy rất đáng sợ, nhưng đối với người dưới thực sự không chê vào đâu được, thực sự rất tốt. Chỉ kém Tô Tứ tiểu thư một chút xíu thôi.
Suy nghĩ của Chu Lập Kiệt lại bay về ngày hôm đó.
Điều kiện cụ thể đại lão đứng đầu nói lúc đó là gì, trôi qua lâu như vậy, Phi Cơ đã quên rồi.
Chỉ nhớ là rất hậu hĩnh, hậu hĩnh đến dọa người, sau đó ngay lúc hắn mờ mịt không biết làm sao, đại lão đứng đầu lên tiếng: “Mạng cậu không cần bán cho tôi, tôi ra giá, người nhận hàng là Định Bắc.”
Đại lão đứng đầu chỉ vào cô gái kia, cô gái kia rất lạnh lùng, gật đầu với hắn: “Tôi tên là Tô Định Bắc.”
Đây là lần đầu tiên Phi Cơ biết tên Tô Định Bắc.
Tô Định Bắc lộ ra một nụ cười mỉm: “Tặng cậu món quà gặp mặt.”
Cái túi to cô gái xách khi vào cửa được đẩy tới. Phi Cơ mở ra, mắt lập tức đỏ lên.
Trong túi là một bộ âu phục.
Âu phục màu trắng.
Nhãn hiệu y hệt nhãn hiệu bộ quần áo hắn đã ngắm nghía không biết bao nhiêu lần ở Trung Hoàn.
Trong túi còn có một cái hộp tinh xảo, là một chiếc nơ cổ tinh tế.
“Quà gặp mặt.”
Giọng nói của Tô Tứ tiểu thư rất hay, hắn nhất thời không nói nên lời, chỉ nhìn Tô Định Bắc gật đầu thật mạnh.
“Các người muốn tôi làm gì?”
Phi Cơ hỏi, hắn cảm thấy có bộ quần áo này mình đã có thể đi chết rồi, cho nên bất kể đối phương bảo hắn làm gì, hắn đều sẽ không từ chối.
Tô Bình Nam nhìn Phi Cơ ánh mắt rất nghiêm túc: “Tôi nguyện ý tin tưởng cậu, cậu có đáng để tôi tin tưởng không?”
Phi Cơ cảm thấy người đàn ông này bây giờ nói chuyện ánh mắt rất chân thành, không còn là sự thâm trầm của nhân vật lớn lúc mới gặp, đây là trực giác của hắn.
“Tôi dùng danh nghĩa của mẹ đảm bảo, tôi đáng để anh tin tưởng.”
Phi Cơ sờ bộ âu phục trắng kia, rất trịnh trọng đưa ra lời đảm bảo.
Tô Bình Nam gật đầu, ngả người ra sau, nhận lấy điếu xì gà Đỗ Cửu đã cắt xong, dùng xì gà chỉ chỉ Tô Định Bắc: “Thứ tôi muốn rất đơn giản, cậu phải chết trước con bé.”
Phi Cơ nhìn Tô Định Bắc thanh lãnh, giọng điệu nghiêm túc: “Được.”
Sờ bộ âu phục trắng trong tay, Phi Cơ bổ sung một câu: “Nếu là cô ấy, tôi có thể không ăn no.”
Căn phòng rất yên tĩnh, không ai vì câu nói có phần buồn cười này mà lộ ra nửa điểm ý cười chế giễu.
Mọi người đều là từ khổ cực đi lên, biết được sự gian khổ trong đó.
Tô Định Bắc lẳng lặng nhìn Phi Cơ, trong mắt toát ra sự nghiêm túc giống hệt Tô Bình Nam: “Tôi lựa chọn tin tưởng cậu.”
…
Từ ngày đó trở đi, bên cạnh Tô Định Bắc có thêm một người đàn ông luôn mặc âu phục trắng, thắt nơ đen.
Người đàn ông đó tên là Chu Lập Kiệt, nhưng mọi người đều quen gọi hắn là Phi Cơ.